太平广记 · 吕文仲 · Chapter 130 of 501

卷一百二十九·报应二十八(婢妾)

PinyinModern Translation
Size

wáng jì bì wáng fàn qiè sòng gōng rén jīn jīng dù yí qiè hòu zhōu nǚ zǐ zhāng gōng jǐn qiè fàn lüè bì hú liàng qiè

王济婢王范妾宋宫人金荆杜嶷妾后周女子张公瑾妾范略婢胡亮妾

liáng rén yù bì zhāng jǐng xiān bì li xun qiè huā yán jìn yáng rén qiè

梁仁裕婢张景先婢李训妾花严晋阳人妾

wáng jì bì

王济婢

jìn wáng jì shì zhě cháng yú wéi zhōng jiù bì qǔ jì yī wù bì suì yù jiān zhī

晋王济侍者,常于闱中就婢取济衣物,婢遂欲奸之。

qí rén yún bù gǎn

其人云:“不敢。

bì yán ruò bù cóng wǒ wǒ dāng dà jiào cǐ rén zú bù kěn

”婢言若不从我,我当大叫,此人卒不肯。

bì suì hū yún mǒu jiá yù jiān wǒ

婢遂呼云:“某甲欲奸我。

jì jí lìng shā zhī cǐ rén jù chén shuō jì bù xìn gù qiān jiāng qù

”济即令杀之,此人具陈说,济不信,故牵将去。

gù wèi jì yuē wang bù kě shòu yào dāng sòng fǔ jūn yú tiān

顾谓济曰:“枉不可受,要当讼府君于天。

jì nǎi bìng hū jiàn cǐ rén yǔ zhī yuē qián jù gào shí jì bú jiàn lǐ biàn yīng qù

”济乃病,忽见此人语之曰:“前具告实,既不见理,便应去。

jì shù rì ér sǐ

”济数日而死。

chū hái yuān jì

(出《还冤记》)

wáng fàn qiè

王范妾

jìn fù yáng xiàn lìng wáng fàn qiè táo yīng shū yǒu zī sè suì yǔ gé xià dīng fēng shǐ huá qī èr rén jiān tōng

晋富阳县令王范妾桃英,殊有姿色,遂与阁下丁丰、史华期二人奸通。

fàn dāng chū xíng bù hái zhàng nèi dū sūn yuán bì wén dīng fēng hù zhōng yǒu huán pèi shēng chān shì jiàn táo yīng yǔ tóng bèi ér wò wú bì kòu hù huà zhī

范当出行不还,帐内督孙元弼闻丁丰户中有环珮声,觇视,见桃英与同被而卧,无弼扣户叱之。

táo yīng jí qǐ lǎn qún lǐ fà niè lǚ hái nèi

桃英即起,揽裙理发,蹑履还内。

yuán bì yòu jiàn huá qī dài pèi táo yīng shè xiāng

元弼又见华期带佩桃英麝香。

èr rén jù yuán bì gào zhī nǎi gòng bàng yuán bì yǔ táo yīng yǒu sī fàn bù biàn chá suì shā yuán bì

二人惧元弼告之,乃共谤元弼与桃英有私,范不辩察,遂杀元弼。

yǒu chén chāo zhě dāng shí zài zuò quàn chéng yuán bì zuì

有陈超者,当时在座,劝成元弼罪。

hòu fàn dài hái chāo yì chū dōu kàn fàn xíng zhì chì tíng shān xià zhí léi yǔ rì mù

后范代还,超亦出都看范,行至赤亭山下,值雷雨日暮。

hū rán yǒu rén fú chāo yè jìng yè jiāng qù rù huāng zé zhōng

忽然有人扶超腋,径曳将去,入荒泽中。

léi guāng zhào jiàn yī guǐ miàn shén qīng hēi yǎn wú tóng zǐ yuē wú sūn yuán bì yě

