聊斋志异 · 蒲松龄 · Chapter 401 of 495

卷十·阿纤

PinyinModern Translation
Size

xī shān zhě gāo mì rén

奚山者,高密人。

mào fàn wèi yè cháng kè méng yí jiān

贸贩为业,常客蒙沂间。

yī rì tú zhōng zǔ yǔ zhì xiē chǔ yè yǐ shēn biàn kòu wú yīng

一日途中阻雨,至歇处,夜已深,遍叩无应。

pái huái dǐ xià

徘徊底下。

hū èr fēi huō kāi yī sōu chū yāo kè rù shān xǐ cóng zhī

忽二扉豁开,一叟出,邀客入,山喜从之。

zhí jiǎn dēng kè táng shàng bìng wú jǐ tà

絷蹇登客,堂上并无几榻。

sōu yuē wǒ lián kè wú guī gù xiāng róng nà

叟曰:“我怜客无归,故相容纳。

wǒ shí fēi mài shí gū yǐn zhě

我实非卖食沽饮者。

jiā xià zhǐ yǒu lǎo jīng ruò nǚ yǐ mián shú yǐ

家下止有老荆弱女,已眠熟矣。

suī yǒu sù yáo kǔ shǎo pēng zhōu wù xián lěng chuò yě

虽有宿肴,苦少烹鬻,勿嫌冷啜也。

yán yǐ biàn rù

”言已,便入。

shǎo qǐng yǐ zú chuáng lái zhì dì shàng cù kè zuò

少顷,以足床来置地上,促客坐;

yòu xié yī duǎn zú jī zhì wǎng lái dié xiè

又携一短足几至:往来蹀躞。

shān qǐ zuò bù zì ān yè lìng zàn xī

山起坐不自安,曳令暂息。

shǎo jiàn yī nǚ láng chū xíng jiǔ

少间,一女郎出行酒。

sōu gù yuē wǒ jiā ā xiān xìng yǐ

叟顾曰:“我家阿纤兴矣。

shì zhī nián shí liù qī yǎo tiǎo xiù ruò fēng zhì yān rán

”视之,年十六七,窈窕秀弱,风致嫣然。

shān yǒu shǎo dì wèi hūn qiè zhǔ yì yān

山有少弟未婚,窃属意焉。

yīn wèn sōu qīng guàn zūn fá dá yún shì xū xìng gǔ

因问叟清贯尊阀,答云:“士虚,姓古。

zǐ sūn yāo zhé shèng yǒu cǐ nǚ

子孙夭折,剩有此女。

shì bù rěn jiǎo qí hān shuì xiǎng lǎo jīng huàn qǐ yǐ

适不忍搅其酣睡,想老荆唤起矣。

wèn xù jiā ā shuí

”问:“婿家阿谁?

dá yún wèi zì

”答云:“未字。

shān qiè xǐ

”山窃喜。

jì ér pǐn wèi zá chén shì suǒ sù jù

既而品味杂陈,似所宿具。

shí yǐ zhì xiè yuē píng shuǐ zhī rén suì méng chǒng huì mò chǐ suǒ bù gǎn wàng

食已,致谢曰:“萍水之人,遂蒙宠惠,没齿所不敢忘。

yuán wēng shèng dé nǎi gǎn jù chén piáo lǔ pū yǒu dì sān láng shí qī suì yǐ

缘翁盛德,乃敢遽陈朴鲁:仆有弟三郎,十七岁矣。

dú shū sì yè pō bù míng wán

读书肆业,颇不冥顽。

yù qiú yuán xì bù xián hán jiàn fǒu

欲求援系,不嫌寒贱否?

