zhāng huá jìn huì dì xǔ xùn táo zhēn bái zhāng zǔ zhái táng yí táng zhōng zōng sòng qīng chūn wǔ shèng zhī li shǒu tài chén zhòng gōng cáo wáng gāo yú rén
张华晋惠帝许逊陶贞白张祖宅唐仪唐中宗宋青春武胜之李守泰陈仲躬曹王皋渔人
zhāng huá
张华
jìn zhāng huá shēng xìng cōng huì
晋张华,生性聪慧。
hǎo guān qí yì tú wěi zhī xué jùn shí tiān xià yí yì
好观奇异图纬之学,捃拾天下遗逸。
zì shū qì zhī shǐ kǎo yàn shén guài jí shì jiān lǐ lǘ suǒ shuō zhuàn bó wù zhì sì bǎi juǎn zòu wǔ dì
自书契之始,考验神怪,及世间里闾所说,撰《博物志》四百卷,奏武帝。
dì yuē qīng cái shí bèi wàn dài bó shí wú lún
帝曰:卿才十倍万代,博识无伦。
jì shì cǎi yán duō suǒ fú wàng
记事采言,多所浮妄。
yi shān jiǎn wú jù yǐ jiàn chéng jiāo
宜删翦无据,以见成交。
xī zhòng ní shān shī shū bù bù zì yuán quē jù shí yí jì bǔ jí guǐ shén yōu mèi zhī shì bù yán guài lì luàn shén
昔仲尼删诗书,不(不字原缺,据《拾遗记》补)及鬼神幽昧之事,不言怪力乱神。
jīn jiàn qīng cǐ zhì jīng suǒ wèi wén yì suǒ wèi jiàn jiāng fán yú ěr mù yě
今见卿此志,惊所未闻,异所未见,将繁于耳目也。
kě gèng shān jié fú yí fēn wéi shí juǎn
可更芟截浮疑,分为十卷。
jí yú yù qián cì qīng tiě yàn
即于御前赐青铁砚。
cǐ tiě shì yú tián guó suǒ xiàn zhù wèi yàn
此铁是于阗国所献,铸为砚。
yòu cì lín jiǎo guǎn cǐ liáo xī guó suǒ xiàn yě
又赐麟角管,此辽西国所献也。
cè lǐ zhǐ wàn fān nán yuè suǒ xiàn yě
侧理纸万番,南越所献也。
hàn yán zhì lí zhì lí yǔ cè lǐ xiāng luàn
汉言陟厘,陟厘与侧理相乱。
nán rén yǐ hǎi tái wèi zhǐ qí lǐ zòng héng xié cè yīn wèi míng yān
南人以海苔为纸,其理纵横斜侧,因为名焉。
chū wáng zǐ nián shí yí jì
(出《王子年拾遗记》)
jìn huì dì
晋惠帝
jìn huì dì yuán kāng sān nián wǔ kù huǒ
晋惠帝元康三年,武库火。
shāo hàn gāo zǔ zhǎn bái shé jiàn kǒng zǐ lǚ
烧汉高祖斩白蛇剑、孔子履。
xián jiàn cǐ jiàn chuān wū fēi qù mò zhī suǒ xiàng
咸见此剑穿屋飞去,莫知所向。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
xǔ xùn
许逊
xī jìn mò yǒu jīng yáng xiàn lìng xǔ xùn zhě dé dào yú yù zhāng xī shān
西晋末,有旌阳县令许逊者,得道于豫章西山。
jiāng zhōng yǒu jiāo shèn wéi huàn jīng yáng méi shuǐ bá jiàn zhǎn zhī hòu bù zhī suǒ zài
江中有蛟蜃为患,旌阳没水,拔剑斩之,后不知所在。
qǐng yú rén wǎng dé yī shí shén míng jī zhī shēng wén shù shí lǐ
顷鱼人网得一石,甚鸣,击之,声闻数十里。
táng cháo zhào wáng wèi hóng zhōu cì shǐ pò zhī de jiàn yī shuāng
唐朝赵王为洪州刺史,破之,得剑一双。
shì qí míng yī yǒu xǔ jīng yáng zì yī yǒu wàn rèn zì
视其铭,一有许旌阳字,一有万仞字。
yī yǒu wàn rèn shī chū yān
一有万仞师出焉。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
táo zhēn bái
陶贞白
liáng táo zhēn bái suǒ zhe tài qīng jīng yī míng jiàn jīng
梁陶贞白所著《太清经》,一名《剑经》。