雷光照见一鬼,面甚青黑,眼无瞳子,曰:“吾孙元弼也。

sù yuàn huáng tiān zǎo jiàn shēn lǐ lián shí hòu rǔ nǎi jīn xiāng yù

诉怨皇天,早见申理,连时候汝,乃今相遇。

chāo kòu tóu liú xiě

”超叩头流血。

guǐ yuē wáng fàn jì wéi shì zhǔ dāng xiān shā zhī

鬼曰:“王范既为事主,当先杀之。

gǔ jǐng bó sūn wén dù zài tài shān xuán táng xià gòng dìng sǐ shēng míng lù

贾景伯、孙文度在泰山玄堂下,共定死生名录。

táo yīng hún pò yì qǔ zài nǚ qīng tíng

桃英魂魄,亦取在女青亭。

zhì tiān míng shī guǐ suǒ zài

”至天明,失鬼所在。

chāo zhì yáng dōu yì fàn wèi gǎn xiè zhī biàn jiàn guǐ cóng wài lái jìng rù fàn zhàng

超至杨都诣范,未敢谢之,便见鬼从外来,径入范帐。

zhì yè fàn shǐ mián hū rán dà yǎn lián hū bù xǐng jiā rén qiān qīng niú lín fàn shàng bìng jiā táo rén zuǒ suǒ

至夜,范始眠,忽然大魇,连呼不醒,家人牵青牛临范上,并加桃人左索。

xiàng míng xiǎo sū shí shù rì ér sǐ qiè yì bào wáng

向明小苏,十数日而死,妾亦暴亡。

chāo nǎi táo zǒu cháng gàn sì yì xìng míng wéi hé guī

超乃逃走长干寺,易姓名为何规。

hòu wǔ nián èr yuè sān rì lín shuǐ jiǔ hān chāo yún jīn dāng bù fù wèi cǐ guǐ yě

后五年二月三日,临水酒酣,超云:“今当不复畏此鬼也。

dī tóu biàn jiàn guǐ yǐng yǐ zài shuǐ zhōng yǐ shǒu bó chāo bí xuè dà chū kě yī shēng xǔ shù rì ér sǐ

”低头,便见鬼影已在水中,以手博超,鼻血大出,可一升许,数日而死。

chū míng bào zhì

(出《冥报志》。

míng chāo běn zuò chū hái yuān jì

明抄本作出《还冤记》)

sòng gōng rén

宋宫人

sòng shǎo dì zi yè cháng shǐ fù rén luǒ xíng xiāng zhú

宋少帝子业常使妇人裸形相逐。

yǒu yī nǚ zǐ bù cóng mìng zhǎn zhī

有一女子不从,命斩之。

qí yè mèng yǒu yī nǚ zǐ mà yuē rǔ bèi nì míng nián bù jí shú yǐ

其夜,梦有一女子骂曰:“汝悖逆,明年不及熟矣。

dì nù yú gōng zhōng qiú dé shì mèng jiàn zhě zhǎn zhī

”帝怒,于宫中求得似梦见者,斩之。

qí xī fù mèng suǒ lù zhě yuē rǔ wǎng shā wǒ wǒ yǐ su shàng dì jí qún wū yǔ liù gōng bǔ guǐ

其夕,复梦所戮者曰:“汝枉杀我,我已诉上帝,集群巫与六宫捕鬼。

dì xún bèi shā

”帝寻被杀。

chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì

(出《广古今五行记》)

