zhú yǒng tōng yí chéng mín wéi qìng zhí zhào tài li xìn xiè shì wáng zhēn wáng huì shī jiě fèng xiān tóng ān yú liú zì rán li míng fǔ liú yào shi shàng gōng shī biàn gōng chéng tōng sēng shěn yán
竹永通宜城民韦庆植赵太李信谢氏王珍王会师解奉先童安玗刘自然李明府刘钥匙上公施汴公乘通僧审言
zhú yǒng tōng
竹永通
duò bīng zhōu yú xiàn zhú yǒng tōng céng dài sì jiā sù liù shí shí nián jiǔ bù hái
隋并州盂县竹永通,曾贷寺家粟六十石,年久不还。
suǒ zhī yún hái qì
索之,云:“还讫。
suì yú fó táng shì yán yún ruò shí wèi hái dāng yǔ sì jiā zuò niú
”遂于佛堂誓言云:“若实未还,当与寺家作牛。
cǐ rén sǐ hòu sì jiā shēng yī huáng dú zú yǒu bái wén hòu jiàn fēn míng nǎi shì zhú yǒng tōng zì
”此人死后,寺家生一黄犊,足有白文,后渐分明,乃是竹永通字。
xiāng rén jiàn zhī guān zhě rì shù qiān
乡人渐知,观者日数千。
cǐ jiā yǐ zhī suì yòng sù bǎi shí yú sì shú niú bié lì yī wū shì zhī rú shēng
此家已知,遂用粟百石,于寺赎牛,别立一屋,事之如生。
réng wèi zào xiàng xiě jīng yuè yú suì sǐ
仍为造像写经,月余遂死。
chū yì lù
(出《异录》)
yí chéng mín
宜城民
duò dà yè bā nián yí zhōu chéng dōng nán lǐ mín xìng huáng fǔ qí jiā xiōng dì sì rén dà xiōng xiǎo dì bìng jiē qín shì shēng yè
隋大业八年,宜州城东南里民姓皇甫,其家兄弟四人,大兄小弟,并皆勤事生业。
qí dì èr dì míng qiān jiāo yóu è you bù shì shēng huó
其第二弟名迁,交游恶友,不事生活。
mǔ cháng qǔ qián yù lìng shì mǎi qiě zhì chuáng shàng
母尝取钱,欲令市买,且置床上。
mǔ xiàng shě hòu qiān cóng wài lái rù táng bú jiàn rén biàn tōu qián qù
母向舍后,迁从外来,入堂不见人,便偷钱去。
mǔ hái mì qián bù dé suì kān hé jiā liáng jiàn bìng yún bù zhī
母还,觅钱不得,遂勘合家良贱,并云不知。
mǔ nù xī jiā biān chuí dà xiǎo jiē yuàn
母怒,悉加鞭捶,大小皆怨。
zhì hòu nián qiān wáng qí jiā zhū shēng yī xuè zi bā yuè shè zhì mài yǔ yuǎn cūn shè jiā suì tuō mèng yú fù yuē wǒ shì rǔ fu wèi dào qǔ pó qián wang jí hé jiā làng shòu chu kǎo
至后年迁亡,其家猪生一狘子,八月社至,卖与远村社家,遂托梦于妇曰:“我是汝夫,为盗取婆钱,枉及合家,浪受楚拷。
jīn wǒ zuò zhū lái cháng zhài jiāng mài yǔ shè jiā fù wǒ yù shā
今我作猪来偿债,将卖与社家,缚我欲杀。
rǔ shì wǒ fù hé rěn bù yǔ nán nǚ shú wǒ
汝是我妇,何忍不语男女赎我。
fù chū mèng hū wù réng wèi xìn zhī
”妇初梦,忽寤,仍未信之。
fù mián qí mèng rú chū yīn qǐ bào gū
复眠,其梦如初,因起报姑。
gū yuē wú mèng yì rú zhī
姑曰:“吾梦亦如之。
chí míng lìng xiōng jī qián yì shè guān shōu shú zhī hòu èr nián fāng sǐ
”迟明,令兄赍钱诣社官,收赎之,后二年方死。
cháng ān hóng fǎ sì jìng lín shī shì qiān zhī lín lǐ qīn jiàn qí zhū cháng huà qí shì yān
长安弘法寺静琳师,是迁之邻里,亲见其猪,尝话其事焉。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
wéi qìng zhí
韦庆植
táng zhēn guàn zhōng wèi wáng fǔ zhǎng shǐ wéi qìng zhí yǒu nǚ xiān wáng wéi fū fù tòng xī zhī
唐贞观中,魏王府长史韦庆植有女先亡,韦夫妇痛惜之。
hòu èr nián qìng zhí jiāng jù qīn bīn kè bèi shí jiā rén mǎi de yáng wèi shā
后二年,庆植将聚亲宾客,备食,家人买得羊,未杀。
yè qìng zhí qī mèng jiàn wáng nǚ zhe qīng liàn qún bái shān tóu fà shàng yǒu yī shuāng yù chāi shì píng shēng suǒ fú zhě lái jiàn mǔ tì qì yán xī cháng yòng wù bù yǔ fù mǔ zuò cǐ yè bào jīn shòu yáng shēn lái cháng fù mǔ mìng
