luō gōng yuǎn pú pú xiān shēng lán cǎi hé
罗公远仆仆先生蓝采和
luō gōng yuǎn
罗公远
luō gōng yuǎn běn è zhōu rén yě
罗公远,本鄂州人也。
cì shǐ chūn shè guān zhě qīng jùn
刺史春设,观者倾郡。
yǒu yī bái yī rén zhǎng zhàng yú mào shén yì suí qún zhòng ér zhì mén wèi zhě jiē guài zhī
有一白衣人长丈余,貌甚异,随群众而至,门卫者皆怪之。
é yǒu xiǎo tóng bàng guò huà yuē rǔ hé gù lí běn chù jīng bù guān sī yé
俄有小童傍过,叱曰:“汝何故离本处,惊怖官司耶?
bù sù qù
不速去!
qí rén suì shè yī ér zǒu
”其人遂摄衣而走。
lì nǎi qín xiǎo tóng zhì yàn suǒ jù bái yú cì shǐ
吏乃擒小童至宴所,具白于刺史。
cì shǐ wèn qí xìng míng
刺史问其姓名。
yún xìng luō míng gōng yuǎn zì yòu hǎo dào shù shì jiàn shǒu jiāng lóng shàng àn kàn mǒu qù lìng huí
云:“姓罗,名公远,自幼好道术,适见守江龙上岸看,某趣令回。
cì shǐ bù xìn yuē xū lìng wǒ jiàn běn xíng
”刺史不信曰:“须令我见本形。
yuē qǐng sì hòu rì
”曰:“请俟后日。
zhì qī yú shuǐ bīn zuò yī xiǎo kēng shēn cái yī chǐ qù àn zhàng yú yǐn shuǐ rù
”至期,于水滨作一小坑,深才一尺,去岸丈余,引水入。
cì shǐ yǔ jùn rén bìng kàn
刺史与郡人并看。
qūn xún yǒu yú bái sè zhǎng wǔ liù cùn suí liú ér zhì téng yuè jiàn dà qīng yān rú xiàn qǐ zì kǎn zhōng
逡巡,有鱼白色,长五六寸,随流而至,腾跃渐大,青烟如线,起自坎中。
shǎo qǐng hēi qì mǎn kōng zhǐ chǐ bù biàn
少顷,黑气满空,咫尺不辨。
gōng yuǎn yuē kě yǐ shàng jīn jīn yuán zuò lǜ
公远曰:“可以上津(津原作律。
jù míng chāo běn xǔ kè běn gǎi tíng yǐ
据明抄本、许刻本改)亭矣。
wèi zhì diàn guāng zhù yǔ rú xiè xū yú jí dìng
”未至,电光注雨如泻,须臾即定。
jiàn yī dà bái lóng yú jiāng xīn tóu yǔ yún lián shí qǐng fāng miè
见一大白龙于江心,头与云连,食顷方灭。
shí xuán zōng kù hǎo xiān shù
时玄宗酷好仙术。
cì shǐ jù biǎo qí shì yǐ jìn
刺史具表其事以进。
shí xuán zōng yǔ zhāng guǒ yè fǎ shàn qí
时玄宗与张果、叶法善棋。
èr rén jiàn zhī dà xiào yuē cūn tóng shì yì hé jiě
二人见之大笑曰:“村童事亦何解。
nǎi gè wò qí zǐ shí shù méi wèn yuē cǐ yǒu hé wù
”乃各握棋子十数枚,问曰:“此有何物?
yuē kōng shǒu
”曰:“空手。
jí kāi guǒ wú bìng zài gōng yuǎn chù fāng dà hài yì
”及开果无,并在公远处,方大骇异。
lìng yǔ zhāng yè děng chǐ zuò
令与张、叶等齿坐。
jiàn nán yǒu guǒ chū jìn míng wéi rì shú zi zhāng yǔ yè yǐ shù qǔ měi guò wǔ bì zhì
剑南有果初进,名为日熟子,张与叶以术取,每过午必至。
qí rì jì yè dōu bú dào xiāng gù ér yǔ yuē mò shì luō jūn fǒu
其日,暨夜都不到,相顾而语曰:“莫是罗君否。
shí tiān hán wéi lú gōng yuǎn xiào yú huǒ zhōng sù shù yī zhù jí cǐ chú zhī suì zhì
”时天寒围炉,公远笑,于火中素树一箸,及此除之,遂至。
yè jí shǐ zhě
叶诘使者。
yún yù dào jīng yàn huǒ gèn tiān wú lù kě guò
云欲到京,焰火亘天,无路可过;
shì huǒ xiē fāng de dù
适火歇,方得度。
cóng cǐ zhòng jiē jìng fú
从此众皆敬伏。
kāi yuán zhōng zhōng qiū wàng yè shí xuán zōng yú gōng zhōng wán yuè
开元中,中秋望夜,时玄宗于宫中玩月。
gōng yuǎn zòu yuē bì xià mò yào zhì yuè zhōng kàn fǒu
公远奏曰:“陛下莫要至月中看否。
nǎi qǔ zhǔ zhàng xiàng kōng zhì zhī huà wèi dà qiáo qí sè rú yín qǐng xuán zōng tóng dēng
”乃取拄杖,向空掷之,化为大桥,其色如银,请玄宗同登。
yuē xíng shù shí lǐ jīng guāng duó mù hán sè qīn rén suì zhì dà chéng quē
约行数十里,精光夺目,寒色侵人,遂至大城阙。
gōng yuǎn yuē cǐ yuè gōng yě
公远曰:“此月宫也。
jiàn xiān nǚ shù bǎi jiē sù liàn kuān yī wǔ yú guǎng tíng
”见仙女数百,皆素练宽衣,舞于广庭。
xuán zōng wèn yuē cǐ hé qū yě
玄宗问曰:“此何曲也?
