yì xi mǒu yǐ gù liáng shàng jūn zǐ yě
邑西某乙,故梁上君子也。
qí qī shēn yǐ wéi jù lǚ quàn zhǐ zhī
其妻深以为惧,屡劝止之;
yǐ suì fān rán zì gǎi
乙遂翻然自改。
jū èr sān nián pín jù bù néng zì kān sī yù yī zuò féng fù ér hòu yǐ zhī
居二三年,贫窭不能自堪,思欲一作冯妇而后已之。
nǎi tuō mào yì jiù shàn bǔ zhě yǐ jué qū xiàng
乃托贸易,就善卜者以决趋向。
shù zhě yuē dōng nán jí lì xiǎo rén bù lì jūn zǐ
术者曰:“东南吉,利小人,不利君子。
zhào yǐn yǔ xīn hé qiè xǐ
”兆隐与心合,窃喜。
suì nán xíng dǐ sū sōng jiān rì yóu cūn guō jǐ shù yuè
遂南行抵苏、松间,日游村郭几数月。
ǒu rù yī sì jiàn qiáng yú duī shí zǐ èr sān méi xīn zhī qí yì yì yǐ yī shí tóu zhī jìng qū kān hòu wò
偶入一寺,见墙隅堆石子二三枚,心知其异,亦以一石投之,径趋龛后卧。
rì jì mù sì zhōng jù yǔ shì yǒu shí yú rén
日既暮,寺中聚语,似有十余人。
hū yī rén shù shí yà qí duō yīn gòng sōu zhī kān hòu de yǐ wèn tóu shí zhě rǔ yé
忽一人数石,讶其多,因共搜之,龛后得乙,问:“投石者汝耶?
yǐ nuò
”乙诺。
jí lǐ jū xìng míng yǐ guǐ duì zhī
诘里居、姓名,乙诡对之。
nǎi shòu yǐ bīng lǜ yǔ gòng qù
乃授以兵,率与共去。
zhì yī jù dì chū ruǎn tī zhēng yú yuán rù
至一巨第,出软梯,争逾垣入。
yǐ yǐ yuǎn zhì jìng bù shú bǐ fú qiáng wài sī chuán dì shǒu náng tuó yān
以乙远至,径不熟,俾伏墙外,司传递、守囊橐焉。
shǎo qǐng zhì yī guǒ xià yòu shǎo qǐng zhuì yī qiè xià
少顷掷一裹下,又少顷缒一箧下。
yǐ jǔ qiè zhī yǒu wù nǎi pò qiè yǐ shǒu chuāi qǔ fán chén zhòng wù xī nà yī náng fù zhī jí zǒu jìng qǔ dào guī
乙举箧知有物,乃破箧,以手揣取,凡沉重物,悉纳一囊,负之疾走,竟取道归。
yóu cǐ jiàn lóu gé mǎi liáng tián wèi zi nà sù
由此建楼阁、买良田,为子纳粟。
yì lìng biǎn qí mén yuē shàn shì
邑令匾其门曰“善士”。
hòu dà àn fā qún kòu xī huò
后大案发,群寇悉获;
wéi yǐ wú míng jí mò kě zhā jié de miǎn
惟乙无名籍,莫可查诘,得免。
shì qǐn jì jiǔ yǐ zuì hòu shí zì shù zhī
事寝既久,乙醉后时自述之。
cáo yǒu dà kòu mǒu de zhòng zī guī sì rán ān qǐn
曹有大寇某,得重资归,肆然安寝。
yǒu èr sān xiǎo dào yú yuán rù zhuō zhī suǒ jīn
有二三小盗逾垣入,捉之,索金。
mǒu bù yǔ
某不与;
chuí zhuó bìng shī qìng suǒ yǒu nǎi qù
棰灼并施,罄所有乃去。
mǒu xiàng rén yuē wú bù zhī páo luò zhī kǔ rú cǐ
某向人曰:“吾不知炮烙之苦如此!
suì shēn hèn dào tóu chōng mǎ bǔ bǔ yì kòu dài jìn
”遂深恨盗,投充马捕,捕邑寇殆尽。
huò nǎng kòu yì yǐ suǒ shī zhě shī zhī
获曩寇,亦以所施者施之。