wèi xīn wēn
味辛温。
zhǔ zéi fēng zài pí fū zhōng yín yín tòng wēn nüè
主贼风在皮肤中,淫淫痛,温疟。
è dú zhū bì
恶毒,诸痹。
shēng chuān gǔ
生川谷。
wú pǔ yuē yáng zhí zhú huā shén nóng léi gōng xīn yǒu dú shēng huái nán zhì zéi fēng è dú zhū xié qì yù lǎn
《吴普》曰:羊踯躅花,神农雷公辛有毒,生淮南,治贼风恶毒诸邪气(《御览》)。
míng yī yuē yī míng yù zhī shēng tài háng shān jí huái nán shān sān yuè cǎi huā yīn gàn
《名医》曰:一名玉支,生太行山,及淮南山,三月采花,阴干。
àn guǎng yǎ yún yáng zhí zhú yīng guāng yě
案《广雅》云:羊踯躅,英光也。
gǔ jīn zhù yún yáng zhí zhú huā huáng yáng shí zhī zé sǐ yáng jiàn zhī zé zhí zhú fēn sǎn gù míng yáng zhí zhú
古今注云:羊踯躅花,黄羊食之,则死,羊见之则踯躅分散,故名羊踯躅。
táo hóng jǐng yún huā miáo shì lù cōng
陶宏景云:花苗似鹿葱。