yuē ní cháng yǔ yī yě
”曰:“霓裳羽衣也。
xuán zōng mì jì qí shēng diào suì huí què gù qí qiáo suí bù ér miè
”玄宗密记其声调,遂回,却顾其桥,随步而灭。
qiě zhào líng guān yī qí shēng diào zuò ní cháng yǔ yī qǔ
且召伶官,依其声调作霓裳羽衣曲。
shí wǔ huì fēi yóu xìn jīn gāng sān zàng xuán zōng xìng gōng dé yuàn hū kǔ bèi yǎng
时武惠妃尤信金刚三藏,玄宗幸功德院,忽苦背痒。
gōng yuǎn zhé zhú zhī huà qī bǎo rú yì yǐ jìn
公远折竹枝,化七宝如意以进。
xuán zōng dà yuè gù wèi sān zàng yuē shàng rén néng zhì cǐ hu
玄宗大悦,顾谓三藏曰:“上人能致此乎?
yuē cǐ huàn huà ěr
”曰:“此幻化耳。
chén wèi bì xià qǔ zhēn wù
臣为陛下取真物。
nǎi xiù zhōng chū qī bǎo rú yì yǐ jìn
”乃袖中出七宝如意以进。
gōng yuǎn suǒ jìn zhě jí shí huà wèi zhú zhī ěr
公远所进者,即时化为竹枝耳。
jí xuán zōng xìng dōng luò wǔ fēi tóng háng zài shàng yáng gōng lín zhǐ diàn fāng jiāng xiū diàn qí tíng yǒu dà fāng liáng shù zhàng jīng liù qī chǐ shí gōng yuǎn yè zūn shī jīn gāng sān zàng jiē shì cóng yān
及玄宗幸东洛,武妃同行,在上阳宫麟趾殿,方将修殿,其庭有大方梁数丈,经六七尺,时公远、叶尊师、金刚三藏皆侍从焉。
xuán zōng wèi yè zūn shī yuē wú fāng xián mèn
玄宗谓叶尊师曰:“吾方闲闷。
kě shì xiǎo fǎ yǐ wéi lè yě
可试小法以为乐也?
shī shì wèi zhèn jǔ cǐ fāng mù
师试为朕举此方木。
yè shòu zhào zuò fǎ fāng mù yī tóu jiē shù chǐ ér yī tóu bù qǐ
”叶受诏作法,方木一头揭数尺,而一头不起。
xuán zōng yuē shī zhī shén lì hé qí shī yé
玄宗曰:“师之神力,何其失耶!
yè yuē sān zàng shǐ jīn gāng shàn shén zhòng yā yī tóu gù bù jǔ
”叶曰:“三藏使金刚善神,众压一头,故不举。
shí xuán zōng fèng dào wǔ fēi zōng shì wǔ fēi pō yǒu yuè sè sān zàng yì yīn xīn zì huan wéi gōng yuǎn dī tóu wēi shěn
”时玄宗奉道,武妃宗释,武妃颇有悦色,三藏亦阴心自欢,惟公远低头微哂。
xuán zōng wèi sān zàng yuē shī shén zhòu yǒu gōng yè bù néng jí kě wèi zhèn zhòu fǎ shàn rù zǎo píng hu
玄宗谓三藏曰:“师神咒有功,叶不能及,可为朕咒法善入澡瓶乎?
