wèi xīn wēn
味辛温。
zhǔ wǔ zàng shēn tǐ hán fēng tóu nǎo tòng miàn gǎn
主五脏,身体寒风,头脑痛,面皯。
jiǔ fú xià qì qīng shēn míng mù zēng nián nài lǎo
久服,下气轻身,明目,增年耐老。
yī míng xīn shěn yù lǎn zuò yǐn yī míng hóu táo yī míng fáng mù
一名辛矧(《御览》作引),一名侯桃,一名房木。
shēng chuān gǔ
生川谷。
míng yī yuē jiǔ yuè cǎi shí bào gàn
《名医》曰:九月采实,暴干。
àn hàn shū yáng xióng fù yún liè xīn zhì yú lín bó
案汉书扬雄赋云:列新雉于林薄;
shī gǔ yún xīn zhì jí xīn yí ěr wèi shù shén dà qí mù zhī yè jiē fāng yī míng xīn shěn
师古云:新雉即辛夷耳,为树甚大,其木枝叶皆芳,一名新矧;
shǐ jì sī mǎ xiàng rú chuán zá yǐ liú yí
《史记·司马相如传》:杂以流夷;
zhù hàn shū yīn yì yuē liú yí xīn yí yě
注《汉书音义》曰:流夷,新夷也;
táo hóng jǐng yún xiǎo shí qì xīn xiāng jí lí sāo suǒ hū xīn yí zhě
陶宏景云:小时气辛香,即《离骚》所呼辛夷者;
chén cáng qǐ yún chū fā rú bǐ běi rén hū wèi mù bǐ qí huā zuì zǎo nán rén hū wèi yíng chūn
陈藏起云:初发如笔,北人呼为木笔,其花最早,南人呼为迎春。
àn táng rén míng wéi yù ruǐ yòu yuē yù lán
按唐人名为玉蕊,又曰玉兰。