太平广记 · 吕文仲 · Chapter 163 of 501

卷一百六十二·感应二

PinyinModern Translation
Size

cuī shù hé hú chén yí wáng xū zhī hé nán fù rén cén wén běn zhèng xiān zhāng chǔ jīn luō dào cóng líng kōng guān huáng fǔ shì tián rén huì xú zhōu jūn shì táng xuān zōng li yàn zuǒ hú shēng liú xíng zhě wáng fǎ lǎng xī fǎ zūn wáng huī li mèng qí mèng xī

崔恕何瑚陈遗王虚之河南妇人岑文本郑鲜张楚金罗道悰陵空观皇甫氏田仁会徐州军士唐宣宗李彦佐胡生刘行者王法朗郗法遵王晖李梦旗孟熙

cuī shù

崔恕

qiáo jùn yǒu gōng cáo jiàn tiān tǒng zhōng jǐ nán lái fǔ jūn chū chú qiáo jùn

谯郡有功曹涧,天统中,济南来府君,出除谯郡。

gōng cáo qīng hé cuī shù ruò guàn yǒu lìng dé yú rén

功曹清河崔恕,弱冠有令德于人。

shí chūn xià jī hàn sòng bié zhě qiān yú rén

时春夏积旱,送别者千余人。

zhì cǐ jiàn shàng zhòng kě shén lái gōng yǒu sī shuǐ zhī sè

至此涧上,众渴甚,来公有思水之色。

shù dú jiàn yī qīng niǎo yú jiàn zhōng zhà fēi zhà zhǐ

恕独见一青鸟,于涧中乍飞乍止。

guài ér jiù yān

怪而就焉。

niǎo qǐ jiàn yī shí fāng wǔ liù cùn

鸟起,见一石,方五六寸。

yǐ biān bō zhī qīng quán yǒng zhù

以鞭拨之,清泉涌注。

shèng yǐ yín píng píng mǎn shuǐ lì jié

盛以银瓶,瓶满,水立竭。

wéi lái gōng yǔ shù gōng yǐn ér yǐ

惟来公与恕供饮而已。

yì zhě yǐ wéi dé gǎn suǒ zhì yān

议者以为德感所致焉。

shí rén yì zhī gù yǐ wéi mù

时人异之,故以为目。

chū yǒu yáng zá zǔ

(出《酉阳杂俎》)

hé hú

何瑚

liáng hé hú zì zhòng bǎo wèi běi zhēng zī yì

梁何瑚字重宝,为北征咨议。

bó wèn qiáng xué yòu yǒu lìng míng

博问强学,幼有令名。

xìng chún shēn shì qīn gōng jǐn

性淳深,事亲恭谨。

mǔ bìng qiú yī bù chéng chē mǎ

母病求医,不乘车马。

hū gǎn shèng sēng tǐ zhì shū yì shǒu zhí xiāng lú lái qiú zhāi shí ér zhì wú zǎo wǎn

忽感圣僧,体质殊异,手执香炉,来求斋食,而至无早晚。

gù yí qí fēi cháng

故疑其非常。

rú cǐ shí yú rì mǔ bìng yǒu chōu sēng biàn cí qù

如此十余日,母病有瘳,僧便辞去。

liú sù shū bō rě jīng yī juàn

留素书般若经一卷。

yīn zhí shǒu yuē pín dào shì èr shí qī xián shèng bù jìn xiāng rén biàn zhèng lùn bā jìn zuò tuì

