wèi gān píng
味甘平。
zhǔ zhòng fēng bào rè bù néng dòng yáo diē jīn jié ròu zhū bù zú
主中风暴热,不能动摇,跌筋结肉,诸不足。
jiǔ fú qù miàn hēi gǎn hǎo yán sè rùn zé qīng shēn bù lǎo
久服,去面黑皯,好颜色,润泽,轻身不老。
shēng shān gǔ
生山谷。
wú pǔ yuē nǚ wèi yī míng wēi ruí
《吴普》曰:女萎一名葳蕤,
yī míng yù mǎ
一名玉马,
yī míng dì jié
一名地节,
yī míng chóng chán
一名虫蝉,
yī míng wū wèi
一名乌萎,
yī míng yíng
一名荧,
yī míng yù zhú
一名玉竹,
shén nóng kǔ
神农苦,
yī jīng gān
一经甘,
tóng jūn léi gōng biǎn què gān wú dú
桐君雷公扁鹊甘无毒,
huáng dì xīn
黄帝辛,
shēng tài shān shān gǔ
生太山山谷,
yè qīng huáng xiāng zhí rú jiāng
叶青黄相值如姜,
èr yuè qī yuè cǎi
二月七月采,
zhì zhōng fēng bào rè
治中风暴热,
jiǔ fú qīng shēn yù lǎn
久服轻身(《御览》),
yī míng zuǒ miǎn
一名左眄,
jiǔ fú qīng shēn nài lǎo tóng shàng
久服轻身耐老(同上)。
míng yī yuē yī míng yíng yī míng dì jié yī míng yù zhú yī míng mǎ xūn shēng tài shān jí qiū líng lì chūn hòu cǎi yīn gàn
《名医》曰:一名荧,一名地节,一名玉竹,一名马熏,生太山及邱陵,立春后采,阴干。
àn ěr yǎ yún yíng wěi wèi
案《尔雅》云:荧委萎;
guō pú yún yào cǎo yě yè shì zhú dà zhě rú jiàn gān yǒu jié yè xiá ér zhǎng biǎo bái guǒ qīng gēn dà rú zhǐ zhǎng yī èr chǐ kě dàn
郭璞云:药草也,叶似竹,大者如箭,竿,有节,叶狭而长,表白裹青,根大如指,长一二尺,可啖;
táo hóng jǐng yún àn běn jīng yǒu nǚ wèi wú wěi ruí bié lù yǒu wěi ruí ér wèi yòng zhèng tóng yí nǚ wèi jí wěi ruí yě wéi míng yì ěr
陶宏景云:按本经有女萎,无萎蕤,别录有萎蕤,而为用正同,疑女萎即萎蕤也,惟名异耳;
chén cáng qì yún wèi zhì fán ā chuán qīng zhān yī míng huáng zhī yī míng dì jié cǐ jí wěi ruí
陈藏器云:魏志樊阿传,青粘,一名黄芝,一名地节,此即萎蕤。