sān zàng shòu zhào zhì píng shǐ fǎ shàn fū zuò ér zuò suì zhòu fǎ dà fú dǐng zhēn yán wèi zhōng biàn yè shēn chuā chuā jiù píng
”三藏受诏置瓶,使法善敷座而坐,遂咒法大佛顶真言,未终遍,叶身欻欻就瓶;
bù sān èr biàn yè jǔ zhì píng zuǐ
不三二遍,叶举至瓶嘴;
biàn qì fú rán ér rù píng
遍讫,拂然而入瓶。
xuán zōng bú yuè
玄宗不悦。
liáng jiǔ wèi sān zàng yuē shī zhī gōng lì dāng de zì zài jì shǐ qí rù néng wéi chū hū
良久谓三藏曰:“师之功力,当得自在,既使其入,能为出乎?
sān zàng yuē shì sēng zhī běn fǎ yě
”三藏曰:“是僧之本法也。
jí zhòu zhī
”即咒之。
sòng fú dǐng zhēn yán shù biàn yè dōu bù chū
诵佛顶真言数遍,叶都不出。
xuán zōng yuē zhèn zhī fǎ shī jīn wèi sān zàng suǒ zhòu ér méi bù dé jiàn yǐ
玄宗曰:“朕之法师,今为三藏所咒而没,不得见矣。
wǔ fēi shī sè
”武妃失色。
sān zàng dà jù
三藏大惧。
xuán zōng wèi gōng yuǎn yuē jiāng ruò zhī hé dé fǎ shàn xuán yǐ
玄宗谓公远曰:“将若之何得法善旋矣。
gōng yuǎn xiào yuē fǎ shàn bù yuǎn
”公远笑曰:“法善不远。
liáng jiǔ gāo lì shì zòu yuē yè zūn shī rù
”良久,高力士奏曰:“叶尊师入。
xuán zōng dà jīng yuē tóng píng zài cǐ zì hé suǒ lái
”玄宗大惊曰:“铜瓶在此,自何所来!
yǐn rù wèn zhī
”引入问之。
duì yuē níng wáng yāo chén chī fàn miàn zòu de bù fàng chén shì níng wáng jiā shí qì ér lái bù yīn yī zhòu hé yǐ qù yě
对曰:“宁王邀臣吃饭,面奏的不放,臣适宁王家食讫而来,不因一咒,何以去也。
xuán zōng dà xiào wǔ fēi sān zàng jiē hè
”玄宗大笑,武妃、三藏皆贺。
yǐ ér shǐ yè shè fǎ lù
已而使叶设法箓。
yú shì qǔ sān zàng jīn lán jiā shā zhé zhī yǐ pén fù zhī
于是取三藏金襕袈裟折之,以盆覆之。
yè yǔ bù kòu chǐ rào sān zā yuē tài shàng lǎo jūn shè qù
叶禹步叩齿,绕三匝曰:“太上老君摄去。
pén xià jiā shā zhī lǚ suí sè jiē shè gè wèi yī jù
”盆下袈裟之缕,随色皆摄,各为一聚。
sān zàng yuē xī zāi jīn lán zhì huǐ rú cǐ
三藏曰:“惜哉金襕,至毁如此!
xuán zōng yuē kě zhèng hu
”玄宗曰:“可正乎?
yè yuē kě
”叶曰:“可。
yòu fù zhī zhòu yuē tài shàng lǎo jūn zhèng zhī
”又覆之,咒曰:“太上老君正之。
qǐ zhī jiā shā rú gù
”启之,袈裟如故。
yè yòu qǔ sān zàng bō shāo zhī hōng chì shǒu pěng yǐ hé sān zàng tóu shī shēng ér zǒu
叶又取三藏钵,烧之烘赤,手捧以合三藏头,失声而走。
xuán zōng dà xiào
玄宗大笑。
gōng yuǎn yuē bì xià yǐ wéi lè nǎi dào zhī mò fǎ yě yè shī hé yòng chěng zhī
公远曰:“陛下以为乐,乃道之末法也,叶师何用逞之?
xuán zōng yuē shī bù néng wèi zhèn zuò yī shù yǐ huan zhèn yé
玄宗曰:“师不能为朕作一术以欢朕耶?
gōng yuǎn yuē qǐng gèng wèn sān zàng fǎ shù hé rú
”公远曰:“请更问三藏法术何如?