因执手曰:“贫道是二十七贤圣,不近相人(《辩正论》八“近”作“退”)。

gǎn tán yuè zhì xīn gù lái kàn

感檀越至心,故来看。

bìng zhě yǐ chài pín dào yi hái

病者已瘥,贫道宜还。

yán qì qián xíng hū bú jiàn ér lú yān xiāng qì yī xún fāng xiē

”言讫前行,忽不见,而炉烟香气,一旬方歇。

jīng chéng suǒ gǎn cháo yě tàn jiē

精诚所感,朝野叹嗟。

yīn shě bié zhái wèi mù míng chāo běn mù zuò yīn ài sì yě

因舍别宅为目(明抄本“目”作“因”)爱寺也。

chū biàn zhèng lùn

(出《辩正论》)

chén yí

陈遗

wú rén chén yí shào wèi jùn lì

吴人陈遗少为郡吏。

mǔ hǎo shí jiāo fàn

母好食焦饭。

yí zài yì héng dài náng měi zhǔ shí lù qí jiāo yǐ xiàn mǔ

遗在役,恒带囊,每煮食,漉其焦以献母。

sūn ēn zuò luàn yí suí lì bēn táo

孙恩作乱,遗随例奔逃。

mǔ yì yí zhòu yè kū qì suì shī míng

母忆遗,昼夜哭泣,遂失明。

yí tuō nán huán jiā rù mén jiàn mǔ zài bài hào qì mǔ mù hū rán kāi lǎng

遗脱难还家,入门见母,再拜号泣,母目忽然开朗。

chū xiào zǐ chuán

(出《孝子传》)

wáng xū zhī

王虚之

wáng xū zhī lú líng xī chāng rén

王虚之,庐陵西昌人。

nián shí sān sàng fù mǔ

年十三,丧父母。

èr shí nián yán cù bù rù kǒu

二十年盐酢不入口。

hòu de zhòng bìng

后得重病。

hū yǒu yī rén lái yì wèi zhī yuē jūn bìng xún chài

忽有一人来诣,谓之曰:“君病寻瘥。

é ér bú jiàn

”俄而不见。

yòu suǒ zhù wū shì yè yǒu yì guāng tíng zhōng jú shù lóng dōng sān shí

又所住屋室,夜有异光,庭中橘树,隆冬三实。

bìng guǒ xún yù

病果寻愈。

xián yǐ zhì xiào suǒ gǎn

咸以至孝所感。

chū xiào zǐ chuán

(出《孝子传》)

hé nán fù rén

河南妇人

duò dà yè zhōng hé nán fù rén yǎng gū bù xiào

隋大业中,河南妇人养姑不孝。

gū liǎng mù máng fù yǐ qiū yǐn wèi gēng yǐ shí zhī

姑两目盲,妇以蚯蚓为羹以食之。

gū guài qí wèi qiè cáng qí yī jī liú shì r

姑怪其味,窃藏其一脔,留示儿。

r jiàn zhī hào qì jiāng lù fù sòng xiàn

儿见之号泣,将录妇送县。

é ér léi yǔ bào zuò shī fù suǒ zài

俄而雷雨暴作,失妇所在。

xún jiàn fù zì kōng duò de shēn jí fú wán rú gù ér shǒu biàn wéi bái gǒu yán yǔ rú héng

寻见妇自空堕地,身及服玩如故,而首变为白狗,言语如恒。

zì yún bù xiào yú gū wèi tiān shén suǒ fá

自云:“不孝于姑,为天神所罚。

fu nǎi chì qù zhī

”夫乃斥去之。

hòu qǐ shí yú dào bù zhī suǒ zài

后乞食于道,不知所在。

chū míng bào jì

(出《冥报记》)

cén wén běn

岑文本

táng zhōng shū lìng cén wén běn jiāng líng rén

唐中书令岑文本,江陵人。

shǎo xìn fó cháng niàn sòng fǎ huá jīng pǔ mén pǐn

少信佛,常念诵法华经普门品。

céng chéng chuán yú jù jiāng zhōng chuán huài rén jìn sǐ wén běn méi yǒu shuǐ zhōng wén yǒu rén yán dàn niàn fó bì bù sǐ yě