夜,庆植妻梦见亡女,着青练裙白衫,头发上有一双玉钗,是平生所服者,来见母,涕泣言:“昔常用物,不语父母,坐此业报,今受羊身,来偿父母命。
míng dàn dāng jiàn shā qīng yáng bái tóu zhě shì tè yuàn cí ēn chuí qǐ xìng mìng
明旦当见杀,青羊白头者是,特愿慈恩,垂乞性命。
mǔ jīng wù dàn ér zì wǎng guān guǒ yǒu qīng yáng xiàng bo jiē bái tóu cè yǒu liǎng tiáo bái xiāng dāng rú yù chāi xíng
”母惊寤,旦而自往观,果有青羊,项膊皆白,头侧有两条白,相当如玉钗形。
mǔ duì zhī bēi qì zhǐ jiā rén wù shā dài qìng zhí zhì fàng sòng zhī
母对之悲泣,止家人勿杀,待庆植至,放送之。
é ér zhí zhì cuī shí chú rén bái yán fū rén bù xǔ shā qīng yáng
俄而植至催食,厨人白言:“夫人不许杀青羊。
zhí nù jí lìng shā zhī
”植怒,即令杀之。
zǎi fū xuán yáng yù shā bīn kè shù rén yǐ zhì nǎi jiàn xuán yī nǚ zǐ róng mào duān zhèng su kè yuē shì wéi zhǎng shǐ nǚ qǐ jiù mìng
宰夫悬羊欲杀,宾客数人已至,乃见悬一女子,容貌端正,诉客曰:“是韦长史女,乞救命。
kè děng jīng è zhǐ zǎi fū
”客等惊愕,止宰夫。
zǎi fū jù zhí nù dàn jiàn yáng míng suì shā zhī
宰夫惧植怒,但见羊鸣,遂杀之。
jì ér kè zuò bù shí zhí guài wèn zhī kè jù yǐ yán
既而客坐不食,植怪问之,客具以言。
qìng zhí bēi tòng fā bìng suì bù qǐ
庆植听后悲痛欲绝就得了重病,一病就再没有起来。
jīng xià shì rén duō zhī cǐ shì
京下士人多知此事。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
zhào tài
赵太
táng cháng ān shì lǐ fēng sú měi suì zhì yuán rì yǐ hòu dì yǐn shí xiāng yāo hào wèi chuán zuò
唐长安市里风俗,每岁至元日已后,递饮食相邀,号为传坐。
dōng shì bǐ shēng zhào tài cì dāng shè zhī
东市笔生赵太,次当设之。
yǒu kè xiān dào wù hòu jiàn qí duì shàng yǒu tóng nǚ nián shí sān sì zhe qīng shān bái mào yǐ jí suǒ xì jǐng shǔ yú duì zhù qì lèi wèi kè yuē wǒ zhǔ rén nǚ yě wǎng nián wèi sǐ shí dào fù mǔ qián yù mǎi zhī fěn wèi jí ér sǐ
有客先到,勿后,见其碓上有童女,年十三四,着青衫白帽,以急索系颈,属于碓柱,泣泪谓客曰:“我主人女也,往年未死时,盗父母钱,欲买脂粉,未及而死。
qí qián jīn zài shě chú nèi xī běi jiǎo bì zhōng rán wǒ wèi yòng
其钱今在舍厨内西北角壁中,然我未用。
jì yǐ dào zhī zuò cǐ dé zuì jīn dāng cháng fù mǔ mìng
既以盗之,坐此得罪,今当偿父母命。
yán bì huà wèi qīng yáng bái tóu
”言毕,化为青羊白头。
kè jīng gào zhǔ rén zhǔ rén wèn qí xíng mào nǎi shì xiǎo nǚ sǐ yǐ èr nián yǐ
客惊告主人,主人问其形貌,乃是小女,死已二年矣。
yú chú bì qǔ de qián shì jiǔ ān chǔ
于厨壁取得钱,似久安处。
yú shì sòng yáng sēng sì hé mén bù fù shí ròu
于是送羊僧寺,合门不复食肉。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
li xìn
李信
táng jū shì li xìn zhě bīng zhōu wén shuǐ xiàn zhī tài píng lǐ rén yě shēn wéi lóng zhèng fǔ wèi shì
唐居士李信者,并州文水县之太平里人也,身为隆政府卫士。
zhì xiǎn qìng nián dōng suí lì wǎng shuò zhōu fù shěn chéng chì cǎo mǎ yì pǐ bìng jiāng cǎo jū
至显庆年冬,随例往朔州赴审,乘赤草马一匹,并将草驹。
shì shí suì wǎn níng yīn fēng xuě yán hòu xíng shí shù lǐ mǎ suì bù jìn
是时岁晚凝阴,风雪严厚,行十数里,马遂不进。
xìn yǐ chéng qī bī cù wō zhī shù shí xià
信以程期逼促,挝之数十下。
mǎ suì zuò rén yǔ yǔ xìn yuē wǒ shì rǔ mǔ wéi shēng píng bì rǔ fù jiāng shí yú mǐ yǔ nǚ gù huò cǐ bào cǐ jū jí shì rǔ mèi yě
马遂作人语,语信曰:“我是汝母,为生平避汝父,将石余米与女,故获此报,此驹即是汝妹也。
yǐ lì cháng zhài xiàng le rǔ fù hé kǔ dūn bī rú shì
以力偿债向了,汝复何苦敦逼如是!
