cháng shān zhào mǒu shuì wū dà xìng
长山赵某,税屋大姓。
bìng zhèng jié yòu gū pín yǎn rán jiù bì
病症结,又孤贫,奄然就毙。
yī rì lì jí jiù liáng yí wò yán xià
一日力疾就凉,移卧檐下。
jí xǐng jiàn jué dài lì rén zuò qí páng yīn jié wèn zhī nǚ yuē wǒ tè lái wèi rǔ zuò fù
及醒,见绝代丽人坐其旁,因诘问之,女曰:“我特来为汝作妇。
mǒu jīng yuē wú lùn pín rén bù gǎn yǒu wàng xiǎng
”某惊曰:“无论贫人不敢有妄想;
qiě yǎn yǎn yī xī yǒu fù hé wéi
且奄奄一息,有妇何为!
nǚ yuē wǒ néng zhì zhī
”女曰:“我能治之。
mǒu yuē wǒ bìng fēi cāng cù kě chú zòng yǒu liáng fāng qí rú wú zī mǎi yào hé
”某曰:“我病非仓猝可除,纵有良方,其如无资买药何!
nǚ yuē wǒ yī jí bù yòng yào yě
”女曰:“我医疾不用药也。
suì yǐ shǒu àn zhào fù lì mó zhī
”遂以手按赵腹,力摩之。
jué qí zhǎng rè rú huǒ
觉其掌热如火。
yí shí fù zhōng pǐ kuài yǐn yǐn zuò jiě chāi shēng
移时腹中痞块,隐隐作解拆声。
yòu shǎo shí yù dēng cè
又少时欲登厕。
jí qǐ zǒu shù wǔ jiě yī dà xià jiāo yè liú lí jié kuài jǐn chū jué tōng tǐ shuǎng kuài
急起走数武,解衣大下,胶液流离,结块尽出,觉通体爽快。
fǎn wò gù chǔ wèi nǚ yuē niáng zǐ hé rén
返卧故处,谓女曰:“娘子何人?
qí gào xìng shì yǐ biàn shī zhù
祈告姓氏,以便尸祝。
dá yún wǒ hú xiān yě
”答云:“我狐仙也。
jūn nǎi táng cháo chǔ suì liáng céng yǒu ēn yú qiè jiā měi míng xīn yù yī tú bào
君乃唐朝褚遂良,曾有恩于妾家,每铭心欲一图报。
rì xiāng xún mì jīn shǐ de jiàn sù yuàn kě chou yǐ
日相寻觅,今始得见,夙愿可酬矣。
mǒu zì cán xíng huì yòu lǜ máo wū zào méi diàn rǎn huá shang
”某自惭形秽,又虑茅屋灶煤,玷染华裳。
nǚ dàn qǐng xíng
女但请行。
zhào nǎi dǎo rù jiā tǔ cuò wú xí zào lěng wú yān yuē wú lùn guāng jǐng rú cǐ bù kān xiāng rǔ
赵乃导入家,土莝无席,灶冷无烟,曰:“无论光景如此,不堪相辱;
jí qīng néng gān zhī qǐng shì wèng dǐ kōng kōng yòu hé yǐ yǎng qī zǐ
即卿能甘之,请视瓮底空空,又何以养妻子?
nǚ dàn yán wú lǜ
”女但言:“无虑。
yán cì yī huí tóu jiàn tà shàng zhān xí qīn rù yǐ shè
”言次一回头,见榻上毡席衾褥已设;
fāng jiāng zhì jié yòu zhuǎn shùn jiàn mǎn shì jiē yín guāng zhǐ biǎo tiē rú jìng zhū wù yǐ xī biàn yì jī àn jīng jié yáo jiǔ bìng chén yǐ
方将致诘,又转瞬,见满室皆银光纸裱贴如镜,诸物已悉变易,几案精洁,肴酒并陈矣。
suì xiāng huān yǐn
遂相欢饮。
rì mù yǔ tóng xiá qǐn rú fū fù
日暮与同狎寝,如夫妇。
zhǔ rén wén qí yì qīng yī jiàn zhī nǚ jí chū jiàn wú nán sè
主人闻其异,清一见之,女即出见无难色。
yóu cǐ sì fāng chuán bō zào mén zhě shén huǒ
由此四方传播,造门者甚伙。
nǚ bìng bù jù jué
女并不拒绝。
huò shè yán zhāo zhī nǚ bì yǔ fu jù
或设筵招之,女必与夫俱。
yī rì zuò zhōng yī xiào lián yīn méng yín niàn
一日,座中一孝廉,阴萌淫念。
nǚ yǐ zhī zhī hū jiā qiào ràng
女已知之,忽加诮让。
jí yǐ shǒu tuī qí shǒu
即以手推其首;
shǒu guò líng wài ér shēn yóu zài shì chū rù zhuǎn cè jiē suǒ bù néng
首过棂外,而身犹在室,出入转侧,皆所不能。
yīn gòng āi miǎn fāng yè chū zhī
因共哀免,方曳出之。
jī nián yú zào qǐng zhě rì yì fán nǚ pō yàn zhī
积年余,造请者日益烦,女颇厌之。
bèi jù zhě zhé mà zhào
被拒者辄骂赵。
zhí duān yáng yǐn jiǔ gāo huì hū yī bái tù yuè rù
值端阳,饮酒高会,忽一白兔跃入。
nǚ qǐ yuē chūn yào wēng lái jiàn zhào yǐ
女起曰:“春药翁来见召矣!
wèi tù yuē qǐng xiān xíng
”谓兔曰:“请先行。
tù qū chū jìng qù
”兔趋出,径去。
nǚ mìng zhào qǔ tī
女命赵取梯。
zhào yú shě hòu fù zhǎng tī lái gāo shù zhàng
赵于舍后负长梯来,高数丈。
tíng yǒu dà shù yī zhāng biàn yǐ qí shàng
庭有大树一章,便倚其上;
tī gèng gāo yú shù miǎo
梯更高于树杪。
nǚ xiān dēng zhào yì suí zhī
女先登,赵亦随之。
nǚ huí shǒu yuē qīn bīn yǒu yuàn cóng zhě dāng jí yí bù
女回首曰:“亲宾有愿从者,当即移步。
zhòng xiāng shì bù gǎn dēng
”众相视不敢登。
wéi zhǔ rén yī tóng yǒng yuè cóng qí hòu shàng shàng yì gāo tī jǐn yún jiē bù kě jiàn yǐ
惟主人一僮,踊跃从其后,上上益高,梯尽云接,不可见矣。
gòng shì qí tī zé duō nián pò fēi qù qí bái bǎn ěr
共视其梯,则多年破扉,去其白板耳。
qún rù qí shì huī bì bài zào yī rán tā wú yī wù
群入其室,灰壁败灶依然,他无一物。
yóu yì tóng fǎn kě wèn jìng zhōng yǎo yǐ
犹意僮返可问,竟终杳已。