dà xīng huǒ zāi shuǐ zāi sēng yī xíng wāng fèng sēng pǔ mǎn qín chéng bā jiāo ruì líng sēng xìng shèng guān luò tuó zhàng
大星火灾水灾僧一行汪凤僧普满秦城芭蕉睿陵僧兴圣观骆驼杖
dà xīng
大星
táng kāi yuán èr nián wǔ yuè èr shí jiǔ rì yè dà liú xīng rú wèng
唐开元二年五月二十九日夜,大流星如瓮。
huò rú pén dà zhě guàn běi dǒu bìng xī běi luò
或如盆大者,贯北斗,并西北落。
xiǎo zhě suí zhī wú shù
小者随之无数。
tiān xīng jǐn yáo zhì xiǎo nǎi zhǐ
天星尽摇,至晓乃止。
zhǐ yuán zuò shàng
(“止”原作“上”。
jù míng chāo běn huáng běn gǎi
据明抄本、黄本改。
qī yuè xiāng wáng bēng shì shāng dì
)七月,襄王崩,谥殇帝。
shí yuè tǔ bō rù lǒng yòu lüè yáng mǎ shā shāng wú shù
十月,吐蕃入陇右,掠羊马,杀伤无数。
qí nián liù yuè dà fēng bá shù fā wū cháng ān jiē zhōng shù lián gēn chū zhě shí qī bā
其年六月,大风拔树发屋,长安街中树,连根出者十七八。
cháng ān chéng chū jiàn duò jiāng zuò dà jiàng gāo yǐng suǒ zhí huái shù dài sān bǎi yú nián zhì shì bá chū
长安城初建,隋将作大匠高颖所植槐树,殆三百余年,至是拔出。
zhōng nán shān zhú kāi huā jié zǐ mián gèn shān gǔ dà xiǎo rú mài
终南山竹,开花结子,绵亘山谷,大小如麦。
qí suì dà jī qí zhú bìng kū sǐ
其岁大饥,其竹并枯死。
lǐng nán yì rán
岭南亦然。
rén qǔ ér shí zhī lǐ quán yǔ miàn rú mǐ kē rén kě shí zhī
人取而食之,醴泉雨面,如米颗,人可食之。
hòu hàn xiāng jiè yún guó zhōng zhú bǎi kū zhě bù chū sān nián zhǔ dāng zhī
后汉襄楷云:国中竹柏枯者,不出三年,主当之。
rén jiā zhú jiē shi kū sǐ zhě jiā zhǎng dāng zhī
人家竹结实枯死者,家长当之。
zhōng nán zhú huā kū sǐ zhě kāi yuán sì nián ér tài shàng huáng bēng
终南竹花枯死者,开元四年而太上皇崩。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
huǒ zāi
火灾
kāi yuán wǔ nián hóng tán èr zhōu fù yǒu huǒ zāi
开元五年,洪潭二州,复有火灾。
zhòu rì rén jiàn huǒ jīng chì què què suǒ yì jí huǒ qǐ
昼日,人见火精赤燩燩,所诣即火起。
dōng jìn shí wáng hóng wèi wú jùn tài shǒu yì yǒu cǐ zāi
东晋时,王弘为吴郡太守,亦有此灾。
hóng tà bù rén jiāng wèi bù shèn
弘挞部人,将为不慎。
hòu zuò tīng shì jiàn yī wù chì rú xìn fān fēi xiàng rén jiā shě shàng é ér huǒ qǐ
后坐厅事,见一物赤如信幡,飞向人家舍上,俄而火起。
fāng zhī biàn bù fù yóu rén zāo ruò rén jiā suì miǎn chī fá
方知变不复由人,遭𦶟人家,遂免笞罚。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
shuǐ zāi
水灾
táng kāi yuán bā nián qì dān pàn
唐开元八年,契丹叛。
guān zhōng bīng jiù yíng fǔ zhì miǎn chí quē mén yíng yú gǔ shuǐ cè
关中兵救营府,至渑池缺门,营于谷水侧。
yè bàn shuǐ zhǎng piào èr wàn yú rén
夜半水涨,漂二万余人。
wéi xíng gāng yè chū pú bù shuì jiē gāo huò miǎn
