wèi gān wēn
味甘温。
zhǔ yì qì qù miàn gǎn yù lǎn zuò hēi sè mèi hǎo yù lǎn zuò lìng rén sè yuè zé qí gēn wèi xīn zhǔ fù zhōng hán rè xié qì lì xiǎo biàn
主益气,去面皯(《御览》作),黑,色媚好(《御览》作令人色悦泽),其根,味辛,主腹中寒热邪气,利小便。
jiǔ fú bù jī qīng shēn
久服不饥轻身。
yī míng jīn gēn huá yī míng jīn fèi yù lǎn yǐn yún yī míng měi cǎo dà guān běn zuò hēi zì
一名筋根华,一名金沸(《御览》引云一名美草,《大观本》,作黑字)。
shēng píng zé
生平泽。
míng yī yuē shēng yù zhōu wǔ yuè cǎi yīn gàn
《名医》曰:生豫州,五月采,阴干。
àn táo hóng jǐng yún dōng rén hū wéi shān jiāng nán rén hū wèi měi cǎo
案陶宏景云:东人呼为山姜,南人呼为美草;
běn cǎo yǎn yì yún shì yòu wèi zhī gǔ zǐ huā
本草衍义云:世又谓之鼓子花。