lú jǐng yù zhào wén ruò zhào wén chāng xīn fán xiàn shū shēng kuǎi wǔ ān mù yàn tōng dù zhī liàng mù róng wén cè liǔ jiǎn xiāo yǔ zhào wén xìn liú bì yuán zhì tōng wéi kè qín chén jiā huì lù huái sù
卢景裕赵文若赵文昌新繁县书生蒯武安睦彦通杜之亮慕容文策柳俭萧瑀赵文信刘弼袁志通韦克勤沈嘉会陆怀素
lú jǐng yù
卢景裕
hòu wèi lú jǐng yù zì zhòng rú jié mǐn chū wèi guó zi bó shì xìn shì shì zhù zhōu yì lún yǔ
后魏卢景裕字仲儒,节闵初,为国子博士,信释氏,注《周易》、《论语》。
cóng xiōng shén lǐ jù xiāng rén fǎn pàn bī qí tóng lì yǐ yīng xī wèi xì jìn yáng yù
从兄神礼,据乡人反叛,逼其同力以应西魏,系晋阳狱。
zhì xīn niàn jīn gāng jīng jiā suǒ zì tuō
至心念金刚经,枷锁自脱。
qí shén wǔ zuò xiāng tè jiàn yuán yòu
齐神武作相,特见原宥。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
zhào wén ruò
赵文若
duò zhào wén ruò kāi huáng chū bìng wáng
隋赵文若,开皇初病亡。
jīng qī rì jiā rén chū yù liǎn hū suō yī jiǎo suì tíng
经七日,家人初欲敛,忽缩一脚,遂停。
jì sū yún bèi yī rén lái zhuī jí suí háng rù yī gōng chéng
既苏云:被一人来追,即随行,入一宫城。
jiàn wáng yuē qīng zài shēng yǒu hé gōng dé
见王曰:“卿在生有何功德?
dá yún wéi chí jīn gāng jīng
”答云:“唯持金刚经。
wáng yuē cǐ zuì dì yī
”王曰:“此最第一。
qīng suàn suī jǐn yǐ chí jīng zhī gù gèng wéi shēn yán
卿算虽尽,以持经之故,更为申延。
yòu yuē zhū zuì zhōng shā shēng shén zhòng
”又曰:“诸罪中,杀生甚重。
qīng yǐ zhū yáng chōng bǎo rú hé
卿以猪羊充饱,如何?
jí qiǎn shǐ lǐng wén ruò zhì shòu kǔ zhī chù
”即遣使领文若至受苦之处。
běi xíng kě sān èr lǐ zhì gāo qiáng xià yǒu xué cái róng shēn
北行可三二里,至高墙下,有穴,才容身。
cóng cǐ xué chū dēng yī gāo fù sì wàng yáo kuò jiàn yī chéng jí gāo jùn yān huǒ jiē tiān hēi qì yì de
从此穴出,登一高阜,四望遥阔,见一城极高峻,烟火接天,黑气溢地。
yòu wén chu tòng āi jiào zhī shēng bù rěn tīng nǎi yǎn bì ěr mù kòu tóu qiú chū
又闻楚痛哀叫之声不忍听,乃掩蔽耳目,叩头求出。
réng jué xīn pò kǒu zhōng chū xuè shǐ zhě yǐn huí jiàn wáng yuē qīng jì dàn ròu bù kě kōng huí
仍觉心破,口中出血,使者引回见王曰:“卿既啖肉,不可空回。
jí suǒ cháng dìng wǔ méi dīng tóu jí shǒu zú téng chu
”即索长钉五枚,钉头及手足疼楚。
cóng cǐ zhuān chí jīng gèng bù shí ròu
从此专持经,更不食肉。
hòu yīn gōng shì zhì yì hū mèng yī qīng yī nǚ zǐ qiú āi
后因公事至驿,忽梦一青衣女子求哀。
shì wèn yì lì yuē yǒu hé wù shí
试问驿吏曰:“有何物食。
bào yún jiàn bèi yī yáng shén féi nèn
”报云:“见备一羊,甚肥嫩。
jí zhī yún qīng zì yě
”诘之,云:“青牸也。
wén ruò yuē wǒ bù chī ròu
”文若曰:“我不吃肉。
suì shú fàng zhī
”遂赎放之。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
zhào wén chāng
赵文昌
duò kāi huáng shí yī nián dà fǔ sì chéng zhào wén chāng hū bào zú wéi xīn shàng wēi nuǎn jiā rén bù gǎn liǎn
隋开皇十一年,大府寺丞赵文昌忽暴卒,唯心上微暖,家人不敢敛。
hòu fù huó shuō yún wú chū sǐ yǒu rén yǐn zhì yán luó wáng suǒ wáng wèn yuē rǔ yī shēng yǐ lái zuò hé fú yè
后复活,说云:吾初死,有人引至阎罗王所,王问曰:“汝一生已来,作何福业?
