rú xíng liú xiàn zhī lú jǐng yù xiāo dé yán zhāng chǔ jīn
儒行刘献之卢景裕萧德言张楚金
lián cái shěn yuē táng gāo zōng tiān hòu yuán qián yào zhāng jiàn fēng li shí hán yù yáng jìng zhī lú zhào líng hú táo
怜才沈约唐高宗天后源乾曜张建封李实韩愈杨敬之卢肇令狐绹
cuī xuàn
崔铉
gāo yì kǒng zhì guī li yuán chéng táo hóng jǐng tián yóu yán zhū táo chuí lú hóng yuán jié hè zhī zhāng gù kuàng chén chù kǒng zhěng
高逸孔稚珪李元诚陶弘景田游岩朱桃椎卢鸿元结贺知章顾况陈琡孔拯
rú xíng
儒行
liú xiàn zhī
刘献之
hòu wèi liú xiàn zhī shǎo hào xué yóu jīng shī chuán fàn guān zi shǐ
后魏刘献之少好学,尤精诗传,泛观子史。
jiàn míng fǎ zhī yán yǎn juàn ér xiào yuē ruò shǐ yáng mò zhī liú bù wéi cǐ shū qiān zǎi shéi zhī shǎo yě
见名法之言,掩卷而笑曰:若使杨墨之流,不为此书,千载谁知少也。
yòu wèi suǒ qīn yuē guān qū yuán lí sāo zhī zuò zì shì kuáng rén sǐ hé zú xī
又谓所亲曰:观屈原《离骚》之作,自是狂人,死何足惜。
shí rén yǒu cóng zhī xué zhě xiàn zhī yuē lì shēn suī bǎi xíng shū tú zhǔn zhī sì kē yào yǐ dé xíng wéi shǒu
时人有从之学者,献之曰:立身虽百行殊途,准之四科,要以德行为首。
zi ruò néng rù xiào chū tì
子若能入孝出悌。
zhōng xìn rén ràng bù dài chū hù tiān xià zì zhī
忠信仁让,不待出户,天下自知。
tǎng bù néng rán suī fù xià wéi zhēn gǔ niè lǚ cóng shī zhǐ kě bó wén qiáng zhì
倘不能然,虽复下帷针股,蹑履从师,止可博闻强识。
bù guò wèi tǔ lóng qǐ yǔ xuàn huò jiāng lái
不过为土龙乞雨,眩惑将来。
qí yú lì shēn zhī dào hé yì hu
其于立身之道何益乎?
kǒng mén zhī tú chū yì wèi wù
孔门之徒,初亦未悟。
jiàn wú qiū zhī tàn fāng nǎi guī ér yǎng qīn
见吾丘之叹,方乃归而养亲。
wū hū
唉!
xiān dá zhī rén hé zì xué zhī wǎn yě
先达之人,何自学之晚也!
yóu shì sì fāng xué zhě mù zhī
由是四方学者慕之。
tàn yuē wú bù rú zhuāng zhōu chū sàn yuǎn yǐ
叹曰:吾不如庄周樗散远矣。
gù yǐ jí cí
固以疾辞。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
lú jǐng yù
卢景裕
fàn yáng lú jǐng yù tài cháng jìng zhī zǐ sī kōng tóng zhī yóu zi
范阳卢景裕,太常静之子,司空同之犹子。
shǎo hǎo xián mò chí chěng jīng shǐ
少好闲默,驰骋经史。
shǒu dào gōng sù bù yǐ róng lì jū xīn shí hào jū shì yān
守道恭素,不以荣利居心,时号居士焉。
chū tóu shēng yī cóng bái máo shù zhī sì shí jiǔ jīng gù piān hǎo lǎo yì
初头生一丛白毛,数之四十九茎,故偏好老易。
wèi zhù jiě
为注解。
zhì sì shí jiǔ suì zú gù xiǎo zì bái tóu
至四十九岁卒,故小字白头。
xìng duān jǐn suī zài àn shì bì jīn zhuāng zì chí
性端谨,虽在暗室,必矜庄自持。
shèng shǔ zhī yuè chū bù lù tǎn
盛暑之月,初不露袒。
qī zǐ xiāng duì yǒu ruò yán bīn
妻子相对,有若严宾。
lì wèi zhōng shū shì láng
历位中书侍郎。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
xiào dé yán
肖德言
táng xiào dé yán dǔ zhì yú xué měi kāi wǔ jīng bì guàn zhuó shù dài wēi zuò duì zhī
唐肖德言笃志于学,每开五经,必盥濯束带,危坐对之。
qī zǐ wèi yuē zhōng rì rú shì wú nǎi láo hu
妻子谓曰:终日如是,无乃劳乎?
dé yán yuē jìng xiān shī zhī yán qǐ dàn yú cǐ hu
德言曰:敬先师之言,岂惮于此乎!