fán xué dào shù zhě jiē xū yǒu hǎo jiàn jìng suí shēn
凡学道术者,皆须有好剑镜随身。
yòu shuō
又说。
gàn jiàng mò yē jiàn jiē yǐ tóng zhù fēi tiě yě
干将、莫耶剑,皆以铜铸,非铁也。
chū shàng shū gù shí
(出《尚书故实》)
yòu zhēn bái yǐn jū bèi dōu shān zhōng cháng chù èr dāo yī míng shàn shèng yī míng bǎo shèng
又贞白隐居贝都山中,尝畜二刀,一名善胜,一名宝胜。
wǎng wǎng fēi qù rén wàng zhī rú èr tiáo qīng shé
往往飞去,人望之,如二条青蛇。
běn chuán jù zǎi
本传具载。
chū zhī tián lù
(出《芝田录》)
zhāng zǔ zhái
张祖宅
táng qián fēng nián zhōng yǒu rén yú zhèn zhōu dōng yě wài jiàn èr bái tù
唐干封年中,有人于镇州东野外,见二白兔。
bǔ zhī hū què rù dì jué jì bú jiàn
捕之,忽却入地,绝迹不见。
nǎi yú rù chù jué zhī cái sān chǐ xǔ huò tóng jiàn yī shuāng gǔ zhì shū miào
乃于入处掘之,才三尺许,获铜剑一双,古制殊妙。
yú shí zhǎng shǐ zhāng zǔ zhái yǐ wén
于时长史张祖宅以闻。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
táng yí
唐仪
táng shàng yuán nián zhōng lìng jiǔ pǐn yǐ shàng pèi dāo lì děng dài
唐上元年中,令九品以上,佩刀砺等袋。
cǎi shuì wéi yú xíng
彩帨为鱼形。
jié bó zuò zhī
结帛作之。
qǔ yú zhī xiàng míng chāo běn zhī xiàng zuò zhòng lǐ qiáng zhī zhào yě
取鱼之象,(明抄本之象作众鲤)强之兆也。
zhì tiān hòu cháo nǎi jué
至天后朝乃绝。
jǐng yún zhī hòu yòu fù qián shì
景云之后,又复前饰。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
táng zhōng zōng
唐中宗
táng zhōng zōng lìng yáng zhōu zào fāng zhàng jìng
唐中宗令扬州造方丈镜。
zhù tóng wèi guì shù jīn huā yín yè
铸铜为桂树,金花银叶。
dì měi cháng qí mǎ zì zhào rén mǎ bìng zài jìng zhōng
帝每常骑马自照,人马并在镜中。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
sòng qīng chūn
宋青春
táng kāi yuán zhōng hé xī qí jiāng sòng qīng chūn xiāo guǒ bào lì wèi zhòng suǒ tuī
唐开元中,河西骑将宋青春骁果暴戾,为众所推。
xī róng cháng suì fàn biān jìng qīng chūn měi lín zhèn bì dú yùn jiàn dà hū zhí guó ér xuán wèi cháng zhōng fēng dī
西戎尝岁犯边境,青春每临阵,必独运剑大呼,执馘而旋,未尝中锋镝。
xī róng dàn zhī yī jūn xián lài yān
西戎惮之,一军咸赖焉。
hòu tǔ bō dà běi huò shēng kǒu shù qiān
后吐蕃大北,获生口数千。
jūn jūn yuán zuò lǐ jù míng chāo běn gǎi
军(军原作里,据明抄本改。
shuài lìng yì wèn yī dà chóng pí zhě ěr hé bù néng hài zhī
)帅令译问衣大虫皮者,尔何不能害之。
dá yuē dàn jiàn qīng lóng tū zhèn ér lái bīng rèn suǒ jí ruò kòu tóng tiě yǐ wéi shén zhù jiāng jūn yě
答曰:但见青龙突阵而来,兵仞所及,若叩铜铁,以为神助将军也。
qīng chūn nǎi zhī jiàn zhī líng
青春乃知剑之灵。
qīng chūn sǐ hòu jiàn wèi guā zhōu cì shǐ jì guǎng chēn suǒ de
青春死后,剑为瓜州刺史季广琛所得。
huò fēng yǔ hòu bèng guāng chū shì huán zhú fāng zhàng