sān zàng yuē pín dào qǐng shōu gù jiā shā shì lìng luō gōng qǔ qǔ bù dé zé luō gōng shū qǔ de zé sēng shū
”三藏曰:“贫道请收固袈裟,试令罗公取,取不得则罗公输,取得则僧输。
yú shì lìng jiù dào cháng yuàn wèi zhī
”于是令就道场院为之。
sān zàng jié tán fén xiāng zì yú tán shàng jiā fū zuò fǎ qǔ jiā shā zhù zhī yín hé
三藏结坛焚香,自于坛上跏趺作法,取袈裟贮之银合;
yòu ān shù zhòng mù hán jiē yǒu fēng suǒ zhì yú tán shàng
又安数重木函,皆有封锁,置于坛上。
xuán zōng yǔ wǔ fēi yè gōng jiē jiàn zhōng yǒu yī zhòng pú sà wài yǒu yī zhòng jīn jiǎ shén rén wài yǐ yī zhòng jīn gāng wéi zhī xián shèng bǐ jiān huán rào shén yán sān zàng guān shǒu mù bù zàn shě
玄宗与武妃、叶公,皆见中有一重菩萨,外有一重金甲神人,外以一重金刚围之,贤圣比肩,环绕甚严,三藏观守,目不暂舍。
gōng yuǎn zuò shéng chuáng yán xiào zì ruò
公远坐绳床,言笑自若。
xuán zōng yǔ yè gōng jiē shì zhī
玄宗与叶公皆视之。
shù shí qǐng xuán zōng yuē hé tài chí chí dé wú láo hu
数食顷,玄宗曰:“何太迟迟,得无劳乎!
gōng yuǎn yuē chén dòu lì ān gǎn zì xuàn qí néng
”公远曰:“臣斗力,安敢自炫其能!
dàn zài bì xià shǐ sān zàng qǐ guān ěr
但在陛下使三藏启观耳。
lìng kāi hán qǔ jiā shā suī fēng suǒ yī rán zhōng yǐ kōng yǐ
”令开函取袈裟,虽封锁依然,中已空矣。
xuán zōng dà xiào
玄宗大笑。
gōng yuǎn zòu yuē qǐng lìng rén yú chén yuàn nèi chì dì zǐ zi zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ kāi guì qǔ lái
公远奏曰:“请令人于臣院内,敕弟子(子字原阙,据明抄本补)开柜取来。
jí lìng zhōng shǐ qǔ zhī xū yú jiā shā zhì
”即令中使取之,须臾袈裟至。
xuán zōng wèn zhī
玄宗问之。
gōng yuǎn yuē shàn sà lì shì shèng zhī zhōng zhě jiá bīng zhū shén dào zhī xiǎo zhě jiē kě gōng cān shàng jiè
公远曰:“善萨力士,圣之中者,甲兵诸神,道之小者,皆可功参上界;
zhì yú tài shàng zhì zhēn zhī miào fēi shù shì suǒ zhī
至于太上至真之妙,非术士所知。
shì shǐ yù qīng shén nǚ qǔ zhī zé pú sà jīn gāng bú jiàn qí xíng qǔ ruò tǎn tú hé ài zhī yǒu
适使玉清神女取之,则菩萨金刚不见其形,取若坦途,何碍之有。
xuán zōng dà yuè
”玄宗大悦。
shǎng lài wú shù
赏赉无数。
ér yè gōng sān zàng rán hòu fú yān
而叶公、三藏然后伏焉。
shí xuán zōng yù xué yǐn dùn zhī shù
时玄宗欲学隐遁之术。
duì yuē bì xià yù shū jīn gé yǐ jiǎn yú jiǔ qīng yǐ
对曰:“陛下玉书金格,以简于九清矣;
zhēn rén jiàng huà bǎo guó ān rén chéng yi xí táng yú zhī wú wèi jì wén jǐng zhī jiǎn yuē què bǎo jiàn ér bù yù qì míng mǎ ér bù chéng qǐ kě yǐ wàn shèng zhī zūn sì hǎi zhī guì zōng miào zhī zhòng shè jì zhī dà ér qīng xùn xiǎo shù wèi xì wán zhī shì hu
真人降化,保国安人,诚宜习唐、虞之无为,继文、景之俭约,却宝剑而不御,弃名马而不乘,岂可以万乘之尊,四海之贵,宗庙之重,社稷之大,而轻狥小术,为戏玩之事乎?