sōu xǐ yuē lǎo fū zài cǐ yì shì qiáo yù

”叟喜曰:“老夫在此,亦是侨寓。

tǎng de xiāng tuō biàn jiǎ yī lú yí jiā ér wǎng zhù miǎn xuán niàn

倘得相托,便假一庐,移家而往,庶免悬念。

shān dōu yīng zhī suì qǐ zhǎn xiè

”山都应之,遂启展谢。

sōu yīn qín ān zhì ér qù

叟殷勤安置而去。

jī jì míng sōu chū hū kè guàn mù

鸡既鸣,叟出,呼客盥沐。

shù zhuāng yǐ chou yǐ fàn jīn

束装已,酬以饭金。

gù cí yuē liú kè yī fàn wàn wú shòu jīn zhī lǐ

固辞曰:“留客一饭,万无受金之理;

shěn fù wèi hūn yīn hu

矧附为婚姻乎?

jì bié kè yuè yú nǎi fǎn

”既别,客月余乃返。

qù cūn lǐ yú yù lǎo ǎo lǜ yī nǚ láng guān fú jǐn sù

去村里余,遇老媪率一女郎,冠服尽素。

jì jìn yí sì ā xiān

既近,疑似阿纤。

nǚ láng yì pín zhuǎn gù yīn bǎ ǎo mèi fù ěr bù zhī hé cí

女郎亦频转顾,因把媪袂,附耳不知何辞。

ǎo biàn tíng bù xiàng shān yuē jūn xī xìng hu

媪便停步,向山曰:“君奚姓乎?

shān yuē rán

”山曰:“然。

ǎo cǎn róng yuē bù xìng lǎo wēng yā yú bài dǔ jīn jiāng shàng mù

”媪惨容曰:“不幸老翁压于败堵,今将上墓。

jiā xū wú rén qǐng shǎo dài lù cè xíng jí hái yě

家虚无人,请少待路侧,行即还也。

suì rù lín qù yí shí shǐ lái

”遂入林去,移时始来。

tú yǐ hūn míng suì yǔ xié xíng

途已昏冥,遂与偕行。

dào qí gū ruò bù jué āi tí shān yì suān cè

道其孤弱,不觉哀啼,山亦酸恻。

ǎo yuē cǐ chù rén qíng dà bù píng shàn gū shuāng nán yǐ guò dù

媪曰:“此处人情大不平善,孤孀难以过度。

ā xiān jì wèi jūn jiā fù guò cǐ kǒng chí shí rì bù rú zǎo yè tóng guī

阿纤既为君家妇,过此恐迟时日,不如早夜同归。

shān kě zhī

”山可之。

jì zhì jiā ǎo tiǎo dēng gōng kè yǐ wèi shān yuē yì jūn jiāng zhì chǔ sù dōu yǐ tiào qù

既至家,媪挑灯供客已,谓山曰:“意君将至,储粟都已粜去;

shàng cún èr shí yú shí yuǎn mò zhì zhī

尚存二十余石,远莫致之。

běi qù sì wǔ lǐ cūn zhōng dì yī mén yǒu tán èr quán zhě shì wú shòu zhǔ

北去四五里,村中第一门有谈二泉者,是吾售主。

jūn wù dàn láo xiān yǐ zūn chéng yùn yī náng qù kòu mén ér gào zhī dàn dào nán cūn zhōng gǔ mǔ yǒu shù shí sù tiào zuò lù yòng fán qū tí qiào yī zhì zhī yě