曾乘船于巨江中,船坏,人尽死,文本没有水中,闻有人言:“但念佛,必不死也。

rú shì sān yán zhī

”如是三言之。

jì ér suí bō yǒng chū yǐ zhe běi àn suì miǎn sǐ

既而随波涌出,已着北岸,遂免死。

hòu yú jiāng líng shè zhāi sēng tú jí qí jiā

后于江陵设斋,僧徒集其家。

yǒu yī kè sēng dú hòu qù wèi wén běn yuē tiān xià fāng luàn jūn xìng bù yù qí zāi zhōng féng tài píng zhì fù guì yě

有一客僧独后去,谓文本曰:“天下方乱,君幸不预其灾,终逢太平,致富贵也。

yán qì qū chū wài bú jiàn

”言讫,趋出外不见。

jì ér wén běn jiù zhāi yú zì shí wǎn zhōng de shè lì èr méi

既而文本就斋,于自食碗中得舍利二枚。

hòu guǒ rú qí yán

后果如其言。

chū fǎ yuàn zhū lín

(出《法苑珠林》)

zhèng xiān

郑鲜

táng zhèng xiān zì dào zǐ shàn xiāng fǎ zì zhī mìng duǎn niàn wú yǐ kě yán

唐郑鲜字道子,善相法,自知命短,念无以可延。

mèng jiàn shā mén wèn zhī xū yán mìng yé

梦见沙门问之:“须延命耶?

kě dà zhāi rì fàng shēng niàn shàn chí zhāi fèng jiè kě yǐ yán líng de fú

可大斋日,放生念善,持斋奉戒,可以延龄得福。

xiān yīn fèng fǎ suì huò cháng nián

”鲜因奉法,遂获长年。

chū xuān yàn jì

(出《宣验记》)

zhāng chǔ jīn

张楚金

táng zé tiān cháo xíng bù shàng shū zhāng chǔ jīn wèi kù lì zhōu xìng gòu xiàn

唐则天朝,刑部尚书张楚金为酷吏周兴构陷。

jiāng xíng nǎi yǎng tàn yuē huáng tiān hòu tǔ qǐ bù chá zhōng xiào hu

将刑,乃仰叹曰:“皇天后土,岂不察忠孝乎?

nài hé yǐ wú gū huò zuì

奈何以无辜获罪。

yīn qì xià shù xíng shì rén jiē wèi qū xī

”因泣下数行,市人皆为觑欷。

xū yú yīn yún sì sài ruò yǒu suǒ gǎn

须臾,阴云四塞,若有所感。

xuán jiàng chì shì zuì

旋降敕释罪。

xuān shì qì tiān dì kāi lǎng qìng yún fēn tǒu

宣示讫,天地开朗,庆云纷紏。

shí yì yán qí zhōng zhèng suǒ zhì yě

时议言其忠正所致也。

chū yù shǐ tái jì

(出《御史台记》)

luō dào cóng

罗道悰

táng sī zhú yuán luō dào cóng shàng shū wǔ zhǐ pèi liú

唐司竹园罗道悰上书忤旨,配流。

shí yǒu tóng liú zhě dào bìng zú qì yuē suǒ hèn wěi gǔ yì rǎng

时有同流者道病卒,泣曰:“所恨委骨异壤。

tuì cóng yuē wú ruò shēng huán dāng qǔ tóng guī

”退悰曰:“吾若生还,当取同归。

suì yì zhī ér qù

”遂瘗之而去。

jí hái wèi dà shuǐ piāo dàng shī qí suǒ zài

及还,为大水漂荡,失其所在。

dào cóng kū gào zhī qǐng shì qí líng

道悰哭告之,请示其灵。

é ér shuǐ jì fèi yǒng yòu zhòu yuē rú zhēn zài cǐ xià gèng qǐng yī fèi

俄而水际沸涌,又咒曰:“如真在此下,更请一沸。

yòu rán suì de zhī zhì míng kě yàn fù zhī huán xiāng

”又然,遂得之,志铭可验,负之还乡。

chū guǎng dé shén yì lù

(出《广德神异录》)