ruò jǐn chén shù bì huái xǐ rù rén jiā kùn yú yú fú yǐ
若尽臣术,必怀玺入人家,困于鱼服矣。
xuán zōng nù mà zhī
”玄宗怒,骂之。
suì zǒu rù diàn zhù zhōng shù xuán zōng zhī guò
遂走入殿柱中,数玄宗之过。
xuán zōng yù nù yì zhù pò zhī fù rù yù xì zhōng
玄宗愈怒,易柱破之,复入玉磶中。
yòu yì xì
又易磶。
pò zhī wéi shù shí piàn xī yǒu gōng yuǎn zhī xíng
破之为数十片,悉有公远之形。
xuán zōng xiè zhī nǎi rú gù
玄宗谢之,乃如故。
xuán zōng hòu yòu jiān xué yǐn xíng zhī shù qiáng zhī bù yǐ yīn ér jiào yān
玄宗后又坚学隐形之术,强之不已,因而教焉。
rán tuō shēn yǐn cháng yǒu bù jìn huò lù jū dài huò jiàn yǐng jī xuán zōng nù zhǎn zhī
然托身隐,常有不尽,或露裾带,或见影迹,玄宗怒斩之。
qí hòu shù suì zhōng shǐ fǔ xian yù fèng shǐ rù shǔ jiàn gōng yuǎn yú hēi shuǐ dào zhōng pī yún xiá nà pèi cè zhàng xú xíng
其后数岁,中使辅仙玉,奉使入蜀,见公远于黑水道中,披云霞衲帔,策杖徐行。
xian yù cè mǎ zhuī zhī cháng qù shí yú bù jìng mò néng jí
仙玉策马追之,常去十余步,竟莫能及。
xian yù hū yuē tiān shī yún shuǐ shì yì qǐ bù niàn nèi diàn xiāng shí yé
仙玉呼曰:“天师云水适意,岂不念内殿相识耶!
gōng yuǎn fāng zhù lì gù zhī
”公远方伫立顾之。
xian yù xià mǎ bài yè qì cóng xíng shù lǐ
仙玉下马拜谒讫,从行数里。
guān dào cè fǔ lín zhǎng xī páng yǒu jù shí xiāng yǔ dù xī jù shí ér zuò
官道侧俯临长溪,旁有巨石,相与渡溪据石而坐。
wèi xian yù yuē wú qī xī lín quán
谓仙玉曰:“吾栖息林泉,
yǐ xiū zhēn wèi wu
以修真为务,
zì jìn xián hé nián rù shǔ
自晋咸和年入蜀,
fǎng shī zhū shān
访师诸山,
jiǔ huì míng jī
久晦名迹,
wén tiān zǐ hǎo dào chóng xuán
闻天子好道崇玄,
nǎi shě yān xiá fàng kuàng zhī lè
乃舍烟霞放旷之乐,
mào chén shì xīng shān zhī lù
冒尘世腥膻之路,
hùn jì jī wù zhī qún
混迹鸡鹜之群,
kuī yuè fú yóu zhī jìng
窥阅蜉蝣之境,
bù yǐ wèi juàn zhě
不以为倦者,
gài yù yǐ zhì dào zhī guì
盖欲以至道之贵,
fǔ jiào yú rén zhǔ ěr
俯教于人主耳。
shèng shàng tíng wǒ yú bié diàn jù yǐ líng yào wèi suǒ wǒ gào yǐ rén jiān zhī fǔ zāng hūn xuè chōng jī sān tián wèi xū liù qì wèi jié qǐng sì tā rì yǐ shòu zhī yǐ shí nián wéi xiàn
圣上廷我于别殿,遽以灵药为索,我告以人间之腑脏,荤血充积,三田未虚,六气未洁,请俟他日以授之,以十年为限。
bù néng shǒu cǐ chéng yuē jiā wǒ yǐ dān jǐng zhī lù yī hé huáng jù zāi
不能守此诚约,加我以丹颈之戮,一何遑遽哉!
rán dé dào zhī rén yǔ dào qì hùn hé qǐ kě yǐ shì sú bīng rèn shuǐ huǒ hài yú wǒ zāi
然得道之人,与道气混合,岂可以世俗兵刃水火害于我哉!
dàn niàn zhǔ shàng liè dān huá zhī jí yǒu yù jīng jiāo qì zhī jiù gōng yù dù zhī juàn juàn zhī qíng bù néng yǐ yǐ
但念主上列丹华之籍,有玉京交契之旧,躬欲度之,眷眷之情,不能已已。
yīn xiù zhōng chū shū yī jiān wèi xian yù yuē kě yǐ cǐ shàng wén yún wǒ xìng wéi míng sī yuǎn jìng zhēn xiān shēng dì zǐ yě shàng bì wù yān
”因袖中出书一缄,谓仙玉曰:“可以此上闻,云我姓维,名厶远,静真先生弟子也,上必寤焉。
yán ba ér qù réng yǐ shǔ dāng guī wèi jì suì shī suǒ zài
”言罢而去,仍以蜀当归为寄,遂失所在。
xian yù hái jīng shī yǐ shì jí suǒ jì zhī jiān zòu yān
仙玉还京师,以事及所寄之缄奏焉。
xuán zōng lǎn shū wǎng rán bù yì
玄宗览书,惘然不怿。
xian yù chū gōng yuǎn yǐ zhì yīn jí yǐn yè
仙玉出,公远已至,因即引谒。
xuán zōng yuē xiān shēng hé gǎi míng xìng yé
玄宗曰:“先生何改名姓耶?
