xīn chéng zhū shēng wáng qǐ hòu zhě fāng bó zhōng yǔ gōng xiàng kūn zēng sūn
新城诸生王启后者,方伯中宇公象坤曾孙。
jiàn yī fù rén rù shì mào féi hēi bù yáng
见一妇人入室,貌肥黑不扬。
xiào jìn zuò tà yì shén xiè
笑近坐榻,意甚亵。
wáng jù zhī bù qù
王拒之,不去。
yóu cǐ zuò wò zhé jiàn zhī ér yì jiān dìng zhōng bù yáo
由此坐卧辄见之,而意坚定,终不摇。
fù nù pī qí jiá yǒu shēng ér yì bù shèn tòng
妇怒,批其颊有声,而亦不甚痛。
fù yǐ dài xuán liáng shàng zuó yǔ bìng yì
妇以带悬梁上,捽与并缢。
wáng bù jué zì tóu liáng xià yǐn jǐng zuò yì zhuàng
王不觉自投梁下,引颈作缢状。
rén jiàn qí zú lí de tǐng rán lì dāng zhōng jí yì bù néng sǐ
人见其足离地,挺然立当中,即亦不能死。
zì shì bìng diān hū yuē bǐ jiāng yǔ wǒ tóu hé yǐ
自是病颠,忽曰:“彼将与我投河矣。
wàng hé kuáng bēn yè zhī nǎi zhǐ
”望河狂奔,曳之乃止。
rú cǐ bǎi duān rì cháng shù zuò shù yào wǎng xiào
如此百端,日常数作,术药罔效。
yī rì hū jiàn yǒu wǔ shì wǎn suǒ ér rù nù chì yuē piáo chéng zhě rǔ hé gǎn rǎo
一日忽见有武士绾锁而入,怒叱曰:“朴诚者汝何敢扰!
jí zhí fù xiàng zì líng zhōng chū
”即絷妇项,自棂中出。
cái zhì chuāng wài fù bù fù rén xíng mù diàn shǎn kǒu xuè chì rú pén
才至窗外,妇不复人形,目电闪,口血赤如盆。
yì chéng huáng miào zhōng yǒu ní guǐ sì jué lèi qí yī yān
忆城隍庙中有泥鬼四,绝类其一焉。
yú shì bìng ruò shī
于是病若失。