yīn yǐn kè tán yi wáng kě jiāo yáng tōng yōu
阴隐客谭宜王可交杨通幽
yīn yǐn kè
阴隐客
táng shén lóng yuán nián fáng zhōu zhú shān xiàn bǎi xìng yīn yǐn kè jiā fù
唐神龙元年,房州竹山县百姓阴隐客,家富。
zhuāng hòu chuān jǐng èr nián yǐ jùn yī qiān yú chǐ ér wú shuǐ yǐn kè chuān záo zhī zhì bù chuò
庄后穿井二年,已浚一千余尺而无水,隐客穿凿之志不辍。
èr nián wài yī yuè yú gōng rén hū wén dì zhōng jī quǎn niǎo què shēng gèng záo shù chǐ bàng tōng yī shí xué gōng rén nǎi rù xué tàn zhī
二年外一月余,工人忽闻地中鸡犬鸟雀声,更凿数尺,傍通一石穴,工人乃入穴探之。
chū shù shí bù wú suǒ jiàn dàn mén bì bàng xíng
初数十步无所见,但扪壁傍行。
é zhuǎn yǒu rú rì yuè zhī guāng suì xià qí xué xià lián yī shān fēng gōng rén nǎi xià shān zhèng lì ér shì zé bié yì tiān de rì yuè shì jiè
俄转有如日月之光,遂下,其穴下连一山峰,工人乃下山,正立而视,则别一天地日月世界。
qí shān bàng xiàng wàn rèn qiān yán wàn hè mò fēi líng jǐng
其山傍向万仞,千岩万壑,莫非灵景。
shí jǐn bì liú lí sè měi yán hè zhōng jiē yǒu jīn yín gōng què
石尽碧琉璃色,每岩壑中,皆有金银宫阙。
yǒu dà shù shēn rú zhú yǒu jié yè rú bā jiāo yòu yǒu zǐ huā rú pán
有大树,身如竹有节,叶如芭蕉,又有紫花如盘。
wǔ sè jiá dié chì dà rú shàn xiáng wǔ huā jiān
五色蛱蝶,翅大如扇,翔舞花间。
wǔ sè niǎo dà rú hè áo xiáng shù miǎo
五色鸟大如鹤,翱翔树杪。
měi yán zhōng yǒu qīng quán yī yǎn sè rú jìng
每岩中有清泉一眼,色如镜;
bái quán yī yǎn bái rú rǔ
白泉一眼,白如乳。
gōng rén jiàn xià zhì gōng què suǒ yù rù xún wèn
工人渐下至宫阙所,欲入询问。
xíng zhì quē qián jiàn pái shàng shǔ yuē tiān guì shān gōng yǐ yín zì shū zhī
行至阙前,见牌上署曰:“天桂山宫”,以银字书之。
mén liǎng gé nèi gè yǒu yī rén jīng chū
门两阁内,各有一人惊出。
gè zhǎng wǔ chǐ yú tóng yán rú yù yī fú qīng xì rú bái wù lǜ yān jiàng chún hào chǐ xū fà rú qīng sī shǒu guān jīn guān ér xiǎn zú
各长五尺余,童颜如玉,衣服轻细,如白雾绿烟,绛唇皓齿,须发如青丝,首冠金冠而跣足。
gù wèi gōng rén yuē rǔ hú wéi zhì cǐ
顾谓工人曰:“汝胡为至此?
gōng rén jù chén běn mò
”工人具陈本末。
yán wèi bì mén zhōng yǒu shù shí rén chū yún guài yǒu hūn zhuó qì
言未毕,门中有数十人出云:“怪有昏浊气。
lìng zé shǒu mén zhě
”令责守门者。
èr rén huáng jù ér yán yuē yǒu wài jiè gōng rén bù yì ér dào xún wèn tú cì suǒ yǐ wèi wèi yuán zuò lái jù míng chāo běn gǎi zòu
二人惶惧而言曰:“有外界工人,不意而到,询问途次,所以未(未原作来,据明抄本改)奏。
xū yú yǒu fēi yī yī rén chuán chì yuē chì mén lì lǐ ér qiǎn zhī
”须臾,有绯衣一人传敕曰:“敕门吏礼而遣之。
gōng rén bài xiè wèi bì mén rén yuē rǔ yǐ zhì cǐ hé bù qiú yóu lǎn bì ér fǎn
”工人拜谢未毕,门人曰:“汝已至此,何不求游览毕而返?
