wèi xīn wēn
味辛温。
zhǔ xiōng mǎn ké nì shàng qì wēn zhōng zhǐ xuè chū hàn zhú fēng shī bì cháng pì xià lì
主胸满咳逆上气,温中止血,出汗,逐风,湿痹,肠澼,下利。
shēng zhě yóu liáng jiǔ fú qù chòu qì tōng shén míng
生者尤良,久服去臭气,通神明。
shēng chuān gǔ
生川谷。
míng yī yuē shēng jiàn wèi jí jīng zhōu yáng zhōu jiǔ yuè cǎi
《名医》曰:生楗为及荆州扬州,九月采。
àn shuō wén yún jiāng yù shī zhī cài yě
案《说文》云:姜,御湿之菜也。
guǎng yǎ yún suī lián jiāng yě
《广雅》云:葰廉姜也。
lǚ shì chūn qiū běn
吕氏春秋本
wèi piān yún hé zhī měi zhě yáng pǔ zhī jiāng gāo yòu zhù yáng pǔ dì míng zài shǔ jùn sī mǎ xiàng rú shàng lín fù yǒu zǐ jiāng yún yún
味篇云:和之美者,阳朴之姜,高诱注,阳朴地名在蜀郡,司马相如上林赋,有茈姜云云。