chāng dá yún jiā pín wú lì kě yíng gōng dé wéi zhuān xīn chí sòng jīn gāng bō rě jīng
”昌答云:“家贫,无力可营功德,唯专心持诵金刚般若经。
wáng wén yǔ hé zhǎng dī shǒu zàn yán shàn zāi
”王闻语,合掌低首,赞言:“善哉!
rǔ jì chí bō rě gōng dé shén dà
汝既持般若,功德甚大。
wáng jí shǐ rén yǐn wén chāng xiàng jīng cáng nèi qǔ jīn gāng bō rě jīng
”王即使人引文昌,向经藏内取金刚般若经。
wén chāng xiàng xī xíng wǔ liù lǐ jiàn shù shí jiān wū shén huá lì qí zhōng jīng diǎn biàn mǎn jīn zhóu bǎo zhì zhuāng shì jīng hǎo
文昌向西行五六里,见数十间屋,甚华丽,其中经典遍满,金轴宝帙,庄饰精好。
wén chāng hé zhǎng bì mù xìn shǒu chōu qǔ yī juàn kāi kàn nǎi shì jīn gāng bō rě
文昌合掌闭目,信手抽取一卷开看,乃是金刚般若。
wén chāng pěng zhì wáng suǒ lìng yī rén zhí juǎn zài xi wén chāng dōng lì miàn jīng dú sòng yī zì bù yí
文昌捧至王所,令一人执卷在西,文昌东立,面经读诵,一字不遗。
wáng dà huān xǐ jí fàng chāng huán jiā
王大欢喜,即放昌还家。
lìng yǐn wén chāng cóng nán mén chū zhì mén shǒu jiàn zhōu wǔ dì zài mén cè fáng nèi zhe sān chóng qián suǒ huàn chāng yún rǔ shì wǒ běn guó rén zàn lái zhì cǐ yào yǔ rǔ yǔ
令引文昌从南门出,至门首,见周武帝在门侧房内,著三重钳锁,唤昌云:“汝是我本国人,暂来至此,要与汝语。
wén chāng jí bài zhī dì yuē rǔ shi wǒ fǒu
”文昌即拜之,帝曰:“汝识我否?