xìn wén zhī jīng è liú tì bù néng zì shèng
”信闻之,惊愕流涕,不能自胜。
nǎi bài xiè zhī gōng chí ān pèi wèi yuē ruò shì xìn mǔ dāng zì xíng guī jiā
乃拜谢之,躬弛鞍辔,谓曰:“若是信母,当自行归家。
mǎ suì qián xíng xìn fù ān pèi suí zhī zhì jiā
”马遂前行,信负鞍辔,随之至家。
xìn xiōng dì děng jiàn zhī bēi āi xiāng duì bié wèi chǎng lì yǎng sì yǒu tóng shì mǔ qū sēng yíng zhāi hé mén mò bù jīng jìn
信兄弟等见之,悲哀相对,别为厂枥养饲,有同事母,屈僧营斋,合门莫不精进。
xiāng lǘ dào sú xián tàn yì zhī
乡闾道俗,咸叹异之。
shí gōng bù shì láng sūn wú yǐn qí zhōu sī sī fǎ zhāng jīn tíng wèi dīng jiān zài jiā wén ér qí zhī gù jiù xìn jiā gù fǎng jiàn mǎ yóu zài wèn qí yóu wěi bìng rú suǒ chuán
时工部侍郎孙无隐,岐州司司法张金庭为丁艰在家,闻而奇之,故就信家顾访,见马犹在,问其由委,并如所传。
chū míng bào shí yí
(出《冥报拾遗》)
xiè shì
谢氏
táng yōng zhōu wàn nián xiàn yán cūn jí bà wèi zhī jiān yě
唐雍州万年县阎村,即灞渭之间也。
yǒu fù nǚ xiè shì zhōu xiàn yuán shì yǒu nǚ shì huí lóng cūn rén lái ā zhào
有妇女谢,适周县元氏,有女适回龙村人来阿照。
xiè shì yǒng huī mò wáng lóng shuò yuán nián bā yuè tuō mèng yú lái shì nǚ yuē wǒ shēng shí gū jiǔ xiǎo zuò shēng nǎi qǔ jià tài duō liàng jiǔ fù shǎo jīn zuò cǐ zuì zi běi shān xià rén jiā wèi niú
谢氏永徽末亡,龙朔元年八月,托梦于来氏女曰:“我生时酤酒,小作升,乃取价太多,量酒复少,今坐此罪,子北山下人家为牛。
jìn bèi mài yǔ fǎ jiè sì xià hóu shī jīn jiāng wǒ xiàng chéng nán gēng dào tián fēi cháng xīn kǔ
近被卖与法界寺夏侯师,今将我向城南耕稻田,非常辛苦。
nǎi wù qí nǚ tì qì wèi ā zhào yán zhī
”乃寤,其女涕泣为阿照言之。
zhì èr nián zhēng yuè yǒu fǎ jiè sì ní zhì ā zhào cūn nǚ nǎi wèn ní ní bào yún yǒu xià hóu shī shì shí
至二年正月,有法界寺尼至阿照村,女乃问尼,尼报云:“有夏侯师是实。
nǚ jí jiù sì fǎng zhī yún jìn yú běi shān xià mǎi dé yī niú jiàn zài chéng nán gēng dì
”女即就寺访之,云:“近于北山下买得一牛,见在城南耕地。
qí nǚ tì qì qiú qǐng sì ní nǎi qiǎn rén sòng qí nǚ jiù zhī
”其女涕泣求请,,寺尼乃遣人送其女就之。
cǐ niú píng cháng wéi yī rén jìn zhì ruò yù yú rén bì lù liáng dǐ chù
此牛平常唯一人禁制,若遇余人,必陆梁抵触。
jiàn qí nǚ zhì nǎi shì qí biàn tǐ yòu liú lèi yān
见其女至,乃舐其遍体,又流泪焉。
nǚ jí shì jiù xià hóu shī shú zhī nǎi suí qí nǚ qù
女即是就夏侯师赎之,乃随其女去。
jīn xiàn zài ā zhào jiā yǎng sì nǚ cháng wèi ā niáng chéng fèng bù quē
今现在阿照家养饲,女常为阿娘承奉不阙。
jīng shī wáng hóu fēi yìng duō lìng zhào shì jìng shī cái wù
京师王侯妃媵,多令召视,竞施财物。
chū míng bào jì
(出《冥报记》)
wáng zhēn
王珍
táng dìng zhōu ān jiā xiàn rén wáng zhēn néng jīn yín zuò
唐定州安嘉县人王珍,能金银作。
céng yǔ sì jiā zào gōng dé de juān wǔ bǎi shū tóng zuò rén sī fèi shí shū wáng zhēn bù zhī
曾与寺家造功德,得娟五百疋,同作人私费十疋,王珍不知。
cǐ rén sǐ hòu hòu yuán zuò cóng jù míng chāo běn gǎi
此人死,后(“后”原作“从”,据明抄本改。