唯行纲夜樗蒲不睡,接高获免。
cūn diàn bìng méi jǐn shàng yáng gōng zhōng shuǐ yì gōng rén sǐ zhě shí qī bā
村店并没尽,上阳宫中水溢,宫人死者十七八。
qí nián jīng xīng dào fang yī yè xiàn wèi chí méi wǔ bǎi jiā
其年,京兴道坊一夜陷为池,没五百家。
chū dèng zhōu sān yā kǒu jiàn èr xiǎo r yǐ shuǐ xiàng po
初邓州三鸦口见二小儿以水相泼;
xū yú yǒu dà shé shí wéi yǐ shàng zhāng kǒu xiàng tiān
须臾,有大蛇十围已上,张口向天。
rén huò yǒu zhuó shè zhě é ér yún yǔ huì míng yǔ shuǐ piào èr bǎi jiā
人或有斫射者,俄而云雨晦冥,雨水漂二百家。
xiǎo ér jí shé bù zhī suǒ zài
小儿及蛇,不知所在。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
sēng yī xíng
僧一行
táng kāi yuán shí wǔ nián yī xíng chán shī lín jì miè yí biǎo yún tā shí shèn wù yǐ zōng zǐ wèi xiāng fán chén wèi jiāng
唐开元十五年,一行禅师临寂灭,遗表云:他时慎勿以宗子为相,蕃臣为将。
hòu lǐ lín fǔ shàn quán yú nèi ān lù shān nòng bīng yú wài dōng dōu wèi zéi suǒ xiàn
后李林甫擅权于内,安禄山弄兵于外,东都为贼所陷。
tiān bǎo zhōng lè rén jí lǘ xiàng hǎo chàng hú wèi zhōu yǐ huí hé wèi pò
天宝中,乐人及闾巷好唱胡《渭州》,以回纥为破。
hòu nì hú bīng mǎ jìng bèi huí hé jī pò
后逆胡兵马,竟被回纥击破。
guó fēng xīng fèi qián jiàn yú yuè yīn
国风兴废,潜见于乐音。
shí liǎng jīng xiǎo ér duō jiāng jiāng yuán zuò xiǎo
时两京小儿,多将(“将”原作“小”。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
qián tān de yú xué zhōng gēng zhēng shèng fù míng yuē tóu hú
)钱摊地,于穴中更争胜负,名曰投胡。
hòu shì shù guǒ tóu shēn yú hú tíng
后士庶果投身于胡庭。
liǎng jīng tóng yáo yuē bù pà shàng lán dān wéi chóu dá biàn nán
两京童谣曰:“不怕上兰单,唯愁答辩难。
wú qián qiú àn diǎn shēng sǐ rèn dōu guān
无钱求案典,生死任都官。
jí kè fù zhū jiù liáo cháo shì xì yú sān sī yù jū wèn zuì zhuàng jiā chǎn qìng jìn gǔ ròu fēn sǎn shēn xuě wú lù jí qí zhào yě
”及克复,诸旧僚朝士,系于三司狱,鞠问罪状,家产罄尽,骨肉分散,申雪无路,即其兆也。
chū guǎng dé shén yì lù
(出《广德神异录》)
wāng fèng
汪凤
táng sū zhōu wú xiàn méng wāng fèng zhái zài tōng jīn wǎng wǎng guài yì qǐ yān
唐苏州吴县甿汪凤,宅在通津,往往怪异起焉。
bù shí shù nián fèng zhī qī zǐ jì pú shǐ bèi sǐ sàng lüè jìn
不十数年,凤之妻子洎仆使辈,死丧略尽。
fèng jū bù ān yīn huò zhī tóng yì shèng zhōng
凤居不安,因货之同邑盛忠。
zhōng jū wèi wǔ liù suì qí qīn qī diāo yǔn yòu fù wú jǐ
忠居未五六岁,其亲戚凋陨,又复无几。
zhōng dà yōu jù zé sǔn qí jià ér piāo huò yān
忠大忧惧,则损其价而摽货焉。
wú rén jiē zhī qí gù jiǔ bù néng shòu
吴人皆知其故,久不能售。