wén chāng dá yún chén xī sù wèi bì xià
”文昌答云:“臣昔宿卫陛下。
wǔ dì yún qīng jì shì wǒ jiù chén jīn huán jiā wèi wú xiàng duò huáng dì shuō
”武帝云:“卿既是我旧臣,今还家,为吾向隋皇帝说。
wú zhū zuì bìng yù biàn le wéi miè fó fǎ zuì zhòng wèi kě de miǎn
吾诸罪并欲辩了,唯灭佛法罪重,未可得免。
wàng yǔ wú yíng shǎo gōng dé jì cí fú yòu de lí dì yù
望与吾营少功德,冀兹福祐,得离地狱。
chāng shòu cí ér xíng
”昌受辞而行。
jí chū nán mén jiàn yī dà fèn kēng zhōng yǒu rén tóu fà shàng chū
及出南门,见一大粪坑中,有人头发上出。
chāng wèn zhī yǐn rén dá yún cǐ shì qín jiāng bái qǐ jì jìn yú cǐ zuì yóu wèi liǎo
昌问之,引人答云:“此是秦将白起,寄禁于此,罪尤未了。
chāng zhì jiā de huó suì yǐ qí shì shàng zòu
”昌至家得活,遂以其事上奏。
dì lìng tiān xià chū kǒu qián wèi zhōu wǔ dì zhuǎn jīn gāng bō rě jīng shè dà gōng sān rì réng lù shì zhuàng rù yú duò shǐ
帝令天下出口钱为周武帝转金刚般若经,设大供三日,仍录事状,入于隋史。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
xīn fán xiàn shū shēng
新繁县书生
yì zhōu xīn fán xiàn xi sì shí lǐ wáng lǐ cūn duò shí yǒu shū shēng xìng gǒu shì shàn wáng shū ér bù xiǎn jī rén mò néng zhī zhī
益州新繁县西四十里王李村,隋时有书生,姓苟氏,善王书而不显迹,人莫能知之。
cháng yú cūn dōng kōng kōng yuán zuò shì jù míng chāo běn gǎi
尝于村东空(“空”原作“室”,据明抄本改。
zhōng sì miàn shū jīn gāng bō rě jīng shù rì biàn liǎo yún cǐ jīng nǐ zhū tiān dú sòng
)中四面书金刚般若经,数日便了,云:“此经拟诸天读诵。
rén chū bù zhī jué yě
”人初不之觉也。
hòu zhí léi yǔ mù niú xiǎo ér yú shū jīng chù lì ér bù zhān shī qí de gān zào kě yǒu zhàng yú jí àn cūn rén guài zhī
后值雷雨,牧牛小儿于书经处立,而不沾湿,其地干燥,可有丈余,及暗,村人怪之。
ěr hòu měi yǔ xiǎo ér cháng jí qí zhōng yī fú bù shī
尔后每雨,小儿常集其中,衣服不湿。
táng wǔ dé zhōng yǒu yì sēng yǔ cūn rén yuē cǐ dì kōng zhōng yǒu jīn gāng bō rě jīng zhū tiān yú shàng shè bǎo gài fù zhī bù kě qīng fàn
唐武德中,有异僧语村人曰:“此地空中有金刚般若经,诸天于上设宝盖覆之,不可轻犯。
zì ěr yú sì zhōu shè lán shǔn yǐ zǔ rén chù lǚ jiàn
”自尔于四周设栏楯,以阻人畜履践。
měi zhì zhāi rì cūn rén sì yuǎn jiù shè fó gōng
每至斋日,村人四远就设佛供。
cháng wén tiān lè shēng zhèn liáo jué fán huì yíng ěr
常闻天乐,声震寥泬,繁会盈耳。
chū sān bǎo gǎn tōng jì
(出《三宝感通记》)
kuǎi wǔ ān
蒯武安
duò kuǎi wǔ ān cài zhōu rén yǒu jù lì shàn gōng shǐ cháng shè dà chóng
隋蒯武安,蔡州人,有巨力,善弓矢,常射大虫。
huì sōng shān nán wéi bào shén wǎng shè zhī
会嵩山南为暴甚,往射之。
jiàn zhì shēn shān hū yǒu yì wù rú yě rén shǒu kāi dà chóng pí mào wǔ ān shēn shàng yīn tuī luò jiàn xià
渐至深山,忽有异物如野人,手开大虫皮,冐武安身上,因推落涧下。
jí qǐ yǐ wèi dà chóng yǐ
及起,已为大虫矣。
huáng bù zhèn hài mò zhī suǒ wéi hū wén zhōng shēng zhī shì sēng jū wǎng qiú jiù
