yù lǎn zuò cháng
(《御览》作肠)
wèi xīn wēn
味辛温。
zhǔ jīn chuàng rǔ chì zhōng è fēng ké nì shàng qì shuǐ zhǒng shā guǐ zhù jiù zuò yù lǎn zuò zhù shì gǔ dú
主金创乳痓,中恶风,咳逆上气,水肿,杀鬼注(旧作,《御览》作注,是)蛊毒。
yī míng yě gě
一名野葛。
shēng shān gǔ
生山谷。
wú pǔ yuē qín gōu cháng yī míng dú gēn yī míng yě gě shén nóng xīn léi gōng yǒu dú shā rén shēng nán yuè shān huò yì zhōu yè rú gé chì jīng dà rú jiàn fāng gēn huáng huò shēng kuài jī dōng yě zhēng yuè cǎi yù lǎn
《吴普》曰:秦钩肠一名毒根,一名野葛,神农辛,雷公有毒杀人,生南越山,或益州,叶如葛,赤茎大如箭、方、根、黄,或生会稽东冶,正月采(《御览》)。
míng yī yuē shēng fu gāo shān jí kuài jī dōng yě
《名医》曰:生傅高山,及会稽东野。
àn guǎng yǎ yún láng gōu wěn yě
案《广雅》云:莨钩吻也。
huái nán zǐ shuō lín xun yún fù shé shì rén fu yǐ hé jǐn zé yù
《淮南子》说林训云:蝮蛇螫人,傅以和堇则愈。
gāo yòu yún hé jǐn yě gě dú yào
高诱云:和堇,野葛,毒药。
bó wù zhì yún gōu wěn dú guì xīn cōng yè fèi jiě zhī
《博物志》云:钩吻毒,桂心葱叶沸解之。
táo hóng jǐng yún huò yún gōu wěn shì máo láng
陶弘景云:或云钩吻是毛莨。
shěn kuò bǔ bǐ tán yún mǐn zhōng rén hū wèi wěn mǎng yì wèi zhī yě gě lǐng nán rén wèi zhī hú màn sú wèi zhī duàn cháng cǎo cǐ cǎo rén jiān zhì dú zhī wù bù rù yào yòng kǒng běn cǎo suǒ chū bié shì yī wù fēi cǐ gōu wěn yě
沈括补笔谈云:闽中人呼为吻莽,亦谓之野葛,岭南人谓之胡蔓,俗谓之断肠草,此草人间至毒之物,不入药用,恐本草所出别是一物,非此钩吻也。