jīn shì chéng cháng shān rén sù bù jiǎn
金世成,长山人,素不检。
hū chū jiā zuò tóu tuó lèi diān dàn bù jié yǐ wéi měi
忽出家作头陀,类颠,啖不洁以为美。
quǎn yáng yí huì yú qián zhé fú dàn zhī
犬羊遗秽于前,辄伏啖之。
zì hào wèi fú
自号为佛。
yú mín fù yì qí suǒ wèi zhí dì zǐ lǐ zhě yǐ wàn qiān jì
愚民妇异其所为,执弟子礼者以万千计。
jīn hē shǐ shí shǐ wú gǎn wéi zhě
金诃使食矢,无敢违者。
chuàng diàn gé suǒ fèi bù zī rén xián lè shū zhī
创殿阁,所费不赀,人咸乐输之。
yì lìng nán gōng è qí guài zhí ér chī zhī shǐ xiū shèng miào
邑令南公恶其怪,执而笞之,使修圣庙。
mén rén jìng xiāng gào yuē fú zāo nàn
门人竞相告曰:“佛遭难!
zhēng mù jiù zhī
”争募救之。
gōng diàn xún yuè ér chéng qí jīn qián zhī jí yóu jié yú kù lì zhī zhuī hū yě
宫殿旬月而成,其金钱之集,尤捷于酷吏之追呼也。
yì shǐ shì yuē yǔ wén jīn dào rén rén jiē jiù qí míng ér hū zhī wèi wéi jīn shì chéng fó
异史氏曰:“予闻金道人,人皆就其名而呼之,谓为‘今世成佛’。
pǐn zhì dàn huì jí yǐ
品至啖秽,极矣。
chī zhī bù zú rǔ fá zhī shì yǒu jì nán lìng gōng chǔ fǎ hé liáng yě
笞之不足辱,罚之适有济,南令公处法何良也!
rán xué gōng pǐ ér fán yāo dào yì shì dà fū zhī xiū yǐ
然学宫圮而烦妖道,亦士大夫之羞矣。