惶怖震骇,莫知所为,忽闻钟声,知是僧居,往求救。
guǒ jiàn yī sēng niàn jīn gāng jīng jí bì mù fǔ fú
果见一僧念金刚经,即闭目俯伏。
qí sēng yǐ shǒu mó tóu hū bào zuò jù shēng tóu yǐ pò yǐ wǔ ān nǎi cóng zhōng chū jí jù shù qián shì
其僧以手摩头,忽爆作巨声,头已破矣,武安乃从中出,即具述前事。
yòu fǔ qí bèi suí shǒu ér kāi jì chū quán shēn yī fú jǐn zài yǒu shǎo dà chóng máo gài xiān jiǔ chuāng zhī suǒ zhān yě
又抚其背,随手而开,既出,全身衣服尽在,有少大虫毛,盖先灸疮之所粘也。
cóng cǐ suì chū jiā zhuān chí jīn gāng jīng
从此遂出家,专持金刚经。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
mù yàn tōng
睦彦通
mù yàn tōng duò rén jīng chí jīn gāng jīng rì kè shí biàn
睦彦通隋人,精持金刚经,日课十遍。
li mì dào qǐ yàn tōng zǎi wǔ láo yì rén yù shā zhī yǐ yīng yì qí
李密盗起,彦通宰武牢,邑人欲杀之,以应义旗。
yàn tōng xiān zhī zhī suì tóu chéng xià zéi bá dāo yǐ zhú zhī
彦通先知之,遂投城下,贼拔刀以逐之。
qián zhì shēn jiàn pò jí yuè rù rú yǒu rén jiē yòu bì zhì pán shí shàng dōu wú shāng chù
前至深涧,迫急跃入,如有人接右臂,置磐石上,都无伤处。
kōng zhōng yǒu yán yuē rǔ wèi niàn jīng suǒ zhì yīn de huán jiā
空中有言曰:“汝为念经所致,因得还家。
suǒ jiē zhī bì yǒu jī xiāng zhī qì lěi rì bù miè
”所接之臂,有奇香之气,累日不灭。
hòu wèi zhì fāng bó jiǔ shí yú zhōng
后位至方伯,九十余终。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
dù zhī liàng
杜之亮
duò dù zhī liàng rén shòu zhōng wèi hàn wáng liàng fǔ cān jūn
隋杜之亮,仁寿中为汉王谅府参军。
hòu liàng yú bīng zhōu jǔ bīng fǎn bài liàng yǔ liáo shǔ jiē xì yù
后谅于并州举兵反,败,亮与僚属皆系狱。
liàng huáng jù rì yè tì qì
亮惶惧,日夜涕泣。
hū yè mèng yī sēng yuē rǔ dàn niàn sòng jīn gāng jīng jí cǐ ě kě dù
忽夜梦一僧曰:“汝但念诵金刚经,即此厄可度。
zhì xiǎo jí qǔ jīng zhuān chéng xí niàn
”至晓,即取经,专诚习念。
jí zhǔ zhě bìng yǐn jiù lù liàng shēn zài qí zhōng chàng zhě jiē sǐ wéi wú liàng xìng míng
及主者并引就戮,亮身在其中,唱者皆死,唯无亮姓名。
zhǔ diǎn zhī zhě jiē zuò fá é ér huì shè de miǎn
主典之者皆坐罚,俄而会赦得免。
xiǎn qìng zhōng zú yú huáng zhōu cì shǐ
显庆中,卒于黄州刺史。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
mù róng wén cè
慕容文策
mù róng wén cè duò rén cháng chí jīn gāng jīng bù chī jiǔ ròu
慕容文策隋人,常持金刚经,不吃酒肉。
dà yè qī nián bào zú sān rì fù huó yún chū jiàn èr guǐ bǎ wén dié zhuī zhì yī chéng mén gù jí yán jùn
大业七年暴卒,三日复活,云:“初见二鬼,把文牒,追至一城门,顾极严峻。
rù xíng sì wǔ lǐ jiàn yǒu gōng diàn yǔ wèi wáng dāng diàn zuò sēng dào sì yí bù kě shèng shǔ
入行四五里,见有宫殿羽卫,王当殿坐,僧道四夷,不可胜数。
shǐ zhě rù jiàn wén cè zuì zài hòu yī yī wèn zài shēng zuò shàn zuò è dōng xī lìng lì
使者入见,文策最在后,一一问在生作善作恶,东西令立。
nǎi chàng cè míng wèn yuē zuò hé shàn
乃唱策名,问曰:“作何善?
