mǒu yù shǐ jiā rén ǒu lì shì jiān yǒu yī rén yì guān huá hǎo jìn yǔ pān tán
某御史家人,偶立市间,有一人衣冠华好,近与攀谈。
jiàn wèn zhǔ rén xìng zì guān fá jiā rén bìng gào zhī
渐问主人姓字、官阀,家人并告之。
qí rén zì yán wáng xìng guì zhǔ jiā zhī nèi shǐ yě
其人自言:“王姓,贵主家之内使也。
yǔ jiàn kuǎn qià yīn yuē huàn tú xiǎn è xiǎn zhě jiē fù guì qī zhī mén zūn zhǔ rén suǒ tuō hé rén yě
”语渐款洽,因曰:“宦途险恶,显者皆附贵戚之门,尊主人所托何人也?
dá yuē wú zhī
”答曰:“无之。
wáng yuē cǐ suǒ wèi xī xiǎo fèi ér wàng dà huò zhě yě
”王曰:“此所谓惜小费而忘大祸者也。
jiā rén yuē hé tuō ér kě
”家人曰:“何托而可?
wáng yuē gōng zhǔ dài rén yǐ lǐ néng fù yì rén
”王曰:“公主待人以礼,能覆翼人。
mǒu shì láng xì pū jiē jìn
某侍郎系仆阶进。
tǎng bù xī qiān jīn zhì jiàn gōng zhǔ dāng yì bù nán
倘不惜千金贽,见公主当亦不难。
jiā rén xǐ wèn qí jū zhǐ
”家人喜,问其居止。
biàn zhǐ qí mén hù yuē rì tóng xiàng bù zhī yé
便指其门户曰:“日同巷不知耶?
jiā rén guī gào shì yù
”家人归告侍御。
shì yù xǐ jí zhāng shèng yán shǐ jiā rén wǎng yāo wáng
侍御喜,即张盛筵,使家人往邀王。
wáng xīn rán lái
王欣然来。
yán jiàn dào gōng zhǔ qíng xìng jí qǐ jū suǒ shì shén xī qiě yán fēi tóng xiàng zhī yì jí cì bǎi jīn shǎng bù kěn xiào niú mǎ
筵间道公主情性及起居琐事甚悉,且言:“非同巷之谊,即赐百金赏,不肯效牛马。
yù shǐ yì pèi dài zhī
”御史益佩戴之。
lín bié dìng yuē wáng yuē gōng dàn bèi wù pú chéng jiān yán zhī dàn wǎn dāng yǒu bào mìng
临别订约,王曰:“公但备物,仆乘间言之,旦晚当有报命。
yuè shù rì shǐ zhì qí jùn mǎ shèn dōu wèi shì yù yuē kě sù zhì zhuāng xíng
越数日始至,骑骏马甚都,谓侍御曰:“可速治装行。
gōng zhǔ shì dà fán tóu yè zhě zhǒng xiāng jiē zì chen jí xī bù dé yī jiān
公主事大烦,投谒者踵相接,自晨及夕,不得一间。
jīn dé yī jiān yi jí wǎng wù zé xiāng jiàn wú qī yǐ
今得一间,宜急往,误则相见无期矣。
shì yù nǎi chū jiān jīn zhòng bì cóng zhī qù
”侍御乃出兼金重币,从之去。
qū zhé shí yú lǐ shǐ zhì gōng zhǔ dì xià qí zhī hòu
曲折十余里,始至公主第,下骑祗候。
wáng xiān chí zhì rù
王先持贽入。
jiǔ zhī chū xuān yán gōng zhǔ zhào mǒu yù shǐ
久之,出,宣言:“公主召某御史。
jí yǒu shù rén jiē dì chuán hū
”即有数人接递传呼。
shì yù yǔ lǚ ér rù jiàn gāo táng shàng zuò lì rén zī mào rú xian fú shì bǐng yào