gōng rén yuē xiàng zhě wèi gǎn tǎng cì cóng róng qǐ chéng biàn yán zhī
”工人曰:“向者未敢,傥赐从容,乞乘便言之。
mén rén suì tōng yī yù jiǎn rù xuán ér yù jiǎn què chū mén rén zhí zhī
”门人遂通一玉简入,旋而玉简却出,门人执之。
yǐn gōng rén xíng zhì qīng quán yǎn lìng xǐ yù jí huàn yī fú yòu zhì bái quán yǎn lìng guàn shù zhī
引工人行至清泉眼,令洗浴及浣衣服,又至白泉眼,令盥漱之。
wèi rú rǔ gān měi shén lián yǐn shù jū shì zuì ér bǎo
味如乳,甘美甚,连饮数掬,似醉而饱。
suì wèi mén rén yǐn xià shān
遂为门人引下山。
měi zhì gōng què zhǐ de yú mén wài ér bù xǔ rù
每至宫阙,只得于门外,而不许入。
rú shì jīng xíng bàn rì zhì shān zhǐ yǒu yī guó chéng
如是经行半日,至山趾,有一国城。
jiē shì jīn yín mín yù wèi gōng shì chéng lóu yǐ yù zì tí yún tī xiān guó
皆是金银珉玉为宫室城楼,以玉字题云:“梯仙国”。
gōng rén xún yú mén rén yuē cǐ guó hé rú
工人询于门人曰:“此国何如?
mén rén yuē cǐ jiē zhū xian chū de xiān zhě guān sòng cǐ guó xiū xíng qī shí wàn rì rán hòu de zhì zhū tiān huò yù jīng péng lái kūn láng gū shè
”门人曰:“此皆诸仙初得仙者,关送此国,修行七十万日,然后得至诸天,或玉京蓬莱、昆阆姑射。
rán fāng de xiān gōng zhí wèi zhǔ cè zhǔ yìn fēi xíng zì zài
然方得仙宫职位,主策主印,飞行自在。
gōng rén yuē jì shì xian guó hé zài wú guó zhī xià jiè
”工人曰:“既是仙国,何在吾国之下界?
mén rén yuē wú cǐ guó shì xià jiè zhī shàng xian guó yě rǔ guó zhī shàng hái yǒu xian guó rú wú guó yì yuē tī xiān guó yī wú suǒ yì
”门人曰:“吾此国是下界之上仙国也,汝国之上,还有仙国如吾国,亦曰“梯仙国”,一无所异。
yán bì wèi gōng rén yuē qīng kě guī yǐ
”言毕,谓工人曰:“卿可归矣”。
suì què shàng shān xún jiù lù yòu lìng yǐn bái quán shù jū
遂却上山,寻旧路,又令饮白泉数掬。
lín zhì shān dǐng qiú xué mén rén yuē rǔ lái cǐ suī qǐng kè rén jiān yǐ shù shí nián yǐ què chū jiù xué yīng bù kě yǐ
临至山顶求穴,门人曰:“汝来此虽顷刻,人间已数十年矣,却出旧穴,应不可矣。
dài wú zòu qǐng tōng tiān guān yuè shi sòng qīng guī
待吾奏请通天关钥匙送卿归。
gōng rén bài xiè
”工人拜谢。
xū yú mén rén xié jīn yìn jí yù jiǎn yòu yǐn gōng rén bié lù ér shàng
须臾,门人携金印及玉简,又引工人别路而上。
zhì yī dà mén shì móu lóu gé mén yǒu shù rén fǔ fú miàn hou
至一大门,势侔楼阁,门有数人,俯伏面候。
mén rén shì jīn yìn dú yù jiǎn huá rán kāi mén
门人示金印,读玉简,划然开门。
mén rén yǐn gōng rén shàng cái rù mén wèi fēng yún yōng ér qù yīn wú suǒ dǔ wéi wén mén rén yún hǎo qù wèi wú zhì yì yú chì chéng zhēn bó
