wèi kǔ hán
味苦寒。
zhǔ shēn dà rè zài pí fū zhōng qù miàn rè chì pào jiǔ zhā è fēng diān jí yīn xià yǎng shī míng ěr mù
主身大热在皮肤中,去面热,赤疱,酒皶,恶风瘨疾,阴下痒湿,明耳目。
yī míng lín lán
一名林兰。
shēng chuān gǔ
生川谷。
míng yī yuē yī míng dù lán pí shì guì ér xiāng shēng líng líng jí tài shān shí èr yuè cǎi pí yīn gàn
《名医》曰:一名杜兰,皮似桂而香,生零陵及太山,十二月采皮,阴干。
àn guǎng yǎ yún mù lán guì lán yě
案《广雅》云:木栏桂栏也。
liú kuǐ zhù shǔ dōu fù yún mù lán dà shù yě yè shì cháng shēng dōng xià róng cháng yǐ dōng huá qí shí rú xiǎo shì gān měi
刘逵注蜀都赋云:木兰,大树也,叶似长生,冬夏荣,常以冬华,其实如小柿,甘美。
nán rén yǐ wéi méi qí pí kě shí
南人以为梅,其皮可食。
yán shī gǔ zhù hàn shū yún
颜师古注汉书云:
pí shì jiāo ér xiāng kě zuò miàn gāo yào
皮似椒而香,可作面膏药。