duì yuē xiǎo lái chí jīn gāng jīng
”对曰:“小来持金刚经。
wáng wén hé zhǎng tàn yuē gōng dé shén dà qiě fàng hái
”王闻,合掌叹曰:“功德甚大,且放还。
hū jiàn èr sēng zhí huǒ yǐn cè
”忽见二僧,执火引策。
jí zhuō jiā shā jiǎo wèn zhī sēng yún yuán gōng chí jīng gù lái xiāng wèi kě suí zhú xíng
即捉袈裟角问之,僧云:“缘公持经,故来相卫,可随烛行。
suì chū chéng mén sēng yuē rǔ zhī dì yù chù fǒu
”遂出城门,僧曰:“汝知地狱处否?
zhǐ yī dà chéng mén yuē cǐ shì yě
”指一大城门曰:“此是也。
cè bù rěn kàn qiú sù qù
”策不忍看,求速去。
èr sēng jí lǐng zhì dào yǒu yī héng yuán sāi lù sēng yǐ xī kòu zhī jí kāi yún kě cóng cǐ qù
二僧即领至道,有一横垣塞路,僧以锡扣之,即开,云:“可从此去。
suì huó
”遂活。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
liǔ jiǎn
柳俭
táng xíng zhōu sī mǎ liǔ jiǎn duò dà yè shí nián rèn qí zhōu qí yáng gōng jiān
唐邢州司马柳俭,隋大业十年任岐州岐阳宫监。
yì níng yuán nián zuò wū wǎng xì dà lǐ sì
义宁元年,坐诬枉系大理寺。
jiǎn zhì xīn sòng jīn gāng bō rě jīng yǒu liǎng zhǐ wèi tōng bù jué mián shuì
俭至心诵金刚般若经,有两纸未通,不觉眠睡。
mèng yī pó luó mén sēng bào yún tán yuè yi sòng jīng lìng biàn jí yīng de chū
梦一婆罗门僧报云:“檀越宜诵经令遍,即应得出。
jiǎn hū wù qín sòng bù xiè jīng èr rì hū yǒu chì huàn jiù cháo táng fàng miǎn
”俭忽寤,勤诵不懈经二日,忽有敕唤,就朝堂放免。
yòu jiǎn bié shí yè sòng jīng zhì sān gēng hū wén yǒu yì xiāng sǎn màn mǎn zhái zhì xiǎo bù jué gài gǎn yìng suǒ zhì yě
又俭别时,夜诵经至三更,忽闻有异香,散漫满宅,至晓不绝,盖感应所致也。
jiǎn zhì zhōng jì sòng jīng de wǔ qiān yú biàn
俭至终,计诵经得五千余遍。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
xiāo yǔ
萧瑀
xiāo yǔ liáng wǔ dì xuán sūn liáng wáng kuī zhī zǐ
萧瑀,梁武帝玄孙,梁王岿之子。
liáng miè rù duò shì zhì zhōng shū lìng fēng sòng guó gōng
梁灭入隋,仕至中书令,封宋国公。
nǚ yáng dì huáng hòu dǔ xìn fó fǎ cháng chí jīn gāng jīng
女炀帝皇后,笃信佛法,常持金刚经。
yì fá gāo lí bù hé zhǐ shàng dà nù
议伐高丽,不合旨,上大怒。
yǔ hè ruò bì gāo yǐng tóng jìn yù zhì yú fǎ
与贺若弼、高颍同禁,欲置于法。
yǔ jiù qí suǒ bā rì niàn jīn gāng jīng qī bǎi biàn míng rì zhì gù hū zì tuō
瑀就其所,八日念金刚经七百遍,明日,桎梏忽自脱。
shǒu zhě shī sè fù wèi zhe
守者失色,复为著。
zhì diàn qián dú yòu yǔ èr rén jí zhòng fá
至殿前,独宥瑀,二人即重罚。
yīn zhe bō rě jīng líng yàn yī shí bā tiáo nǎi zào bǎo tǎ zhù jīng tán xiāng wèi zhī gāo sān chǐ
因著《般若经灵验一十八条》,乃造宝塔贮经,檀香为之,高三尺。
gǎn yī tōu shí xiàng hū zài tíng zhōng fèng ān tǎ zhōng huò shè lì bǎi lì
感一𨱎石像,忽在庭中,奉安塔中,获舍利百粒。
zhēn guàn shí yī nián jiàn pǔ xián pú sà rǎn rǎn xiàng xī ér qù
贞观十一年,见普贤菩萨,冉冉向西而去。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
zhào wén xìn
赵文信
táng suì zhōu rén zhào wén xìn zhēn guàn yuán nián bào sǐ sān rì hòu hái sū
唐遂州人赵文信,贞观元年暴死,三日后还苏。
zì shuō yún chū sǐ shí bèi rén zhē yōng qū zhú tóng bàn shí rén xiāng suí zhì yán luó wáng suǒ
自说云:初死时,被人遮拥驱逐,同伴十人,相随至阎罗王所。
qí zhōng yǒu yī sēng wáng xiān wèn yún shī zài shì xiū hé gōng dé
其中有一僧,王先问云:“师在世修何功德?