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
zhāng chǔ jīn
张楚金
zhāng chǔ jīn yǔ yuè shí tóng yù xiāng gòng jìn shì zhōu sī jiāng ba yuè shí ér gòng chu jīn
张楚金与越石同预乡贡进士,州司将罢越石而贡楚金。
chu jīn cí yuē yǐ shùn jí yuè shí zhǎng yǐ cái jí chu jīn bù rú
楚金辞曰:以顺即越石长,以才即楚金不如。
gù qǐng jù tuì
固请俱退。
li jī wèi dū du tàn yuē gòng shì běn qiú cái xíng xiāng tuī rú cǐ hé xián shuāng jǔ
李𪟝为都督,叹曰:贡士本求才行,相推如此,何嫌双举。
nǎi jiàn zhuó dì
乃荐擢第。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
lián cái
怜才
shěn yuē
沈约
liáng láng yà wáng yún yòu ér qīng lì wén cǎi yì yàn wèi shěn yuē suǒ shǎng
梁瑯玡王筠幼而清隶,文采逸艳,为沈约所赏。
jí chén wèi shàng shū lìng yún wèi láng
及沈为尚书令,筠为郎。
wèi yún yuē pū xī yǔ wáng xiè zhū xián wéi wén huì zhī shǎng
谓筠曰:仆昔与王谢诸贤,为文会之赏。
zì líng luò yǐ lái xiǔ jí xiāng jì
自零落以来,朽疾相继。
píng shēng wán hǎo dài yù dōu jué
平生玩好,殆欲都绝。
ér yī wén yī yǒng cǐ shì bù shuāi
而一文一咏,此事不衰。
bù yì pí mù fù yù shèng dé
不意疲暮,复遇盛德。
dōu bó jiē jiàn wáng zhòng xuān tàn yuē cǐ wáng gōng zhī sūn wú jiā shū jí wàn juàn bì dāng xiāng yǔ
都伯喈见王仲宣叹曰:'此王公之孙,吾家书籍万卷,必当相与。
pū suī bù mǐn qǐng mù sī yán
'仆虽不敏,请慕斯言。
měi shāng què shū shǐ liú liú zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ yuè piān zhāng bì yè lán jǐng yǐ wéi dé zhì zhī shǎng
每商确书史,流(流字原缺,据明抄本补)阅篇章,毕夜阑景,以为得志之赏。
yún lì wèi sī tú zuǒ zhǎng shǐ dù zhī shàng shū
筠历位司徒左长史度支尚书。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
táng gāo zōng
唐高宗
hú chu bīn shǔ wén mǐn sù měi yǐn jiǔ bàn hān ér hòu cāo bǐ
胡楚宾属文敏速,每饮酒半酣而后操笔。
gāo zōng měi lìng zuò wén bì yǐ jīn yín bēi shèng jiǔ
高宗每令作文,必以金银杯盛酒。
lìng yǐn biàn yǐ bēi cì zhī
令饮,便以杯赐之。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
tiān hòu
天后
zé tiān xìng lóng mén lìng cóng guān fù shī
则天幸龙门,令从官赋诗。
zuǒ shǐ dōng fāng qiú shī xiān chéng zé tiān yǐ jǐn páo cì zhī
左史东方虬诗先成,则天以锦袍赐之。
jí sòng zhī wèn shī chéng zé tiān chēng cí gèng gāo duó páo yǐ cì zhī
及宋之问诗成,则天称词更高,夺袍以赐之。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
yuán qián yào
源乾曜
yuán qián yào yīn zòu shì chēng zhǐ shàng yuè zhī
源乾曜因奏事称旨,上悦之。
yú shì zhòu bá yòng lì hù bù shì láng jīng zhào yǐn yǐ zhì zǎi xiàng
于是骤拔用,历户部侍郎京兆尹以至宰相。
yì rì shàng dú yǔ gāo lì shì yǔ yuē rǔ zhī wú bá yòng qián yào zhī sù hu
异日,上独与高力士语曰:汝知吾拔用乾曜之速乎?
