lì jīn wáng lán bào bìng sǐ yán wáng fù kān nǎi guǐ zú zhī wù gōu yě
利津王兰暴病死,阎王覆勘,乃鬼卒之误勾也。
zé sòng hái shēng zé shī yǐ bài
责送还生,则尸已败。
guǐ jù zuì wèi wáng yuē rén ér guǐ yě zé kǔ guǐ ér xian yě zé lè
鬼惧罪,谓王曰:“人而鬼也则苦,鬼而仙也则乐。
gǒu lè yǐ hé bì shēng
苟乐矣,何必生?
wáng yǐ wéi rán
”秦王认为他说得对。
guǐ yuē cǐ chù yī hú jīn dān chéng yǐ qiè qí dān tūn zhī zé hún bù sàn kě yǐ cháng cún
鬼曰:“此处一狐金丹成矣,窃其丹吞之,则魂不散,可以长存。
dàn píng suǒ zhī wú bù rú yì
但凭所之,无不如意。
zi yuàn zhī fǒu
子愿之否?
wáng cóng zhī
齐王听从了他的建议。
guǐ dǎo qù rù yī gāo dì jiàn lóu gé qú rán ér qiāo wú yī rén
鬼导去,入一高第,见楼阁渠然,而悄无一人。
yǒu hú zài yuè xià yǎng shǒu wàng kōng jì
有狐在月下,仰首望空际。
qì yī hū yǒu wán zì kǒu zhōng chū zhí shàng rù yuè zhōng
气一呼,有丸自口中出,直上入月中;
yī xī fù luò yǐ kǒu chéng zhī zé yòu hū zhī rú shì bù yǐ
一吸复落,以口承之,则又呼之,如是不已。
guǐ qián cì qí cè sì qí tǔ jí duó yú shǒu fù wáng tūn zhī
鬼潜伺其侧,俟其吐,急掇于手,付王吞之。
hú jīng shèng qì xiāng shàng jiàn èr rén zài kǒng bù dí fèn hèn ér qù
狐惊,胜气相尚,见二人在,恐不敌,愤恨而去。
wáng yǔ guǐ bié zhì qí jiā qī zǐ jiàn zhī xián jù què zǒu
王与鬼别,至其家,妻子见之,咸惧却走。
wáng gào yǐ gù nǎi jiàn jí
王告以故,乃渐集。
yóu cǐ zài jiā qǐn chǔ rú píng shí
由此在家寝处如平时。
qí you zhāng mǒu zhě wén ér shěng zhī xiāng jiàn huà wēn liáng
其友张某者闻而省之,相见话温凉。
yīn wèi zhāng yuē wǒ yǔ ruò jiā shì sù pín jīn yǒu shù kě yǐ zhì fù zi néng cóng wǒ yóu hu
因谓张曰:“我与若家世夙贫,今有术可以致富,子能从我游乎?
zhāng wěi wěi
”张唯唯。
wáng yuē wǒ néng bù yào ér yī bù bo ér duàn
王曰:“我能不药而医,不卜而断。
wǒ yù xiàn shēn kǒng shi wǒ zhě xiāng jīng guài fù zǐ ér xíng kě hu
我欲现身,恐识我者相惊怪,附子而行可乎?
zhāng yòu wěi wěi
”张又唯唯。
yú shì jí rì qū zhuāng zhì shān xī jiè
于是即日趋装,至山西界。
yù fù shì yǒu nǚ de bào jí xuàn rán mào míng qián hòu yào ráng jì qióng
遇富室有女,得暴疾,眩然瞀瞑,前后药禳既穷。
zhāng zào qí lú yǐ shù zì xuàn
张造其庐,以术自炫。
fù wēng zhǐ cǐ nǚ shén zhēn xī zhī néng yī zhě yuàn yǐ qiān jīn xiāng chóu bào
富翁止此女,甚珍惜之,能医者愿以千金相酬报。
zhāng qǐng shì zhī cóng wēng rù shì jiàn nǚ míng wò qǐ qí qīn fǔ qí tǐ nǚ hūn bù jué
张请视之,从翁入室,见女瞑卧,启其衾,抚其体,女昏不觉。
wáng sī gào zhāng yuē cǐ hún wáng yě dāng wèi mì zhī
王私告张曰:“此魂亡也,当为觅之。
zhāng nǎi gào wēng bìng suī wēi kě jiù
”张乃告翁:“病虽危,可救。
wèn xū hé yào
”问:“需何药?
