yú qī zhī luàn shā rén rú má
于七之乱,杀人如麻。
xiāng mín li huà lóng zì shān zhōng cuàn guī
乡民李化龙,自山中窜归。
zhí dà bīng xiāo jìn kǒng lí yán kūn zhī huò jí wú suǒ nì jiāng wò yú sǐ rén zhī cóng zhà zuò shī
值大兵宵进,恐罹炎昆之祸,急无所匿,僵卧于死人之丛诈作尸。
bīng guò jì jǐn wèi gǎn jù chū
兵过既尽,未敢遽出。
hū jiàn quē tóu duàn bì zhī shī qǐ lì rú lín
忽见阙头断臂之尸,起立如林。
nèi yī shī duàn shǒu yóu lián jiān shàng kǒu zhōng zuò yǔ yuē yě gǒu zǐ lái nài hé
内一尸断首犹连肩上,口中作语曰:“野狗子来,奈何?
qún shī cēn cī ér yīng yuē nài hé
”群尸参差而应曰:“奈何!
é qǐng juě rán jǐn dào suì wú shēng
”俄顷蹶然尽倒,遂无声。
li fāng jīng chàn yù qǐ yǒu yī wù lái shòu shǒu rén shēn fú niè rén shǒu biàn xī qí nǎo
李方惊颤欲起,有一物来,兽首人身,伏啮人首,遍吸其脑。
li jù nì shǒu shī xià
李惧,匿首尸下。
wù lái bō li jiān yù de li shǒu
物来拨李肩,欲得李首。
li lì fú bǐ bù kě de
李力伏,俾不可得。
wù nǎi tuī fù shī ér yí zhī shǒu jiàn
物乃推覆尸而移之,首见。
li dà jù shǒu suǒ yāo xià de jù shí rú wǎn wò zhī
李大惧,手索腰下,得巨石如碗,握之。
wù fǔ shēn yù hé li zhòu qǐ dà hū jī qí shǒu zhōng zuǐ
物俯身欲龁,李骤起大呼,击其首,中嘴。
wù háo rú chī yǎn kǒu fù tòng ér bēn tù xiě dào shàng
物嗥如鸱,掩口负痛而奔,吐血道上。
jiù shì zhī yú xuè zhōng de èr chǐ zhōng qǔ ér duān ruì zhǎng sì cùn yú
就视之,于血中得二齿,中曲而端锐,长四寸余。
huái guī yǐ shì rén jiē bù zhī qí hé wù yě
怀归以示人,皆不知其何物也。