yuē bù zhī yě
曰:不知也。
shàng yuē wú yǐ róng mào yán yǔ lèi xiāo zhì zhōng gù yòng zhī
上曰:吾以容貌言语类萧至忠,故用之。
duì yuē zhì zhōng bù cháng fù bì xià hu bì xià hé niàn zhī shēn yě
对曰:至忠不尝负陛下乎,陛下何念之深也。
shàng yuē zhì zhōng wǎn nǎi miù jì ěr qí chū lì cháo dé bù wèi xián xiàng hu
上曰:至忠晚乃谬计耳,其初立朝,得不谓贤相乎?
shàng zhī ài cái yòu guò wén zhě mò bù gǎn yuè
上之爱才宥过,闻者莫不感悦。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
zhāng jiàn fēng
张建封
cuī yīng xìng kuáng zhāng jiàn fēng ài qí wén yǐ wéi kè suí jiàn fēng xíng yíng
崔膺性狂,张建封爱其文,以为客,随建封行营。
yè zhōng dà jiào jīng jūn jūn shì jiē nù yù shí qí ròu jiàn fēng cáng zhī
夜中大叫惊军,军士皆怒,欲食其肉,建封藏之。
míng rì zhì yàn jiān jūn yuē mǒu yǒu yǔ shàng shū yuē bǐ cǐ bù dé xiāng wéi
明日置宴,监军曰:某有与尚书约,彼此不得相违。
jiàn fēng yuē wéi
建封曰:唯。
jiān jūn yuē mǒu yǒu qǐng qǐng cuī yīng
监军曰:某有请,请崔膺。
jiàn fēng yuē rú yuē
建封曰:如约。
qūn xún
逡巡。
jiàn fēng yòu yuē mǒu yì yǒu qǐng què qǐng cuī yīng
建封又曰:某亦有请,却请崔膺。
zuò zhōng jiē xiào
座中皆笑。
hòu nǎi de miǎn
后乃得免。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
li shí
李实
li shí wèi sī nóng qīng cù zé guān zū
李实为司农卿,促责官租。
xiào yòu jū sāng shū bù jí qī
肖祐居丧,输不及期。
shí nù zhào zhì
实怒,召至。
zū chē yì zhì gù dé bù zuì
租车亦至,故得不罪。
huì yǒu cì yǔ dāng wèi xiè zhuàng
会有赐与,当为谢状。
cháng bǐng bǐ zhě fāng yǒu gù shí jí nǎi yuē zhào yī qí shuāi zhě
常秉笔者方有故,实急,乃曰:召衣齐衰者。
yòu zhì lì wèi cǎo zhuàng
祐至,立为草状。
shí dà xǐ yán yīng jiàn zhī
实大喜,延英荐之。
dé zōng lìng wèn sàng qī qū zhǐ yǐ dài jí shì fú zhī míng rì zì chǔ shì bài shí yí
德宗令问丧期,屈指以待,及释服之明日,自处士拜拾遗。
yòu yǒu wén zhāng shàn huà hǎo gǔ qín qí bá zhuó nǎi ǒu rán ěr
祐有文章,善画,好鼓琴,其拔擢乃偶然耳。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
hán yù
韩愈
lǐ hè zì zhǎng jí táng zhū wáng sūn yě
李贺字长吉,唐诸王孙也。
fù jìn sù biān shàng cóng shì
父瑨肃,边上从事。
hè nián qī suì yǐ cháng duǎn zhī gē míng dòng jīng shī
贺年七岁,以长短之歌名动京师。
shí hán yù yǔ huáng fǔ shí xián hè suǒ yè qí zhī ér wèi zhī qí rén
时韩愈与皇甫湜贤贺所业,奇之而未知其人。
yīn xiāng wèi yuē ruò shì gǔ rén wú cáo bù zhī zhě
因相谓曰:若是古人,吾曹不知者。
ruò shì jīn rén qǐ yǒu bù zhī zhī lǐ
若是今人,岂有不知之理。
huì yǒu yǐ jìn sù xíng zhǐ yán zhě èr gōng yīn lián qí zào mén qǐng qí zi
会有以瑨肃行止言者,二公因连骑造门,请其子。
jì ér zǒng jiǎo hé yī ér chū
既而总角荷衣而出。
èr gōng bù zhī xìn yīn miàn shì yī piān
二公不之信,因面试一篇。
hè chéng mìng xīn rán cāo gū rǎn hàn páng ruò wú rén
贺承命欣然,操觚染翰,旁若无人。
réng mù yuē gāo xuān guò