门人引工人上,才入门,为风云拥而去,因无所睹,唯闻门人云:“好去,为吾致意于赤城贞伯。
xū yú yún kāi yǐ zài fáng zhōu běi sān shí lǐ gū xīng shān dǐng dòng zhōng
”须臾云开,已在房州北三十里孤星山顶洞中。
chū hòu xún yīn yǐn kè jiā shí rén yún yǐ sān sì shì yǐ
出后,询阴隐客家,时人云:“已三四世矣。
kāi jǐng zhī yóu jiē bù néng zhī
”开井之由,皆不能知。
gōng rén zì xún qí lù wéi jiàn yī jù kēng nǎi bēng jǐng zhī suǒ wéi yě
工人自寻其路,唯见一巨坑,乃崩井之所为也。
shí zhēn yuán qī nián yǐ
时贞元七年矣。
gōng rén xún mì jiā rén liǎo bù zhī chù
工人寻觅家人,了不知处。
zì hòu bù lè rén jiān suì bù shí wǔ gǔ xìn zú ér xíng
自后不乐人间,遂不食五谷,信足而行。
shù nián hòu yǒu rén yú jiàn gé jī guān shān cè jìn féng zhī hòu mò zhī suǒ zài
数年后,有人于剑阁鸡冠山侧近逢之,后莫知所在。
chū bó yì zhì
(出《博异志》)
tán yi
谭宜
tán yi zhě líng zhōu mín shū pí zi yě kāi yuán mò nián shēng
谭宜者,陵州民叔皮子也,开元末年生。
shēng ér yǒu yì duò dì néng yán
生而有异,堕地能言。
shù suì zhī zhōng shēn yú liù chǐ zī bìn fēng gǔ bù yǔ cháng r tóng
数岁之中,身逾六尺,髭鬓风骨,不与常儿同。
bù yǐn bù shí xíng jí bēn mǎ
不饮不食,行及奔马。
èr shí yú suì hū shī suǒ zài yuǎn jìn yì zhī yǐ wéi shén rén yě
二十余岁,忽失所在,远近异之,以为神人也。
zhì shì fù mǔ sī niàn xiāng lǐ zhuī lì miào yǐ sì zhī
至是父母思念,乡里追立庙以祀之。
dà lì yuán nián bǐng wǔ hū rán dào jiā jí xiá guān yǔ yī zhēn xiān liú yě
大历元年丙午,忽然到家,即霞冠羽衣,真仙流也。
bái fù mǔ yuē r wèi xiān guān bù dàng jiǔ yǒu rén shì
白父母曰:“儿为仙官,不当久有人世。
suī fù mǔ yì niàn yòu bù yí zuò cǐ cí miào kǒng wù suǒ píng wàng zuò wēi fú yǐ hài yú rén qǐng wèi huǐ zhī
虽父母忆念,又不宜作此祠庙,恐物所凭,妄作威福,以害于人,请为毁之。
miào jī zhī xià xī cáng huáng jīn shén duō chè miào zhī hòu záo de qǔ jīn kě yǐ fēn jì pín mín sàn qiǎn xiāng lǐ yǐ
庙基之下,昔藏黄金甚多,撤庙之后,凿地取金,可以分济贫民,散遣乡里矣。
yán qì téng kōng ér qù
”言讫,腾空而去。
rú qí yán huǐ miào jué de jiē de jīn yān
如其言,毁庙掘地,皆得金焉。
suǒ jué zhī chù líng quán yǒng chū chéng chè yì cháng jī yǔ bù jiā zhì hàn bù jiǎn
所掘之处,灵泉涌出,澄澈异常,积雨不加,至旱不减。
jùn yì dǎo zhù bì yǒu líng yìng yīn míng tán zi chí yì wèi zhī tiān chí
郡邑祷祝,必有灵应,因名“谭子池”,亦谓之“天池”。
jìn shì zhōu guō fān wèi shī yǐ jì qí shì yuē chéng shuǐ yī bǎi bù shì míng tán zi chí
进士周郭藩,为诗以记其事曰:“澄水一百步,世名谭子池。
yú jí líng yáng sōu cǐ chí dāng yīn shuí
余诘陵阳叟,此池当因谁?
