liú dé yuàn li zhèn liǔ yuán jǐng xiàng xuán jì téng jǐng zhí wáng yàn liú chǒng ěr zhū shì lóng liú mǐn lǐ guǎng wáng shì zhāng diāo hǔ qiáng liàn li mì zhāng zhuó táng wàng zhī
刘德愿李镇柳元景向玄季滕景直王晏留宠尔朱世隆刘敏李广王氏张雕虎强练李密张𬸦 唐望之
liú dé yuàn
刘德愿
sòng tài shǐ zhōng yù zhōu cì shǐ péng chéng liú dé yuàn zhèn shòu yáng
宋太始中,豫州刺史彭城刘德愿镇寿阳。
zhù nèi wū bì hù wèi hé zhé yǒu rén tóu jìn mén fēi kuī kàn hù nèi
住内屋,闭户未合,辄有人头进门扉,窥看户内。
shì zhàng fū lù jì tuán miàn
是丈夫,露髻团面。
nèi rén jīng gào bǎ huǒ sōu mì liǎo bù jiàn rén
内人惊告,把火搜觅,了不见人。
liú míng nián bèi zhū
刘明年被诛。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
li zhèn
李镇
lú shān zì nán xíng shí yú lǐ yǒu jī shān
庐山自南行十余里,有鸡山。
shān shàng yǒu shí jī guān jù rú shēng
山上有石鸡,冠距如生。
dào shì li zhèn yú cǐ xià zhù cháng bǎo wán zhī
道士李镇于此下住,常宝玩之。
jī yī rì hū cuī huǐ zhèn gào rén yuē jī hū rú cǐ wú qí zhōng hu
鸡一日忽摧毁,镇告人曰:“鸡忽如此,吾其终乎!
yīn yǔ zhī gù jué bié hòu yuè yú suì zú
”因与知故诀别,后月余遂卒。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
liǔ yuán jǐng
柳元景
sòng piào qí dà jiàng jūn hé dōng liǔ yuán jǐng dà míng bā nián shǎo dì jí wèi yuán jǐng chéng chē xíng hái
宋骠骑大将军河东柳元景,大明八年,少帝即位,元景乘车行还。
shǐ rén yú zhōng tíng xǐ chē xiè yuán shài zhī
使人于中庭洗车,卸辕晒之。
yǒu piāo fēng zhōng mén ér rù zhí lái chōng chē
有飘风中门而入,直来冲车。
míng nián ér hé mén bèi zhū
明年而阖门被诛。
chū shén guǐ chuán
(出《神鬼传》)
xiàng xuán jì
向玄季
sòng hé nán xiàng xuán jì wèi nán jùn tài shǒu
宋河南向玄季为南郡太守。
qí qī zhǔ liàn hū làn rú zhōu zhī chì rú xuè
其妻煮练,忽烂如粥,汁赤如血。
yè yǒu rén kòu gé ér hū yuē fǔ jūn jīn kě qù yǐ
夜有人扣阁而呼曰:“府君今可去矣!
