hán yuán shǎo xiān shēng wèi zhū shēng shí yǒu lì tū zhì bái zhǔ rén yù yán zuò shī ér shū wú míng cì
韩元少先生为诸生时,有吏突至,白主人欲延作师,而殊无名刺。
wèn qí jiā fá hán hu duì zhī
问其家阀,含糊对之。
shù bó jiān zhì yí lǐ yōu wò xiān shēng xǔ zhī yuē qī ér qù
束帛缄贽,仪礼优渥,先生许之,约期而去。
zhì rì guǒ yǐ yú lái
至日果以舆来。
yǐ ér wǎng dào lù jiē suǒ wèi jīng
迤而往,道路皆所未经。
hū dǔ diàn gé xià chē rù qì xiàng lèi fān dǐ
忽睹殿阁,下车入,气象类藩邸。
jì jiù guǎn jiǔ zhì fēn luó quàn kè zì jìn bìng wú zhǔ rén
既就馆,酒炙纷罗,劝客自进,并无主人。
yán jì chè zé gōng zǐ chū bài
筵既撤,则公子出拜;
nián shí wǔ liù zī biǎo xiù yì
年十五六,姿表秀异。
zhǎn lǐ ba qū jiù tā shě qǐng yè shǐ zhì shī suǒ
展礼罢,趋就他舍,请业始至师所。
gōng zǐ shén huì wén yì zhé tōng
公子甚慧,闻义辄通。
xiān shēng yǐ bù zhī jiā shì pō huái yí mèn
先生以不知家世,颇怀疑闷。
guǎn yǒu èr tóng gěi yì sī jí zhī jiē bú duì
馆有二僮给役,私诘之,皆不对。
wèn zhǔ rén hé zài
问:“主人何在?
dá yǐ shì máng
”答以事忙。
xiān shēng qiú dǎo kuī zhī tóng bù kě
先生求导窥之,僮不可。
lǚ qiú zhī nǎi dǎo zhì yī chù wén kǎo chu shēng
屡求之,乃导至一处,闻拷楚声。
zì mén xì mù zhù zhī jiàn yī wáng zhě zuò diàn shàng jiē xià jiàn shù dāo shān jiē míng zhōng shì
自门隙目注之,见一王者坐殿上,阶下剑树刀山皆冥中事。
dà hài
大骇。
fāng jiāng què bù nèi yǐ zhī zhī yīn bà zhèng huà tuì zhū guǐ jí hū tóng
方将却步,内已知之,因罢政,叱退诸鬼,疾呼僮。
tóng biàn sè yuē wǒ wèi xiān shēng huò jí shēn yǐ
僮变色曰:“我为先生,祸及身矣!
zhàn tì bēn rù
”战惕奔入。
wáng zhě nù yuē hé gǎn yǐn rén sī kuī
王者怒曰:“何敢引人私窥!
jí yǐ jù biān zhòng chī qì
”即以巨鞭重笞讫。
nǎi zhào xiān shēng rù yuē suǒ yǐ bú jiàn zhě yǐ yōu míng yì lù
乃召先生入,曰:“所以不见者,以幽明异路。
jīn yǐ zhī zhī shì nán zài jù
今已知之,势难再聚。
yīn zèng shù jīn shǐ xíng yuē jūn tiān xià dì yī rén dàn kǎn lǎn wèi jǐn ěr
”因赠束金使行,曰:“君天下第一人,但坎𡒄未尽耳。
shǐ qīng yī zhuō qí sòng zhī
”使青衣捉骑送之。
xiān shēng yí shēn yǐ sǐ qīng yī yuē hé de biàn ěr
先生疑身已死,青衣曰:“何得便尔!
xiān shēng shí yù yī qiè zhì zì sú jiān fēi míng zhōng wù yě
先生食御一切置自俗间,非冥中物也。
jì guī kǎn kě shù nián zhōng huì zhuàng qí yán jiē yàn
”既归,坎坷数年,中会、状,其言皆验。