fù lǎo wèi yú shuō běn jùn tán shū pí
父老谓余说,本郡谭叔皮。
kāi yuán mò nián zhōng shēng zǐ zì ā yí
开元末年中,生子字阿宜。
zhuì dì biàn néng yǔ jiǔ suì duō xū méi
坠地便能语,九岁多须眉。
bù yǐn yì bù shí wèi cháng yán kě jī
不饮亦不食,未尝言渴饥。
shí wǔ néng xíng zǒu kuài mǎ bù néng zhuī
十五能行走,快马不能追。
èr shí rù shān lín yī qù wú hái qī
二十入山林,一去无还期。
fù mǔ yì niàn shēn xiāng lǘ wèi lì cí
父母忆念深,乡闾为立祠。
dà lì yuán nián chūn cǐ r hū lái guī
大历元年春,此儿忽来归。
tóu guān zān fèng huáng shēn zhuó ní cháng yī
头冠簪凤凰,身着霓裳衣。
pǔ biàn zhěng pí sú dīng níng gào qīn zhī
普遍拯疲俗,丁宁告亲知。
yú wèi shén xiān guān xià jiè bù kě qí
余为神仙官,下界不可祈。
kǒng wèi yāo mèi jiǎ bù rú zǎo píng yí
恐为妖魅假,不如早平夷。
cǐ yǒu huáng jīn cáng zhèn zài cí miào jī
此有黄金藏,镇在兹庙基。
fā jué sàn shēng jù kě yǐ jiù pín léi
发掘散生聚,可以救贫羸。
jīn chū jì líng quán chén ruò qīng liú lí
金出继灵泉,湛若清琉璃。
hóng chéng biǎo fú ruì shuǐ hàn wú jié shí
泓澄表符瑞,水旱无竭时。
yán qì cí chōng xū yǎo ǎi shàng xuán wēi
言讫辞冲虚,杳霭上玄微。
fán qíng liú bù dé pān wàng zhòng hào bēi
凡情留不得,攀望众号悲。
xún bǐng shén xiān jiè chè miào zhú kāi kuī
寻禀神仙诫,彻庙𣃁开窥。
guǒ huò wú qióng bǎo jūn róng zhān kùn wēi
果获无穷宝,均融沾困危。
jù yuán chū lǐng dǐng pēn yǒng shì jiān xī
巨源出岭顶,喷涌世间稀。
yì jìng liú qiān gǔ zhōng nián fú sì wéi
异境流千古,终年福四维。
chū xiān chuán shí yí
”(出《仙传拾遗》)
wáng kě jiāo
王可交
wáng kě jiāo sū zhōu kūn shān rén yě yǐ gēng diào zì yè jū yú sōng jiāng nán zhào zhūn cūn
王可交,苏州昆山人也,以耕钓自业,居于松江南赵屯村。
nián sān shí yú mò zhī yǒu zhēn dào
年三十余,莫知有真道。
cháng qǔ dà yú zì xǐ yǐ zhuì jī shā zhǔ zhī dǎo suàn jiǔ yǐ shí cháng wèi lè wú yǐ jí
常取大鱼,自喜以槌击杀,煮之,捣蒜韭以食,常谓乐无以及。
yī dàn zhào yú zhōu fāng jī jí gāo gē rù jiāng xíng shù lǐ jiān hū jiàn yī cǎi huà huā fǎng yàng yú zhōng liú
一旦棹渔舟,方击楫高歌入江,行数里间,忽见一彩画花舫,漾于中流。
yǒu dào shì qī rén jiē nián shào yù guān xiá pèi fú sè gè yì shì cóng shí yú rén zǒng jiǎo yún huán