é ér cì shǐ nán jùn wáng yì xuān zuò nì xuán jì lì ruò bù néng zì gù yǐ fù yú nì
俄而刺史南郡王义宣作逆,玄季力弱,不能自固,以附于逆。
fù zǐ bìng fú fǎ
父子并伏法。
chū zhǔ gōng gù shì
(出《渚宫故事》)
téng jǐng zhí
滕景直
sòng téng jǐng zhí jiā zài guǎng zhōu
宋滕景直家在广州。
yuán huī zhōng shǐ bì chuī fǔ zhōng yǒu shēng rú léi
元徽中,使婢炊,釜中有声如雷。
bì jīng bái jǐng zhí jí jiā rén zǒu shì fǔ shēng gèng zhuàng
婢惊白,景直及家人走视,釜声更壮。
fǔ shàng huā shù shí jiàn zhǎng rú lián huā ér dà chì sè é qǐng wěi jué
釜上花数十,渐长如莲花而大,赤色,俄顷萎绝。
xún rì jǐng zhí bìng sǐ
旬日,景直病死。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
wáng yàn
王晏
qí wáng yàn zì xiū mò wèi shì lóng jí ér jiāo yíng yuàn wàng fú zhū yān
齐王晏字休默,位势隆极,而骄盈怨望,伏诛焉。
qí jiāng jí huò yě jiàn wū jué xī shì dà shé jiù shì zhī zé miè yān
他将有这杀身之祸的时候,曾看见屋的椽子都是大蛇,到近处看则没有影迹了。
yàn è zhī nǎi lìng yǐ zhǐ guǒ jué yóu zhǐ nèi dòng yáo lài lài yǒu shēng
晏恶之,乃令以纸裹桷,犹纸内动摇,籁籁有声。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
liú chǒng
留宠
dōng yáng liú chǒng zì dào hóng jū yú hú shú
东阳留宠字道弘,居于湖熟。
měi yè mén tíng zì yǒu xuè shù shēng bù zhī suǒ cóng lái rú cǐ sān sì
每夜,门庭自有血数升,不知所从来,如此三四。
hòu chǒng wèi zhé chōng jiāng jūn shòu mìng běi zhēng jiāng xíng ér chuī fàn jǐn biàn wéi chóng
后宠为折冲将军,受命北征,将行而炊饭尽变为虫。
qí jiā rén zhēng qū yì biàn wéi chóng
其家人蒸麹,亦变为虫。
qí huǒ yú měng qí chóng yú zhuàng
其火逾猛,其虫逾壮。
chǒng suì běi zhēng jūn bài yú tán qiū wèi xú lóng suǒ shā
宠遂北征,军败于坛丘,为徐龙所杀。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
ěr zhū shì lóng
尔朱世隆
hòu wèi pú yè ěr zhū shì lóng zhòu qǐn
后魏仆射尔朱世隆,昼寝。
qī xī shì hū jiàn yǒu yī rén xié shì lóng tóu chū
妻奚氏,忽见有一人,携世隆头出。
xī shì jù wǎng shì zhī lóng qǐn rú gù
奚氏遽往视之,隆寝如故。
jí lóng jué wèi qī yuē xiàng mèng jiàn yǒu rén duàn wǒ tóu jiāng qù
及隆觉,谓妻曰:“向梦见有人,断我头将去。
shù rì bèi zhū
”数日被诛。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
liú mǐn
刘敏
liáng hóu jǐng luàn
梁侯景乱。
zhī jiāng rén liú mǐn yú jiāng zhōng jiē dé yī yù zhāng mù dà shù shí wéi
支江人刘敏于江中接得一豫章木,大数十围。
mǐn qiú yǐ shī rù sì
敏求以施入寺。
lù fǎ hé yuē cǐ mù zhèng kě yǔ jūn jiā zì yòng
陆法和曰:“此木正可与君家自用。
mǐn bù wù cǐ yǔ
”敏不悟此语。
hòu shí yú rì mǐn fù wáng jí jiě yòng cǐ mù wèi guān
后十余日,敏妇亡,即解用此木为棺。
fǎ hé yuē yóu wèi liǎo
法和曰:“犹未了。
gèng yī yuè mǐn dì wáng yòng cǐ mù jǐn zú
