diān dào rén bù zhī xìng míng yù méng shān sì
颠道人,不知姓名,寓蒙山寺。
gē kū bù cháng rén mò zhī cè huò jiàn qí zhǔ shí wèi fàn zhě
歌哭不常,人莫之测,或见其煮石为饭者。
huì chóng yáng yǒu yì guì zài jiǔ dēng lín yú gài ér wǎng yàn bì guò sì fu jí mén zé dào rén chì zú zhe pò nà zì zhāng huáng gài zuò jǐng bì shēng ér chū yì jìn wán nòng
会重阳,有邑贵载酒登临,舆盖而往,宴毕过寺,甫及门,则道人赤足着破衲,自张黄盖,作警跸声而出,意近玩弄。
yì guì nǎi cán nù huī pū bèi zhú mà zhī
邑贵乃惭怒,挥仆辈逐骂之。
dào rén xiào ér què zǒu
道人笑而却走。
zhú jí qì gài gòng huǐ liè zhī piàn piàn huà wèi yīng sǔn sì sàn qún fēi
逐急,弃盖,共毁裂之,片片化为鹰隼,四散群飞。
zhòng shǐ hài
众始骇。
gài bǐng zhuǎn chéng jù mǎng chì lín yào mù
盖柄转成巨蟒,赤鳞耀目。
zhòng huā yù bēn yǒu tóng yóu zhě zhǐ zhī yuē cǐ bù guò yì yǎn zhī huàn shù ěr wū néng shì rén
众哗欲奔,有同游者止之曰:“此不过翳眼之幻术耳,乌能噬人!
suì cāo rèn zhí qián
”遂操刃直前。
mǎng zhāng wěn nù nì tūn kè yàn zhī
蟒张吻怒逆,吞客咽之。
zhòng hài yōng guì rén jí bēn xi yú sān lǐ zhī wài
众骇,拥贵人急奔,息于三里之外。
shǐ shù rén qūn xún wǎng tàn jiàn rù sì zé rén mǎng jù wú
使数人逡巡往探,渐入寺,则人蟒俱无。
fāng jiāng fǎn bào wén lǎo huái nèi chuǎn jí rú lǘ hài shén
方将返报,闻老槐内喘急如驴,骇甚。
chū bù gǎn qián qián zōng yí jìn zhī jiàn shù xiǔ zhōng kōng yǒu qiào rú pán
初不敢前,潜踪移近之,见树朽中空有窍如盘。
shì yī pān kuī zé dòu mǎng zhě dǎo zhí qí zhōng ér kǒng dà jǐn róng liǎng shǒu wú shù kě yǐ chū zhī
试一攀窥,则斗蟒者倒植其中,而孔大仅容两手,无术可以出之。
jí yǐ dāo pī shù bǐ shù kāi ér rén yǐ sǐ yú shí shǎo sū yú guī
急以刀劈树,比树开而人已死,逾时少苏,舁归。
dào rù bù zhī suǒ zhī yǐ
道入不知所之矣。
yì shǐ shì yuē zhāng gài yóu shān yàn qì jiā tiān gǔ suǐ
异史氏曰:“张盖游山,厌气浃天骨髓。
xiān rén yóu xì sān mèi yī hé kě xiào
仙人游戏三昧,一何可笑!
yú xiāng yīn shēng wén píng bì sī nóng zhī mèi fū yě wéi rén wán shì bù gōng
余乡殷生文屏,毕司农之妹夫也,为人玩世不恭。
zhāng qiū yǒu zhōu shēng zhě yǐ hán jiàn qǐ jiā chū bì jià jiān ér xíng
章丘有周生者,以寒贱起家,出必驾肩而行。
yì yǔ sī nóng yǒu guā gé zhī jiù
亦与司农有瓜葛之旧。
zhí tài fū rén shòu yīn liào qí bì lái xiān hou yú dào zhe zhū pí xuē gōng fú chí shǒu běn
值太夫人寿,殷料其必来,先候于道,着猪皮靴,公服持手本。
sì zhōu zhì jū gōng dào zuǒ chàng yuē zī chuān shēng yuán jiē zhāng qiū shēng yuán
俟周至,鞠躬道左,唱曰:“淄川生员,接章丘生员!
zhōu cán xià yú lüè zhì shù yǔ ér bié
”周惭,下舆,略致数语而别。
shǎo jiàn tóng jù yú sī nóng zhī táng guān cháng mǎn zuò shì qí fú sè wú bù qiè xiào
少间,同聚于司农之堂,冠裳满座,视其服色,无不窃笑;
yīn ào nì zì ruò
殷傲睨自若。
jì ér yán zhōng chū mén gè mìng yú mǎ
既而筵终出门,各命舆马。
yīn yì dà shēng hū yīn lǎo yé dú lóng chē hé zài
殷亦大声呼:“殷老爷独龙车何在?
yǒu èr jiàn pú héng biǎn zhàng yú qián téng shēn kuà zhī
”有二健仆,横扁杖于前,腾身跨之。
zhì shēng bài xiè fēi chí ér qù
致声拜谢,飞驰而去。
yīn yì xiān rén zhī yà yě
殷亦仙人之亚也。