wèi kǔ wēn
味苦温。
zhǔ wǔ lóng guān gé bù tōng lì xiǎo biàn shuǐ dào liáo xiǎo ér xián dà rén chì réng zì hái shén huà
主五癃,关格不通,利小便水道,疗小儿痫,大人痓,仍自还神化。
àn shuō wén yún fā gēn yě
案《说文》云:发,根也。
bì dí yě
髲鬄也。
dí bì yě
鬄髲也。
huò zuò dí
或作髢。
máo shī yún bù xiè dí
《毛诗》云:不屑髢。
jiān yún dí bì yě
《笺》云:髢髲也。
yí lǐ yún zhǔ fù bèi xī
仪礼云:主妇被锡。
zhù yún bèi xī dú wéi bì dí
注云:被锡,读为髲鬄。
gǔ zhě huò tī jiàn zhě xíng zhě zhī fā yǐ bèi fù rén zhī wèi shì yīn míng bì dí yān
古者或剔贱者刑者之发,以被妇人之为饰,因名髲鬄焉。
li dāng zhī yún shì tóng nán fā jù hàn rén shuō fā bì dàng shì tì xíng rén fā huò tóng nán fā běn jīng bù rěn qǔ rén fā yòng zhī
李当之云:是童男发,据汉人说:发髲,当是剃刑人发,或童男发本经不忍取人发用之。
gù yòng tì yú yě
故用剃余也。
fāng jiā zhì yòng tiān líng gài hài jí kū gǔ zú bù néng zhì bìng
方家至用天灵盖,害及枯骨,卒不能治病。
gǔ rén suǒ wú yǐ
古人所无矣。
yòu rén yī zhǒng jiù tóng
右人一种,旧同。