”更一月,敏弟亡,用此木仅足。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
lǐ guǎng
李广
běi qí wén xuān tiān bǎo nián yù shǐ lǐ guǎng qín xué bó wù bài shì yù shǐ
北齐文宣天保年,御史李广勤学博物,拜侍御史。
yè mèng jiàn yī rén chū yú qí shēn zhōng wèi guǎng yuē jūn yòng xīn guò kǔ fēi jīng shén suǒ kān
夜梦见一人,出于其身中,谓广曰:“君用心过苦,非精神所堪。
yīn ér hū huǎng shù rì biàn yù jí jī nián ér zhōng
”因而惚恍,数日便遇疾,积年而终。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
wáng shì
王氏
běi qí hòu zhǔ wǔ píng chū píng yì wáng shì yǔ tóng yì rén lǐ jiā wèi hūn zài yáng jiǔ yù jiù qīn jiā yàn huì
北齐后主武平初,平邑王氏与同邑人李家为婚,载羊酒,欲就亲家宴会。
xíng bù guò sān lǐ rì méi jiàn àn jiàn dōng nán wǔ shí bù wài yǒu chì wù dà rú shēng ruò liú xīng yè yǐng zhí lái zhe chē lún
行不过三里,日没渐暗,见东南五十步外,有赤物大如升,若流星曳影,直来著车轮。
niú jí bù dòng jiàn zhě bìng bù
牛即不动,见者并怖。
qí qī suì xià chē xiàng ér zài bài zhāng qún yǐn zhī
其妻遂下车,向而再拜,张裙引之。
biàn rù qún xià shēng chē huán jiā zhào kàn nǎi zhēn jīn suì shèng yú kù guì
便入裙下,升车还家,照看乃真金,遂盛于库柜。
měi zhì liáng chen héng yǐ xiāng huǒ qí ēn
每至良晨,恒以香火祈恩。
hòu sì fāng yì huò bì jí qí jiā tián cán měi nián bǎi bèi
后四方异货,毕集其家,田蚕每年百倍。
zhì chūn qí tíng shēng yī sāng shù zhī yè yì yú zhòng mù
至春,其庭生一桑树,枝叶异于众木。
shù nián zhī jiān biàn mǎn yī yuàn
数年之间,遍满一院。
qí qín yì niǎo mò bù qī jí
奇禽异鸟,莫不栖集。
qí jiā dà fù jiāng sān shí nián
其家大富,将三十年。
wáng shì qī yǐ lǎo bìng zhōng
王氏妻以老病终。
hòu lìng cháo yǒu bái niǎo shì lù fēi zhì sāng shù cè tù xiě jiǔ zhī duò dì ér sǐ
后凌朝有白鸟似鹭,飞至桑树侧,吐血久之,堕地而死。
rì wǔ hòu xī běi dà xuàn fēng zhǎng tiān ér lái rào xuán cǐ shù sǒng shàng qí zhī kē rú sào zhǒu xíng
日午后,西北大旋风,涨天而来,绕旋此树,竦上其枝柯,如扫帚形。
bù jīng shí rì nú bì táo zǒu shǒu wěi xiāng jì jiā zī lüè jìn
不经十日,奴婢逃走,首尾相继,家资略尽。
jí kāi guì qǔ jīn wéi jiàn yíng huǒ yóu yán fǔ cǎo zhī yú ěr
及开柜取金,唯见萤火蚰蜒腐草之余耳。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
zhāng diāo hǔ
张雕虎
běi qí mò jiān lì dài zhào zhāng diāo hǔ wèi sǐ yī rì qián qí mǎ zài lù
北齐末,监吏待诏张雕虎,未死一日前,骑马在路。
yǒu rén wàng bú jiàn qí tóu
有人望,不见其头。
é ér jiàn shā
俄而见杀。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
qiáng liàn
强练
hòu zhōu wǔ dì shí yǒu qiáng liàn zhě qí shān rén yáng kuáng hào yuē qiáng liàn
后周武帝时,有强练者,岐山人,佯狂,号曰强练。
zhǒng zǎi jìn guó gōng yǔ wén hù wèi bài zhī rì qiáng liàn zhí yī hù dào qí mén qián pū pò zhī yún hù pò lián nǐ zi kǔ