仍目曰《高轩过》。
yuē huá qún zhī cuì qīng rú cōng jīn huán yā pèi yáo líng lóng
曰:华裙织翠青如葱,金环压辔摇玲珑。
mǎ tí yǐn yǐn shēng lóng lóng rù mén xià mǎ qì rú hóng yún shì dōng jīng cái zǐ wén zhāng jù gōng
马蹄隐隐声隆隆,入门下马气如虹,云是东京才子,文章巨公。
èr shí bā xiù luō xīn xiōng diàn qián zuò fù shēng mó kōng
二十八宿罗心胸,殿前作赋声磨空。
bǐ bǔ zào huà tiān wú gōng yuán jīng gěng gěng guàn dāng zhōng
笔补造化天无功,元精耿耿贯当中。
páng méi shū kè gǎn chóu péng shéi zhī sǐ cǎo shēng huá fēng
庞眉书客感愁蓬,谁知死草生华风。
wǒ jīn chuí chì fù tiān hóng tā rì bù xiū shé zuò lóng
我今垂翅负天鸿,他日不羞蛇作龙。
èr gōng dà jīng suì yǐ suǒ chéng mǎ mìng lián biāo ér hái suǒ jū qīn wéi shù fà
二公大惊,遂以所乘马,命联镳而还所居,亲为束发。
nián wèi ruò guàn dīng nèi jiān
年未弱冠,丁内艰。
tā rì jǔ jìn shì huò bàng hè bù bì jiā huì wén gōng shí zhe biàn huì yī piān
他日举进士,或谤贺不避家讳,文公时著辨讳一篇。
bù xìng wèi zhuàng shì ér zhōng
不幸未状室而终。
chū zhí yán
(出《摭言》)
yòu hán yù
又韩愈
hán yù yǐn zhì hòu bèi wèi jǔ kē dì duō yǒu tóu shū qǐng yì zhě
韩愈引致后辈,为举科第,多有投书请益者。
shí rén wèi zhī hán mén dì zǐ
时人谓之韩门弟子。
hòu guān gāo bù fù wèi yě
后官高,不复为也。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
yáng jìng zhī
杨敬之
yáng jìng zhī ài cái gōng zhèng
杨敬之爱才公正。
cháng zhī jiāng biǎo zhī shì xiàng sī zèng shī yuē chǔ chù jiàn shī shī zǒng hǎo jí guān biāo gé guò yú shī
尝知江表之士项斯,赠诗曰:处处见诗诗总好,及观标格过于诗。
píng shēng bù jiě zàng rén shàn dào chù xiāng féng shuì xiàng sī
平生不解藏人善,到处相逢说项斯。
yīn cǐ suì dēng gāo kē yě
因此遂登高科也。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
lú zhào
卢肇
wáng liào fù yǒu cái qíng shù jǔ wèi jié
王镣富有才情,数举未捷。
mén shēng lú zhào děng gōng jiàn yú chūn guān yún tóng méng bù sì xián zhě shòu jī
门生卢肇等,公荐于春官云,同盟不嗣,贤者受讥。
xiāng zi fù xīn yōu chén zhì qiào
相子负薪,优臣致诮。
nǎi jīng liào jiā jù yuē jī shí yì de huǒ kòu rén nán dòng xīn
乃旌镣嘉句曰,击石易得火,扣人难动心。
jīn rì zhū mén zhě céng hèn zhū mén shēn
今日朱门者,曾恨朱门深。
shēng wén ǎi rán
声闻蔼然。
guǒ zhuó shàng dì
果擢上第。
chū shū qíng shī
(出《抒情诗》)
líng hú táo
令狐绹
xuān huáng zuò cháo cì duì guān qū zhì qián bì dài qì xī píng yún shàng rán hòu wèn shì
宣皇坐朝,次对官趋至前,必待气息平匀,上然后问事。
líng hú táo jìn li yuǎn wèi háng zhōu cì shǐ xuān huáng yuē wǒ wén li yuǎn shī yún cháng rì wéi xiāo yī jú qí
令狐绹进李远为杭州刺史,宣皇曰:我闻李远诗云,'长日唯销一局棋。
qǐ kě yǐ lín jùn zāi
'岂可以临郡哉。
duì yuē shī rén zhī yán bù zú yǒu shí yě
对曰:诗人之言,不足有实也。
réng jiàn yuǎn lián chá kě rèn nǎi shù zhī
仍荐远廉察可任,乃俞之。