líng kōng guān

陵空观

táng jǐng lóng sì nián luò zhōu líng kōng guān shī huǒ wàn wù bìng jǐn

唐景龙四年,洛州陵空观失火,万物并尽。

wéi yǒu yī zhēn rén kuī rán dú cún nǎi ní sù wèi zhī

惟有一真人,岿然独存,乃泥塑为之。

nǎi gǎi wéi shèng zhēn guān

乃改为圣真观。

chū cháo yě qiān zài

(出《朝野佥载》)

huáng fǔ shì

皇甫氏

táng pú yè péi zūn qìng mǔ huáng fǔ shì shǎo shí cháng chí jīng

唐仆射裴遵庆,母皇甫氏,少时常持经。

jīng hán zhōng yǒu xiǎo shān hú shù

经函中有小珊瑚树。

yì shí hū yǒu xiǎo lóng gǔ yī jù lì yú shù cè

异时,忽有小龙骨一具,立于树侧。

shí rén yǐ wéi péi shì xiū xiáng shàng yuán zhōng zūn qìng suì jū zǎi fǔ yún ěr

时人以为裴氏休祥,上元中,遵庆遂居宰辅云尔。

chū guǎng yì jì

(出《广异记》)

tián rén huì

田仁会

táng tián rén huì wèi yǐng zhōu cì shǐ zì bào de yǔ

唐田仁会为郢州刺史,自暴得雨。

rén gē yuē fù mǔ yù wǒ tián shǐ jūn jīng chéng wéi rén shàng tiān wén

人歌曰:“父母育我田使君,精诚为人上天闻。

tián zhōng zhì yǔ shān chū yún dàn yuàn cháng zài bù huàn pín

田中致雨山出云,但愿常在不患贫。

chū guǎng dé shén yì lù

”(出《广德神异录》)

xú zhōu jūn shì

徐州军士

táng wáng zhì xìng zài xú zhōu fǎ lìng shén yán

唐王智兴在徐州,法令甚严。

yǒu fáng qiū guān jiàn jiāo dài guī qí mèi xù yú jiā zhōng shè zhuàn yǐ hè zì yú chú zhōng mó dāo jiāng jiù zuò míng chāo běn jiù zuò èr zì zuò shēng gē yáng jiǎo

有防秋官健交代归,其妹婿于家中设馔以贺,自于厨中磨刀,将就坐(明钞本就坐二字作生)割羊脚。

mó qì chí zhī jí xíng

磨讫,持之疾行。

qī xiōng zì táng zǒu rù chú cāng cù xiāng zhí fēng zhèng zhōng qī xiōng xīn jí sǐ

妻兄自堂走入厨,仓卒相值,锋正中妻兄心,即死。

suǒ yóu qín yǐ gào

所由擒以告。

zhì xìng xùn wèn dàn chēng guò wù běn wú è yì

智兴讯问,但称过误,本无恶意。

zhì xìng bù zhī xìn mìng zhǎn zhī

智兴不之信,命斩之。

dāo zhé zì xíng zhě shǒu zhōng yuè chū jìng méi yú de

刀辄自刑者手中跃出,径没于地。

sān huàn jiē rán

三换皆然。

zhì xìng yì zhī nǎi bù shā

智兴异之,乃不杀。

chū yīn huà lù

(出《因话录》)

táng xuān zōng

唐宣宗

táng dà zhōng chū jīng shī cháng yín yǔ shè yuè jiāng hài zī chéng

唐大中初,京师尝淫雨涉月,将害粢盛。

fēn mìng dǎo gào bǎi wú yī yīng

分命祷告,百无一应。

xuān zōng yī rì zài nèi diàn gù zuǒ yòu yuē xī tāng yǐ liù shì zì zé yǐ shēn dài xī shēng

