wú lìng mǒu gōng wàng qí xìng zì gāng jiè yǒu shēng
吴令某公,忘其姓字,刚介有声。
wú sú zuì zhòng chéng huáng zhī shén mù xiào zhī bèi jǐn cáng jī rú shēng
吴俗最重城隍之神,木肖之,被锦藏机如生。
zhí shén shòu jié zé jū mín liǎn zī wèi huì niǎn yóu tōng qú
值神寿节,则居民敛资为会,辇游通衢。
jiàn zhū qí zhuàng zá lǔ bù sēn sēn bù liè gǔ chuī xíng qiě zuò tián tián yè yè rán yī dào xiāng zhǔ yě
建诸旗幢,杂卤簿,森森部列,鼓吹行且作,阗阗咽咽然,一道相属也。
xí yǐ wéi sú suì wú gǎn xiè
习以为俗,岁无敢懈。
gōng chū shì xiāng zhí zhǐ ér wèn zhī jū mín yǐ gào
公出,适相值,止而问之,居民以告;
yòu jí zhī suǒ fèi pō shē
又诘知所费颇奢。
gōng nù zhǐ shén ér zé zhī yuē chéng huáng shí zhǔ yī yì
公怒,指神而责之曰:“城隍实主一邑。
rú míng wán wú líng zé yín hūn zhī guǐ wú zú fèng shì
如冥顽无灵,则淫昏之鬼,无足奉事。
qí yǒu líng zé wù lì yi xī hé de yǐ wú yì zhī fèi hào mín zhī gāo
其有灵,则物力宜惜,何得以无益之费,耗民脂膏?
yán yǐ yè shén yú de chī zhī èr shí
”言已,曳神于地,笞之二十。
cóng cǐ xí sú dùn gé
从此习俗顿革。
gōng qīng zhèng wú sī wéi shào nián hǎo xì
公清正无私,惟少年好戏。
jū nián yú ǒu yú xiè zhōng tī yán tàn què kòu shī zú ér duò zhé gǔ xún zú
居年余,偶于廨中梯檐探雀鷇,失足而堕,折股,寻卒。
rén wén chéng huáng cí zhōng gōng dà shēng xuān nù shì yǔ shén zhēng shù rì bù zhǐ
人闻城隍祠中,公大声喧怒,似与神争,数日不止。
wú rén bù wàng gōng dé jí qún zhù ér jiě zhī bié jiàn yī cí cí gōng shēng nǎi xi
吴人不忘公德,集群祝而解之,别建一祠祠公,声乃息。
cí yì yǐ chéng huáng míng chūn qiū sì zhī jiào gù shén yóu zhe
祠亦以城隍名,春秋祀之,较故神尤著。
wú zhì jīn yǒu èr chéng huáng yún
吴至今有二城隍云。