chū yōu xián gǔ chuī
(出《幽闲鼓吹》)
cuī xuàn
崔铉
zhèng yú shàng shū guǎng zhōu rén
郑愚尚书,广州人。
zhuó jìn shì dì dì xià yuán yǒu shì zì jù běi mèng suǒ yán sān shān yáng lì qīng xiǎn
擢进士第,(第下原有士字,据北梦琐言三删)扬历清显。
shēng shén gāo ér xìng hǎo huá yǐ jǐn wèi bàn bì
声甚高而性好华,以锦为半臂。
cuī wèi gōng xuàn zhèn jīng nán zhèng shòu guǎng nán jié zhì
崔魏公铉镇荆南,郑授广南节制。
lù yóu zhǔ gōng xuàn yǐ cháng lǐ dài zhī
路由渚宫,铉以常礼待之。
zhèng wèi jìn shì shí wèi cháng yǐ wén zhāng jí wèi gōng mén zhì shì nǎi zhí suǒ yè
郑为进士时,未尝以文章及魏公门,至是乃执所业。
wèi gōng lǎn zhī shēn jiā tàn shǎng yuē zhēn xiāo de bàn bì yě
魏公览之,深加叹赏曰:真销得半臂也。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
gāo yì
高逸
kǒng zhì guī
孔稚珪
qí kuài jī kǒng zhì guī guāng lù líng chǎn zhī zǐ shì zhōng dào lóng zhī sūn zhāng róng zhī nèi dì
齐会稽孔稚珪,光禄灵产之子,侍中道隆之孙,张融之内弟。
zhì guī fù xué yǔ lù sī xiǎo xiè lún wéi jūn zǐ zhī jiāo
稚珪富学,与陆思晓、谢沦为君子之交。
guī bù lè shì wu zhái zhōng cǎo méi rén
珪不乐世务,宅中草没人。
nán yǒu shān chí chūn rì wā míng
南有山池,春日蛙鸣。
pú yè wáng yàn cháng míng jiā gǔ zào zhī wén qún wā míng yàn yuē cǐ shū guō rén ěr
仆射王晏尝鸣笳鼓造之,闻群蛙鸣,晏曰:此殊聒人耳。
dá yuē wǒ tīng qīng gǔ chuī dài bù jí cǐ
答曰:我听卿鼓吹,殆不及此。
yàn yǒu kuì sè
晏有愧色。
lì wèi tài zǐ zhān shì
历位太子詹事。
zèng guāng lù dài fu
赠光禄大夫。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
li yuán chéng
李元诚
běi qí zhào jùn li yuán chéng jù lù zhēn gōng huī zhī sūn jù lù jiǎn jiè líng zhī líng zhī yuán zuò zhī gōng jù běi qí shū èr èr li yuán zhōng chuán gǎi zēng sūn
北齐赵郡李元诚,钜鹿贞公恢之孙,钜鹿简介灵之(灵之原作之公,据北齐书二二李元忠传改)曾孙。
xìng fàng dàn bù hǎo shì wù yǐ yǐn jiǔ wèi wu
性放诞,不好世务,以饮酒为务。
wèi tài cháng qīng tài zǔ yù yǐ wèi pú yè ér yí qí duō jiǔ
为太常卿,太祖欲以为仆射,而疑其多酒。
zi sāo jiàn zhī yuán chéng yuē wǒ yán zuò pú yè bù rú yǐn jiǔ lè ěr ěr yuán zuò ěr
子骚谏之,元诚曰:我言作仆射不如饮酒乐,尔(尔原作耳。
jù míng chāo běn gǎi ài pú yè yi wù yǐn jiǔ
据明抄本改)爱仆射,宜勿饮酒。
xíng tái shàng shū sī mǎ zi rú jí sūn téng cháng yì yuán chéng qí tíng yǔ wú kuàng huán dǔ tuí yí
行台尚书司马子如及孙腾,尝诣元诚,其庭宇芜旷,环堵颓圯。
zài shù xià yǐ bèi zì yōng dú duì yī hú táo rán lè yǐ
在树下,以被自拥,独对一壶,陶然乐矣。
yīn jiàn jiàn zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ qí qī yī bù yè dì
因见(见字原缺,据明抄本补)其妻,衣不曳地。
sā suǒ zuò zài rù zhì jiǔ ròu yǐ jìn huān yì yān
撒所坐在褥,质酒肉,以尽欢意焉。
èr gōng jiē shàng gè zhì xiǎng kuì shòu zhī ér bù cí sàn zhī qīn gù
二公嗟尚,各置饷馈,受之而不辞,散之亲故。
yuán chéng yī míng yuán zhōng