宣宗一日在内殿,顾左右曰:“昔汤以六事自责,以身代牺牲。

suī shén hàn zú bù wéi zāi

虽甚旱,卒不为灾。

wǒ jīn wàn xìng zhǔ yuǎn cán tāng dé

我今万姓主,远惭汤德。

ér zāi ruò shì zhào rén wèi wǒ hé

而灾若是,兆人谓我何?

nǎi zhí lú jiàng jiē jiàn ní fén xiāng yǎng shì ruò zì zé zhě

”乃执炉,降阶践泥,焚香仰视,若自责者。

jiǔ zhī yù fú zhān shī gǎn dòng zuǒ yòu

久之,御服沾湿,感动左右。

xuán zhǒng ér jí yǔ zhǐ yì rì ér níng yīn kāi bǐ qiū ér dà yǒu nián

旋踵而急雨止,翌日而凝阴开,比秋而大有年。

chū zhēn líng shí qī shǐ

(出《真陵十七史》)

li yàn zuǒ

李彦佐

li yàn zuǒ zài cāng jǐng

李彦佐在沧景。

táng tài hé jiǔ nián yǒu zhào zhào fú yáng bīng běi dù huáng hé

唐太和九年,有诏诏浮阳兵北渡黄河。

shí dōng shí èr yuè

时冬十二月。

zhì jǐ nán jùn shǐ jī bīng jìn zhōu bīng chù zhōu zhōu fù zhào shī

至济南,郡使击冰进舟,冰触舟,舟覆诏失。

yàn zuǒ jīng jù bù qǐn shí liù rì bìn fà bái zhì mào qīn fū xuē cóng shì yì miù qí yí xíng yě

彦佐惊惧,不寝食六日,鬓发白,至貌侵肤削,从事亦谬其仪形也。

nǎi lìng jīn lì bù dé zhào jìn sǐ

乃令津吏,不得诏尽死。

lì jù qiě qǐng yī zhù dǎo yú hé lì píng gōng chéng míng yǐ sǐ suǒ zhī

吏惧,且请一祝祷于河,吏凭公诚明,以死索之。

yàn zuǒ nǎi lìng jù jué jiǔ jí zhù chuán yǔ jí hé

彦佐乃令具爵酒,及祝传语诘河。

qí zhǐ míng tiān zi zài shàng chuān dú shān yuè zhù shǐ xián zhì

其旨,明天子在上,川渎山岳,祝史咸秩。

yǔ jìng zhī wàng sì wèi cháng kuì ér ér yuán zuò liǎng jù míng chāo běn gǎi hé bó jì lín jiè zhī zhǎng dāng wèi tiān zǐ zhào hé fǎn ruò zhī hu

予境之望,祀未尝匮,而(“而”原作“两”,据明钞本改)河伯洎鳞介之长,当卫天子诏,何反溺之乎?

huò bù huò yǔ jiāng zhāi gào yú tiān tiān jiàng zhé ěr

或不获,予将斋告于天,天将谪尔。

lì lèi bīng cí yǐ hū yǒu shēng rú zhèn hé bīng zhōng duàn kě sān shí zhàng

吏酹冰辞已,忽有声如震,河冰中断,可三十丈。

lì zhī yàn zuǒ jīng chéng yǐ dá nǎi chén gōu suǒ ér chū

吏知彦佐精诚已达,乃沉钩索而出。

fēng jiǎo rú jiù wéi zhuàn yìn wēi shī ěr

封角如旧,惟篆印微湿耳。

yàn zuǒ suǒ zhì lìng yán wu jiǎn tuī chéng yú wù zhe shēng yú guān

彦佐所至,令严务简,推诚于物,著声于官。

rú hé shuǐ sè hún shǐ liú dà mù yǔ xiān jiè qǐng kè qiān lǐ yǐ ān yǒu zhōu fù liù rì yī lèi ér jiān bīng xiàn yī gōu ér chén zhào huò de fēi chéng zhī zhì hu