wáng jiā yǒu lǐ shì mǎi yáng wèi shā jiān qí yáng pín guì wú shù zhēn yǐ guài zhī
)王家有礼事,买羊未杀间,其羊频跪无数,珍已怪之。
yè xì yú zhù zhēn jiāng qǐn yǒu rén kòu fáng mén shén jí kàn zhī wú suǒ jiàn
夜系于柱,珍将寝,有人扣房门甚急,看之无所见。
zhēn fù wò yòu wén zhī qǐ kàn hái wú suǒ jiàn guài zhī
珍复卧,又闻之,起看还无所见,怪之。
suì kāi mén wò wèi shuì jiàn yī rén yún xī rì yǔ gōng tóng zuò gōng dé tōu shí shū juàn sī yòng gōng jìng bù zhī jīn yǐ zuò yáng gōng jiāng shā zhī kòu tóu qǐ mìng
遂开门卧,未睡,见一人云:“昔日与公同作功德,偷十疋绢私用,公竟不知,今已作羊,公将杀之,叩头乞命。
zài sān kěn kǔ yán qì chū fáng mén jí biàn zuò yáng
”再三恳苦,言讫,出房门,即变作羊。
wáng zhēn mèi yú bié suǒ jiàn cǐ rén kòu tóu yī rú zhēn suǒ jiàn suì fàng yáng zuò cháng shēng
王珍妹于别所,见此人叩头,一如珍所见,遂放羊作长生。
zhēn jí mèi jiā jí duàn shí ròu zhēn yǐ xián hēng wǔ nián rù hǎi yùn chuán shàng wú cài rén jiē shí ròu zhēn bù shí wéi cān kōng fàn ér yǐ
珍及妹家即断食肉,珍以咸亨五年,入海运,船上无菜,人皆食肉,珍不食,唯餐空饭而已。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
wáng huì shī
王会师
táng jīng dū xī shì běi diàn yǒu wáng huì shī zhě mǔ wáng fú zhì yǐ bì qí jiā nǎi chǎn yī qīng huáng pìn gǒu
唐京都西市北店,有王会师者,母亡,服制已毕,其家乃产一青黄牝狗。
huì shī qī wèi qí dào shí nǎi yǐ zhàng jī zhī shù xià gǒu suì zuò rén yǔ yuē wǒ shì rǔ gū xīn fù zhàng wǒ dà cuò
会师妻为其盗食,乃以杖击之数下,狗遂作人语曰:“我是汝姑,新妇杖我大错。
wǒ wèi yán kù jiā rén guò shèn suì de cǐ bào
我为严酷家人过甚,遂得此报。
jīn jì bèi dǎ xiū xiàng rǔ jiā
今既被打,羞向汝家。
yīn jí zǒu chū
”因即走出。
huì wén ér tì qì bào yǐ guī jiā ér fù huán qù fán jīng sì wǔ
会闻而涕泣,抱以归家,而复还去,凡经四五。
huì shī jiàn qí yì zhèng zhèng míng chāo běn zuò jiān
会师见其意正(正明抄本作“坚”。
nǎi yú shì běi jǐ diàn dà qiáng hòu zuò xiǎo shě ān zhì měi rì sòng shí
)乃于市北己店大墙后,作小舍安置,每日送食。
shì rén jí xíng kè jiù guān zhě jí zhòng tóu bǐng yǔ zhě bù kě shèng shǔ
市人及行客就观者极众,投饼与者,不可胜数。
cǐ quǎn héng bù lí cǐ shě guò zhāi shí jí bù shí
此犬恒不离此舍,过斋时即不食。
jīng yī èr suì mò zhī suǒ zhī
经一二岁,莫知所之。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
táng cháo jīng dū xī shì běi diàn yǒu gè jiào wáng huì shī de rén mǔ qīn sǐ le sàng qī yǐ wán tā jiā de mǔ gǒu jiù chǎn xià le yī tiáo qīng huáng sè de xiǎo mǔ gǒu huì shī de qī zǐ yīn wèi xiǎo gǒu tōu chī dōng xī jiù yòng mù bàng dǎ le tā jǐ xià
唐朝京都西市北店,有个叫王会师的人,母亲死了,丧期已完,他家的母狗就产下了一条青黄色的小母狗,会师的妻子因为小狗偷吃东西,就用木棒打了它几下。
xiǎo gǒu jiù xiàng rén shuō huà nà yàng gào sù tā shuō wǒ shì nǐ de pó pó nǐ zhè zuò xí fù de yòng mù zhàng dǎ wǒ shì fēi cháng cuò wù de