jīn jīng

金荆

hòu wèi mò sōng yáng dù chāng qī liǔ shì shén dù

后魏末,嵩阳杜昌妻柳氏甚妒。

yǒu bì jīn jīng chāng mù lìng lǐ fà liǔ shì jié qí shuāng zhǐ

有婢金荆,昌沐,令理发,柳氏截其双指。

wú hé liǔ bèi hú cì shì zhǐ shuāng luò

无何柳被狐刺,螫指双落。

yòu yǒu yī bì míng yù lián néng chàng gē chāng ài ér tàn qí shàn

又有一婢,名玉莲,能唱歌,昌爱而叹其善。

liǔ shì nǎi jié qí shé

柳氏乃截其舌。

hòu liǔ shì shé chuāng làn shì jí jiù chóu chán shī chàn huǐ

后柳氏舌疮烂,事急,就稠禅师忏悔。

chán shī yǐ xiān zhī wèi liǔ shì yuē fū rén wèi dù qián jié bì zhǐ yǐ shī zhǐ

禅师已先知,谓柳氏曰:“夫人为妒,前截婢指,已失指。

yòu jié bì shé jīn yòu hé duàn shé

又截婢舌,今又合断舌。

huǐ guò zhì xīn nǎi kě yǐ miǎn

悔过至心,乃可以免。

liǔ shì dǐng lǐ qiú āi jīng qī rì chán shī dà zhāng kǒu zhòu zhī yǒu èr shé cóng kǒu chū yī chǐ yǐ shàng jí zhòu zhī suì luò dì shé yì píng fù

”柳氏顶礼求哀,经七日,禅师大张口咒之,有二蛇从口出,一尺以上,急咒之,遂落地,舌亦平复。

zì shì bù fù dù yǐ

自是不复妒矣。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

dù yí qiè

杜嶷妾

liáng xiāng yáng dù yí xīn nà yī qiè nián mào jiān měi chǒng ài tè shèn

梁襄阳杜嶷新纳一妾,年貌兼美,宠爱特甚。

qiè de qí fù shū yǐ lián dú zhī

妾得其父书,倚帘读之。

yí wài hái ér qiè zì yǐ xīn lái xiū yǐ cǐ shì wén yí yīn jué tūn zhī

嶷外还,而妾自以新来,羞以此事闻嶷,因嚼吞之。

yí wèi shì qíng rén suǒ jì suì mìng pōu fù qǔ shū

嶷谓是情人所寄,遂命剖腹取书。

qiè qì wèi duàn ér shū yǐ chū yí kàn qì tàn yuē wú bù zì yì hū hū rú cǐ shāng tiān xià hé qì qí néng jiǔ hu

妾气未断,而书已出,嶷看讫,叹曰:‘吾不自意,忽忽如此,伤天下和气,其能久乎。

qí yè jiàn qiè sù yuān yí xún rì ér sǐ

”其夜见妾诉冤,嶷旬日而死。

chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì

(出《广古今五行记》)

hòu zhōu nǚ zǐ

后周女子

hòu zhōu xuān dì zài dōng gōng shí wǔ dì xùn dū shén yán héng shǐ huàn zhě chéng shèn jiān chá zhī ruò yǒu xiān háo zuì shī ér bù zòu shèn dāng sǐ

后周宣帝在东宫时,武帝训督甚严,恒使宦者成慎监察之,若有纤毫罪失而不奏,慎当死。

yú shì shèn cháng chén tài zǐ bù fǎ zhī shì wǔ dì zhàng zhī bǎi yú

于是慎常陈太子不法之事,武帝杖之百余。

jí jí wèi gù jiàn bì shàng zhàng bān wèn jí shèn suǒ zài

及即位,顾见髀上杖瘢,问及慎所在。

shèn yú shí yǐ chū wèi jùn suì chì zhuī zhī zhì biàn cì sǐ

慎于时已出为郡,遂敕追之,至便赐死。

shèn fèn lì yuē cǐ shì rǔ fù wèi chéng shèn hé zuì

慎奋厉曰:“此是汝父为,成慎何罪?

bèi nì zhī yú làn yǐ jiàn jí guǐ ruò yǒu rú zhōng bù xiāng fàng

悖逆之余,滥以见及,鬼若有如,终不相放。

yú shí gōng yè jìn jì xiāng féng yǐ mù bù dé zhuǎn gòng yán xiào fēn zhì jiān guān jì lù qiān zuì

”于时宫掖禁忌,相逢以目,不得转共言笑,分置监官,记录愆罪。

zuǒ huáng hòu xià yǒu nǚ zǐ qiàn shēn lèi chū yīn bèi hé wèi yǒu suǒ sī zòu shǐ chì kǎo xùn zhī

