wèi kǔ wēi wēn
味苦微温。
zhǔ fēng hán shī bì shēn zhòng sì zhī téng suān hán yá lì jié tòng
主风寒湿痹,身重,四肢疼酸,寒邪,历节痛。
shēng chuān gǔ jiù zài táng běn cǎo zhōng wú dú jīn zēng
生川谷(旧在《唐本草》中无毒,今增)。
míng yī yuē yī míng bié zhī yī míng bié qí yī míng biē jī shēng lán tián èr yuè bā yuè cǎi
《名医》曰:一名别枝,一名别骑,一名鳖羁,生蓝田,二月八月采;
àn táo hóng jǐng yún fāng jiā shí yǒu yòng chù jīn sú yì jué ěr
案陶宏景云:方家时有用处,今俗亦绝耳。