zhāng lǎo xiàng gōng jìn rén
张老相公,晋人。
shì jiāng jià nǚ xié juàn zhì jiāng nán gōng shì lián zhuāng
适将嫁女,携眷至江南,躬市奁妆。
zhōu dǐ jīn shān zhāng xiān dù jiāng zhǔ jiā rén zài zhōu wù bào shān xīng
舟抵金山,张先渡江,嘱家人在舟勿爆膻腥。
gài jiāng zhōng yǒu yuán guài wén xiāng zhé chū huài zhōu tūn xíng rén wéi hài yǐ jiǔ
盖江中有鼋怪,闻香辄出,坏舟吞行人,为害已久。
zhāng qù jiā rén wàng zhī zhì ròu zhōu zhōng
张去,家人忘之,炙肉舟中。
hū jù làng fù zhōu qī nǚ jiē méi
忽巨浪覆舟,妻女皆没。
zhāng huí zhào dào hèn yù sǐ
张回棹,悼恨欲死。
yīn dēng jīn shān yè sì sēng xún yuán zhī yì jiāng yǐ chóu yuán
因登金山谒寺僧,询鼋之异,将以仇鼋。
sēng wén zhī hài yán wú chái rì yǔ xí jìn jù wèi huò yāng wéi shén míng fèng zhī
僧闻之,骇言:“吾侪日与习近,惧为祸殃,惟神明奉之;
qí wù nù shí zhǎn shēng láo tóu yǐ bàn tǐ zé yuè tūn ér qù
祈勿怒,时斩牲牢,投以半体,则跃吞而去。
shuí fù néng xiāng chóu zāi
谁复能相仇哉!
zhāng wén dùn sī dé jì
”张闻,顿思得计。
biàn zhāo tiě gōng qǐ lú shān bàn zhì chì tiě zhòng bǎi yú jīn
便招铁工起炉山半,治赤铁重百余斤。
shěn zhī suǒ cháng fú chǔ shǐ èr sān jiàn nán zǐ yǐ dà qián jǔ tóu zhī yuán yuè chū jí tūn ér xià
审知所常伏处,使二三健男子,以大钳举投之,鼋跃出,疾吞而下。
shǎo shí bō yǒng rú shān
少时波涌如山;
qǐng zhī làng xi zé yuán sǐ yǐ fú shuǐ shàng yǐ
顷之浪息,则鼋死已浮水上矣。
xíng lǚ sì sēng bìng kuài zhī jiàn zhāng lǎo xiàng gōng cí xiào xiàng qí zhōng yǐ wéi shuǐ shén dǎo zhī zhé yīng
行旅寺僧并快之,建张老相公祠,肖像其中以为水神,祷之辄应。