小狗就象人说话那样告诉她说:“我是你的婆婆,你这做媳妇的用木杖打我是非常错误的。
wǒ yīn wèi yán lì cán kù nüè dài jiā rén tè bié guò huǒ cái dé dào zhè yàng de bào yìng
我因为严厉残酷,虐待家人特别过火,才得到这样的报应。
xiàn zài jì rán bèi nǐ suǒ dǎ wǒ xiū kuì liú zài nǐ jiā
现在既然被你所打,我羞愧留在你家。
shuō wán jiù zǒu le
”说完就走了。
huì shī tīng shuō le zhè jiàn shì tòng kū liú tì tā bǎ xiǎo gǒu bào huí le jiā
会师听说了这件事,痛哭流涕,他把小狗抱回了家。
kě shì xiǎo gǒu yòu zǒu le
可是小狗又走了。
jiù zhè yàng de gòng yǒu sì wǔ cì
就这样的共有四五次。
huì shī kàn nà gǒu yī dìng yào lí kāi zhè lǐ jiù zài shì běi zì jǐ kāi de diàn pù de dà qiáng hòu miàn zào le gè xiǎo wū bǎ xiǎo gǒu ān fàng dào le nà lǐ měi tiān dōu gěi xiǎo gǒu sòng fàn chī
会师看那狗一定要离开这里,就在市北自己开的店铺的大墙后面,造了个小屋,把小狗安放到了那里,每天都给小狗送饭吃。
shì lǐ de rén yǐ jí lù guò de xíng rén qù guān kàn de tè bié duō gěi gǒu rēng shí pǐn chī de rén shù yě shǔ bu jìn
市里的人以及路过的行人,去观看的特别多,给狗扔食品吃的人数也数不尽。
zhè tiáo gǒu zǒng yě bù lí kāi zhè gè xiǎo wū
这条狗总也不离开这个小屋。
měi dāng zhāi jiè zhī rì tā jiù bù chī dōng xī
每当斋戒之日,它就不吃东西。
jiù zhè yàng jīng guò le yī èr nián de shí jiān
就这样经过了一二年的时间。
hòu lái méi yǒu rén néng zhī dào zhè tiáo gǒu nà lǐ qù le
后来没有人能知道这条狗那里去了。
jiě fèng xiān
解奉先
luò yáng huà gōng jiě fèng xiān wèi sì jiāng wáng jiā huà xiàng bì wèi bì ér táo
洛阳画工解奉先为嗣江王家画像壁,未毕而逃。
jí jiàn qín nǎi wàng yún gōng zhí yǐ xiāng dāng
及见擒,乃妄云:“功直已相当。
yīn yú xiàng qián shì yuē ruò fù xīn zhě yuàn sǐ wèi rǔ jiā niú
”因于像前誓曰:“若负心者,愿死为汝家牛。
suì yú fèng xiān zú zú hòu wáng jiā zì niú chǎn yī xīng dú yǒu bái máo yú bèi yuē jiě fèng xiān
”岁余,奉先卒,卒后,王家牸牛产一骍犊,有白毛于背,曰“解奉先”。
guān zhě rì xī rú shì yān
观者日夕如市焉。
chū guó shǐ zuǎn yì
(出《国史纂异》)
tóng ān yú
童安玗
táng dà zhōng mò xìn zhōu guì xī xiàn rǔ kǒu zhèn yǒu tóng ān yú zhě xiāng lǐ fù rén yě
唐大中末,信州贵溪县乳口镇有童安玗者,乡里富人也。
chū shén pín jù yǔ tóng lǐ rén guō gǒng xiāng shàn gǒng cháng jiǎ jiè qián liù qī wàn jí yǐ jīng fàn ān yú hòu suì fēng fù
初甚贫窭,与同里人郭珙相善,珙尝假借钱六七万,即以经贩,安玗后遂丰富。
jí gǒng zhēng suǒ jiè qián ān yú jù huì zhī
及珙征所借钱,安玗拒讳之。
gǒng fén xiāng gào tiān yuē tóng ān yú bèi huì wàng yì jiè qián bù hái tǎng shén lǐ nán wū yuàn ān yú sǐ hòu zuò niú yǐ cháng mǒu
珙焚香告天曰:“童安玗背惠忘义,借钱不还,倘神理难诬,愿安玗死后作牛,以偿某。
cí shén kěn kǔ ān yú yì dài yán yuē mǒu ruò shí fù guō gǒng qián yuàn sǐ zuò yī bái niú yǐ cháng gǒng zhài
”词甚恳苦,安玗亦绐言曰:“某若实负郭珙钱,愿死作一白牛,以偿珙债。
wèi yú yuè ān yú sǐ
”未逾月,安玗死。
sǐ hòu bàn nián gǒng jiā zì niú shēng yī bái gǔ dú zuǒ lèi yǒu hēi máo zuò zì yuē tóng ān yú lì lì rán