shī dá yún dào tú zì míng chāo běn dào tú zì sān zì zuò pín dào cóng
”师答云:“道徒自(明抄本“道徒自”三字作“贫道从”。
shēng yǐ lái wéi sòng jīn gāng bō rě jīng
)生以来,唯诵金刚般若经。
wáng wén cǐ yǔ hū jí jīng qǐ hé zhǎng zàn yán shàn zāi shàn zāi
”王闻此语,忽即惊起,合掌赞言:“善哉善哉!
shī shěn sòng bō rě dāng de shēng tiān hé yīn cuò lái zhì cǐ
师审诵般若,当得升天,何因错来至此?
yán wèi qì hū yǒu tiān yī lái xià yǐn shī shàng tiān qù
”言未讫,忽有天衣来下,引师上天去。
wáng fù huàn suì zhōu rén qián yuē rǔ zài shēng yǒu hé gōng dé
王复唤遂州人前曰:“汝在生有何功德?
qí rén bào yán chén yī shēng yǐ lái bù dú fó jīng wéi hǎo yǔ xìn wén zhāng jí
”其人报言:“臣一生以来,不读佛经,唯好庾信文章集。
wáng yán yǔ xìn shì dà zuì rén jiàn cǐ shòu kǔ rǔ jiàn yǔ xìn pō shi fǒu
”王言:“庾信是大罪人,见此受苦,汝见庾信,颇识否?
dá yún suī dú qú wén zhāng rán bù shi qí rén
”答云:“虽读渠文章,然不识其人。
wáng jí lìng yǐn chū yǔ xìn nǎi jiàn shì guī shēn wáng yòu lìng yǐn qù shǎo shí fù zuò rén lái yǔ yún wǒ wéi shēng shí hǎo zuò wén zhāng wàng yǐn fó jīng zá róu sú shū yòu fěi bàng fó fǎ wèi yán bù jí kǒng lǎo zhī jiào jīn shòu zuì bào guī shēn kǔ yě
”王即令引出庾信,乃见是龟身,王又令引去,少时复作人来,语云:“我为生时好作文章,妄引佛经,杂揉俗书,又诽谤佛法,谓言不及孔老之教,今受罪报龟身,苦也。
cǐ rén huó yǐ jù shù qí shì suì zhōu rén duō hǎo bǔ liè jí wén suǒ shuō gòng xiāng jiàn jiè yǒng duàn shā yè gè fā chéng xīn shòu chí bō rě qì jīn bù jué
”此人活已,具述其事,遂州人多好捕猎,及闻所说,共相鉴戒,永断杀业,各发诚心,受持般若,迄今不绝。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
liú bì
刘弼
táng liú bì zhēn guàn yuán nián rèn jiāng nán xiàn wèi
唐刘弼,贞观元年任江南县尉。
hū yī rì yǒu wū yú fáng qián shù shàng míng
忽一日,有乌于房前树上鸣。
tǔ rén yún shì wū suǒ zhǐ wèi bù xiáng
土人云:“是乌所止为不祥。
bì wén zhī kǒng jù sī yù xiū chóng gōng dé bù zhī hé zhě wèi shèng
”弼闻之恐惧,思欲修崇功德,不知何者为胜。
yè mèng yī sēng piān zàn jīn gāng bō rě jīng lìng sòng bǎi biàn
夜梦一僧,偏赞金刚般若经,令诵百遍。
jí wù yī mìng jí sòng zhì bǎi biàn
及寤,依命即诵至百遍。
hū yǒu dà fēng cóng dōng běi lái bá cǐ shù gé shě yáo zhì xiàng wài qí bá chù tǔ kǎn zòng guǎng yī zhàng wǔ chǐ