左皇后下有女子欠伸泪出,因被劾,谓有所思,奏使敕拷讯之。

chū jī qí tóu dì biàn tóu tòng gèng jī zhī yì rán

开始击打她的头部,皇帝就头痛,再次打她,还是这样。

suì dà fā nù yuē cǐ yuān jiā ěr

遂大发怒曰:“此冤家耳。

nǎi shǐ lā shé qí yāo dì fù yāo tòng

”乃使拉折其腰,帝复腰痛。

qí yè chū nán gōng bìng jiàn zhòng míng dàn hái yāo tòng bù dé chéng mǎ

其夜出南宫,病渐重,明旦还,腰痛不得乘马。

yù chē ér guī suǒ shā nǚ zǐ zhī chù yǒu hēi yūn rú rén xíng shí wèi shì xuè suí shuā zhī xuán fù rú gù rú cǐ zài sān

御车而归,所杀女子之处,有黑晕如人形,时谓是血,随刷之,旋复如故,如此再三。

yǒu sī jué chú jiù dì yǐ xīn tǔ tián zhī yī xiǔ zhī jiān rú gù

有司掘除旧地,以新土填之,一宿之间如故。

yīn cǐ qī bā rì jǔ shēn chuāng làn ér bēng jí chū xià shī zhū jú jiǎo chuáng láo bù kě tuō wéi cǐ nǚ zǐ suǒ yǐn míng chāo běn yǐn zuò wò

因此七八日,举身疮烂而崩,及初下尸,诸局脚床,牢不可脱,唯此女子所引(明抄本引作卧。

zhī chuáng dú shì zhí jiǎo suì yǐ gōng yòng gài yì guǐ shén zhī yì yān

)之床,独是直脚,遂以供用,盖亦鬼神之意焉。

dì bēng qù chéng shèn sǐ jǐn èr shí xǔ rì yān

帝崩去成慎死,仅二十许日焉。

chū hái yuān jì

(出《还冤记》)

zhāng gōng jǐn qiè

张公瑾妾

táng wèi jùn mǎ jiā yùn yǐ zhēn guàn liù nián zhēng yuè jū jiā rì wǎn chū dà mén hū jiàn liǎng rén gè zhuō mǎ yì pǐ xiān zài mén wài shù xià lì jiā yùn wèn shì hé rén dá yún dōng hǎi gōng yíng mǎ shēng ěr

唐魏郡马嘉运,以贞观六年正月居家,日晚出大门,忽见两人各捉马一匹,先在门外树下立,嘉运问是何人,答云:“东海公迎马生耳。

jiā yùn sù yǒu xué shí zhī míng zhōu lǐ měi tái shǐ jí sì fāng guì kè duō qǐng jiàn zhī

”嘉运素有学识,知名州里,每台使及四方贵客多请见之。

jí shì fú fù guài yě

及是弗复怪也。

wèi shǐ zhě yuē wú wú mǎ

谓使者曰:“吾无马。

shǐ zhě jìn mǎ jiā yùn jí yú shù xià shàng mǎ ér qù qí shēn dǎo wò yú shù xià yě

”使者进马,嘉运即于树下上马而去,其身倒卧于树下也。

é zhì yī guān cáo jiāng rù dà mén yǒu nán nǚ shù shí rén mén wài rú sòng zhě

俄至一官曹,将入大门,有男女数十人,门外如讼者。

yǒu yī fù rén xiān yǔ jiā yùn xiāng shí shì tóng jùn zhāng gōng jǐn qiè xìng yuán shì shǒu zhí yī zhǐ wén shū yíng wèi jiā yùn yuē mǎ shēng shàng xiāng shí fǒu

有一妇人,先与嘉运相识,是同郡张公瑾妾,姓元氏,手执一纸文书,迎谓嘉运曰:“马生尚相识否?

xī zhāng zǒng guǎn jiāo mǒu shù xiāng jiàn zǒng guǎn wú zhuàng fēi lǐ shā wǒ wǒ su tiān cáo yú jīn sān nián wèi wáng tiān zhǔ jiù hù gōng jǐn

昔张总管交某数相见,总管无状,非理杀我,我诉天曹,于今三年,为王天主救护公瑾。

gù cháng jiàn yì jīn nǎi de shēn guān yǐ zhuī zhī bù jiǔ jiāng zhì

故常见抑,今乃得申,官已追之,不久将至。

yí wǒ dú jiàn wǎng hài mǎ shēng nà yì lái yé

疑我独见枉害,马生那亦来耶?