yì xū zhāng lì zhě jiā fù yú cái qún cóng qiáng dà wèi yì zhōng zhī dù héng jū yǔ zhōng tóng lǐ
邑胥张励者,家富于财,群从强大,为邑中之蠹横,居与忠同里。
měi dàn yì cáo lù jīng qí mén zé yáo jiàn èr qīng qì cū rú jiàn gān ér jǐn ruì chè tiān yān
每旦诣曹,路经其门,则遥见二青气,粗如箭竿,而紧锐彻天焉。
lì wèi shí yù zhī cáng zài xià ér jīng qì shàng téng yě
励谓实玉之藏在下,而精气上腾也。
bù yǐ gào rén rì rì shì zhī
不以告人,日日视之。
yīn yì zhōng qǐng yǐ bǎi mín ér jiāo guān yān
因诣忠,请以百缗而交关焉。
xún xǐ rù fù chen wàng qí qì bù shuāi
寻徙入,复晨望,其气不衰。
yú shì dà jù běn chā fā qí qì zhī suǒ méng yě
于是大具畚锸,发其气之所萌也。
jué de bù liù qī chǐ yù pán shí yān
掘地不六七尺,遇盘石焉。
qù qí shí zé yǒu shí guì diāo juān zhì zào gōng qiǎo jí jīng réng yǐ tiě suǒ zhōu zā shù fù jiē yòng tiě zhī gù fèng zhòng yǐ shí huī mì fēng zhī
去其石,则有石柜,雕镌制造,工巧极精,仍以铁索周匝束缚,皆用铁汁固缝,重以石灰密封之。
měi miàn gè yǒu zhū jì qī kē wén ruò miù zhuàn ér yòu qū qǔ gōu lián bù kě zhī shí lì jí jiā qián chuí jí lì kāi chāi
每面各有朱记七窠,文若谬篆,而又屈曲勾连,不可知识,励即加钳锤,极力开拆。
shí guì jì qǐ yǒu tóng fǔ kě róng yī hú fǔ kǒu tóng pán fù yān yòng qiān xī gù hù
石柜既启,有铜釜,可容一斛,釜口铜盘覆焉,用铅锡锢护。
réng yǐ zǐ yìn jiǔ kē huí xuán yìn zhī ér yìn wén bù lèi qián tǐ ér quán rú gǔ zhuàn
仍以紫印九窠,回旋印之,而印文不类前体,而全如古篆。
rén wú jiě zhě
人无解者。
lì chāi qù tóng pán ér fǔ kǒu yǐ fēi zēng sān chóng mì zhī
励拆去铜盘,而釜口以绯缯三重幂之。
lì cái jiē qǐ hū yǒu dà hóu tiào ér chū
励才揭起,忽有大猴跳而出。
zhòng gè jīng hài wú gǎn jìn zhě
众各惊骇,无敢近者。
jiǔ zhī chāo yú ér mò rú suǒ yì
久之,超逾而莫如所诣。
lì yīn shì fǔ zhōng nǎi yǒu shí míng yún zhēn míng yuán nián qī yuè shí wǔ rì máo shān dào shì bào zhī yuǎn qiú hóu shén yú cǐ
励因视釜中,乃有石铭云:祯明元年,七月十五日,茅山道士鲍知远,囚猴神于此。
qí yǒu fā zhě fā hòu shí èr nián hú bīng dà rǎo liù hé yān chén ér fā zhě é yì zú miè
其有发者,发后十二年,胡兵大扰,六合烟尘,而发者俄亦族灭。
zhēn míng jí chén hòu zhǔ shū bǎo nián hào yě
祯明即陈后主叔宝年号也。
lì yǐ tiān bǎo èr nián shí yuè fā zhì shí sì nián dōng lù shān qǐ róng zì shì zhōu nián lì jiā miè yǐ
励以天宝二年十月发,至十四年冬,禄山起戎,自是周年,励家灭矣。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
sēng pǔ mǎn
僧普满
táng dà lì zhōng zé lù yǒu sēng hào pǔ mǎn suí yì suǒ wéi bù jū sēng xiāng huò gē huò xiào mò yù qí zhǐ
唐大历中,泽潞有僧,号普满,随意所为,不拘僧相,或歌或笑,莫喻其旨。
yǐ yán shì wǎng wǎng yǒu yàn gù shí rén dài zhī wèi wàn huí