元诚一名元忠。
bài yí tóng lǐng wèi wèi fēng jìn yáng gōng
拜仪同,领卫尉,封晋阳公。
zú zèng sī tú shì yuē wén xuān
卒赠司徒,谥曰文宣。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
táo hóng jǐng
陶弘景
dān yáng táo hóng jǐng yòu ér huì bó tōng jīng shǐ
丹阳陶弘景幼而惠,博通经史。
dǔ gě hóng shén xiān chuán biàn yǒu zhì yú yǎng shēng
覩葛洪《神仙传》,便有志于养生。
měi yán yǎng shì qīng yún bái rì bù yǐ wèi yuǎn
每言仰视青云白日,不以为远。
chū wèi yí dū wáng shì dú hòu qiān fèng cháo qǐng
初为宜都王侍读,后迁奉朝请。
yǒng míng yǒng míng yuán zuò shuǐ píng àn liáng shū wǔ táo hóng jǐng chuán wèi yǒng míng shí nián shàng biǎo cí lù jù gǎi zhōng xiè zhí yǐn máo shān
永明(永明原作水平,按梁书五-陶弘景传谓永明十年上表辞禄,据改)中,谢职隐茅山。
shān shì jīn líng dòng xué zhōu huí yī bǎi wǔ shí lǐ míng yuē huá yáng dòng tiān
山是金陵洞穴,周回一百五十里,名曰华阳洞天。
yǒu sān máo sī mìng zhī fǔ gù shí hào máo shān
有三茅司命之府,故时号茅山。
yóu shì zì chēng huá yáng yǐn jū rén jiān shū shū jiē yǐ cǐ dài míng
由是自称华阳隐居,人间书疏,皆以此代名。
yì shì ān zhī xuán yàn zhì chuān zhī bào piáo yě
亦士安之玄晏,稚川之抱朴也。
wéi ài lín quán yóu hǎo zhù shù
惟爱林泉,尤好著述。
jìn shēn shì shù bǐng dào fú yīng chéng liú xiàng fēng qiān lǐ ér zhì
缙绅士庶禀道伏膺,承流向风,千里而至。
xiān shēng cháng yuē wǒ dú wài shū wèi mǎn wàn juàn yǐ nèi shū jiān zhī nǎi dāng xiǎo chū ěr
先生尝曰:我读外书未满万卷,以内书兼之,乃当小出耳。
qí gāo zǔ wèn zhī yuē shān zhōng hé suǒ yǒu
齐高祖问之曰:山中何所有?
hóng jǐng fù shī yǐ dá zhī cí yuē shān zhōng hé suǒ yǒu
弘景赋诗以答之,词曰:山中何所有?
lǐng shàng duō bái yún
岭上多白云。
zhǐ kě zì yí yuè bù kān chí jì jūn
只可自怡悦,不堪持寄君。
gāo zǔ shǎng zhī
高祖赏之。
chū tán sǒu
(出《谈薮》)
tián yóu yán
田游岩
táng tián yóu yán chū yǐ rú xué lèi zhēng bù qǐ shì qí mǔ yǐn sōng shān
唐田游岩初以儒学累征不起,侍其母隐嵩山。
gān lù zhōng zhōng zōng xìng zhōng yù yīn fǎng qí jū yóu yán chū bài
甘露中,中宗幸中狱,因访其居,游岩出拜。
zhào mìng zhōng shū shì láng xuē yuán chāo rù wèn qí mǔ yù tí qí mén yuē yǐn shì tián yóu yán zhái zhēng bài hóng wén xué shì
诏命中书侍郎薛元超入问其母,御题其门曰,隐士田游岩宅,征拜弘文学士。
chū hàn lín shèng shì
(出《翰林盛事》)
zhū táo chuí
朱桃椎
zhū táo chuí shǔ rén yě
朱桃椎,蜀人也。
dàn bó wú wéi yǐn jū bù shì
淡泊无为,隐居不仕。
pī qiú dài suǒ shěn fú rén jiān
披裘带索,沈浮人间。
dòu guǐ wèi yì zhōu wén ér zhào zhī
窦轨为益州,闻而召之。
yí yǐ yī fú bī wèi xiāng zhèng
遗以衣服,逼为乡正。
táo chuí bù yán ér tuì táo rù shān zhōng
桃椎不言而退,逃入山中。
xià zé luǒ xíng dōng zé yǐ shù pí zì fù
夏则裸形,冬则以树皮自覆。
fán suǒ zèng yí yī wú suǒ shòu
凡所赠遗,一无所受。
zhī máng lǚ zhì zhī yú lù shàng
织芒履,置之于路上。
