wèi kǔ hán
味苦寒。
zhǔ jiè sāo jiā yǎng è chuāng shā chóng liú rè zài gǔ jié jiān
主疥搔,痂痒,恶创,杀虫,留热在骨节间。
míng mù
明目。
yī míng qīng hāo yī míng fāng kuì
一名青蒿,一名方溃。
shēng chuān zé
生川泽。
míng yī yuē shēng huá yīn
《名医》曰:生华阴。
àn shuō wén yún hāo qìn yě qìn xiāng hāo yě huò zuò shàng cǎo xià jiān
案《说文》云:蒿,菣也,菣,香蒿也,或作(上艹下坚)。
ěr yǎ yún hāo qìn
《尔雅》云:蒿菣。
guō pú yún jīn rén hū qīng hāo xiāng zhōng zhì dàn zhě wèi qìn shǐ jì sī mǎ xiàng rú chuán ān shàng cǎo xià lǘ
郭璞云:今人呼青蒿香中炙啖者为菣,《史记·司马相如传》,庵(上艹下闾)。
zhù hàn shū yīn yì yuē ān shàng cǎo xià lǘ hāo yě
注《汉书音义》曰:庵(上艹下闾),蒿也。
táo hóng jǐng yún jí jīn qīng hāo
陶宏景云:即今青蒿。