duì yuē bì xià cháng qù chén tóu gù gǎi zhī ěr
”对曰:“陛下尝去臣头,固改之耳。
luō zì qù tóu wéi zì yě
罗字去头,维字也;
gōng zì qù tóu sī zì yě
公字去头,厶字也;
yuǎn zì qù tóu yuǎn zì yě
远字去头,远字也。
xuán zōng qǐ shǒu chén guò yuàn shě qí yóu
”玄宗稽首陈过,愿舍其尤。
gōng yuǎn xīn rán yuē gài xì zhī ěr
公远欣然曰:“盖戏之耳。
fu de shén xian zhī dào zhě jié yùn zhī zāi yáng jiǔ zhī shù tiān dì lún huǐ shàng bù néng hài
夫得神仙之道者,劫运之灾,阳九之数,天地沦毁,尚不能害;
kuàng bīng rèn zhī shǔ nà néng wéi hài yě
况兵刃之属,那能为害也?
yì rì xuán zōng fù yǐ cháng shēng wèi qǐng
”异日,玄宗复以长生为请。
duì yuē jīng yǒu zhī yān wǒ mìng zài wǒ fěi yóu yú tā
对曰:“经有之焉,我命在我,匪由于他。
dāng xiān nèi qiú ér wài de yě
当先内求而外得也。
kū xīn miè zhì cǎo yī mù shí fēi zhì zūn suǒ néng
刳心灭智,草衣木食,非至尊所能。
yīn yǐ sān fēng gē bā shǒu yǐ jìn yān qí dà zhǐ nǎi xuán sù huáng chì zhī shǐ hái yīng sù liú zhī shì
”因以三峰歌八首以进焉,其大旨乃玄素黄赤之使,还婴溯流之事。
xuán zōng xíng zhī yú nián ér shén yì qì wàng chūn qiū yù gāo ér jīng lì bù bèi
玄宗行之逾年,而神逸气旺,春秋愈高,而精力不惫。
suì yú gōng yuǎn qù bù zhī suǒ zhī
岁余,公远去,不知所之。
tiān bǎo mò xuán zōng xìng shǔ yòu yú jiàn mén fèng yíng luán lù wèi zhì chéng dū fú yī ér qù
天宝末,玄宗幸蜀,又于剑门奉迎銮辂,卫至成都,拂衣而去。
nǎi xuán zōng zì shǔ hái jīng fāng wù shǔ dāng guī zhī jì yǐ
乃玄宗自蜀还京,方悟蜀当归之寄矣。
chū shén xiān gǎn yù chuán jí xiān chuán shí yí yì shǐ děng shū
(出《神仙感遇传》及《仙传拾遗》、《逸史》等书)
pú pú xiān shēng
仆仆先生
pú pú xiān shēng bù zhī hé xǔ rén yě zì yún xìng pū míng pū mò zhī qí suǒ yóu lái
仆仆先生,不知何许人也,自云姓仆名仆,莫知其所由来。
jiā yú guāng zhōu lè ān xiàn huáng tǔ shān fán sān shí yú nián jīng sī ěr xìng dān yī fú yǐn shí rú cháng rén mài yào wèi yè
家于光州乐安县黄土山,凡三十余年,精思饵杏丹,衣服饮食如常人,卖药为业。
kāi yuán sān nián qián wú dì xiàn lìng wáng tāo yù jū huáng tǔ shān xià xiān shēng guò zhī
开元三年,前无棣县令王滔寓居黄土山下,先生过之。
tāo mìng nán biàn wéi zhǔ shàn dài zhī
滔命男弁为主,善待之。
xiān shēng yīn shòu yǐ xìng dān shù
先生因授以杏丹术。
shí biàn jiù wú míng guī wèi guāng zhōu bié jià biàn zài guī shě
时弁舅吴明珪为光州别驾,弁在珪舍。
qǐng zhī xiān shēng chéng yún ér dù rén lì shù wàn jiē dǔ zhī
顷之,先生乘云而度,人吏数万皆睹之。
biàn nǎi yǎng gào yuē xiān shēng jiào biàn dān shù wèi chéng nài hé shě wǒ ér qù
弁乃仰告曰:“先生教弁丹术未成,奈何舍我而去。
shí xiān shēng chéng yún ér dù yǐ shí wǔ guò yǐ rén mò cè
”时先生乘云而度,已十五过矣,人莫测;
jí biàn yǔ yán guān zhě jiē è
及弁与言,观者皆愕。
huò yǐ gào cì shǐ li xiū guāng
或以告刺史李休光。
xiū guāng zhào míng guī ér jí zhī yuē zi zhī shēng nǎi yǔ yāo zhě you zi dāng zhí
休光召明珪而诘之曰:“子之甥乃与妖者友,子当执。
qí jiù yīn lìng biàn wǎng zhào zhī biàn zhì shě ér xiān shēng zhì jù yǐ zhuàng bái
”其舅因令弁往召之,弁至舍而先生至,具以状白。
xiān shēng yuē yú dào zhě bù yù yǔ guān rén xiāng yù
先生曰:“余道者,不欲与官人相遇。
biàn yuē bǐ zhì lǐ biàn dāng huà zhī
”弁曰:“彼致礼,便当化之;
rú wàng dòng shī jié dāng wēi zhī shǐ xīn fú yú dào
如妄动失节,当威之,使心伏于道。
bù yì kě hu
不亦可乎!