或风雨后,迸光出室,环烛方丈。
gē shū hàn zhèn xī liáng zhī zhī
哥舒翰镇西凉,知之。
qiú yì yǐ tā bǎo guǎng chēn bù yǔ
求易以他宝,广琛不与。
yīn zèng zhī shī yuē kè zhōu xún yǐ huà dàn jiá wèi chóu ēn
因赠之诗曰:刻舟寻已化,弹铗未酧恩。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
wǔ shèng zhī
武胜之
táng kāi yuán mò tài yuán wǔ shèng zhī wèi xuān zhōu sī shì zhī jìng jiāng shì
唐开元末,太原武胜之为宣州司士,知静江事。
hū yú tān zhōng jiàn léi gōng jiàn wēi yún zhú xiǎo huáng shé pán rào tān shàng
忽于滩中见雷公践微云逐小黄蛇,盘绕滩上。
jìng jiāng fu xì tóu yǐ shí zhōng shé kēng rán zuò jīn shēng
静江夫戏投以石,中蛇,铿然作金声。
léi gōng nǎi fēi qù shǐ rén wǎng shì dé yī tóng jiàn
雷公乃飞去,使人往视,得一铜剑。
shàng yǒu zhuàn xǔ jīng yáng zhǎn jiāo dì sān jiàn yún
上有篆许旌阳斩蛟第三剑云。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
li shǒu tài
李守泰
táng tiān bǎo sān zài wǔ yuè shí wǔ rì yáng zhōu jìn shuǐ xīn jìng yī miàn
唐天宝三载五月十五日,扬州进水心镜一面。
zòng héng jiǔ cùn qīng yíng yào rì
纵横九寸,青莹耀日。
bèi yǒu pán lóng cháng sān chǐ sì cùn wǔ fēn shì rú shēng dòng
背有盘龙长三尺四寸五分,势如生动。
xuán zōng lǎn ér yì zhī
玄宗览而异之。
jìn jìng guān yáng zhōu cān jūn li shǒu tài yuē zhù jìng shí yǒu yī lǎo rén zì chēng xìng lóng míng hù
进镜官扬州参军李守泰曰:铸镜时,有一老人,自称姓龙名护。
xū fà hào bái méi rú sī chuí xià zhì jiān yī bái shān
须发皓白,眉如丝,垂下至肩,衣白衫。
yǒu xiǎo tóng xiāng suí nián shí suì yī hēi yī
有小童相随,年十岁,衣黑衣。
lóng hù hū wèi xuán míng
龙护呼为玄冥。
yǐ wǔ yuè shuò hū lái shén cǎi yǒu yì rén mò zhī shi
以五月朔忽来,神采有异,人莫之识。
wèi jìng jiang lǚ huī yuē lǎo rén jiā zhù jìn wén shào nián zhù jìng zàn lái yù mù
为镜匠吕晖曰,老人家住近,闻少年铸镜,暂来寓目。
lǎo rén jiě zào zhēn lóng yù wèi shào nián zhì zhī pō jiāng qiè yú dì yì
老人解造真龙,欲为少年制之,颇将惬于帝意。
suì lìng xuán míng rù lú suǒ jiōng bì hù yǒu bù lìng rén dào
遂令玄冥入炉所,扃闭户牗,不令人到。
jīng sān rì sān yè mén zuǒ dòng kāi
经三日三夜,门左洞开。
lǚ huī děng èr shí rén yú yuàn nèi sōu mì shī lóng hù jí xuán míng suǒ zài
吕晖等二十人于院内搜觅,失龙护及玄冥所在。
jìng lú qián huò sù shū yī zhǐ wén zì xiǎo lì yún jìng lóng cháng sān chǐ sì cùn wǔ fēn fǎ sān cái
镜炉前获素书一纸,文字小隶云:镜龙长三尺四寸五分,法三才。
xiàng sì qì bǐng wǔ xíng yě
象四气,禀五行也。
zòng héng jiǔ cùn lèi jiǔ zhōu fēn yě
纵横九寸,类九州分野。
jìng bí rú míng yuè zhū yān
镜鼻如明月珠焉。
kāi yuán huáng dì shèng tōng shēn líng wú suì jiàng zhǐ
开元皇帝圣通伸灵,吾遂降祉。
sī jìng kě yǐ bì xié jiàn wàn wù
斯镜可以辟邪,鉴万物。
qín shǐ huáng zhī jìng wú yǐ jiā yān