有道士七人,皆年少,玉冠霞帔,服色各异,侍从十余人,总角云鬟。
yòu sì rén huáng yī chéng fǎng
又四人黄衣,乘舫。
yī rén hū kě jiāo yǐ xìng míng fāng jīng yì bù jué yú zhōu yǐ jìn fǎng cè
一人呼可交以姓名,方惊异,不觉渔舟已近舫侧。
yī dào shì lìng zǒng jiǎo yǐn kě jiāo shàng fǎng jiàn qī rén miàn qián gè yǒu qīng yù pán jiǔ qì guǒ zǐ jiē yíng chè yǒu guāng kě jiāo mò shi
一道士令总角引可交上舫,见七人面前,各有青玉盘酒器果子,皆莹彻有光,可交莫识。
yòu yǒu nǚ jì shí yú rén xī chí yuè qì
又有女妓十余人,悉持乐器。
kě jiāo yuǎn lì yú yán mò biàn bài
可交远立于筵末,遍拜。
qī rén gòng shì kě jiāo yī rén yuē hǎo gǔ xiāng hé xian shēng yú fán jiàn méi jiān yǐ jiǔ pò yǐ
七人共视可交,一人曰:“好骨相,合仙,生于凡贱,眉间已灸破矣。
yī rén yuē yǔ jiǔ chī
”一人曰:“与酒吃”。
shì zhě xiè jiǔ ér zūn zhōng jiǔ zài sān xiè zhī bù chū shì zhě jù yǐ gào
侍者泻酒,而樽中酒再三泻之不出,侍者具以告。
dào shì yuē jiǔ shì líng wù bì děi rù kǒu dāng huàn qí gǔ
道士曰:“酒是灵物,必得入口,当换其骨。
xiè zhī bù chū yì nǎi mìng yě
泻之不出,亦乃命也。
yī rén yòu yuē yǔ lì chī
”一人又曰:“与栗吃”。
é yī rén wū yán shǎng qǔ èr lì fù shì zhě yǔ kě jiāo lìng biàn chī
俄一人于筵上取二栗,付侍者与可交,令便吃。
shì zhī qí lì qīng chì guāng rú zǎo zhǎng èr cùn xǔ niè zhī yǒu pí fēi rén jiān zhī lì ròu cuì ér gān rú yí jiǔ zhī shí fāng jǐn
视之,其栗青赤,光如枣,长二寸许,啮之有皮,非人间之栗,肉脆而甘如饴,久之食方尽。
yī rén yuē wáng kě jiāo yǐ jiàn zhī yǐ kě lìng qù
一人曰:“王可交已见之矣,可令去。
mìng yī huáng yī sòng shàng àn
”命一黄衣送上岸。
yú chuán biān mì suǒ chéng yú zhōu bú jiàn huáng yī yuē bù bì yú zhōu dàn hé yǎn zì dào
于船边觅所乘渔舟不见,黄衣曰:“不必渔舟,但合眼自到。
yú shì hé yǎn ruò fēng shuǐ lín mù hào hào zhī shēng
”于是合眼,若风水林木浩浩之声。
lìng kāi yǎn yǐ dào shī huáng yī suǒ zài dàn jiàn fēng luán chóng dié sōng bǎi cān tiān zuò yú cǎo zhōng shí shàng
令开眼,已到,失黄衣所在,但见峰峦重叠,松柏参天,坐于草中石上。
jí wàng jiàn yǒu mén lóu rén chū rù
及望见有门楼,人出入。
é qǐng cǎi qiáo zhě bìng sēng shí yú rén dào wèn kě jiāo hé rén kě jiāo jù yǐ qián shì duì
