shào xīng yǒu guǎ ǎo yè jī hū yī shào nǚ tuī fēi rù xiào yuē lǎo mǔ wú nǎi láo hu
绍兴有寡媪夜绩,忽一少女推扉入,笑曰:“老姥无乃劳乎?
shì zhī nián shí bā jiǔ yí róng xiù měi páo fú xuàn lì
”视之年十八九,仪容秀美,袍服炫丽。
ǎo jīng wèn hé lái
媪惊问:“何来?
nǚ yuē lián ǎo dú jū gù lái xiāng bàn
”女曰:“怜媪独居,故来相伴。
ǎo yí wéi hóu mén wáng rén kǔ xiāng jí nǚ yuē ǎo wù jù qiè zhī gū yì yóu ǎo yě
”媪疑为侯门亡人,苦相诘,女曰:“媪勿惧,妾之孤亦犹媪也。
wǒ ài ǎo jié gù xiāng jiù liǎng miǎn cén jì gù bù jiā yé
我爱媪洁,故相就,两免岑寂,固不佳耶?
ǎo yòu yí wéi hú mò rán yóu yù
”媪又疑为狐,默然犹豫。
nǚ jìng shēng chuáng dài jī
女竟升床代绩。
yuē ǎo wú yōu cǐ děng shēng huó qiè yōu wéi zhī dìng bù yǐ kǒu fù xiāng lèi
曰:“媪无忧,此等生活,妾优为之,定不以口腹相累。
ǎo jiàn qí wēn wǎn kě ài suì ān zhī
”媪见其温婉可爱,遂安之。
yè shēn wèi ǎo yuē xié lái qīn zhěn shàng zài mén wài chū sǒu shí fán dài zhuō rù
夜深,谓媪曰:“携来衾枕,尚在门外,出溲时烦代捉入。
ǎo chū guǒ de yī yī guǒ
”媪出,果得衣一裹。
nǚ jiě chén tà shàng bù zhī shì hé děng jǐn xiù xiāng huá wú bǐ ǎo yì shè bù bèi yǔ nǚ tóng tà
女解陈榻上,不知是何等锦绣,香滑无比,媪亦设布被,与女同榻。
luó jīn fu jiě yì xiāng mǎn shì
罗衿甫解,异香满室。
jì qǐn ǎo sī niàn yù cǐ jiā rén kě xī shēn fēi nán zǐ
既寝,媪私念遇此佳人,可惜身非男子。
nǚ zǐ zhěn biān xiào yuē mǔ qī xún yóu wàng xiǎng yé
女子枕边笑曰:“姥七旬犹妄想耶?
ǎo yuē wú zhī
”媪曰:“无之。
nǚ yuē jì bù wàng xiǎng nài hé yù zuò nán zǐ
”女曰:“既不妄想,奈何欲作男子?
ǎo yù zhī wèi hú dà jù
”媪愈知为狐,大惧。
nǚ yòu xiào yuē yuàn zuò nán zǐ hé xīn ér yòu jù wǒ yé
女又笑曰:“愿作男子,何心而又惧我耶?
ǎo yì kǒng gǔ zhàn yáo chuáng
”媪益恐,股战摇床。
nǚ yuē jiē hū
女曰:“嗟乎!
dǎn rú cǐ dà hái yù zuò nán zǐ
胆如此大,还欲作男子!
shí xiàng gào wǒ zhēn xiān rén rán fēi huò rǔ zhě
实相告:我真仙人,然非祸汝者。
dàn xū jǐn yán yī shí zì zú
但须谨言,衣食自足。
ǎo zǎo qǐ bài yú chuáng xià nǚ chū bì wǎn zhī bì nì rú zhī rè xiāng pēn yì
”媪早起拜于床下,女出臂挽之,臂腻如脂,热香喷溢;
jī yī zhāo rén jué pí fū sōng kuài
肌一着人,觉皮肤松快。
ǎo xīn dòng fù shè xiá xiǎng
媪心动,复涉遐想。
nǚ shěn yuē pó zǐ zhàn lì cái zhǐ xīn yòu hé chǔ qù yǐ
女哂曰:“婆子战栗才止,心又何处去矣!
shǐ zuò zhàng fū dāng wéi qíng sǐ
使作丈夫,当为情死。
ǎo yuē shǐ shì zhàng fū jīn yè nà de bù sǐ
”媪曰:“使是丈夫,今夜那得不死!