以言事往往有验,故时人待之为万回。
jiàn zhōng chū yú lù zhōu fó shè zhōng tí shī shù piān ér wáng
建中初,于潞州佛舍中题诗数篇而亡。
suǒ jì zhě yún cǐ shuǐ lián jīng shuǐ
所记者云:“此水连泾水。
shuāng zhū xuè mǎn chuān
”双珠血满川。
qīng niú jiāng chì hǔ hái hào tài píng nián
青牛将赤虎,还号太平年。
tí shī hòu rén mò néng zhī
”题诗后,人莫能知。
jí zéi cǐ chēng bīng zhòng fāng jiě wù
及贼泚称兵,众方解悟。
cǐ shuǐ zhě cǐ zì jīng shuǐ zhě zì jīng zhōu bīng luàn yě
此水者泚字,泾水者,自泾州兵乱也。
shuāng zhū zhě cǐ yǔ tāo yě qīng niú zhě xìng yuán èr nián yǐ chǒu suì yǐ zhě mù yě chǒu zhě niú yě
双珠者,泚与滔也,青牛者,兴元二年乙丑岁,乙者木也,丑者牛也。
míng nián gǎi yuán zhēn yuán suì zài bǐng yín
明年改元贞元,岁在丙寅。
bǐng zhě huǒ yě yín zhě hǔ yě
丙者火也,寅者虎也。
zhì shì zéi yǐ píng gù yún qīng niú jiāng chì hǔ hái hào tài píng nián
至是贼已平,故云青牛将赤虎,还号太平年。
chū guǎng dé shén yì lù
(出《广德神异录》)
qín chéng bā jiāo
秦城芭蕉
tiān shuǐ zhī de ěr yú biān chuí tǔ hán bù chǎn bā jiāo
天水之地,迩于边陲,土寒,不产芭蕉。
róng shī shǐ rén yú xìng yuán qiú zhī zhí èr běn yú tíng tái jiān
戎师使人于兴元求之,植二本于亭台间。
měi zhì rù dōng jí lián tǔ jué qǔ zhī mái cáng yú dì kū
每至入冬,即连土掘取之,埋藏于地窟。
hou chūn nuǎn jí zài zhí zhī
候春暖,即再植之。
gēng wǔ xīn wèi zhī jiān yǒu tóng yáo yuē huā kāi lái guǒ huā xiè shù guǒ
庚午辛未之间,有童谣曰:“花开来裹,花谢束裹。
ér yòu jié qì biàn ér bù hán dōng jí hé xù
”而又节气变而不寒,冬即和煦。
xià jí shǔ dú shén yú nán zhōng bā jiāo yú shì huā kāi
夏即暑毒,甚于南中,芭蕉于是花开。
qín rén bù shí yuǎn jìn shì nǚ lái kàn zhě tián yān qú lù
秦人不识,远近士女来看者,填咽衢路。
xún zé shǔ rén fàn wǒ fēng jiāng zì ěr nián nián yī lái bù shī bā jiāo kāi xiè zhī hou
寻则蜀人犯我封疆,自尔年年一来,不失芭蕉开谢之候。
yǐ hài suì qí lǒng yuán shī bù zhì zì lǒng zhī xi jìng wèi shǔ rén suǒ yǒu
乙亥岁,歧陇援师不至,自陇之西,竟为蜀人所有。
shǔ shī zhī hou yī rú ba qióng zhě
暑湿之候,一如巴邛者。
gài jiàn wài jié qì xiān bù yú qín chéng
盖剑外节气,先布于秦城。
tóng yáo zhī yán bù kě bù chá
童谣之言,不可不察。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
ruì líng sēng
睿陵僧
ruì líng zhī cè yǒu pín sēng jū zhī
睿陵之侧,有贫僧居之。
cǎo yī máng lǚ bù jiē rén shì
草衣芒履,不接人事。
cháng fán mù qǔ huī zhù zhī yì yǒu shī qí zī qiǎng zhě de jí cáng yú huī zhōng wú suǒ shǐ yòng
尝燔木取灰贮之,亦有施其资镪者,得即藏于灰中,无所使用。
chū rù bì wǎn yī tuō chē wèi rén yuē cǐ shì sì mǎ chē rǔ zhī zhī hu
出入必挽一拖车,谓人曰:“此是驷马车,汝知之乎?