死后半年,珙家牸牛,,生一白牯犊,左肋有黑毛,作字曰“童安玗”,历历然。
yuǎn ěr wén zhī guān zhě yún jí
远迩闻之,观者云集。
gǒng qiǎn rén gào bào ān yú qī yú qī zǐ bìng qīn shǔ děng wǎng shì zhī dà yǐ wéi chǐ hòu nà jīn bó qǐng shōu shú zhī
珙遣人告报安玗妻,玗妻子并亲属等往视之,大以为耻,厚纳金帛,请收赎之。
guō gǒng fèn qí qī fù zhōng bù yǔn xǔ yǐ niú mǔ bìng dú bié lán wèi sì
郭珙愤其欺负,终不允许,以牛母并犊,别栏喂饲。
ān yú jiā lǜ tóng pú chí bái tǐng jié qǔ
安玗家率童仆,持白梃劫取。
gǒng duō zhì rén shǒu yù jìng bù néng huò
珙多置人守御,竟不能获。
chū bào yìng lù
(出《报应录》)
liú zì rán
刘自然
táng tiān yòu zhōng qín zhōu yǒu liú zì rán zhě zhǔ guǎn yì jūn ān
唐天佑中,秦州有刘自然者,主管义军桉。
yīn lián shuài li jì zōng diǎn xiāng bīng hàn shǔ chéng jì xiàn bǎi xìng huáng zhī gǎn zhě qī yǒu měi fà zì rán yù zhī wèi zhī gǎn yuē néng zhì qī fā jí miǎn shì xíng
因连帅李继宗点乡兵捍蜀,成纪县百姓黄知感者,妻有美发,自然欲之,谓知感曰:“能致妻发,即免是行。
zhī gǎn zhī qī yuē wǒ yǐ ruò zhì tuō yú jūn fā yǒu zài shēng rén sǐ yǒng jué yǐ
”知感之妻曰:“我以弱质托于君,发有再生,人死永诀矣。
jūn ruò nán zhēng bù fǎn wǒ yǒu měi fà hé wéi yān
君若南征不返,我有美发何为焉?
yán qì lǎn fā jiǎn zhī zhī gǎn shēn huái tòng mǐn jì pò yú chà diǎn suì xiàn yú liú
”言讫,揽发剪之,知感深怀痛愍,既迫于差点,遂献于刘。
zhī gǎn jìng yì bù miǎn yáo shù xún mò yú jīn shā zhī zhèn huáng qī zhòu yè dǎo tiān hào su
知感竟亦不免繇戍,寻殁于金沙之阵,黄妻昼夜祷天号诉。
shì suì zì rán yì wáng
是岁,自然亦亡。
hòu huáng jiā pìn lǘ hū chǎn yī jū zuǒ xié xià yǒu zì yún liú zì rán
后黄家牝驴,忽产一驹,左胁下有字,云“刘自然”。
yì rén chuán zhī suì dá yú jùn shǒu
邑人传之,遂达于郡守。
jùn shǒu zhào qí qī zǐ shí rèn liú zì rán zhǎng zǐ yuē mǒu fù píng shēng hǎo yǐn jiǔ shí ròu ruò néng yǐn dàn jí shì mǒu fù yě
郡守召其妻子识认,刘自然长子曰:“某父平生好饮酒食肉,若能饮啖,即是某父也。
lǘ suì yǐn jiǔ shù shēng dàn ròu shù jī shí bì fèn xùn cháng míng lèi xià shù xíng
”驴遂饮酒数升,啖肉数脔,食毕,奋迅长鸣,泪下数行。
liú zi qǐng bèi bǎi qiān shú zhī huáng qī bù nà rì jiā biān chuí yuē yóu zú yǐ bào wú fu yě
刘子请备百千赎之,黄妻不纳,日加鞭捶,曰:“犹足以报吾夫也。
hòu jīng sāng luàn bù zhī suǒ zhōng liú zi jìng cán hàn ér sǐ
”后经丧乱,不知所终,刘子竟惭憾而死。
chū jǐng jiè lù
(出《儆戒录》)
li míng fǔ
李明府
táng qián huǒ jǐng xiàn lìng lìng zì yuán quē jù míng chāo běn huáng běn bǔ
唐前火井县令(“令”字原阙,据明抄本、黄本补。
li míng fǔ jīng guò běn xiàn guǎn yú yā sī lù shì sī dì
)李明府,经过本县,馆于押司录事私第。
zhǔ rén jiāng shè jiǔ zhuàn yù kuī yī bái yáng fāng yǒu tāi
主人将设酒馔,欲刲一白羊,方有胎。
qí yè li míng fǔ mèng yī sù yī fù rén jiāng èr zi bài míng fǔ qǐ mìng cí shén āi qiē li bù cè qí yóu yún mǒu bù céng shā rén
其夜李明府梦一素衣妇人将二子拜明府乞命,词甚哀切,李不测其由,云:“某不曾杀人。
fù rén āi qí bù yǐ
”妇人哀祈不已。