jù yán bù xū
”俱言:“不须。
nǚ gōng zǐ hún lí tā suǒ yè qiǎn shén mì zhī yǐ
女公子魂离他所,业遣神觅之矣。
yuē yī shí xǔ wáng hū lái jù yán yǐ de
”约一时许,王忽来,具言已得。
zhāng nǎi qǐng wēng zài rù yòu fǔ zhī
张乃请翁再入,又抚之。
shǎo qǐng nǚ qiàn shēn mù jù zhāng
少顷女欠伸,目遽张。
wēng dà xǐ fǔ wèn
翁大喜,抚问。
nǚ yán xiàng xì yuán zhōng jiàn yī shào nián láng xié dàn tán què shù rén qiān jùn mǎ cóng zhū qí hòu
女言:“向戏园中,见一少年郎,挟弹弹雀,数人牵骏马,从诸其后。
jí yù bēn bì héng bèi zǔ zhǐ
急欲奔避,横被阻止。
shào nián yǐ gōng shòu r jiào r dàn
少年以弓授儿,教儿弹。
fāng xiū hē zhī biàn xié ér mǎ shàng lèi qí ér xíng
方羞诃之,便携儿马上,累骑而行。
xiào yuē wǒ lè yǔ zi xì wù xiū yě
笑曰:‘我乐与子戏,勿羞也。
shù lǐ rù shān zhōng wǒ mǎ shàng hào qiě mà shào nián nù tuī duò lù páng yù guī wú lù
’数里入山中,我马上号且骂,少年怒,推堕路旁,欲归无路。
shì yǒu yī rén zhuō r bì jí ruò chí shùn xī zhì jiā hū ruò mèng xǐng
适有一人捉儿臂,疾若驰,瞬息至家,忽若梦醒。
wēng shén zhī guǒ yí qiān jīn
”翁神之,果贻千金。
wáng sù yǔ zhāng móu liú èr bǎi jīn zuò lù yòng yú jǐn shè qù kuǎn mén ér fù qí zi
王宿与张谋,留二百金作路用,余尽摄去,款门而付其子。
yòu mìng yǐ sān bǎi kuì zhāng shì nǎi fù huán
又命以三百馈张氏,乃复还。
cì rì yǔ wēng bié bú jiàn jīn cáng hé suǒ yì qí zhī hòu lǐ ér sòng zhī
次日与翁别,不见金藏何所,益奇之,厚礼而送之。
yú shù rì zhāng yú jiāo wài yù tóng xiāng rén hè cái
逾数日,张于郊外遇同乡人贺才。
cái yǐn dǔ bù shì shēng yè qí pín rú gài
才饮赌不事生业,其贫如丐。
wén zhāng de yì shù huò jīn wú suàn yīn bēn xún zhī
闻张得异术,获金无算,因奔寻之。
wáng quàn báo zèng lìng guī
王劝,薄赠令归。
cái bù gǎi gù xíng xún rì dàng jǐn jiāng fù xún zhāng
才不改故行,旬日荡尽,将复寻张。
wáng yǐ zhī zhī yuē cái kuáng bèi bù kě yǔ chù zhǐ yi lù zhī shǐ qù zòng huò yóu qiǎn
王已知之,曰:“才狂悖不可与处,只宜赂之使去,纵祸犹浅。
yú rì cái guǒ zhì qiáng cóng yǔ jù
”逾日才果至,强从与俱。
zhāng yuē wǒ gù zhī rǔ fù lái
张曰:“我固知汝复来。
rì shì xù dǔ qiān jīn hé néng mǎn wú dǐ dòu
日事酗赌,千金何能满无底窦?
chéng gǎi ruò suǒ wéi wǒ bǎi jīn xiāng zèng
诚改若所为,我百金相赠。
cái nuò zhī zhāng xiè náng shòu zhī
”才诺之,张泻囊授之。
cái qù yǐ bǎi jīn zài tuó dǔ yì háo
才去,以百金在橐,赌益豪。
yì zhī xiá xié yóu huī sǎ rú tǔ
益之狭邪游,挥洒如土。
yì zhōng bǔ yì yí ér zhí zhī zhì yú guān kǎo lüě kù cǎn
邑中捕役疑而执之,质于官,拷掠酷惨。
cái shí gào jīn suǒ zì lái
才实告金所自来。
nǎi qiǎn lì yā cái zhuō zhāng
乃遣隶押才捉张。
chuàng jù bì yú tú
创剧,毙于途。
hún bù wàng yú zhāng fù wǎng yī zhī yīn yǔ wáng huì
魂不忘于张,复往依之,因与王会。
yī rì jù yǐn yú yān dūn cái dà zuì kuáng hū wáng zhǐ zhī bù tīng
一日聚饮于烟墩,才大醉狂呼,王止之不听。
shì xún fāng yù shǐ guò wén hū sōu zhī huò zhāng
适巡方御史过,闻呼搜之,获张。
zhāng jù yǐ shí gào
张惧,以实告。
yù shǐ nù chī ér dié yú shén
御史怒,笞而牒于神。
yè mèng jīn jiǎ rén gào yuē chá wáng lán wú gū ér sǐ jīn wèi guǐ xiān
夜梦金甲人告曰:“查王兰无辜而死,今为鬼仙。
yī yì shén shù bù kě lǜ yǐ yāo mèi
医亦神术,不可律以妖魅。
jīn fèng dì mìng shòu wèi qīng dào shǐ
今奉帝命,授为清道使。
hè cái xié dàng yǐ fá cuàn tiě wéi shān
贺才邪荡,已罚窜铁围山。
zhāng mǒu wú zuì dāng yòu zhī
张某无罪,当宥之。
yù shǐ xǐng ér yì zhī nǎi shì zhāng
”御史醒而异之,乃释张。
zhāng zhì zhuāng xuán lǐ
张制装旋里。
náng zhōng cún shù bǎi jīn jìng yǐ yī bàn sòng wáng jiā
囊中存数百金,敬以一半送王家。
wáng shì zǐ sūn yǐ cǐ zhì fù yān
王氏子孙以此致富焉。