君勿惮劳,先以尊乘运一囊去,叩门而告之,但道南村中古姥有数石粟,粜作路用,烦驱蹄躈一致之也。

jí yǐ náng sù fù shān

”即以囊粟付山。

shān cè jiǎn qù kòu mén yī shuò fù nán zǐ chū gào yǐ gù qīng náng xiān guī

山策蹇去,叩门,一硕腹男子出,告以故,倾囊先归。

é yǒu liǎng fu yǐ wǔ luó zhì

俄有两夫以五骡至。

ǎo yǐn shān zhì sù suǒ nǎi zài jiào zhōng

媪引山至粟所,乃在窖中。

shān xià wèi cāo liàng zhí gài mǔ fàng nǚ shōu qǐng kè yíng zhuāng fù zhī yǐ qù

山下为操量执概,母放女收,顷刻盈装,付之以去。

fán sì fǎn ér sù shǐ jǐn

凡四返而粟始尽。

jì ér yǐ jīn shòu ǎo

既而以金授媪。

ǎo liú qí yī rén èr chù zhì rèn suì dōng

媪留其一人二畜,治任遂东。

xíng èr shí lǐ tiān shǐ shǔ

行二十里,天始曙。

zhì yī shì shì tóu lìn qí tán pū nǎi fǎn

至一市,市头赁骑,谈仆乃返。

jì guī shān yǐ qíng gào fù mǔ

既归,山以情告父母。

xiāng jiàn shén xǐ zài yǐ bié dì guǎn ǎo bǔ jí wèi sān láng wán hūn

相见甚喜,再以别第馆媪,卜吉为三郎完婚。

ǎo zhì lián zhuāng shèn bèi

媪治奁装甚备。

ā xiān guǎ yán shǎo nù huò yǔ yán dàn yǒu wēi xiào zhòu yè jì zhī wú tíng guǐ yǐ shì shàng xià jù lián yuè zhī

阿纤寡言少怒,或与言,但有微笑,昼夜绩织无停晷,以是上下俱怜悦之。

zhǔ sān láng yuē jì yǔ dà bó zài guò xī dào wù yán wú mǔ zǐ yě

嘱三郎曰:“寄语大伯:再过西道,勿言吾母子也。

jū sān sì nián xī jiā yì fù sān láng rù pàn yǐ

”居三四年,奚家益富,三郎入泮矣。

yī rì shān sù gǔ zhī jiù lín ǒu jí nǎng nián wú guī tóu sù wēng ǎo zhī shì

一日山宿古之旧邻,偶及曩年无归,投宿翁媪之事。

zhǔ rén yuē kè wù yǐ

主人曰:“客误矣。

dōng lín wèi ā bó bié dì sān nián qián jū zhě zhé dǔ guài yì gù kōng fèi shén jiǔ yǒu hé wēng ǎo xiāng liú

东邻为阿伯别第,三年前居者辄睹怪异,故空废甚久,有何翁媪相留?

shān yà zhī ér wèi shēn xìn

”山讶之,而未深信。

zhǔ rén yòu yuē cǐ zhái xiàng kōng shí nián wú gǎn rù zhě

主人又曰:“此宅向空十年无敢入者。

yī rì dì hòu qiáng qīng bó wǎng shì zhī zé shí yā jù shǔ rú māo wěi zài wài yóu yáo

一日第后墙倾,伯往视之,则石压巨鼠如猫,尾在外犹摇。

jí guī hū zhòng wǎng shì zé yǐ miǎo yǐ

急归,呼众往视,则已渺矣。

qún yí shì wù wèi yāo

群疑是物为妖。

hòu shí yú rì fù rù shì jì wú xíng shēng

后十余日复入试,寂无形声;

yòu nián yú shǐ yǒu jū rén

又年余始有居人。

shān yì qí zhī

”山益奇之。

guī jiā sī yǔ qiè yí xīn fù fēi rén yīn wèi sān láng lǜ

归家私语,窃疑新妇非人,阴为三郎虑;

ér sān láng dǔ ài rú cháng

而三郎笃爱如常。

jiǔ zhī jiā rén jìng xiāng cāi yì

久之,家人竞相猜议。

nǚ wēi chá zhī zhì yè yǔ sān láng yuē qiè cóng jūn shù nián wèi cháng shǎo shī fù dé