侍御伛偻而入,见高堂上坐丽人,姿貌如仙,服饰炳耀;
shì jī jiē zhe jǐn xiù luó liè chéng háng
侍姬皆着锦绣,罗列成行。
shì yù fú yè jìn lǐ chuán mìng cì zuò yán xià jīn wǎn jìn míng
侍御伏谒尽礼,传命赐坐檐下,金碗进茗。
zhǔ lüè zhì wēn zhǐ shì yù sù ér tuì
主略致温旨,侍御肃而退。
zì nèi zhuàn cì duàn xuē diāo mào
自内传赐缎靴、貂帽。
jì guī shēn dé wáng chí cì yè xiè zé mén hé wú rén yí qí shì zhǔ wèi fù
既归,深德王,持刺谒谢,则门阖无人,疑其侍主未复。
sān rì sān yì zhōng bù fù jiàn
三日三诣,终不复见。
shǐ rén xún zhū guì zhǔ zhī mén zé gāo fēi jiōng gù
使人询诸贵主之门,则高扉扃锢。
fǎng zhī jū rén bìng yán cǐ jiān céng wú guì zhǔ
访之居人,并言:“此间曾无贵主。
qián yǒu shù rén jiù wū ér jū jīn qù yǐ sān rì yǐ
前有数人僦屋而居,今去已三日矣。
shǐ fǎn mìng zhǔ pú sàng qì ér yǐ
”使反命,主仆丧气而已。
fù jiāng jūn mǒu fù zī rù dōu jiāng tú wò zhuàn kǔ wú jiē
副将军某,负资入都,将图握篆,苦无阶。
yī rì yǒu qiú mǎ zhě yè zhī zì yán nèi xiōng wèi tiān zǐ jìn shì
一日有裘马者谒之,自言:“内兄为天子近侍。
chá yǐ qǐng jiān yún mù xià yǒu mǒu chù jiāng jūn quē tǎng bù lìn zhòng jīn pū zhǔ nèi xiōng yóu yáng shèng zhǔ zhī qián cǐ rèn kě zhì dà lì zhě bù néng duó yě
”茶已,请间云:“目下有某处将军缺,倘不吝重金,仆嘱内兄游扬圣主之前,此任可致,大力者不能夺也。
mǒu yí qí wàng
”某疑其妄。
qí rén yuē cǐ wú xū chí chú
其人曰:“此无须踟蹰。
mǒu bù guò yù chōu xiǎo shù yú nèi xiōng yú jiāng jūn zī zhū wú suǒ wàng
某不过欲抽小数于内兄,于将军锱铢无所望。
yán dìng rú gàn shù shǔ quàn wèi xìn
言定如干数,署券为信。
dài zhào jiàn hòu fāng qiú shí gěi bù xiào zé rǔ jīn shàng zài shuí cóng huái zhōng ér jué zhī yé
待召见后方求实给,不效则汝金尚在,谁从怀中而攫之耶?
mǒu nǎi xǐ nuò zhī
”某乃喜,诺之。
cì rì fù lái yǐn mǒu qù jiàn qí nèi xiōng yún xìng tián
次日复来引某去,见其内兄云:“姓田。
xuān hè rú hòu jiā
”煊赫如侯家。
mǒu cān yè shū ào nì bù shèn wèi lǐ
某参谒,殊傲睨不甚为礼。
qí rén chí quàn xiàng mǒu yuē shì yǔ nèi xiōng yì lǜ fēi wàn jīn bù kě qǐng jí shǔ wěi
其人持券向某曰:“适与内兄议,率非万金不可,请即署尾。
mǒu cóng zhī
”某从之。
tián yuē rén xīn pǒ cè shì hòu lǜ yǒu fǎn fù
田曰:“人心叵测,事后虑有反复。
qí rén xiào yuē xiōng lǜ zhī guò yǐ
”其人笑曰:“兄虑之过矣。
jì néng yǔ zhī níng bù néng duó zhī yé
既能予之,宁不能夺之耶?