li shuì jiào sī wéi wú duān ní yòu qǐn fù mèng qián fù rén qǐ mìng chēng mǒu mìng zài xū yú rěn bù jiù yě
李睡觉,思惟无端倪,又寝,复梦前妇人乞命,称“某命在须臾,忍不救也。
li jìng bù yù qí yì dàn jīng dá bù yǐ
”李竟不谕其意,但惊怛不已。
zài qǐn yòu mèng qián fù rén yuē zhǎng guān zhōng bù néng xiāng jiù mǒu yǐ sǐ qì rán yì cháng zhài le
再寝,又梦前妇人曰:“长官终不能相救,某已死讫,然亦偿债了。
mǒu qián shēn jí yā sī lù shì qī yǒu nǚ pú fāng rèn shēn huái èr zi shí mǒu jí dù yīn chī shā zhī dài fu yún nǚ pú dào jīn chāi bìng hé zi kǎo xùn zhì bì
某前身即押司录事妻,有女仆方妊,身怀二子,时某嫉妒,因笞杀之,绐夫云:‘女仆盗金钗并盒子,拷讯致毙。
jīn huò cǐ bào rán yǐ hái qí yuān zhài
’今获此报,然已还其冤债。
qí jīn chāi bìng hé zi zài táng xi gǒng dǒu nèi
其金钗并盒子,在堂西拱枓内。
wèi mǒu gào yú zhǔ rén qǐng bù shí qí ròu wéi zuò gōng dé
为某告于主人,请不食其肉,为作功德。
li jīng qǐ zhào zhǔ rén jí yuē jūn kuī yī bái yáng yé
”李惊起,召主人诘曰:“君刲一白羊耶?
yǒu shuāng gāo fǒu
有双羔否?
yuē shì
”曰:“是。
jù huà yè lái zhī mèng gèng tàn yì
”具话夜来之梦,更叹异。
jí xún gǒng dǒu nèi guǒ de èr wù
及寻拱枓内,果得二物。
nǎi qǔ yáng mái zhī wéi zuò gōng dé zhuī jiàn yān
乃取羊埋之,为作功德追荐焉。
chū bào yìng lù
(出《报应录》)
liú yào shi
刘钥匙
lǒng yòu shuǐ mén cūn yǒu diàn rén yuē liú yào shi zhě bù jì qí míng
陇右水门村有店人曰刘钥匙者,不记其名。
yǐ jǔ zhài wèi jiā yè lèi qiān jīn néng yú guī qiú shàn jù nán de zhī huò qǔ mín jiān zī cái rú bǐng yào shi kāi rén xiāng qiè tǎng cáng dào qí zhū zhēn bù yì yě gù yǒu yào shi zhī hào
以举债为家,业累千金,能于规求,善聚难得之货,取民间资财,如秉钥匙,开人箱箧帑藏,盗其珠珍不异也,故有“钥匙”之号。
lín jiā yǒu yīn fù zhě wèi yào shi suǒ ěr fàng zhài yǔ zhī jī nián bù wèn
邻家有殷富者,为钥匙所饵,放债与之,积年不问。
hū yī rì zhí quàn ér suàn zhī jí bèi shù jí guǎng
忽一日,执券而算之,即倍数极广。
jì cháng zhī wèi bì jí yǐ nián xì lì lüè wú qī xiàn suì zhì zī cái wù chǎn jù guī yào shi fù zhài zhě yuàn zhī bù yǐ
既偿之未毕,即以年系利,略无期限,遂至资财物产,俱归“钥匙”,负债者怨之不已。
hòu yào shi sǐ bǐ jiā shēng yī dú yǒu yào shi xìng míng zài qiǎn lèi zhī jiān rú háo mò shū chū
后“钥匙”死,彼家生一犊,有钥匙姓名,在膁肋之间,如毫墨书出。
nǎi wèi zhài jiā biān chuí shǐ yì wú wán fū yào shi qī nán guǎng yǐ zhòng huò gòu shú zhī zhì yú táng shì zhī nèi shì zhī rú shēng
乃为债家鞭棰使役,无完肤,“钥匙”妻男广,以重货购赎之,置于堂室之内,事之如生。
jí bì zé guān liǎn zàng zhī yú yě gài yǔ liú zì rán zhī shì fǎng fú yǐ
及毙,则棺敛葬之于野,葢与刘自然之事仿佛矣。
cǐ zé bào yìng zhī dào qí bù wū yǐ
此则报应之道,其不诬矣。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
shàng gōng
上公
yí chūn jùn dōng ān rén zhèn yǒu qí jué sì sì yǒu yī lǎo sēng nián jiǔ shí yú mén rén dì zǐ yǒu yī èr shì zhě bǐ sú jiē zhǐ hu wèi shàng gōng bù jì qí fǎ míng yě