tā rì bì yǒu lóng yú fèng niǎn cuì yú cǐ de
他日,必有龙舆凤辇,萃于此地。
jū rén wǎng cè qí yóu
”居人罔测其由。
jí hàn gāo zǔ huáng dì yīn shān yú cǐ líng qǐn táo qì suǒ yòng xū huī
及汉高祖皇帝,因山于此,陵寝陶器,所用须灰。
sēng zhù huī shén duō zhì yú bì gōng zī yòng bù quē
僧贮灰甚多,至于毕功,资用不阙。
yòu yú huī jī zhōng pō huò zī qiǎng
又于灰积中颇获资镪。
niǎn lù zhī yīng bù chā háo lí
辇辂之应,不差毫厘。
yīn shān jì bì sēng yì huà miè
因山既毕,僧亦化灭。
ruì líng xíng lǐ guān liáo mǐ bù zhī zhě
睿陵行礼官寮,靡不知者。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
xìng shèng guān
兴圣观
shǔ chéng jiù yǒu xīng shèng guān fèi wèi jūn yíng tíng yǔ yīn huǐ yǐ shù shí nián
蜀城旧有兴圣观,废为军营,庭宇堙毁,已数十年。
jūn zhōng shēng zǐ zhě yì shì huàn jiǎ yǐ shū bù zhī cǐ wèi guān jī
军中生子者,奕世擐甲矣,殊不知此为观基。
jiǎ shēn suì wèi shǔ shǎo zhǔ shēng rì liáo shǔ jiāng lǜ fèng jīn yíng zhāi
甲申岁,为蜀少主生日,僚属将率俸金营斋。
hū xià lìng qiǎn jiàng yíng zhāi zhī fèi jí xiū xìng shèng guān
忽下令,遣将营斋之费,及修兴圣观。
zuǒ tú cáng shì jí rú xīng huǒ bù rì ér guān chéng
左徒藏事,急如星火,不日而观成。
dān wò wèi xī xìng shèng tǒng shī ér rù shǔ
丹雘未晞,兴圣统师而入蜀。
jiē hū guó zhī xīng tì yùn shù qián dìng qí kě yǐ gǒu yán zāi
嗟乎,国之兴替,运数前定,其可以苟延哉。
chū wáng shì jiàn wén lù
(出《王氏见闻录》)
luò tuó zhàng
骆驼杖
shǔ de wú luò tuó rén bù shí zhī
蜀地无骆驼,人不识之。
shǔ jiāng wáng wáng gōng dà rén jí jìn guì quán xìng chū rù gōng shěng zhě jìng zhí luò tuó zhàng yǐ wéi lǐ zì shì nèi wài xiào zhī
蜀将亡,王公大人及近贵权幸出入宫省者,竟执骆驼杖以为礼,自是内外效之。
qí zhàng cháng sān chǐ xǔ qū yī tóu
其杖长三尺许,屈一头。
fu yǐ huà pí
傅以桦皮。
shí zhě yǐ wéi bù xiáng
识者以为不祥。
míng nián běi jūn zhì luò tuó sāi jiàn zhàn ér lái bān niǎn zhēn bǎo tián mǎn chéng yì zhì shì fāng yàn
明年,北军至,骆驼塞剑栈而来,般辇珍宝,填满城邑,至是方验。
chū wáng shì jiàn wén lù
(《出王氏见闻录》)