忽有大风,从东北来,拔此树,隔舍遥掷巷外,其拔处土坎,纵广一丈五尺。
chá bào fēng lái chù xiǎo zhī xiān yè bìng suí fēng huí mǐ fēng zhǐ hái qǐ rú gù
察暴风来处,小枝纤叶,并随风回靡,风止还起如故。
nǎi zhī jīng lì bù kě sī yì
乃知经力不可思议。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
yuán zhì tōng
袁志通
táng yuán zhì tōng tiān shuǐ rén cháng chí jīn gāng jīng
唐袁志通,天水人,常持金刚经。
nián èr shí bèi qū wèi jūn shì bài zǒu yán xiǎn jīng rì bù dé shí
年二十,被驱为军士,败走岩崄,经日不得食。
ér jué èr tóng zǐ chí mǎn yú fàn lái yǔ zhī
而觉二童子,持满盂饭来与之。
zhì tōng bài hū rán bú jiàn jì shí qì lěi rì bù jī
志通拜,忽然不见,既食讫,累日不饥。
hòu de huán xiāng zhēn guàn bā nián bìng sǐ liǎng rì jí sū yuē bèi rén lǐng jiàn wáng wáng wèn zài shēng shàn yè dá yún cháng chí jīn gāng jīng
后得还乡,贞观八年病死,两日即苏,曰:“被人领见王,王问在生善业,答云:‘常持金刚经。
wáng shén xǐ yuē qiě lìng sòng chū
’王甚喜曰:‘且令送出。
suì huó
’遂活。
chū bào yìng jì
”(出《报应记》)
wéi kè qín
韦克勤
táng wéi kè qín shǎo chí jīn gāng jīng wèi zhōng láng jiàng cóng jūn fá liáo méi gāo lí
唐韦克勤少持金刚经,为中郎将,从军伐辽,没高丽。
zhēn guàn zhōng tài zōng zhēng liáo kè qín shǎo chí jīn gāng jīng wàng jiàn guān jūn nǎi yè chū tóu zhī
贞观中,太宗征辽,克勤少持金刚经,望见官军,乃夜出投之。
àn bù zhī lù nǎi zhì xīn niàn jīng é jiàn jù huǒ qián dǎo kè qín suí huǒ ér qù suì dá hàn jūn
暗不知路,乃至心念经,俄见炬火前导,克勤随火而去,遂达汉军。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
chén jiā huì
沈嘉会
táng chén jiā huì zhēn guàn zhōng rèn jiào shū láng yǐ shì pèi lán zhōu
唐沈嘉会,贞观中任校书郎,以事配兰州。
sī guī shén qiè měi dàn xī cháng dōng xiàng bài tài shān yuàn de shēng huán jī èr bǎi yú rì
思归甚切,每旦夕,常东向拜太山,愿得生还,积二百余日。
yǒng huī liù nián shí yuè sān rì yè jiàn èr tóng zǐ yí fú shén xiù yún shì tài shān fǔ jūn zhī zǐ fǔ jūn kuì gōng cháo xī bài lǐ gù qiǎn fèng yíng
永徽六年十月三日夜,见二童子,仪服甚秀,云是太山府君之子,府君愧公朝夕拜礼,故遣奉迎。
jiā huì yún tài shān sān qiān yú lǐ hé néng kě qù
嘉会云:“太山三千余里,何能可去?
