hú nán mǒu néng jì qián shēng sān shì
湖南某,能记前生三世。
yī shì wèi lìng yǐn wéi chǎng rù lián
一世为令尹,闱场入帘。
yǒu míng shì xìng yú táng bèi chù luò fèn mèn ér zú zhì yīn sī zhí juǎn sòng zhī
有名士兴于唐被黜落,愤懑而卒,至阴司执卷讼之。
cǐ zhuàng yī tóu qí tóng bìng sǐ zhě yǐ qiān wàn jì tuī xīng wéi shǒu jù sàn chéng qún
此状一投,其同病死者以千万计,推兴为首,聚散成群。
mǒu bèi shè qù duì zhì
某被摄去对质。
yán wáng wèn yuē ěr jì héng wén hé de chù jiā shì ér jìn fán yōng
阎王问曰:“尔既衡文,何得黜佳士而进凡庸?
mǒu biàn yuē shàng yǒu zǒng cái mǒu bù guò fèng xíng zhī ěr
”某辨曰:“上有总裁,某不过奉行之耳。
yán luó jí fā yī qiān wǎng jū zhǔ sī
”阎罗即发一签,往拘主司。
gōu zhì yán luó jí shù mǒu yán
勾至,阎罗即述某言。
zhǔ sī yuē mǒu bù guò zǒng qí dà chéng
主司曰:“某不过总其大成;
suī yǒu jiā zhāng ér fáng guān bù jiàn wú hé yóu jiàn zhī
虽有佳章,而房官不荐,吾何由见之?
yán luó yuē cǐ bù dé xiāng wěi qí shī yī yě lì hé dá
”阎罗曰:“此不得相诿,其失一也,例合答。
fāng jiāng shī xíng xìng bù mǎn zhì jiá rán dà hào
”方将施刑,兴不满志,戛然大号;
liǎng chí zhū guǐ wàn shēng míng hé
两墀诸鬼,万声鸣和。
yán luó wèn gù xìng kàng yán yuē chī zuì tài qīng shì bì jué qí shuāng jing yǐ wéi bù shí wén zì zhī bào
阎罗问故,兴抗言曰:“笞罪太轻,是必掘其双睛,以为不识文字之报。
yán luó bù kěn zhòng hū yì lì
”阎罗不肯,众呼益厉。
yán luó yuē bǐ fēi bù yù de jiā wén tè qí suǒ jiàn bǐ ěr
阎罗曰:“彼非不欲得佳文,特其所见鄙耳。
zhòng yòu qǐng pōu qí xīn
”众又请剖其心。
yán luó bù dé yǐ shǐ rén chǐ qù páo fú yǐ bái rèn lí xiōng liǎng rén lì xuè míng sī
阎罗不得已,使人褫去袍服,以白刃劙胸,两人沥血鸣嘶。
zhòng shǐ dà kuài jiē yuē wú bèi yì yù quán xià wèi yǒu néng yī shēn cǐ qì zhě
众始大快,皆曰:“吾辈抑郁泉下,未有能一伸此气者;
jīn de xìng xiān shēng yuàn qì dōu xiāo yǐ
今得兴先生,怨气都消矣。
hōng rán ér sàn
”哄然而散。
mǒu shòu pōu yǐ yā tóu shǎn xī wèi shù rén zi
某受剖已,押投陕西为庶人子。
nián èr shí yú zhí tǔ kòu dà zuò xiàn rù dào zhōng
年二十余,值土寇大作,陷入盗中。
yǒu bīng xún dào wǎng píng zéi fú lǔ qí zhòng mǒu yì zài zhōng
有兵巡道往平贼,俘掳其众,某亦在中。
xīn yóu zì chuāi fēi zéi jì kě biàn shì
心犹自揣非贼,冀可辩释。
jí jiàn táng shàng guān yì nián èr shí yú xì shì zé xìng yě
及见堂上官亦年二十余,细视则兴也。
jīng yuē wú hé xiū yǐ
惊曰:“吾合休矣!