qiě cháo zhōng jiàng xiàng yǒu yuàn nà jiāo ér bù kě de zhě
且朝中将相,有愿纳交而不可得者。
jiāng jūn qián chéng fāng yuǎn yīng bù sàng xīn zhì cǐ
将军前程方远,应不丧心至此。
mǒu yì lì shǐ ér qù
”某亦力矢而去。
qí rén sòng zhī yuē sān rì jí fù gōng mìng
其人送之,曰:“三日即复公命。
yú liǎng rì rì fāng xi shù rén hǒu bēn ér rù yuē shèng shàng zuò dài yǐ
逾两日,日方西,数人吼奔而入,曰:“圣上坐待矣!
mǒu jīng shén jí qū rù cháo
”某惊甚,疾趋入朝。
jiàn tiān zi zuò diàn shàng zhǎo yá sēn lì
见天子坐殿上,爪牙森立。
mǒu bài wǔ yǐ
某拜舞已。
shàng mìng cì zuò wèi wèn yīn qín gù zuǒ yòu yuē wén mǒu wǔ liè fēi cháng jīn jiàn zhī zhēn jiāng jūn cái yě
上命赐坐,慰问殷勤,顾左右曰:“闻某武烈非常,今见之,真将军才也!
yīn yuē mǒu chù xiǎn yào de jīn yǐ wěi qīng wù fù zhèn yì hòu fēng yǒu rì ěr
”因曰:“某处险要地,今以委卿,勿负朕意,侯封有日耳。
mǒu bài ēn chū
”某拜恩出。
jí yǒu qián rì qiú mǎ zhě cóng zhì kè dǐ yī quàn duì fù ér qù
即有前日裘马者从至客邸,依券兑付而去。
yú shì gāo zhěn dài shòu rì kuā róng yú qīn yǒu
于是高枕待绶,日夸荣于亲友。
guò shù rì tàn fǎng zhī zé qián quē yǐ yǒu rén yǐ
过数日探访之,则前缺已有人矣。
dà nù fèn zhēng yú bīng bù zhī táng yuē mǒu chéng dì jiǎn hé de shòu zhī tā rén
大怒,忿争于兵部之堂,曰:“某承帝简,何得授之他人?
sī mǎ guài zhī
”司马怪之。
jí shù chǒng yù bàn rú mèng jìng
及述宠遇,半如梦境。
sī mǎ nù zhí xià tíng wèi
司马怒,执下廷尉。
shǐ gōng qí yǐn jiàn zhě zhī xìng míng zé cháo zhōng bìng wú cǐ rén
始供其引见者之姓名,则朝中并无此人。
yòu hào wàn jīn shǐ de gé zhí ér qù
又耗万金,始得革职而去。
yì zāi
异哉!
wǔ biàn suī sì qǐ cháo mén yì kě jiǎ yé
武弁虽𫘤,岂朝门亦可假耶?
yí qí zhōng yǒu huàn shù cún yān suǒ wèi dà dào bù cāo máo hú zhě yě
疑其中有幻术存焉,所谓“大盗不操矛弧”者也。
jiā xiáng li shēng shàn qín
嘉祥李生,善琴。
ǒu shì dōng jiāo jiàn gōng rén jué tǔ de gǔ qín suì yǐ jiàn zhí de zhī
偶适东郊,见工人掘土得古琴,遂以贱直得之。
shì zhī yǒu yì guāng ān xián ér cāo qīng liè fēi cháng
拭之有异光,安弦而操,清烈非常。
xǐ jí ruò huò gǒng bì zhù yǐ jǐn náng cáng zhī mì shì suī zhì qī bù yǐ shì yě
喜极,若获拱璧,贮以锦囊,藏之密室,虽至戚不以示也。
yì chéng chéng shì xīn lì rèn tóu cì yè li
邑丞程氏新莅任,投刺谒李。
li gù guǎ jiāo yóu yǐ qí xiān shī gù bào zhī
李故寡交游,以其先施故,报之。
guò shù rì yòu zhāo yǐn gù qǐng nǎi wǎng
过数日又招饮,固请乃往。
chéng wéi rén fēng yǎ jué lún yì lùn xiāo sǎ li yuè yān
程为人风雅绝伦,议论潇洒,李悦焉。
yuè rì shé jiǎn chou zhī huān xiào yì qià
越日折柬酬之,欢笑益洽。
cóng cǐ yuè xī huā chén wèi cháng bù xiāng gòng yě
从此月夕花晨,未尝不相共也。
nián yú ǒu yú chéng xiè zhōng jiàn xiù náng guǒ qín zhì jǐ shàng li biàn zhǎn wán
年余,偶于丞廨中,见绣囊裹琴置几上,李便展玩。
chéng wèn yì ān cǐ fǒu
程问:“亦谙此否?
