wèi gān wēi wēn
味甘微温。
zhǔ wǔ láo qī shāng bǔ zhōng chú jīng zhōng hán rè tòng yǎng wǔ zàng qiáng yīn yì jīng qì duō zǐ fù rén zhèng jiǎ
主五劳七伤,补中,除茎中寒热痛,养五脏,强阴,益精气,多子,妇人症瘕。
jiǔ fú qīng shēn
久服轻身。
shēng shān gǔ
生山谷。
wú pǔ yuē ròu cōng róng
《吴普》曰:肉苁蓉,
yī míng ròu sōng róng
一名肉松蓉,
shén nóng huáng dì xián
神农黄帝咸,
léi gōng suān xiǎo wēn yù lǎn zuò lǐ shì xiǎo wēn
雷公酸小温(《御览》作李氏小温),
shēng hé xī yù lǎn zuò dōng
生河西(《御览》作东),
shān yīn
山阴,
de
地,
cháng sān sì cùn cóng shēng
长三四寸丛生,
huò dài jùn lǎn yù xià yǒu yàn mén èr zì
或代郡(览御下有雁门二字),
èr yuè zhì bā yuè
二月至八月,
cǎi yù lǎn yǐn yún
采(《御览》引云,
yīn gàn yòng zhī
阴干用之)。
míng yī yuē shēng hé xī jí dài jùn yàn mén wǔ yuè wǔ rì cǎi yīn gàn
《名医》曰:生河西及代郡雁门,五月五日采,阴干。
àn wú pǔ yún yī míng ròu sōng róng dàng shì gǔ běn róng jí shì róng zì sú xiě cōng róng fēi zhèng zì yě
案《吴普》云:一名肉松蓉,当是古本,蓉即是容字,俗写苁蓉,非正字也。
táo hóng jǐng yún shì yě mǎ jīng luò dì suǒ shēng shēng shí shì ròu jiù zuò ròu cōng róng fēi
陶宏景云:是野马精落地所生,生时似肉,旧作肉苁蓉,非。