jiàn zhě jiē yuē zhū jū shì zhī lǚ yě
见者皆曰,朱居士之履也。
wèi zhōu qǔ mǐ zhì zhī běn chǔ
为鬻取米,置之本处。
táo chuí zhì xī qǔ zhī zhōng bú jiàn rén
桃椎至夕取之,终不见人。
gāo shì lián xià chē shēn jiā lǐ jìng
高士廉下车,深加礼敬。
zhào zhì jiàng jiē yǔ yǔ
召至,降阶与语。
táo chuí yī dá jì ér biàn qù
桃椎一答,既而便去。
shì lián měi jiā bāo yì shǔ rén yǐ wéi měi tán
士廉每加褒异,蜀人以为美谈。
chū dà táng xīn yǔ
(出《大唐新语》)
lú hóng
卢鸿
xuán zōng zhēng sōng shān yǐn shì lú hóng sān zhào nǎi zhì
玄宗征嵩山隐士卢鸿,三诏乃至。
jí yè jiàn bù bài dàn qìng shé ér yǐ
及谒见,不拜,但磬折而已。
wèn qí gù hóng duì yuē chén wén lǎo zi yún lǐ zhě zhōng xìn zhī báo bù zú kě yī
问其故,鸿对曰:臣闻老子云,礼者忠信之薄,不足可依。
shān chén hóng gǎn yǐ zhōng xìn fèng shàng
山臣鸿,敢以忠信奉上。
xuán zōng yì zhī zhào rù cì yàn bài jiàn yì dài fū cì zhāng fú bìng cí bù shòu
玄宗异之,召入赐宴,拜谏议大夫,赐章服,并辞不受。
gěi mǐ bǎi shí juàn bǎi shū sòng hái yǐn jū zhī chù
给米百石,绢百疋,送还隐居之处。
chū dà táng xīn yǔ
(出《大唐新语》)
yuán jié
元结
tiān bǎo zhī luàn yuán jié zì rǔ fén dà shuài lín lǐ nán tóu xiāng hàn bǎo quán zhě qiān yú jiā
天宝之乱,元结自汝𣸣,大率邻里南投襄汉,保全者千余家。
nǎi jǔ yì shī wǎn yè zhī jiān yǒu yīng chéng hàn kòu zhī lì
乃举义师宛叶之间,有婴城捍寇之力。
jié tiān bǎo zhōng shī zhōng xíng zi
结天宝中师中行子。
shǐ zài shāng wū zhī shān chēng yuán zǐ táo nàn rù yī yú zhī shān chēng yī yú zi huò chēng làng shì
始在商于之山称元子,逃难入猗玗之山称猗玗子,或称浪士。
yú zhě hū wèi áo sǒu
渔者呼为聱叟。
jiǔ tú hū wèi màn sōu
酒徒呼为漫叟。
jí wèi guān hū màn láng
及为官,呼漫郎。
chū guó shǐ bǔ
(出《国史补》)
hè zhī zhāng
贺知章
hè zhī zhāng xìng fàng kuàng měi tán xiào dāng shí xián dá xián qīng mù
贺知章性放旷,美谈笑,当时贤达咸倾慕。
lù xiàng xiān jì zhī zhāng gū zǐ yě zhī zhāng tè xiāng qīn shàn
陆象先既知章姑子也,知章特相亲善。
xiàng xiān wèi rén yuē hè xiōng yán lùn diào tài zhēn kě wèi fēng liú zhī shì
象先谓人曰:贺兄言论调态,真可谓风流之士。
wǎn nián zòng dàn wú fù guī jiǎn
晚年纵诞,无复规检。
zì hào sì míng kuáng kè zuì hòu shǔ cí dòng chéng piān juǎn wén bù jiā diǎn xián yǒu kě guān
自号四明狂客,醉后属词,动成篇卷,文不加点,咸有可观。
yòu shàn cǎo lì shū hào shì zhě gòng chuán bǎo zhī
又善草隶书,好事者共传宝之。
qǐng wéi dào shì guī xiāng shě zhái wèi guān shàng xǔ zhī
请为道士归乡,舍宅为观,上许之。
réng bài zi wèi kuài jī jùn sī mǎ
仍拜子为会稽郡司马。
yù zhì shī yǐ zèng xíng
御制诗以赠行。
chū tán bīn lù
(出《谭宾录》)
gù kuàng
顾况
gù kuàng zhì shàng shū yì jìn yú fāng wài
顾况志尚疏逸,近于方外。
yǒu shí zǎi céng zhāo zhì jiāng yǐ hǎo guān mìng zhī
有时宰曾招致,将以好官命之。
kuàng yǐ shī dá zhī yuē sì hǎi rú jīn yǐ tài píng xiàng gōng hé shì huàn kuáng shēng