如河水色浑驶流,大木与纤芥,顷刻千里矣,安有舟覆六日,一酹而坚冰陷,一钩而沉诏获,得非诚之至乎?

chū quē shǐ

(出《阙史》)

hú shēng

胡生

liè zǐ zhōng yú zhèng jīn mù zài xiào sǒu

列子终于郑,今墓在效薮。

wèi xián zhě zhī jī ér huò jìn qí qiáo cǎi yān

谓贤者之迹,而或禁其樵采焉。

lǐ yǒu hú shēng zhě jiā pín shǎo wèi xǐ jìng dù dīng zhī yè

里有胡生者,家贫,少为洗镜镀钉之业。

yù gān guǒ míng chá měi yùn zhé jì yú yù kòu zhī lǒng shì qiú cōng huì ér sī xué dào

遇甘果名茶美酝,辄祭于御寇之垄,似求聪慧而思学道。

lì rěn hū mèng yī rén dāo huà qí fù kāi yǐ yī juàn zhī shū zhì yú xīn fǔ

历稔,忽梦一人,刀划其腹开,以一卷之书,置于心腑。

jí jué ér yín yǒng zhī yì jiē qǐ měi zhī cí suǒ de bù yóu yú shī yǒu yě

及觉,而吟咏之意,皆绮美之词,所得不由于师友也。

jì chéng juàn zhóu shàng bù qì yú wěi jiàn zhī yè zhēn yǐn zhě zhī fēng

既成卷轴,尚不弃于猥贱之业,真隐者之风。

yuǎn jìn hào wèi hú dīng jiǎo

远近号为胡钉铰。

tài shǒu míng liú jiē yǎng zhǔ zhī ér mén duō zhǎng zhě

太守名流,皆仰瞩之,而门多长者。

huò yǒu wèi lù bì jiàn jù yě

或有遗赂,必见拒也。

huò chí míng jiǔ ér lái zé xīn rán jiē fèng

或持茗酒而来,则忻然接奉。

qí wén lüè shuō shù piān xǐ pǔ tián hán shào fǔ jiàn fǎng yún hū wén méi fú lái xiāng fǎng xiào zhe hé yī chū cǎo táng

其文略说数篇,喜圃田韩少府见访云:“忽闻梅福来相访,笑著荷衣出草堂。

ér tóng bù guàn jiàn chē mǎ zhēng rù lú huā shēn chù cáng

儿童不惯见车马,争入芦花深处藏。

yòu guān zhèng zhōu cuī láng zhōng zhū jì xiù yàng yún rì mù táng qián huā ruǐ jiāo zhēng niān xiǎo bǐ shàng chuáng miáo

”又观郑州崔郎中诸妓绣样云:“日暮堂前花蕊娇,争拈小笔上床描。

xiù chéng ān xiàng chūn yuán lǐ yǐn de huáng yīng xià liǔ tiáo

绣成安向春园里,引得黄莺下柳条。

jiāng jì xiǎo ér chuí diào yún péng tóu zhì zǐ xué chuí lún cè zuò cāng tái cǎo yìng shēn

”江际小儿垂钓云:“蓬头稚子学垂纶,侧坐苍苔草映身。

lù rén jiè wèn yáo zhāo shǒu kǒng wèi yú jīng bù yīng rén

路人借问遥招手,恐畏鱼惊不应人。

chū yún xī you yì

’(出《云溪友议》)

liú xíng zhě

刘行者

táng lú líng huán huì zhōng yǒu yī liú xíng zhě

唐庐陵阛阓中,有一刘行者。

yǐ dīng jiǎo wèi yè

以钉铰为业。

xìng zhì xiào

性至孝。

mǔ qīn huàn yǎn èr shí yú nián xíng zhě kěn kǔ jiù liáo

母亲患眼二十余年,行者恳苦救疗。

yī rì hū yǒu nà sēng xié jìng shuǐ tóng píng zi mì xíng zhě mó xǐ chū bǎi jīn wèi chou xíng zhě bù shòu

