wèi xián wēi wēn
味咸微温。
zhǔ bēng zhōng lòu xià pò zi zāng zhōng xuè zhèng jiǎ jié qì hán rè fù tòng wú zi yīn wěi bù qǐ yù lǎn yǐn zuò yīn yáng bù hé bǔ bù zú yù lǎn yǐn yǒu jù luán èr zì
主崩中漏下,破子臧中血,症瘕结气,寒热,腹痛无子,阴痿不起(《御览》引,作阴阳不合),补不足(《御览》引,有句挛二字)。
yī míng bái shí
一名白石。
shēng shān gǔ
生山谷。
wú pǔ yuē yáng qǐ shí shén nóng biǎn què suān wú dú tóng jūn léi gōng qí bó xián wú dú lǐ shì xiǎo hán huò shēng tài shān yù lǎn yǐn yún huò yáng qǐ shān cǎi wú shí
《吴普》曰:阳起石,神农扁鹊酸无毒,桐君雷公岐伯咸无毒,李氏小寒,或生太山(《御览》引云,或阳起山,采无时)。
míng yī yuē yī míng shí shēng yī míng yáng qǐ shí yún mǔ gēn yě shēng qí shān jí láng yá huò yún shān yáng qǐ shān cǎi wú shí
《名医》曰:一名石生,一名羊起石,云母根也,生齐山及琅邪,或云山阳起山,采无时。