宜春郡东安仁镇有齐觉寺,寺有一老僧,年九十余,门人弟子有一二世者,彼俗皆只乎为“上公”,不记其法名也。
qí sì cháng zhù zhuāng tián zī chù shén duō
其寺常住庄田,孳畜甚多。
shàng gōng ǒu yī yè mèng jiàn yī lǎo mǔ yī qīng bù zhī yī bài cí ér qù yún zhǐ qiàn sì nèi qián bā bǎi
上公偶一夜,梦见一老姥,衣青布之衣,拜辞而去,云:“只欠寺内钱八百。
shàng gōng jué ér yì zhī suì zì qǔ bǐ xiě yú qǐn bì tóng zhù sēng tú yì wú yǒu zhī zhī zhě
”上公觉而异之,遂自取笔写于寝壁,同住僧徒亦无有知之者。
bù sān wǔ rì hòu cháng zhù yǒu lǎo zì niú yī tóu wú gù ér sǐ zhǔ shì sēng yú jiē shì zhōu zhī zhǐ chou qián bā bǎi
不三五日后,常住有老牸牛一头,无故而死,主事僧于街市鬻之,只酬钱八百。
rú shì shù chù bù yí qián jià
如是数处,不移前价。
zhǔ shì sēng jù bái shàng gōng yún cháng zhù niú sǐ yù huò zhī tú dōu shù bèi jiē chóu jià bā bǎi
主事僧具白上公云:“常住牛死,欲货之,屠都数辈,皆酬价八百。
shàng gōng tàn yuē cháng zhài zú yǐ
上公叹曰:“偿债足矣。
suì lìng zhǔ shì sēng rù qǐn suǒ dú bì shàng suǒ tí chù wú bù jiē tàn
”遂令主事僧入寝所,读壁上所题处,无不嗟叹。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
shī biàn
施汴
lú zhōu yíng tián lì shī biàn cháng shì shì duó mín tián shù shí qǐng qí zhǔ tuì wèi qí gēng fū bù néng zì lǐ
庐州营田吏施汴,尝恃势夺民田数十顷,其主退为其耕夫,不能自理。
shù nián biàn zú
数年,汴卒。
qí tián zhǔ jiā shēng yī niú fù xià yǒu bái máo fāng shù cùn jì zhǎng shāo bān bó bù yú nián chéng shī biàn zì diǎn huà wú quē
其田主家生一牛,腹下有白毛,方数寸,既长,稍斑驳,不逾年,成“施汴”字,点画无缺。
dào shì shào xiū mò qīn jiàn zhī
道士邵修默,亲见之。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
gōng chéng tōng
公乘通
zhǔ gōng yǒu mín gōng chéng tōng zhě píng shēng yǐn nì rén huò nán zhī
渚宫有民公乘通者,平生隐匿,人或难知。
sǐ hòu hú nán mín jiā shēng yī hēi lǘ jū bái máo zuò jīng nán gōng chéng tōng zì
死后,湖南民家生一黑驴驹,白毛作“荆南公乘通”字。
qí zǐ sūn wén zhī huái chǐ jìng bù néng xún shú jiāng líng rén zhī zhī
其子孙闻之怀耻,竟不能寻赎,江陵人知之。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
sēng shěn yán
僧审言
yún dǐng shān cí yún sì sì fāng guī còu gōng shí zhě shén hòu
云顶山慈云寺,四方归辏,供食者甚厚。
sì zhǔ sēng shěn yán xìng tān bǐ qī yǐn běn sì shī cái yǐn jiǔ shí ròu xù yǎng qī zǐ wú suǒ bù wéi
寺主僧审言,性贪鄙,欺隐本寺施财,饮酒食肉,畜养妻子,无所不为。
sēng zhòng shāo gū jié zhě bì zāo líng rǔ
僧众稍孤洁者,必遭凌辱。
yī dàn jí dǔ zì yán jiàn kōng zhōng shéng xuán yī shí jiù yǒu shǔ niè zhī shéng duàn zhèng zhōng qí xīn dà jiào qì jué
一旦疾笃,自言见空中绳悬一石臼,有鼠啮之,绳断,正中其心,大叫气绝。
jiǔ ér fù sū rú cǐ shù shí dù fāng zú
久而复苏,如此数十度,方卒。
yú nián sì xià cūn zhōng niú shēng yī dú fù xià fēn míng yǒu shěn yán èr zì
逾年,寺下村中牛生一犊,腹下分明有“审言”二字。
chū jǐng jiè lù
(出《儆戒录》)