yóu shì liǎng xīn jiā qià rì tóng cāo zuò
”由是两心浃洽,日同操作。
shì suǒ jī yún xì shēng guāng zhī wèi bù jīng yíng rú jǐn jià jiào cháng sān bèi
视所绩匀细生光,织为布晶莹如锦,价较常三倍。
ǎo chū zé jiōng qí hù yǒu fǎng ǎo zhě zhé yú tā shì yīng zhī
媪出则扃其户,有访媪者,辄于他室应之。
jū bàn zǎi wú zhī zhě
居半载,无知者。
hòu ǎo jiàn xiè yú suǒ qīn lǐ zhōng zǐ mèi xíng jiē tuō ǎo yǐ qiú jiàn
后媪渐泄于所亲,里中姊妹行皆托媪以求见。
nǚ ràng yuē rǔ yán bù shèn wǒ jiāng bù néng jiǔ jū yǐ
女让曰:“汝言不慎,我将不能久居矣。
ǎo huǐ shī yán shēn zì zé
”媪悔失言,深自责;
ér qiú jiàn zhě rì yì zhòng zhì yǒu yǐ shì pò ǎo zhě
而求见者日益众,至有以势迫媪者。
ǎo tì qì zì chén
媪涕泣自陈。
nǚ yuē ruò zhū nǚ bàn jiàn yì wú fáng
女曰:“若诸女伴,见亦无妨;
kǒng yǒu qīng bó r jiāng jiàn xiá wǔ
恐有轻薄儿,将见狎侮。
ǎo fù āi kěn shǐ xǔ zhī
”媪复哀恳,始许之。
yuè rì lǎo ǎo shào nǚ xiāng yān xiāng zhǔ yú dào
越日老媪少女,香烟相属于道。
nǚ yàn qí fán wú guì jiàn xī bù jiāo yǔ wéi mò rán duān zuò yǐ tīng cháo cān ér yǐ
女厌其烦,无贵贱,悉不交语,惟默然端坐,以听朝参而已。
xiāng zhōng shào nián wén qí měi shén hún qīng dòng ǎo xī jué zhī
乡中少年闻其美,神魂倾动,媪悉绝之。
yǒu fèi shēng zhě yì zhī míng shì qīng qí chǎn yǐ zhòng jīn dàn ǎo ǎo nuò wèi zhī qǐng
有费生者,邑之名士,倾其产以重金啖媪,媪诺为之请。
nǚ yǐ zhī zhī zé yuē rǔ mài wǒ yé
女已知之,责曰:“汝卖我耶?
ǎo fú dì zì tóu
”媪伏地自投。
nǚ yuē rǔ tān qí lù wǒ gǎn qí chī kě yǐ yī jiàn
女曰:“汝贪其赂,我感其痴,可以一见。
rán ér yuán fèn jǐn yǐ
然而缘分尽矣。
ǎo yòu fú kòu
”媪又伏叩。
nǚ yuē yǐ míng rì
女约以明日。
shēng wén zhī xǐ jù xiāng zhú ér wǎng rù mén cháng yī
生闻之,喜,具香烛而往,入门长揖。
nǚ lián nèi yǔ yǔ wèn jūn pò chǎn xiāng jiàn jiāng hé yǐ jiào qiè yě
女帘内与语,问:“君破产相见,将何以教妾也?
shēng yuē shí bù gǎn tā yǒu suǒ gàn zhǐ yǐ wáng qiáng xī zǐ tú de chuán wén rú bù yǐ míng wán jiàn qì bǐ dé yī kuò yǎn jiè bù yuàn yǐ zú
”生曰:“实不敢他有所干,只以王嫱、西子,徒得传闻,如不以冥顽见弃,俾得一阔眼界,不愿已足。
ruò xiū jiù zì yǒu dìng shù fēi suǒ lè wén
若休咎自有定数,非所乐闻。
hū jiàn bù mù zhī zhōng róng guāng shè lù cuì dài zhū yīng wú bù bì xiàn shì wú lián huǎng zhī gé zhě
”忽见布幕之中,容光射露,翠黛朱樱,无不毕现,似无帘幌之隔者。
shēng yì xuàn shén chí bù jué qīng bài
生意炫神驰,不觉倾拜。
bài yǐ ér qǐ zé hòu mù chén chén wén shēng bú jiàn yǐ
拜已而起,则厚幕沉沉,闻声不见矣。
yì chàng jiān qiè hèn wèi dǔ xià tǐ
悒怅间,窃恨未睹下体;
é jiàn lián xià xiù lǚ shuāng qiào shòu bù yíng zhǐ
俄见帘下绣履双翘,瘦不盈指。
shēng yòu bài
生又拜。
lián zhōng yǔ yuē jūn guī xiū
帘中语曰:“君归休!
qiè tǐ duò yǐ
妾体惰矣!
ǎo yán shēng bié shì pēng chá wèi gōng
”媪延生别室,烹茶为供。
shēng tí nán xiāng zǐ yī diào yú bì yún yǐn yuē huà lián qián sān cùn líng bō yù sǔn jiān
生题《南乡子》一调于壁云:“隐约画帘前,三寸凌波玉笋尖;
diǎn dì fēn míng lián bàn luò xiān xiān zài zhuó zhòng tái gèng kě lián
点地分明莲瓣落,纤纤,再着重台更可怜。
huā chèn fèng tóu wān rù wò yīng zhī ruǎn shì mián
花衬凤头弯,入握应知软似绵;
dàn yuàn huà wèi hú dié qù qún biān yī xiù yú xiāng sǐ yì tián
但愿化为蝴蝶去,裙边,一嗅余香死亦甜。
tí bì ér qù
”题毕而去。
nǚ lǎn tí bú yuè wèi ǎo yuē wǒ yán yuán fèn yǐ jǐn jīn bù wàng yǐ
女览题不悦,谓媪曰:“我言缘分已尽,今不妄矣。
ǎo fú dì qǐng zuì
”媪伏地请罪。
nǚ yuē zuì bù jìn zài rǔ
女曰:“罪不尽在汝。
wǒ ǒu duò qíng zhàng yǐ sè shēn shì rén suì bèi yín cí wū xiè cǐ jiē zì qǔ yú rǔ hé yóu
我偶堕情障,以色身示人,遂被淫词污亵,此皆自取,于汝何尤。
ruò bù sù qiān kǒng xiàn shēn qíng kū zhuǎn jié nán chū yǐ
若不速迁,恐陷身情窟,转劫难出矣。
suì fú bèi chū
”遂襆被出。
ǎo zhuī wǎn zhī zhuǎn shùn yǐ shī
媪追挽之,转瞬已失。