wèi kǔ wēn
味苦温。
zhǔ fēng rè sǐ jī yōng shāng kǒu gàn shé jiāo yōng zhǒng bù xiāo hóu shé zhǒng shuǐ jiāng bù xià
主风热,死肌,痈伤,口干舌焦,痈肿不消,喉舌肿,水浆不下。
jiǔ fú qīng shēn míng mù rùn zé hǎo yán sè bù lǎo yán nián
久服,轻身明目,润泽,好颜色,不老延年。
yī míng bǎi líng
一名百鲮。
shēng chuān gǔ
生川谷。
wú pǔ yuē luò shí
《吴普》曰:落石,
yī míng lín shí
一名鳞石,
yī míng míng shí
一名明石,
yī míng xiàn shí
一名县石,
yī míng yún huá
一名云华,
yī míng yún zhū
一名云珠,
yī míng yún yīng
一名云英,
yī míng yún dān
一名云丹,
shén nóng kǔ xiǎo wēn
神农苦小温,
léi gōng kǔ wú dú
雷公苦无毒,
biǎn què tóng jūn gān wú dú
扁鹊桐君甘无毒,
lǐ shì dà hán
李氏大寒,
yún yào zhōng jūn
云药中君,
cǎi wú shí yù lǎn
采无时(《御览》)。
míng yī yuē yī míng shí cuō yī míng lüè shí yī míng míng shí yī míng lǐng shí yī míng xiàn shí shēng tài shān huò shí shān zhī yīn huò gāo shān yán shí shàng huò shēng rén jiān zhēng yuè cǎi
《名医》曰:一名石磋,一名略石,一名明石,一名领石,一名县石,生太山或石山之阴,或高山岩石上,或生人间,正月采。
àn xī shān jīng yún shàng shēn zhī shān duō luò shí yí jí cǐ
案《西山经》云:上申之山多硌石,疑即此;
guō pú yún luò lěi gè dà shí r fēi yě
郭璞云:硌,磊硌大石儿,非也;
táng běn zhù yún sú míng nài dōng shān nán rén wèi zhī shí xuè yǐ qí bāo luò shí mù ér shēng gù míng luò shí bié lù wèi zhī shí lóng téng yǐ shí shàng shēng zhě liáng
《唐本》注云:俗名耐冬,山南人谓之石血,以其包络石木而生,故名络石,别录谓之石龙藤,以石上生者良。