冢宰晋国公宇文护未败之日,强练执一瓠,到其门前,扑破之,云:“瓠破,怜你子苦。
hù bèi shā hù zhī zhū zǐ jiē chu dú ér zú
”护被杀,护之诸子皆楚毒而卒。
shí gāo gōng hóu lóng sī xiōng dì bèi zhǒng zǎi chǒng yù xūn zhuó dāng shí
时皋公侯龙思兄弟被冢宰宠遇,熏灼当时。
qiáng liàn dù qí mén sī qī yù děng qiǎn bì hū rù wèi shè yǐn shí chá qí yán yǔ
强练度其门,思妻妪等遣婢呼入,为设饮食,察其言语。
liàn wèi sī děng yún yǔ wǒ zuò bì
练谓思等云:“与我作婢。
zhòng yù dà xiào
”众妪大笑。
liàn yòu yún zuò bì huì bù miǎn
练又云:“作婢会不免。
tā rén jiāng qù ān néng shèng wǒ
他人将去,安能胜我。
wèi jǐ zhǒng zǎi zhū sī xiōng dì yì tóng bèi lù
”未几冢宰诛,思兄弟亦同被戮。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
li mì
李密
duò li mì jí huì zhòng zhūn luò kǒu shè tán dà zhāng jīng qí gào tiān jí gōng wèi
隋李密即会众,屯洛口,设坛,大张旌旗,告天即公位。
qí yè hú lí míng yú tán cè
其夜,狐狸鸣于坛侧。
yì rì lín xíng shì dà fēng sì qǐ fēi shā bá mù qí gān yǒu zhé zhě
翌日,临行事,大风四起,飞沙拔木,旗竿有折者。
qí hòu guǒ bài
其后果败。
chū gǎn jì lù
(出《感记录》)
zhāng zhuó
张𬸦
táng yǒng huī nián zhōng zhāng zhuó zhù mǎ cáo chǎng zhái zhèng běi jué yī kēng zhàng yú
唐永徽年中,张𬸦筑马槽厂,宅正北掘一坑丈余。
shí yīn yáng shū yún zǐ dì chuān bì yǒu rén duò jǐng sǐ
时阴阳书云:“子地穿,必有人堕井死。
zhuó yǒu nú míng yǒng jìn táo jǐng tǔ bēng yā sǐ
”𬸦有奴名永进,淘井土崩,压死。
yòu zhuó gù zhái yǒu yī sāng gāo sì wǔ zhàng wú gù kū sǐ
又𬸦故宅,有一桑,高四五丈,无故枯死。
xún ér zǔ wáng
寻而祖亡。
méi hòu yǒu míng yīn yáng yún qiáo mù xiān kū zhòng zǐ bì gū
没后,有明阴阳云:“乔木先枯,众子必孤。
cǐ qí yàn yě
这就是明证。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
táng wàng zhī
唐望之
táng xián hēng sì nián luò zhōu sī hù táng wàng zhī dōng xuǎn kē wǔ pǐn jìn zhǐ wèi chū
唐咸亨四年,洛州司户唐望之,冬选科五品,进止未出。
wén yǒu yī sēng lái mì
闻有一僧来觅。
chū bù xiāng shí yán zhī gòng zuò
初不相识,延之共坐。
shǎo qǐng yún pín dào chū jiā rén de yǐn shí yì shǎo
少顷云:“贫道出家人,得饮食亦少。
yǐ gōng míng rén gù àn xiāng zhuó néng shè yī dùn kuài fǒu
以公名人,故暗相𬸦,能设一顿鲙否?
sī hù xīn rán jí chǔ zhì mǎi yú
”司户欣然,即处置买鱼。
cǐ sēng yún kàn yǒu suàn fǒu
此僧云:“看有蒜否?
sī hù jiā rén yún suàn jǐn
”司户家人云:“蒜尽。
cǐ sēng yún jì suàn jǐn qù yě
”此僧云:“既蒜尽,去也。
jí qǐ
”即起。
sī hù liú zhī yún suàn jǐn qiǎn mǎi jí de
司户留之,云:“蒜尽,遣买即得。
sēng yún suàn jǐn bù kě gèng zhù zhě liú bù dé
”僧云:“蒜尽不可更住者,留不得。
sī hù wú jí zhì yè bào wáng
”司户无疾,至夜暴亡。
suàn zhě suàn yě nián jǐn suǒ yǐ yì sēng gào zhī
蒜者算也,年尽,所以异僧告之。