jì ér fú zhě jǐn shì wéi mǒu hòu zhì bù róng zhì biàn lì zhǎn zhī
”既而俘者尽释,惟某后至,不容置辨,立斩之。
mǒu zhì yīn sī tóu zhuàng sòng xìng
某至阴司投状讼兴。
yán luó bù jí jū dài qí lù jǐn
阎罗不即拘,待其禄尽。
chí zhī sān shí nián xìng fāng zhì miàn zhì zhī
迟之三十年兴方至,面质之。
xìng yǐ cǎo jiān rén mìng fá zuò chù
兴以草菅人命罚作畜。
jī mǒu suǒ wéi céng tà qí fù mǔ qí zuì wéi jūn
稽某所为,曾挞其父母,其罪维均。
mǒu kǒng hòu shì zài bào qǐng wèi dà chù
某恐后世再报,请为大畜。
yán luó pàn wèi dà quǎn xīng wéi xiǎo quǎn
阎罗判为大犬,兴为小犬。
mǒu shēng yú shùn tiān fǔ shì sì zhōng
某生于顺天府市肆中。
yī rì wò jiē tóu shì yǒu kè zì nán xié jīn máo quǎn lái dà rú li
一日卧街头,适有客自南携金毛犬来,大如狸。
mǒu shì zhī xìng yě
某视之,兴也。
xīn yì qí xiǎo hé zhī
心易其小,龁之。
xiǎo quǎn yǎo qí hóu xià xì zhui rú líng
小犬咬其喉下,系缀如铃。
dà quǎn bǎi pū háo cuàn shì rén jiě zhī bù dé
大犬摆扑嗥窜,市人解之不得。
liǎng quǎn jù bì
两犬俱毙。
bìng zhì yīn sī hù yǒu zhēng lùn
并至阴司,互有争论。
yán luó yuē yuān yuān xiāng bào hé shí kě yǐ
阎罗曰:“冤冤相报,何时可已?
jīn wèi ruò jiě zhī
今为若解之。
nǎi pàn xìng lái shì wèi mǒu xù
”乃判兴来世为某婿。
mǒu shēng qìng yún èr shí bā jǔ yú xiāng
某生庆云,二十八举于乡。
shēng yī nǚ xián jìng juān hǎo shì zú zhēng wěi qín yān
生一女,娴静娟好,世族争委禽焉;
jiē bù xǔ
皆不许。
guò lín jùn zhí xué shǐ fā luò zhū shēng qí dì yī juǎn li shēng
过临郡,值学使发落诸生,其第一卷李生;
jí xìng yě
即兴也。
suì wǎn zhì lǚ shè yōu dài zhī
遂挽至旅舍优待之。
wèn qí jiā shì wú ǒu suì dìng yīn hǎo
问其家适无偶,遂订姻好。
rén jiē wèi lián cái ér bù zhī qí yǒu sù yīn yě
人皆谓怜才,而不知其有夙因也。
jí wán qǔ xiāng dé shèn huān
及完娶,相得甚欢。
rán xù shì cái zhé wǔ wēng héng gé suì bù yī zhì qí mén
然婿恃才辄侮翁,恒隔岁不一至其门。
wēng yì nài zhī
翁亦耐之。
hòu xù zhōng suì yān jiǎn kǔ bù dé shòu wēng wèi bǎi jì yíng móu shǐ de lián jié
后婿中岁淹蹇,苦不得售,翁为百计营谋,始得连捷。
cóng cǐ hé hǎo rú fù zǐ yān
从此和好如父子焉。
yì shǐ shì yuē yī bèi chù ér sān shì bù jiě yuàn dú zhī shèn zhì cǐ zāi
异史氏曰:“一被黜而三世不解,怨毒之甚至此哉!
yán luó zhī tiáo tíng gù shàn
阎罗之调停固善;
rán chí xià qiān wàn zhòng rú cǐ fēn fēn wú yì tiān xià zhī ài xù jiē míng zhōng zhī bēi míng hào dòng zhě yé
然墀下千万众,如此纷纷,毋亦天下之爱婿,皆冥中之悲鸣号动者耶?