xiān shēng yuē shàn
”先生曰:“善”。
nǎi yì xiū guāng fǔ
乃诣休光府。
xiū guāng jù jiàn qiě gòu yuē ruò xian dāng suì wǎng yǐ
休光踞见,且诟曰:“若仙当遂往矣;
jīn qù ér fù lái yāo yě
今去而复来,妖也。
xiān shēng yuē má gū cài jīng wáng fāng píng kǒng shēn èr máo zhī shǔ wèn dào yú yú yú shuō zhī wèi bì gù zhǐ fēi tā yě
”先生曰:“麻姑、蔡经、王方平、孔申、二茅之属,问道于余,余说之未毕,故止,非他也。
xiū guāng yù nù huà zuǒ yòu zhí zhī
”休光愈怒,叱左右执之。
lóng hǔ jiàn yú cè xiān shēng chéng zhī ér qù qù de zhàng yú xuán yún sì hé sī xū léi diàn dà zhì suì tíng huái shí yú zhū fǔ shè jiē zhèn huài
龙虎见于侧,先生乘之而去,去地丈余,玄云四合,斯须雷电大至,碎庭槐十余株,府舍皆震坏。
guān zhě wú bù bēn kuì xiū guāng jù ér zǒu shī tóu jīn
观者无不奔溃,休光惧而走,失头巾。
zhí lì shōu tóu jīn
直吏收头巾。
yǐn qī zǐ xiǎn chū fǔ yīn xǐ zhái yān
引妻子跣出府,因徙宅焉。
xiū guāng yǐ zhuàng wén
休光以状闻。
xuán zōng nǎi zhào gǎi lè ān xiàn wèi xiān jū xiàn jiù xiān shēng suǒ jū shě zhì xian táng guān yǐ huáng tǔ cūn wèi xian táng fǔ xiàn wèi yán zhèng huì hù yíng zhù yān dù wáng biàn wèi guān zhǔ jiān jiàn yì dài fū hào tōng zhēn xiān shēng
玄宗乃诏改乐安县为仙居县,就先生所居舍置仙堂观,以黄土村为仙堂府,县尉严正诲护营筑焉,度王弁为观主,兼谏议大夫,号通真先生。
biàn yīn ěr xìng dān què lǎo zhì dà lì shí sì nián fán liù shí liù suì ér zhuàng kě sì shí yú jīn lì chēng shì
弁因饵杏丹却老,至大历十四年,凡六十六岁,而状可四十余,筋力称是。
qí hòu guǒ zhōu nǚ zǐ xiè zì rán bái rì shàng shēng
其后果州女子谢自然,白日上升。
dāng zì rán xué dào shí shén xiān pín jiàng yǒu xìng cuī zhě yì yún míng cuī yǒu xìng dù zhě yì yún míng dù qí zhū xìng yì ěr zé yǔ pú pú xiān shēng xìng míng xiāng lèi yǐ
当自然学道时,神仙频降,有姓崔者,亦云名崔,有姓杜者,亦云名杜,其诸姓亦尔,则与仆仆先生姓名相类矣。
wú nǎi shén xiān jiàng yú rén jiān bù yù yǐ xìng míng xíng yú shí sú hu
无乃神仙降于人间,不欲以姓名行于时俗乎。
hòu yǒu rén yú yì yáng jiāo xíng zhě rì mù bù dá qián cūn hū jiàn dào páng cǎo shè yīn wǎng tóu sù
后有人于义阳郊行者,日暮不达前村,忽见道旁草舍,因往投宿。
shì zhōng wéi yī lǎo rén wèn kè suǒ yǐ
室中唯一老人,问客所以。
dá yuē tiān yīn rì duǎn zhì cǐ hūn hēi yù qiú yī xiǔ
答曰:“天阴日短,至此昏黑,欲求一宿。
lǎo rén yún sù jí bù fáng dàn wú shí ěr
”老人云:“宿即不妨,但无食耳。
jiǔ zhī kè kǔ jī shén
”久之,客苦饥甚。
lǎo rén yǔ yào shù wán shí zhī biàn bǎo
老人与药数丸,食之便饱。
jì míng cí qù jí qí hái yě hū jiàn lǎo rén chéng wǔ sè yún qù dì shù shí zhàng
既明辞去,及其还也,忽见老人乘五色云,去地数十丈。
kè biàn jù lǐ wàng zhī jiàn yuǎn
客便遽礼,望之渐远。