jiā yùn xiān zhī yuán shì bèi shā jí jiàn fāng zì zhī sǐ

”嘉运先知元氏被杀,及见方自知死。

shǐ zhě yǐn rù mén mén zhě yuē gōng mián wèi kě yè yi kě jiù huò sī xíng

使者引入门,门者曰:“公眠未可谒,宜可就霍司刑。

nǎi yì zhōu xíng tái láng zhōng huò zhāng yě jiàn jiā yùn yán zuò yuē cǐ fǔ jì shì guān quē dōng hǎi gōng wén jūn cái xué yù qū wèi cǐ guān ěr

”乃益州行台郎中霍璋也,见嘉运延坐,曰:“此府记室官阙,东海公闻君才学,欲屈为此官耳。

jiā yùn yuē pín shǒu qī zǐ bù yuàn wèi guān de miǎn xìng shèn

”嘉运曰:“贫守妻子,不愿为官,得免幸甚。

zhāng yuē ruò bù néng zuò zì chén wú xué jūn dāng yǒu xiāng shi kě jǔ lìng zuò

”璋曰:“若不能作,自陈无学,君当有相识,可举令作。

é yǒu rén lái yún gōng mián yǐ qǐ

”俄有人来云:“公眠已起。

yǐn jiā yùn rù jiàn yī rén zài tīng shì zuò féi duǎn hēi sè hū jiā yùn qián wèi yuē wén jūn cái xué yù qū wèi jì shì ěr néng wéi zhī hu

”引嘉运入,见一人在厅事坐,肥短黑色,呼嘉运前,谓曰:“闻君才学,欲屈为记室耳,能为之乎?

jiā yùn bài shè yuē xìng shèn

”嘉运拜射曰:“幸甚!

dàn bǐ fū tián yě pō yǐ jīng yè jiào shòu hòu shēng bù zú yǐ dāng jì shì zhī rèn ěr

但鄙夫田野,颇以经业教授后生,不足以当记室之任耳。

gōng yuē shi huò zhāng fǒu

”公曰:“识霍璋否?

dá yuē shi zhī

”答曰:“识之。

yīn shǐ zhào zhāng wèn yǐ jiā yùn cái shù zhāng yuē píng shēng zhī qí jīng xué bú jiàn zuò wén zhāng

”因使召璋,问以嘉运才术,璋曰:“平生知其经学,不见作文章。

gōng yuē shuí yǒu wén zhāng zhě

”公曰:“谁有文章者?

jiā yùn yuē yǒu chén zi liáng zhě jiě wén zhāng

”嘉运曰:“有陈子良者,解文章。

gōng yuē fàng mǎ shēng guī

”公曰:“放马生归。

jí mìng zhuī zi liáng jiā yùn cí qù zhāng yǔ zhī bié

”即命追子良,嘉运辞去,璋与之别。

jiā yùn wèn yuē xiàng jiàn zhāng gōng jǐn qiè suǒ yán tiān zhǔ zhě wèi shuí

嘉运问曰:“向见张公瑾妾,所言天主者为谁?

zhāng yuē gōng jǐn xiāng rén wáng wǔ jiè zhě sǐ wèi tiān zhǔ cháng jiù gōng jǐn gù dé dào jīn jīn yǐ bù miǎn yǐ

”璋曰:“公瑾乡人王五戒者,死为天主,常救公瑾,故得到今,今已不免矣。

yán bì ér bié qiǎn shǐ zhě sòng jiā yùn zhì yī xiǎo sè dào zhǐ lìng yóu cǐ lù guī

”言毕而别,遣使者送嘉运至一小涩道,指令由此路归。

qí nián qī yuè mián zhōu rén xìng chén zi liáng bào sǐ jīng sù ér sū zì yán jiàn dōng hǎi gōng yòng wèi jì shì cí bù shí wén zì