俄顷采樵者并僧十余人到,问可交何人,可交具以前事对。
yòu wèn hé rì lí jiā kě jiāo yuē jīn rì zǎo lí jiā
又问何日离家,可交曰:“今日早离家。
yòu wèn jīn rì shì hé rì duì shì sān yuè sān rì
”又问今日是何日,对是三月三日。
qiáo zhě yǔ sēng jīng jīn rì shì jiǔ yuè jiǔ qù sān yuè sān rì yǐ bàn nián yú
樵者与僧惊:“今日是九月九,去三月三日已半年余。
kě jiāo wèn de shì hé suǒ sēng yuē cǐ shì tiān tāi shān pù bù sì qián yě
”可交问地是何所,僧曰:“此是天台山瀑布寺前也。
yòu wèn cǐ qù huá tíng duō shǎo de sēng yuē shuǐ lù qiān yú lǐ
”又问此去华亭多少地,僧曰:“水陆千余里。
kě jiāo zì yà bù yǐ
”可交自讶不已。
nǎi wèi sēng yāo guī sì shè shí kě jiāo dàn yán bǎo bù xǐ wén shí qì wéi yǐn shuǐ ěr
乃为僧邀归寺,设食,可交但言饱,不喜闻食气,唯饮水耳。
zhòng sēng shěn wèn jí yì zhī nǎi yǐ zhuàng bái táng xīng xiàn yǐ dá tāi zhōu yǐ wén
众僧审问,极异之,乃以状白唐兴县,以达台州,以闻。
yuè zhōu lián shǐ wáng fēng sù fèng dào zhào zhī jiàn jí yǐ wéi fēi cháng zhī shì shén xiān biàn huà bù kě cè yě
越州廉使王沨素奉道,召之见,极以为非常之事,神仙变化不可测也。
kě jiāo shēn cháng qī chǐ yú yí mào shū yì yán yǔ qīng shuǎng
可交身长七尺余,仪貌殊异,言语清爽。
fēng tàn yuē cǐ chéng zhēn xiān rén yě
沨叹曰:“此诚真仙人也。
yòu yǐ tóng xìng yì jìng zhī shì yǐ dào fú
”又以同姓,益敬之,饰以道服。
ér qiǎn rén zhì sū zhōu yǐ jí qí shí
而遣人至苏州,以诘其实。
jù yán sān yuè sān rì kě jiāo chéng yú zhōu rù jiāng bù guī jiā rén xún de yú fǎng wèi duò jiāng sǐ lù zhī wú jī qī zǐ yǐ zhāo hún zàng qì
具言三月三日,可交乘渔舟入江不归,家人寻得渔舫,谓堕江死,漉之无迹,妻子以招魂葬讫。
wáng fēng jù yǐ biǎo wén zhào shén chēng yì
王沨具以表闻,诏甚称异。
hòu kě jiāo què guī xiāng lǐ bèi huà lì lì jí yǔ xiāng rén dào jiāng shàng zhǐ suǒ féng huā chuán zhī chù yī rán
后可交却归乡里,备话历历,及与乡人到江上,指所逢花船之处依然。
kě jiāo shí lì hòu yǐ jué gǔ dòng jìng ruò yǒu shén zhù
可交食栗后,已绝谷,动静若有神助。
bù fù gēng diào nǎi qiè qī ér wǎng sì míng shān
不复耕钓,乃挈妻儿往四明山。
èr shí yú nián fù chū míng zhōu mài yào shǐ rén gū jiǔ de qián dàn shī yú rén
二十余年,复出明州卖药,使人沽酒,得钱但施于人。