秦始皇之镜,无以加焉。
gē yuē pán lóng pán lóng yǐn yú jìng zhōng
歌曰:'盘龙盘龙,隐于镜中。
fēn yě yǒu xiàng biàn huà wú qióng
分野有象,变化无穷。
xìng yún tǔ wù xíng yǔ shēng fēng
兴云吐雾,行雨生风。
shàng qīng xiān zǐ lái xiàn shèng cōng
上清仙子,来献圣聪。
lǚ huī děng suì yí jìng lú zhì chuán zhōng yǐ wǔ yuè wǔ rì wǔ shí nǎi yú yáng zǐ jiāng zhù zhī
'吕晖等遂移镜炉置船中,以五月五日午时,乃于扬子江铸之。
wèi zhù qián tiān dì qīng mì
未铸前,天地清谧。
xīng zào zhī jì zuǒ yòu jiāng shuǐ hū gāo sān shí yú chǐ rú xuě shān fú jiāng yòu wén lóng yín rú shēng huáng zhī shēng dá yú shù shí lǐ
兴造之际,左右江水忽高三十余尺,如雪山浮江,又闻龙吟,如笙簧之声,达于数十里。
jī zhū gǔ lǎo zì zhù jìng yǐ lái wèi yǒu rú sī zhī yì yě
稽诸古老,自铸镜以来,未有如斯之异也。
dì zhào yǒu sī bié zhǎng cǐ jìng
帝诏有司,别掌此镜。
zhì tiān bǎo qī zài qín zhōng dà hàn
至天宝七载,秦中大旱。
zì sān yuè bù yǔ zhì liù yuè
自三月不雨至六月。
dì qīn xìng lóng táng qí zhī bù yīng
帝亲幸龙堂祈之,不应。
wèn hào tiān guān dào shì yè fǎ shàn yuē zhèn jìng shì shén líng yǐ ān bǎi xìng
问昊天观道士叶法善曰:朕敬事神灵,以安百姓。
jīn kàng yáng rú cǐ zhèn shén yōu zhī
今亢阳如此,朕甚忧之。
qīn lín qí dǎo bù yǔ hé yě
亲临祈祷,不雨何也?
qīng jiàn zhēn lóng fǒu hu
卿见真龙否乎?
duì yuē chén yì céng jiàn zhēn lóng chén wén huà lóng sì zhī gǔ jié yī chù dé yǐ shì zhēn lóng jí biàn yǒu gǎn yīng
对曰:臣亦曾见真龙,臣闻画龙四肢骨节,一处得以似真龙,即便有感应。
yòng yǐ qí dǎo zé yǔ lì jiàng
用以祈祷,则雨立降。
suǒ yǐ wèi líng yàn zhě huò bù lèi zhēn lóng ěr
所以未灵验者,或不类真龙耳。
dì jí zhào zhōng shǐ sūn zhī gǔ yǐn fǎ shàn yú nèi kù biàn shì zhī
帝即诏中使孙知古,引法善于内库遍视之。
hū jiàn cǐ jìng suì hái zòu yuē cǐ jìng lóng zhēn lóng yě
忽见此镜,遂还奏曰:此镜龙真龙也。
dì xìng níng yīn diàn bìng zhào fǎ shàn qí jìng lóng
帝幸凝阴殿,并召法善祈镜龙。
qǐng kè jiān jiàn diàn dòng yǒu bái qì liǎng dào xià jìn jìng lóng
顷刻间,见殿栋有白气两道,下近镜龙。
lóng bí yì yǒu bái qì shàng jìn liáng dòng
龙鼻亦有白气,上近梁栋。
xū yú chōng mǎn diàn tíng biàn sàn chéng nèi
须臾充满殿庭,遍散城内。
gān yǔ dà shù fán qī rì ér zhǐ
甘雨大澍,凡七日而止。
qín zhōng dà shú
秦中大熟。
dì zhào jí xián dài zhào wú dào zǐ tú xiě jìng lóng yǐ cì fǎ shàn
帝诏集贤待诏吴道子,图写镜龙,以赐法善。
chū yì wén lù
(出《异闻录》)
chén zhòng gōng
陈仲躬
táng tiān bǎo zhōng yǒu chén zhòng gōng jiā jū jīn líng duō jīn bó
唐天宝中,有陈仲躬家居金陵,多金帛。
zhòng gōng hào xué xiū cí wèi chéng xié shù qiān jīn yú luò yáng qīng huà lǐ jiǎ jū yī zhái
仲躬好学,修词未成,携数千金,于洛阳清化里,假居一宅。
qí jǐng shén dà cháng ruò rén zhòng gōng yì zhī zhī
其井甚大,常溺人,仲躬亦知之。
yǐ mǐ yǒu jiā shì wú suǒ jù