女微察之,至夜语三郎曰:“妾从君数年,未尝少失妇德;

jīn zhì zhī bù yǐ rén chǐ qǐng cì lí hūn shū tīng jūn zì zé liáng ǒu

今置之不以人齿,请赐离婚书,听君自择良偶。

yīn qì xià

”因泣下。

sān láng yuē qū qū cùn xīn yi suǒ sù zhī

三郎曰:“区区寸心,宜所夙知。

zì qīng rù mén jiā rì yì fēng xián yǐ fú zé guī qīng wū de yǒu yì yán

自卿入门,家日益丰,咸以福泽归卿,乌得有异言?

nǚ yuē jūn wú èr xīn qiè qǐ bù zhī

”女曰:“君无二心,妾岂不知;

dàn zhòng kǒu fēn yún kǒng bù miǎn qiū shàn zhī juān

但众口纷纭,恐不免秋扇之捐。

sān láng zài sì wèi jiě nǎi yǐ

”三郎再四慰解,乃已。

shān zhōng bù shì rì qiú shàn pū zhī māo yǐ chān qí yì

山终不释,日求善扑之猫以觇其异。

nǚ suī bù jù rán cù cù bù kuài

女虽不惧,然蹙蹙不快。

yī xī wèi ǎo xiǎo yàng cí sān láng shěng shì zhī

一夕谓媪小恙,辞三郎省侍之。

tiān míng sān láng wǎng xùn

天明三郎往讯。

zé shì yǐ kōng yǐ

则室已空矣。

hài jí shǐ rén sì tú zōng jì bìng wú xiāo xī

骇极,使人四途踪迹,并无消息。

zhōng xīn yíng yíng qǐn shí dōu fèi

中心营营,寝食都废。

ér fù xiōng jiē yǐ wéi xìng jiāng wèi xù hūn

而父兄皆以为幸,将为续婚;

ér sān láng shū bù yì

而三郎殊不怿。

yòu nián yú yīn wèn yǐ jué

又年余,音问已绝。

fù xiōng zhé xiāng qiào zé bù dé yǐ miǎn mǎi yī qiè rán sī ā xiān bù shuāi

父兄辄相诮责,不得已,勉买一妾,然思阿纤不衰。

yòu shù nián xī jiā rì jiàn pín yóu shì xián yì ā xiān

又数年,奚家日渐贫,由是咸忆阿纤。

yǒu shū dì lán yǐ shì zhì jiāo yū dào sù biǎo qi lù shēng jiā

有叔弟岚以事至胶,迂道宿表戚陆生家。

yè wén lín kū shén āi wèi huáng jié wèn

夜闻邻哭甚哀,未遑诘问。

jí fǎn yòu wén zhī yīn wèn zhǔ rén

及返,又闻之,因问主人。

dá yún shù nián qián yǒu guǎ mǔ gū nǚ jiù jū yú cǐ

答云:“数年前有寡母孤女,僦居于此。

yuè qián mǔ sǐ nǚ dú chǔ wú yī xiàn zhī qīn shì yǐ āi ěr

月前姥死,女独处无一线之亲,是以哀耳。

wèn hé xìng

”问:“何姓?

yuē xìng gǔ

”曰:“姓古。

cháng bì hù bù yǔ lǐ shè tōng gù wèi xī qí jiā shì

尝闭户不与里社通,故未悉其家世。

lán jīng yuē shì wú sǎo yě

”岚惊曰:“是吾嫂也!

suì wǎng kuǎn fēi

”遂往款扉。

yǒu rén huī tì chū gé fēi wèn yuē kè hé rén

有人挥涕出,隔扉问曰:“客何人?

wǒ jiā gù wú nán zǐ

我家故无男子。

lán xì kuī ér yáo shěn zhī guǒ sǎo biàn yuē sǎo qǐ guān wǒ shì shū jiā ā suì

”岚隙窥而遥审之,果嫂,便曰:“嫂启关,我是叔家阿遂。

nǚ bá guān nà rù su qí gū kǔ qī chuàng bēi huái

”女拔关纳入,诉其孤苦、凄怆悲怀。

lán yuē sān xiōng yì niàn pō kǔ fū qī jí yǒu guāi wǔ hé suì yuǎn dùn zhì cǐ

岚曰:“三兄忆念颇苦,夫妻即有乖迕,何遂远遁至此?