其年七月,绵州人姓陈子良暴死,经宿而苏,自言见东海公,用为记室,辞不识文字。

bié yǒu shì rén chén zi liáng zú gōng jǐn yì wáng

别有是人陈子良卒,公瑾亦亡。

zhì zhēn guān zhōng chē jià zài jiǔ chéng gōng wén zhī shǐ zhōng shū shì láng cén wén běn jiù wèn qí shì wén běn lù yǐ zòu yún ěr

至贞观中,车驾在九成宫,闻之,使中书侍郎岑文本就问其事,文本录以奏云尔。

jiā yùn hòu wèi guó zi bó shì zú guān

嘉运后为国子博士,卒官。

chū míng bào jì

(出《冥报记》)

fàn lüè bì

范略婢

táng zhēn guàn zhōng pú yáng fàn lüè qī rèn shì

唐贞观中,濮阳范略妻任氏。

lüè xiān xìng yī bì rèn yǐ dāo jié qí ěr bí lüè bù néng zhì

略先幸一婢,任以刀截其耳鼻,略不能制。

yǒu qǐng rèn yǒu shēn dàn yī nǚ wú ěr bí

有顷,任有娠,诞一女,无耳鼻。

nǚ nián jiàn dà qí bì réng zài nǚ wèn bì jù shuō suǒ yóu

女年渐大,其婢仍在,女问婢,具说所由。

nǚ bēi qì yǐ hèn qí mǔ

女悲泣,以恨其母。

mǔ shēn yǒu kuì sè huǐ zhī wú jí

母深有愧色,悔之无及。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

hú liàng qiè

胡亮妾

táng guǎng zhōu huà méng xiàn chéng hú liàng cóng dū du zhōu rén guǐ tǎo liáo dé yī shǒu lǐng qiè xìng zhī jiāng zhì xiàn

唐广州化蒙县丞胡亮从都督周仁轨讨僚,得一首领妾,幸之,将至县。

liàng xiàng fǔ bù zài qī hè shì nǎi shāo dīng luò qí shuāng mù qiè suì zì yì sǐ

亮向府不在,妻贺氏,乃烧钉烙其双目,妾遂自缢死。

hòu hè shì yǒu shēn chǎn yī shé liǎng mù wú jing

后贺氏有娠,产一蛇,两目无睛。

yǐ wèn chán shī shī yuē fū rén céng shāo dīng luò yī nǚ fù yǎn yǐ fū rén xìng dú gù wèi shé bào

以问禅师,师曰:“夫人曾烧钉烙一女妇眼,以夫人性毒,故为蛇报。

cǐ shì bèi luò nǚ fù yě fū rén hǎo yǎng cǐ shé kě yǐ miǎn nán bù rán huò jí shēn yǐ

此是被烙女妇也,夫人好养此蛇,可以免难,不然,祸及身矣。

hè shì yǎng shé yī èr nián jiàn dà bú jiàn wù wéi zài yì pī zhōng liàng bù zhī yě

”贺氏养蛇,一二年渐大,不见物,唯在衣被中,亮不知也。

fā bèi jiàn shé dà jīng yǐ dāo kǎn shā zhī

发被见蛇,大惊,以刀砍杀之。

hè shì liǎng mù jù kū bù fù jiàn wù huǐ wú jí yān

贺氏两目俱枯,不复见物,悔无及焉。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

liáng rén yù bì

梁仁裕婢

táng liáng rén yù wèi xiāo wèi jiāng jūn xiān xìng yī bì

唐梁仁裕为骁卫将军,先幸一婢。

qī lǐ shì shén dù ér nüè fù bì jī qí nǎo

妻李氏,甚妒而虐,缚婢击其脑。

bì hào hū yuē zài xià bēi jiàn zhì bù zì yóu niáng zǐ suǒ xiàng kǔ dú hé shén

婢号呼曰:“在下卑贱,制不自由,娘子锁项,苦毒何甚!

bì sǐ hòu yuè yú lǐ shì bìng cháng jiàn bì lái huàn

”婢死后月余,李氏病,常见婢来唤。

lǐ shì tóu shàng shēng sì chù dān jū nǎo kuì zhòu yè míng jiào kǔ tòng bù shèng shù yuè ér zú