一日,忽有衲僧,携净水铜瓶子,觅行者磨洗,出百金为酬,行者不受。

gào yún jiā yǒu mǔ qīn huàn yǎn duō nián hé shàng mò néng yǒu yào liáo fǒu

告云:“家有母亲患眼多年,和尚莫能有药疗否?

sēng yún dài mó xǐ píng zi le yǔ yī

”僧云:“待磨洗瓶子了,与医。

mó xǐ bì biàn chū mén ér xíng zhě suí wèn zhī sēng yún dàn guī qù yǐ yǔ yī le

”磨洗毕,便出门,而行者随问之,僧云:“但归去,已与医了。

yán qì shī sēng suǒ zài

”言讫,失僧所在。

xíng zhě bēn huán jiā jiàn mǔ qīn hū zì chuáng zhuì dì shuāng mù huō kāi

行者奔还家,见母亲忽自床坠地,双目豁开。

hé jiā jīng xǐ fāng zhī xiàng zhě sēng shì luó hàn

阖家惊喜,方知向者僧是罗汉。

suì huà qí xíng yǐng gōng yǎng

遂画其形影供养。

zhì jīn cún yān

至今存焉。

chū bào yìng lù

(出《报应录》)

wáng fǎ lǎng

王法朗

táng kuí zhōu dào shì wáng fǎ lǎng shé dà ér zhǎng hū wén zì bù shèn diǎn qiē cháng yǐ wéi hèn

唐夔州道士王法朗,舌大而长,呼文字不甚典切,常以为恨。

yīn fā yuàn dú dào dé jīng

因发愿读道德经。

mèng lǎo jūn yǔ jiǎn qí shé

梦老君与剪其舌。

jué ér yán cí qīng lì jīng sòng wǔ qiān yán pō yǒu zhēng yàn

觉而言词轻利,精诵五千言,颇有征验。

chū lù yì jì

(出《录异记》)

xī fǎ zūn

郗法遵

táng dào shì xī fǎ zūn jū lú shān jiǎn jì guān dào héng jīng què

唐道士郗法遵居庐山简寂观,道行精确。

dú lì jiǎn jiào yǐ lì shǔ nián quán wú tú dì

独力检校,已历数年,全无徒弟。

hū mèng xuán zhōng fǎ shī wèi zhī yuē rǔ wú rén lì shén jiàn qín láo

忽梦玄中法师谓之曰:“汝无人力,甚见勤劳。

jīn yǒu èr tóng zǐ suǒ hèn nián xiǎo ěr

今有二童子,所恨年小耳。

jì jué huà yú zhòng

”既觉,话于众。

chū shān guò mín wáng jiā yǒu hái zi nián cái yī zuì

出山过民王家,有孩子,年才一晬。

jiàn fǎ zūn bào qí zú bù kěn shě

见法遵,抱其足不肯舍。

zūn qù zhòu yè tí háo bù xī

遵去,昼夜啼号不息。

zūn fù zhì zé xīn rán

遵复至则欣然。

hòu shù nián fù mǔ jí shě wèi tóng zǐ

后数年,父母即舍为童子。

yòu yī xiǎo r xìng liú yǎn yǒu wǔ sè guāng fù mǔ yí qí guài yì yīn jiǔ yǎn wū qí guāng suì jué

