lín zī mǒu wēng zhī nǚ tài xué li shēng qī yě
临淄某翁之女,太学李生妻也。
wèi jià shí yǒu shù shì tuī qí zào jué qí bì shòu guān xíng
未嫁时,有术士推其造,决其必受官刑。
wēng nù zhī jì ér xiào yuē wàng yán yī zhì yú cǐ
翁怒之,既而笑曰:“妄言一至于此!
wú lùn shì jiā nǚ bì bù zhì gōng tíng qǐ yī jiàn shēng bù néng bì yī fù hu
无论世家女必不至公庭,岂一监生不能庇一妇乎?
jì jià hàn shén zhǐ mà fū xù yǐ wéi cháng
”既嫁,悍甚,指骂夫婿以为常。
li bù kān qí nüè fèn míng yú guān
李不堪其虐,忿鸣于官。
yì zǎi shào gōng zhǔn qí cí qiān yì lì gōu
邑宰邵公准其词,签役立勾。
wēng wén zhī dà hài lǜ zǐ dì dēng táng āi qiú qǐn xī fú xǔ
翁闻之大骇,率子弟登堂,哀求寝息,弗许。
li yì zì huǐ qiú ba
李亦自悔,求罢。
gōng nù yuē gōng mén nèi qǐ zuò chuò jǐn yóu ěr yé
公怒曰:“公门内岂作辍尽由尔耶?
bì jū shěn
必拘审!
jì dào lüè jí yī èr yán biàn yuē zhēn hàn fù
”既到,略诘一二言,便曰:“真悍妇!
zhàng zé sān shí tún ròu jǐn tuō
”杖责三十,臀肉尽脱。
yì shǐ shì yuē gōng qǐ yǒu shāng xīn yú guī tà yé
异史氏曰:“公岂有伤心于闺闼耶?
hé nù zhī bào yě
何怒之暴也!
rán yì yǒu xián zǎi lǐ wú hàn fù yǐ
然邑有贤宰,里无悍妇矣。
zhì zhī yǐ bǔ xún lì chuán zhī suǒ bù jí zhě
志之,以补《循吏传》之所不及者。