李氏头上生四处瘅疽,脑溃,昼夜鸣叫,苦痛不胜,数月而卒。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

zhāng jǐng xiān bì

张景先婢

táng jīng zhōu zhī jiāng xiàn zhǔ bù xià róng pàn míng sī

唐荆州枝江县主簿夏荣判冥司。

xiàn chéng zhāng jǐng xiān chǒng yī bì qí qī yáng shì dù zhī

县丞张景先宠一婢,其妻杨氏妒之。

jǐng chū shǐ bù zài qī shā bì tóu zhī yú cè

景出使不在,妻杀婢,投之于厕。

jǐng zhì dài zhī yuē bì táo yǐ

景至,绐之曰:“婢逃矣。

jǐng yǐ qī kù nüè bù wèn yě

”景以妻酷虐,不问也。

bì sòng zhī yú róng róng zhuī duì zhī wèn jǐng yuē gōng fū rén bìng kùn

”婢讼之于荣,荣追对之,问景曰:“公夫人病困。

shuō xíng zhuàng jǐng yí qí yǒu sī yě nù zhī

”说形状,景疑其有私也,怒之。

róng yuē gōng fū rén wǎng shā bì tóu yú cè jīn jiàn tuī kān gōng shì wèn zhī

荣曰:“公夫人枉杀婢,投于厕,今见推勘,公试问之。

jǐng wù wèn qí fù

”景悟,问其妇。

fù bìng shén jù shǒu qí shì

妇病甚,具首其事。

róng lìng cè nèi qǔ qí hái gǔ xiāng tāng yù zhī hòu jiā bìn zàng

荣令厕内取其骸骨,香汤浴之,厚加殡葬。

bì bù kěn fàng yuè yú rì ér zú

婢不肯放,月余日而卒。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

li xun qiè

李训妾

táng zuǒ pú yè wéi ān shí nǚ shì tài fǔ zhǔ bù li xun

唐左仆射韦安石女,适太府主薄李训。

xun wèi hūn yǐ qián yǒu yī qiè chéng qīn zhī hòu suì jià zhī yǐ yì liǎng zhǔ

训未婚以前,有一妾,成亲之后,遂嫁之,已易两主。

nǚ huàn chuán shī shòu bìng kǒng qiè yàn dǎo zhī

女患传尸瘦病,恐妾厌祷之。

ān shí lìng hé nán lìng qín shǒu yī zhuō lái bǎng lüě chǔ kǔ jìng yǐ zì wū qián hòu jué sān bǎi yǐ shàng tóu jǐng sǐ

安石令河南令秦守一捉来,榜掠楚苦,竟以自诬,前后决三百以上,投井死。

bù chū sān rì qí nǚ suì wáng shí rén xián yǐ wéi yuān hún zhī suǒ zhì yě

不出三日,其女遂亡,时人咸以为冤魂之所致也。

ān shí zuò biǎn pú zhōu tài jí yuán nián bā yuè zú

安石坐贬蒲州,太极元年八月卒。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

huā yán

花严

táng wáng hóng jì zhōu héng shuǐ rén shǎo wú lài gào mì luó zhī shàn rén

唐王弘,冀州衡水人,少无赖,告密罗织善人。

céng yóu hé běi zhào dìng dìng yuán zuò jù

曾游河北赵定,(定原作具。

jù míng chāo běn gǎi

据明抄本改。

jiàn lǎo rén měi nián zuò yì zhāi suì gào shā èr bǎi rén shòu yóu jī jiāng jūn é chú shì yù shǐ

)见老人每年作邑斋,遂告杀二百人,授游击将军,俄除侍御史。

shí yǒu gào shèng zhōu dū dū wáng ān rén zhě mì chà hóng wǎng tuī suǒ dà jiā jiā jǐng ān rén bù chéng fú suì yú jiā shàng zhuó ān rén sǐ biàn jí tuō zhī qí nán cóng jūn yì qín ér zhǎn zhī

时有告胜州都督王安仁者,密差弘往推,索大枷夹颈,安仁不承伏,遂于枷上斫安仁死,便即脱之,其男从军,亦擒而斩之。

zhì fén zhōu yǔ sī mǎ máo gōng duì shí xū yú hē xià zhǎn qǔ shǒu bǎi xìng zhèn sǒng