又一小儿姓刘,眼有五色光,父母疑其怪异,因灸眼屋,其光遂绝。

yǐ sì wǔ suì yì shě zài guān zhōng xiāng cì rù dào

已四五岁,亦舍在观中,相次入道。

guǒ fú xuán zhōng mèng shòu zhī yǔ yǐ

果符玄中梦授之语矣。

chū lù yì jì

(出《录异记》)

wáng huī

王晖

xī shǔ jiāng wáng huī cháng rèn jí zhōu cì shǐ

西蜀将王晖尝任集州刺史。

jí zhōu chéng zhōng wú shuǐ quán mín jiē jí yú yě wài

集州城中无水泉,民皆汲于野外。

zhí qí bīng jí gōng zhōu chéng qiě jué qí shuǐ lù chéng nèi jiāo kě

值岐兵急攻州城,且绝其水路,城内焦渴。

xún rì zhī jiān pō yǒu sǐ zhě

旬日之间,颇有死者。

wáng gōng nǎi zhōng yè yǒu suǒ qí qǐng āi gào shén zhī

王公乃中夜有所祈请,哀告神祗。

jí mèi mèng yī lǎo fù gào yuē zhōu yù zhī xià dāng yǒu měi quán

及寐,梦一老父告曰:“州狱之下,当有美泉。

yán qì ér qù wáng yì jīng wù

”言讫而去,王亦惊寤。

chí míng qiě mìng běn chā yú suǒ zhǐ zhī chù jué shù zhàng nǎi yǒu quán liú

迟明,且命畚锸,于所指之处掘数丈,乃有泉流。

jū rén yǐn zhī méng huó shén zhòng

居人饮之,蒙活甚众。

qí bīng bǐ zhī chéng zhōng wú shuǐ yì jiāng zuò sì qí bì

岐兵比知城中无水,意将坐俟其毙。

wáng gōng mìng jí quán shuǐ shù shí yīng yú chéng shàng yáng ér shì zhī qí kòu nǎi qù

王公命汲泉水数十罂,于城上扬而示之,其寇乃去。

shì rì shén quán yì jié

是日神泉亦竭。

qǐ wáng gōng jīng chéng zhī suǒ gǎn yé

岂王公精诚之所感耶?

lēi bài jǐng zhī shì gù bù xū ěr

勒拜井之事,固不虚耳。

wáng hòu zhì shì jiā yú yōng zhōu cháng yán zhī gù jì ěr

王后致仕,家于雍州,尝言之,故记耳。

chū yù táng xián huà

(出《玉堂闲话》)

li mèng qí

李梦旗

wěi shǔ bá shān jūn zú li mèng qí jīng dí qín guī qí yáng lǎo mǔ bēi qì yīn gǔ shuāng mù

伪蜀拔山军卒李梦旗经敌擒归岐阳,老母悲泣,因瞽双目。

mèng qí zài qí yáng qián qí qiē zhì yuàn jiàn cí mǔ sān zài fāng hái

梦旗在岐阳,虔祈切至,愿见慈母,三载方还。

mèng qí cì gǔ xuè diǎn mǔ yǎn jí shí rú gù

梦旗刺股血点母眼,即时如故。

nǎi zhī xiào dào gǎn tōng qí zhāo rán ěr

乃知孝道感通,其昭然耳。

chū jǐng jiè lù

(出《儆诫录》)

mèng xī

孟熙

shǔ mèng xī fàn guǒ shí yǎng fù mǔ chéng yán shùn zhǐ wēn qīng dìng shěng chū gào fǎn miàn bù dàn kǔ xīn

蜀孟熙,贩果实养父母,承颜顺旨,温清定省,出告反面,不惮苦辛。

fù cháng yún wǒ suī pín yǎng dé yī zēng shēn

父常云:“我虽贫,养得一曾参。

jí fù wáng jué jiāng āi háo jī zhì miè xìng

”及父亡,绝浆哀号,几至灭性。

bù shàn yú de qǐn chǔ qí shàng

布苫于地,寝处其上。

sān nián bù shí yán lào

三年不食盐酪。

yuǎn jìn tàn fú

远近叹服。

yīn jiàn shǔ jué de de huáng jīn shù qiān liǎng zì cǐ jù fù yān

因见鼠掘地,得黄金数千两,自此巨富焉。

chū jǐng jiè lù

(出《儆诫录》)

✦ You read 卷一百六十二·感应二

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.