kè zhì ān lù duō wéi rén shuō zhī xiàn guān yǐ wéi huò zhòng xì ér jí zhī
客至安陆,多为人说之,县官以为惑众,系而诘之。
kè yún shí jiàn shén xiān
客云:“实见神仙。
rán wú yǐ zì miǎn nǎi xiàng kōng zhù yuē xiān gōng hé shì jiàn jīn shòu bù cè zhī zuì
”然无以自免,乃向空祝曰:“仙公何事见,今受不测之罪。
yán qì yǒu wǔ sè yún zì běi fāng lái lǎo rén zài yún zhōng zuò kè fāng jiàn shì xiàn guān zài bài
”言讫,有五色云自北方来,老人在云中坐,客方见释,县官再拜。
wèn qí xìng shì
问其姓氏。
lǎo rén yuē pú pú yě rén yě yǒu hé xìng míng
老人曰:“仆仆野人也,有何姓名。
zhōu sī huà tú zòu wén
”州司画图奏闻。
chì lìng yú cǎo wū zhī suǒ lì pū pū xiān shēng miào jīn jiàn zài
敕令于草屋之所,立仆仆先生庙,今见在。
chū yì wén jí jí guǎng yì jì
(出《异闻集》及《广异记》)
lán cǎi hé
蓝采和
lán cǎi hé bù zhī hé xǔ rén yě
蓝采和,不知何许人也。
cháng yī pò lán shān liù kuǎ hēi mù yāo dài kuò sān cùn yú
常衣破蓝衫,六銙黑木腰带,阔三寸余。
yī jiǎo zhe xuē yī jiǎo xiǎn xíng
一脚着靴,一脚跣行。
xià zé shān nèi jiā xù dōng zé wò yú xuě zhōng qì chū rú zhēng
夏则衫内加絮,冬则卧于雪中,气出如蒸。
měi xíng gē yú chéng shì qǐ suǒ chí dà pāi bǎn cháng sān chǐ yú cháng zuì tà gē
每行歌于城市乞索,持大拍板,长三尺余,常醉踏歌。
lǎo shào jiē suí kàn zhī
老少皆随看之。
jī jié xié xuè rén wèn yīng shēng dá zhī xiào jiē jué dǎo
机捷谐谑,人问,应声答之,笑皆绝倒。
shì kuáng fēi kuáng xíng zé zhèn xuē chàng chàng yuán zuò yán
似狂非狂,行则振靴唱(唱原作言。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
tà gē tà gē lán cǎi hé shì jiè néng jǐ hé
)踏歌:“踏歌蓝采和,世界能几何。
hóng yán yī chūn shù liú nián yī zhì xùn
红颜一春树,流年一掷梭。
gǔ rén hùn hùn qù bù fǎn jīn rén fēn fēn lái gèng duō
古人混混去不返,今人纷纷来更多。
cháo qí luán fèng dào bì luò mù jiàn cāng tián shēng bái bō
朝骑鸾凤到碧落,暮见苍田生白波。
zhǎng jǐng míng huī zài kōng jì jīn yín gōng què gāo cuó é
长景明晖在空际,金银宫阙高嵯峨。
gē cí jí duō lǜ jiē xian yì rén mò zhī cè
”歌词极多,率皆仙意,人莫之测。
dàn yǐ qián yǔ zhī yǐ zhǎng shéng chuān tuō dì xíng
但以钱与之,以长绳穿,拖地行。
huò sàn shī yì bù huí gù
或散失,亦不回顾。
huò jiàn pín rén jí yǔ zhī jí yǔ jiǔ jiā
或见贫人,即与之,及与酒家。
zhōu yóu tiān xià rén yǒu wéi ér tóng shí zhì jí bān bái jiàn zhī yán zhuàng rú gù
周游天下,人有为儿童时至及斑白见之,颜状如故。
hòu tà gē yú háo liáng jiān jiǔ lóu chéng zuì yǒu yún hè shēng xiāo shēng hū rán qīng jǔ yú yún zhōng zhì xià xuē shān yāo dài pāi bǎn rǎn rǎn ér qù
后踏歌于濠梁间酒楼,乘醉,有云鹤笙箫声,忽然轻举于云中,掷下靴衫腰带拍板,冉冉而去。
chū xù shén xiān chuán
(出《续神仙传》)