况以诗答之曰:四海如今已太平,相公何事唤狂生。
cǐ shēn hái shì lóng zhōng hè dōng wàng cāng míng jiào shù shēng
此身还似笼中鹤,东望沧溟叫数声。
hòu wú zhōng jiē yán kuàng dé dào jiě huà qù
后吴中皆言况得道解化去。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
chén chù
陈琡
chén chù hóng zhī zǐ yě
陈琡,鸿之子也。
hóng yǔ bái fù chuán cháng hèn cí
鸿与白傅传《长恨词》。
wén gé jí gāo gài liáng shǐ yě
文格极高,盖良史也。
xián tōng zhōng zuǒ lián shǐ guō cháng shì quán zhī mù yú xú
咸通中,佐廉使郭常侍铨之幕于徐。
xìng yóu gěng jiè fēi qí rén bù yǔ zhī jiāo
性尤耿介,非其人不与之交。
tóng yuàn yǒu xiǎo jì xìng wǔ yì yuán héng xiàng guó zhī hòu gài fén yáng zhī tǎn chuáng yě
同院有小计姓武,亦元衡相国之后,盖汾阳之坦床也。
nǎi xīn bù píng zhī suì qiè jiā jū yú máo shān
乃心不平之,遂挈家居于茅山。
yǔ qī zǐ gé shān ér jū duǎn hè shù tāo fén xiāng xí chán ér yǐ
与妻子隔山而居,短褐束绦,焚香习禅而已。
huò yī nián bàn zǎi yǔ qī zǐ lüè xiàng miàn yān
或一年半载,与妻子略相面焉。
zài zhí zhī shí wéi liú gōu sì zhǎng lǎo yǔ zhī kuǎn jiē yì jù duǎn hè xiāng jiàn
在职之时,唯流沟寺长老与之款接,亦具短褐相见。
zì shù tán jīng sān juǎn jīn zài cáng zhōng
自述檀经三卷,今在藏中。
lín xíng liú yī zhāng yǔ qí sēng yún xíng ruò dú chē lún cháng wèi dà dào fù
临行,留一章与其僧云:行若独车轮,常畏大道覆。
zhǐ ruò yuán dǐ qì cháng kǒng tā wù chù
止若圆底器,常恐他物触。
xíng zhǐ jì rú cǐ ān dé bù lí sú
行止既如此,安得不离俗。
qián fú zhōng dì liǎn fù zuǒ xuē néng mù yú xú zì dān yáng zhào xiǎo zhōu zhì yú péng mén yǔ dì xiāng jiàn
干符中,弟琏复佐薛能幕于徐,自丹阳棹小舟至于彭门,与弟相见。
xuē gōng zhòng qí wéi rén yán qǐng rù chéng
薛公重其为人,延请入城。
suì jiān jù zhī yuē mǒu yǐ yǒu shì bù jiàn gōng mén yǐ
遂坚拒之曰:某已有誓,不践公门矣。
xuē nǎi xié zhōu zào zhī huà dào yǒng rì bù sù ér qù
薛乃携舟造之,话道永日,不宿而去。
qí zhì shàng zhī jiè pì yě rú cǐ
其志尚之介僻也如此。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
kǒng zhěng
孔拯
kǒng zhěng shì láng wèi yí bǔ shí cháng cháo huí zhí yǔ ér wú yǔ bèi nǎi yú rén jiā yán wǔ xià bì zhī
孔拯侍郎为遗补时,尝朝回值雨,而无雨备,乃于人家檐庑下避之。
guò shí shí yǔ yì shén qí jiā nǎi yán rù tīng shì
过食时,雨益甚,其家乃延入厅事。
yǒu yī sōu chū yíng shén gōng bèi jiǔ zhuàn yì shén fēng jié gōng hóu jiā bù ruò yě
有一叟出迎甚恭,备酒馔亦甚丰洁,公侯家不若也。
zhěng cán xiè zhī qiě jiǎ yǔ jù
拯惭谢之,且假雨具。
sōu yuē mǒu xián jū bù yù rén shì
叟曰:某闲居,不预人事。
hán shǔ fēng yǔ wèi cháng mào yě
寒暑风雨,未尝冒也。
zhì cǐ yù ān shī hu
置此欲安施乎?
lìng yú tā chǔ jiǎ jiè yǐ fèng zhī
令于他处假借以奉之。
zhěng tuì ér jiē tàn ruò wàng huàn qíng
拯退而嗟叹,若忘宦情。
yǔ rén yuē sī dà yǐn zhě yě
语人曰:斯大隐者也。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)