li yuē shēng píng zuì hǎo
”李曰:“生平最好。
chéng yà yuē zhī jiāo fēi yī rì jué jì hú bù yī wén
”程讶曰:“知交非一日,绝技胡不一闻?
bō lú ruò chén xiāng qǐng wèi xiǎo zòu
”拨炉𦶟沉香,请为小奏。
li jìng rú jiào
李敬如教。
chéng yuē dà gāo shǒu
程曰:“大高手!
yuàn xiàn bó jì wù xiào xiǎo wū yě
愿献薄技,勿笑小巫也。
suì gǔ yù fēng qū qí shēng líng líng yǒu jué shì chū chén zhī yì
”遂鼓《御风曲》,其声泠泠,有绝世出尘之意。
li gèng qīng dǎo yuàn shī shì zhī
李更倾倒,愿师事之。
zì cǐ èr rén yǐ qín jiāo qíng fèn yì dǔ
自此二人以琴交,情分益笃。
nián yú jǐn chuán qí jì
年余,尽传其技。
rán chéng měi yì li li yǐ cháng qín gōng zhī wèi kěn xiè suǒ cáng yě
然程每诣李,李以常琴供之,未肯泄所藏也。
yī xī báo zuì chéng yuē mǒu xīn yì yī qǔ yì yuàn wén zhī hu
一夕薄醉,丞曰:“某新肄一曲,亦愿闻之乎?
wèi qín xiāng fēi yōu yuàn ruò qì
”为秦《湘妃》,幽怨若泣。
li jí zàn zhī
李亟赞之。
chéng yuē suǒ hèn wú liáng qín
丞曰:“所恨无良琴;
ruò de liáng qín yīn diào yì shèng
若得良琴,音调益胜。
li xīn rán yuē pū xù yī qín pō yì fán pǐn
”李欣然曰:“仆蓄一琴,颇异凡品。
jīn yù zhōng qī hé gǎn zhōng mì
今遇锺期,何敢终密?
nǎi qǐ dú fù náng ér chū
”乃启椟负囊而出。
chéng yǐ páo mèi fú chén píng jī zài gǔ gāng róu yīng jié gōng miào rù shén
程以袍袂拂尘,凭几再鼓,刚柔应节,工妙入神。
li jī jié bù zhì
李击节不置。
chéng yuē qū qū zhuō jì fù cǐ liáng qín
丞曰:“区区拙技,负此良琴。
ruò de jīng rén yī zòu dāng yǒu yī liǎng shēng kě tīng zhě
若得荆人一奏,当有一两声可听者。
li jīng yuē gōng guī zhōng yì jīng zhī yé
”李惊曰:“公闺中亦精之耶?