shí yán yào zé hú gōng suǒ shòu jiǔ zé yú háng ā mǔ
时言药则壶公所授,酒则余杭阿母。
xiāng chuán yào jí qù jí jiǔ shén zuì rén
相传药极去疾,酒甚醉人。
míng zhōu lǐ xiàng jiē yán wáng xiān rén yào jiǔ shì jiān bù jí
明州里巷,皆言王仙人药酒,世间不及。
dào sú duō tú qí xíng xiàng yǒu huàn diān jí xié mèi zhě tú yú qí cè jí yù
道俗多图其形像,有患掂及邪魅者,图于其侧即愈。
hòu sān shí yú nián què rù sì míng shān bù fù chū jīn rén shí yǒu jiàn zhī zhě
后三十余年,却入四明山,不复出,今人时有见之者。
chū xù shén xiān chuán
(出《续神仙传》)
yáng tōng yōu
杨通幽
yáng tōng yōu běn míng shí wǔ guǎng hàn shén bīn rén
杨通幽,本名什伍,广汉什邠人。
yòu yù dào shì jiào yǐ xí zhào zhī shù shòu sān huáng tiān wén yì mìng guǐ shén wú bù lì yīng
幼遇道士,教以檄召之术,受三皇天文,役命鬼神,无不立应。
qū dú lì jiǎn fēn xié ráng shuǐ hàn zhì fēng yǔ shì jiē néng zhī ér mù nè shū ào bù jū yú sú
驱毒疠,剪氛邪,禳水旱,致风雨,是皆能之,而木讷疏傲,不拘于俗。
qí shù shù biàn yì yuǎn jìn chēng zhī
其术数变异,远近称之。
xuán zōng xìng shǔ zì mǎ wéi zhī hòu shǔ niàn guì fēi wǎng wǎng chuò shí wàng mèi
玄宗幸蜀,自马嵬之后,属念贵妃,往往辍食忘寐。
jìn shì zhī chén mì lìng qiú fǎng fāng shì jì shǎo ān shèng lǜ
近侍之臣,密令求访方士,冀少安圣虑。
huò yún yáng shí wǔ yǒu kǎo zhào zhī fǎ
或云:“杨什伍有考召之法。
zhēng zhì xíng cháo
”征至行朝。
shàng wèn qí shì duì yuē suī tiān shàng de xià míng mò zhī zhōng guǐ shén zhī nèi jiē kě lì ér qiú zhī
上问其事,对曰:“虽天上地下,冥寞之中,鬼神之内,皆可历而求之。
shàng dà yuè yú nèi zhì chǎng yǐ xíng qí shù
”上大悦,于内置场,以行其术。
shì xī zòu yuē yǐ yú jiǔ dì zhī xià guǐ shén zhī zhōng biàn jiā sōu fǎng bù zhī qí suǒ
是夕奏曰:“已于九地之下,鬼神之中,遍加搜访,不知其所。
shàng yuē fēi zǐ dāng bù zhuì yú guǐ shén zhī wu yǐ
”上曰:“妃子当不坠于鬼神之伍矣。
èr rì yè yòu zòu yuē jiǔ tiān zhī shàng xīng chén rì yuè zhī jiān xū kōng yǎo míng zhī jì yì biàn xún fǎng ér bù zhī qí chù
”二日夜,又奏曰:“九天之上,星辰日月之间,虚空杳冥之际,亦遍寻访而不知其处。
shàng qiǎo rán bù yì yuē wèi guī tiān fù hé zhī yǐ
”上悄然不怿曰:“未归天,复何之矣?