tóng zǐ yuē xiān shēng bì mù wù yōu dào yuǎn
”童子曰:“先生闭目,勿忧道远。
jí yī qí yán shùn xī zhī jiān biàn dào gōng diàn hóng lì tóng zǐ yǐn rù yè bài
”即依其言,瞬息之间便到,宫殿宏丽,童子引入谒拜。
fǔ jūn jí yán rù qū shì duì zuò tán xiào wú suǒ bù zhī wèi jiā huì yuē rén zhī wèi è ruò bù wéi rén zhū sǐ hòu bì wèi guǐ de ér zhì wú yǒu jiǎo xìng ér miǎn zhě yě
府君即延入曲室,对坐谈笑,无所不知,谓嘉会曰:“人之为恶,若不为人诛,死后必为鬼得而治,无有徼幸而免者也。
ruò rì chí jīn gāng jīng yī biàn jí wàn zuì jiē miè guǐ guān bù néng jū yǐ
若日持金刚经一遍,即万罪皆灭,鬼官不能拘矣。
yòu yún qián fǔ jūn yǒu guò tiān cáo chù zhī
”又云:“前府君有过,天曹黜之。
mǒu xìng liú
某姓刘。
jiā huì yì bù gǎn wèn qí tā yě
”嘉会亦不敢问其他也。
cháng yǔ jiā huì shuāng lù jiān shè jiǔ yáo
尝与嘉会双陆,兼设酒肴。
jiā huì qǐ yú xiǎo tīng dōng jiàn gū zāng lìng mù róng rén guǐ zhí hù duān zuò yún fǔ jūn tiè zhuī dào cǐ yǐ liù shí rì wèi méng chǔ fèn
嘉会起,于小厅东见姑臧令慕容仁轨执笏端坐,云:“府君帖追到此,已六十日,未蒙处分。
jiā huì zuò qǐ fǔ jūn biàn lìng zhào rén guǐ rù wèi yuē gōng xiàn xià yǒu fù rén ā zhào bèi xiàn wèi wú zhuàng kǎo shā ā zhào lái su suì wù zhuī gōng
”嘉会坐启府君,便令召仁轨入,谓曰:“公县下有妇人阿赵,被县尉无状拷杀,阿赵来诉,遂误追公。
tíng qián yǒu pén shuǐ fǔ jūn lìng xǐ miàn réng qiǎn yī xiǎo r sòng guī
”庭前有盆水,府君令洗面,仍遣一小儿送归。
jiā huì yì cí
嘉会亦辞。
fù lìng èr nán sòng
复令二男送。
fán zài tài shān èr shí bā rì jiā rén dàn jué qí jīng shén hūn mèi jì hái rú jiù
凡在太山二十八日,家人但觉其精神昏昧,既还如旧。
jiā huì huà rén guǐ yú zhòng zhǎng shǐ zhào chí mǎn lìng rén yàn zhī wú bù tóng
嘉会话仁轨于众,长史赵持满令人验之,无不同。
zì cǐ cháng chí jīn gāng jīng yù shè de guī
自此常持金刚经,遇赦得归。
chū bào yìng jì
(出《报应记》)
lù huái sù
陆怀素
táng wú jùn lù huái sù zhēn guàn èr shí nián shī huǒ wū yǔ fén shāo bìng cóng yān miè wéi jīn gāng bō rě bō luó mì jīng dú cún
唐吴郡陆怀素,贞观二十年失火,屋宇焚烧,并从烟灭,惟金刚般若波罗密经独存。
hán jí biāo zhóu yì jǐn wéi jīng zì jìng rú gù
函及标轴亦尽,惟经字竟如故。
wén zhě mò bù jīng tàn
闻者莫不惊叹。
huái sù jí gāo yáng xǔ rén zé qī zhī xiōng yě rén zé dāng shí mù dǔ cháng yǔ rén yán zhī
怀素即高阳许仁则妻之兄也,仁则当时目睹,常与人言之。
chū míng bào jì
(出《冥报记》)