chéng xiào yuē shì cǐ cāo nǎi chuán zì xì jūn zhě
”丞笑曰:“适此操乃传自细君者。
li yuē hèn zài guī gé xiǎo shēng bù dé wén ěr
”李曰:“恨在闺阁,小生不得闻耳。
chéng yuē wǒ bèi tōng jiā yuán bù yǐ xíng jì xiāng xiàn
”丞曰:“我辈通家,原不以形迹相限。
míng rì qǐng xié qín qù dāng shǐ gé lián wèi jūn zòu zhī
明日请携琴去,当使隔帘为君奏之。
li yuè
”李悦。
cì rì bào qín ér wǎng
次日抱琴而往。
chéng jí zhì jù huān yǐn
丞即治具欢饮。
shǎo jiàn jiāng qín rù xuán chū jí zuò
少间将琴入,旋出即坐。
é jiàn lián nèi yǐn yǐn yǒu lì zhuāng qǐng zhī xiāng liú hù wài
俄见帘内隐隐有丽妆,顷之,香流户外。
yòu shǎo shí xián shēng xì zuò tīng zhī bù zhī hé qū
又少时弦声细作,听之,不知何曲;
dàn jué dàng xīn mèi gǔ lìng rén hún pò fēi yuè
但觉荡心媚骨,令人魂魄飞越。
qū zhōng biàn lái kuī lián jìng èr shí yú jué dài zhī shū yě
曲终便来窥帘,竟二十余绝代之姝也。
chéng yǐ jù bái quàn jiào nèi fù gǎi xián wèi xián qíng zhī fù li xíng shén yì huò
丞以巨白劝釂,内复改弦为《闲情之赋》,李形神益惑。
qīng yǐn guò zuì lí xí xīng cí suǒ qín
倾饮过醉,离席兴辞,索琴。
chéng yuē zuì hòu fáng yǒu cuō diē
丞曰:“醉后防有磋跌。
míng rì fù lín dāng jīn guī rén jìn qí suǒ cháng
明日复临,当今闺人尽其所长。
li guī
”李归。
cì rì yì zhī zé xiè shè jì rán wéi yī lǎo lì yìng mén
次日诣之,则廨舍寂然,惟一老隶应门。
wèn zhī yún wǔ gēng xié juàn qù bù zhī hé zuò yán wǎng fù kě sān rì ěr
问之,云:“五更携眷去,不知何作,言往复可三日耳。
rú qī wǎng cì zhī rì mù bìng wú yīn hào
”如期往伺之,日暮,并无音耗。
lì zào jiē yí bái lìng pò jiōng ér kuī qí shì shì jǐn kōng wéi jǐ tà yóu cún ěr
吏皂皆疑,白令破扃而窥其室,室尽空,惟几榻犹存耳。
dá zhī shàng tái bìng bù cè qí hé gù
达之上台,并不测其何故。
li sàng qín qǐn shí jù fèi
李丧琴,寝食俱废。
bù yuǎn shù qiān lǐ fǎng zhū qí jiā
不远数千里访诸其家。
chéng gù chu chǎn sān nián qián juān zī shòu jiā xiáng
程故楚产,三年前,捐资受嘉祥。
zhí qí xìng míng xún qí jū lǐ chu zhōng bìng wú qí rén
执其姓名,询其居里,楚中并无其人。
huò yún yǒu chéng dào shì zhě shàn gǔ qín yòu chuán qí yǒu diǎn jīn shù
或云:“有程道士者善鼓琴,又传其有点金术。
sān nián qián hū qù bù fù jiàn
三年前,忽去不复见。
yí jí qí rén
”疑即其人。
yòu xì shěn qí nián jiǎ róng mào wěn hé bù miù
又细审其年甲、容貌,吻合不谬。
nǎi zhī dào shì zhī nà guān jiē wèi qín yě
乃知道士之纳官皆为琴也。
zhī jiāo nián yú bìng bù yán jí yīn lǜ
知交年余,并不言及音律;
jiàn ér chū qín jiàn ér xiàn jì yòu jiàn ér huò yǐ jiā lì
渐而出琴,渐而献技,又渐而惑以佳丽;
jìn zì sān nián de qín ér qù
浸渍三年,得琴而去。
dào shì zhī pǐ gèng shén yú li shēng yě
道士之癖,更甚于李生也。
tiān xià zhī piàn jī duō duān ruò dào shì piàn zhōng zhī fēng yǎ zhě yǐ
天下之骗机多端,若道士,骗中之风雅者矣。