jí yù lìn yú tóng guī

”即欲赁舆同归。

nǚ chuàng rán yuē wǒ yǐ rén bù chǐ shù gù suì yǔ mǔ xié yǐn

女怆然曰:“我以人不齿数故,遂与母偕隐;

jīn yòu fǎn ér yī rén shuí bù jiā bái yǎn

今又返而依人,谁不加白眼?

rú yù fù huán dāng yǔ dà xiōng fēn chuī

如欲复还,当与大兄分炊;

bù rán xíng rǔ yào qiú sǐ ěr

不然,行乳药求死耳!

lán guī yǐ gào sān láng

岚归以告三郎。

sān láng xīng yè chí qù fū qī xiàng jiàn gè yǒu tì tì

三郎星夜驰去,夫妻相见,各有涕洟。

cì rì gào qí wū zhǔ

次日告其屋主。

wū zhǔ xiè jiān shēng kuī nǚ měi yīn yù tú zhì wèi qiè shù nián bù qǔ wū zhí pín fēng shì ǎo ǎo jué zhī

屋主谢监生,窥女美,阴欲图致为妾,数年不取屋直,频风示媪,媪绝之。

ǎo sǐ qiè xìng kě méi ér sān láng hū zhì

媪死,窃幸可媒,而三郎忽至。

tōng jì fáng zū yǐ liú nàn zhī

通计房租以留难之。

sān láng jiā gù bù fēng wén jīn duō yǒu yōu sè

三郎家故不丰,闻金多,有忧色。

nǚ yuē bù fáng

女曰:“不妨。

yǐn sān láng shì cāng chǔ yuē sù sān shí yú shí cháng zū yǒu yú

”引三郎视仓储,约粟三十余石,偿租有余。

sān láng xǐ yǐ gào xiè xiè bù shòu sù gù suǒ jīn

三郎喜以告谢,谢不受粟,故索金。

nǚ tàn yuē cǐ jiē qiè shēn zhī è zhàng yě

女叹曰:“此皆妾身之恶幛也!

suì yǐ qí qíng gào sān láng

”遂以其情告三郎。

sān láng nù jiāng sòng yú yì

三郎怒,将讼于邑。

lù shì zhǐ zhī wèi sàn sù yú lǐ dǎng liǎn zī cháng xiè yǐ chē sòng liǎng rén guī

陆氏止之,为散粟于里党,敛资偿谢,以车送两人归。

sān láng shí gào fù mǔ yǔ xiōng xī jū

三郎实告父母,与兄析居。

ā xiān chū sī jīn rì jiàn cāng lǐn ér jiā zhōng shàng wú dān shí gòng qí zhī

阿纤出私金,日建仓廪,而家中尚无儋石,共奇之。

nián yú yàn shì zé cāng zhōng mǎn yǐ

年余验视,则仓中满矣。

yòu bù shù nián jiā zhōng dà fù

又不数年,家中大富;

ér shān kǔ pín

而山苦贫。

nǚ qǐng wēng gū zì yǎng zhī

女请翁姑自养之;

zhé yǐ jīn sù zhōu xiōng xí yǐ wéi cháng

辄以金粟周兄,习以为常。

sān láng xǐ yuē liáo kě wèi bù niàn jiù è yǐ

三郎喜曰:“聊可谓不念旧恶矣。

nǚ yuē bǐ zì ài dì ěr

”女曰:“彼自爱弟耳。

qiě fēi xiōng qiè hé yuán shi sān láng zāi

且非兄,妾何缘识三郎哉?

hòu yì wú shén guài yì

”后亦无甚怪异。

✦ You read 卷十·阿纤

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.