zhù xiāng míng zhú mí jiā kěn zhì
”炷香冥烛,弥加恳至。
sān rì yè yòu zòu yuē yú rén huán zhī zhōng shān chuān yuè dú cí miào zhī nèi shí zhōu sān dǎo jiāng hǎi zhī jiān yì biàn qiú fǎng mò zhī qí suǒ
三日夜,又奏曰:“于人寰之中,山川岳渎祠庙之内,十洲三岛江海之间,亦遍求访,莫知其所。
hòu yú dōng hǎi zhī shàng péng lái zhī dǐng nán gōng xi wǔ
后于东海之上,蓬莱之顶,南宫西庑。
yǒu qún xian suǒ jū shàng yuán nǚ xian tài zhēn zhě jí guì fēi yě
有群仙所居,上元女仙太真者,即贵妃也。
wèi shí wǔ yuē wǒ tài shàng shì nǚ lì shàng yuán gōng
谓什伍曰:‘我太上侍女,隶上元宫。
shèng shàng tài yáng zhū gōng zhēn rén ǒu yǐ sù yuán shì niàn qí yuàn pō zhòng shèng shàng jiàng jū yú shì wǒ zhé yú rén jiān yǐ wéi shì wèi ěr
圣上太阳朱宫真人,偶以宿缘世念,其愿颇重,圣上降居于世,我谪于人间,以为侍卫耳。
cǐ hòu yī jì zì dāng xiāng jiàn yuàn shàn bǎo shèng tǐ wú fù yì niàn yě
此后一纪,自当相见,愿善保圣体,无复意念也。
nǎi qǔ kāi yuán zhōng suǒ cì jīn chāi diàn hé gè bàn yù guī zi yī jì yǐ wéi xìn yuē shèng shàng jiàn cǐ zì dāng xǐng yì yǐ
’乃取开元中所赐金钗钿合各半,玉龟子一,寄以为信,曰:‘圣上见此,自当醒忆矣。
yán qì liú tì ér bié
’言讫流涕而别。
shí wǔ yǐ cǐ wù jìn zhī shàng shān rán liáng jiǔ
”什伍以此物进之,上潸然良久。
nǎi yuē shī shēng tiān rù dì tōng yōu dá míng zhēn dé dào shén xiān zhī shì yě
乃曰:“师升天入地,通幽达冥,真得道神仙之士也。
shǒu bǐ cì míng tōng yōu cì wù qiān duàn jīn yín gè qiān liǎng liáng tián wǔ qiān mǔ zǐ xiá pèi bái yù jiǎn tè jiā lǐ yì
”手笔赐名“通幽”,赐物千段,金银各千两,良田五千亩,紫霞帔、白玉简,特加礼异。
xiá rì wèn qí suǒ shòu zhī dào yuē chén shī nǎi xi chéng wáng jūn qīng chéng zhēn rén xī yú hòu chéng shān zhōng jiào yǐ zhào mìng zhī shù yuē kě yǐ fǔ zàn tài píng zhī jūn rán hòu fāng de fēi shēng zhī dào
暇日问其所受之道,曰:“臣师乃西城王君青城真人,昔于后城山中,教以召命之术曰:‘可以辅赞太平之君,然后方得飞升之道。
jiè yǐ hù qì xī yán mù bù wàng shì jué shēng lì yuǎn áo chén zé kě yǐ lìng sān jiè dēng tài qīng yǐ
’戒以护气希言,目不妄视,绝声利,远嚣尘,则可以凌三界,登太清矣。
yòu wèn shēng tiān rù dì hé mén ér wǎng hé suǒ wèi ài
”又问升天入地,何门而往,何所为碍。
yuē dé dào zhī rén rù huǒ bù ruò rù shuǐ bù rú niè xū rú lǚ shí chù shí rú dǎo xū
曰:“得道之人,入火不𦶟,入水不濡,蹑虚如履实,触实如蹈虚。
suī jiǔ dì zhī hòu jù hǎi zhī guǎng bā jí zhī yuǎn wàn fāng zhī dà yīng niàn shū hū hé suǒ jū zhì hu jiǔ dì zhī hòu qǐ èr shí wǔ zì jù míng chāo běn bǔ
虽九地之厚,巨海之广,八极之远,万方之大,应念倏忽,何所拘滞乎(九地之厚起二十五字据明抄本补)。
suǒ yǐ rán zhě xíng yǔ dào hé
所以然者,形与道合。
dào wú bù zài háo máng zhī xì wàn wù zhī zhòng dào jiē jū zhī
道无不在,毫芒之细,万物之众,道皆居之。
shàng shàn qí duì
”上善其对。
jū shù zài nǎi dēng hòu chéng shān qì jìng shì yú qí dǐng shí hái qí jiā
居数载,乃登后城山,葺静室于其顶,时还其家。
mén rén yán tiān zhēn lèi jiàng yú jìng shì
门人言天真累降于静室。
yī dàn yǔ qún zhēn jù qù
一旦与群真俱去。
chū xiān chuán shí yí
(出《仙传拾遗》)