至汾州,与司马毛公对食,须臾喝下,斩取首,百姓震悚。

hòu zuò wū wǎng liú léi zhōu jiāng shǎo jī huā yán sù suǒ chǒng yě

后坐诬枉,流雷州,将少姬花严,素所宠也。

hóng yú zhōu zhōng wěi zuò chì zhuī huā yán jiàn yuē shì shì rú cǐ hé rěn gèng wéi bù guǐ hu

弘于舟中,伪作敕追,花严谏曰:“事势如此,何忍更为不轨乎?

hóng nù yuē cǐ lǎo yù yù bài wú shì

”弘怒曰:“此老妪欲败吾事!

fù qí shǒu zú tóu zhī yú jiāng chuán rén jiù de zhī hóng yòu biān èr bǎi ér sǐ mái yú jiāng shàng

”缚其手足,投之于江,船人救得之,弘又鞭二百而死,埋于江上。

é ér wěi chì you yù shǐ hú yuán lǐ tuī zhī gù shēn lǐng huí zhì huā yán sǐ chù hū yún huā yán lái huàn duì shì

俄而伪敕友,御史胡元礼推之,锢身领回,至花严死处,忽云:“花严来唤对事。

zuǒ yòu jiē bú jiàn wéi hóng chēng kòu tóu sǐ zuì rú shòu jiā bàng zhī shēng yè bàn ér zú

”左右皆不见,唯弘称叩头死罪,如授枷棒之声,夜半而卒。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

jìn yáng rén qiè

晋阳人妾

táng niú sù jiù zhī wèi jìn yáng yě

唐牛肃舅之尉晋阳也。

xiàn yǒu rén shā qí qiè jiāng sǐ yán yuē wú wú zuì wèi rǔ suǒ shā bì bào

县有人杀其妾,将死言曰:“吾无罪,为汝所杀,必报!

hòu shù nián shā qiè zhě yè bàn qǐ zhì mǔ qǐn mén hū

”后数年,杀妾者夜半起,至母寝门呼。

qí mǔ wèn gù qí rén yuē shì mèng wèi hǔ suǒ niè shāng zhì shén suì sǐ

其母问故,其人曰:“适梦为虎所啮,伤至甚,遂死。

jué ér xīn jì shén jīng è gù qǐ zhī

觉而心悸,甚惊恶,故启之。

mǔ yuē rén yán mèng sǐ zhě fǎn shēng mèng xiǎng diān dǎo gù yě rǔ hé yōu

”母曰:“人言梦死者反生,梦想颠倒故也,汝何忧!

rán rǔ yè lái wèi fàn niú jí fàn zhī

然汝夜来未饭牛,亟饭之。

qí rén yuē wéi

”其人曰:“唯。

àn zhōng jiàn wù shì niú zhī tuō yě qián zhí zhī nǎi hǔ yǐ suì wèi suǒ shì qí rén háo jiào jìng sǐ

”暗中见物,似牛之脱也,前执之,乃虎矣,遂为所噬,其人号叫竟死。

hǔ jì shā qí rén nǎi rù yuàn zhì qí fáng ér chù qí chuáng ruò qǐn zhě

虎既杀其人,乃入院,至其房而处其床,若寝者。

qí jiā hé qí qǐn zé bì suǒ qí mén ér bái yú fǔ

其家何其寝,则闭锁其门而白于府。

jì xiū guāng wèi liú shǒu zé shǐ qǔ zhī

季休光为留守,则使取之。

qǔ zhě dēng yān pò qí wū zǎn máo yǐ cì zhī nǎi sǐ

取者登焉,破其屋,攒矛以刺之,乃死。

jiù fāng wèi liú shǒu pàn guān de qí tóu qī zhī wèi zhěn

舅方为留守判官,得其头,漆之为枕。

zhì jīn shí rén yǐ hǔ wèi suǒ shā zhī qiè yě

至今时人以虎为所杀之妾也。

chū jì wén

(出《纪闻》)

✦ You read 卷一百二十九·报应二十八(婢妾)

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.