以靡有家室,无所惧。
zhòng gōng cháng xí xué bù chū
仲躬常习学不出。
yuè yú rì yǒu lín jiā qǔ shuǐ nǚ kě shí shù suì guài měi rì lái yú jǐng shàng zé yú shí bù qù hū zhuì jǐng ér sǐ
月余日,有邻家取水女可十数岁,怪每日来于井上,则逾时不去,忽坠井而死。
jǐng shuǐ shēn jīng sù fāng suǒ de shī
井水深,经宿,方索得尸。
zhòng gōng yì zhī
仲躬异之。
xián rì kuī yú jǐng shàng hū jiàn shuǐ zhōng yī nǚ zǐ
闲日,窥于井上,忽见水中一女子。
qí xíng zhuàng shǎo lì yī shí yàng zhuāng shì
其形状少丽,依时样妆饰。
yǐ mù zhòng gōng níng dì zhī jì yǐ hóng mèi bàn yǎn qí miàn wēi xiào yāo yě zhī zī chū yú shì biǎo
以目仲躬,凝睇之际,以红袂半掩其面微笑,妖冶之姿,出于世表。
zhòng gōng shén hún huǎng hū ruò bù zhī chí
仲躬神魂恍惚,若不支持。
nǎi tàn yuē sī wèi ruò rén zhī yóu yě
乃叹曰:斯为溺人之由也。
suì bù gù ér tuì
遂不顾而退。
hòu shù yuè yán hàn cǐ jǐng shuǐ bù jiǎn
后数月炎旱,此井水不减。
hū yī rì shuǐ jié
忽一日水竭。
qīng dàn yǒu rén kòu mén yún jìng yuán yǐng qǐng yè
清旦,有人叩门云:敬元颖请谒。
zhòng gōng mìng rù nǎi jǐng zhōng suǒ jiàn zhě
仲躬命入,乃井中所见者。
yī fēi lǜ zhī yī qí zhuāng shì qiān fěn xī shí zhì ěr
衣绯绿之衣,其装饰𫓪粉,悉时制耳。
zhòng gōng yǔ zuò xùn yuē qīng hé yǐ shā rén
仲躬与坐,讯曰:卿何以杀人?
yuán yǐng yuē qiè fēi shā rén zhě cǐ jǐng yǒu dú lóng
元颖曰:妾非杀人者,此井有毒龙。
zì hàn cháo jiàng hòu jū yú cí suì chuān cǐ jǐng
自汉朝绛侯居于兹,遂穿此井。
luò chéng nèi yǒu wǔ dú lóng sī qí yī yě
洛城内有五毒龙,斯其一也。
yuán yǔ tài yī zuǒ yòu shì lóng xiāng de měi wèi méng bì
缘与太一左右侍龙相得,每为蒙蔽。
tiān mìng zhuī zhēng duō tuō gù bù fù jí
天命追征,多托故不赴集。
hǎo shí rén xuè zì hàn yǐ lái shā sān qiān qī bǎi rén yǐ ér shuǐ bù hào hé
好食人血,自汉以来,杀三千七百人矣,而水不耗涸。
mǒu nǎi guó chū fāng zhuì yú jǐng suì wèi lóng suǒ qū shǐ
某乃国初方坠于井,遂为龙所驱使。
wèi yāo huò yǐ yòu rén yòng gōng lóng suǒ shí
为妖惑以诱人,用供龙所食。
shén yú xīn kǔ qíng suǒ fēi yuàn
甚于辛苦,情所非愿。
zuó wèi tài yī shǐ zhě jiāo tì tiān xià lóng shén chǐ xū jí jià
昨为太一使者交替,天下龙神尺须集驾。
zuó yè zǐ shí yǐ cháo tài yī yǐ
昨夜子时,已朝太一矣。
jiān wèi hé nán hàn kān zé sān shù rì fāng huí
兼为河南旱,勘责三数日方回。
jīn jǐng nèi yǐ wú shuǐ jūn zǐ chéng néng mìng jiang táo zhī zé huò tuō sī nán yǐ
今井内已无水,君子诚能命匠淘之,则获脱斯难矣。
ruò rán yuàn zhōng jūn zǐ yī shēng fèng yǎng
若然,愿终君子一生奉养。
shì jiān zhī shì wú bù zhì
世间之事无不致。
yán qì biàn shī suǒ zài
言讫,便失所在。
zhòng gōng dāng shí jí mìng jiang mìng yī qīn xìn yǔ jiang tóng rù jǐng
仲躬当时即命匠,命一亲信,与匠同入井。
zhǔ yuē dàn jiàn yì wù jí shōu
嘱曰:但见异物即收。
zhì dǐ wú bié wù wéi huò gǔ tóng jìng yī méi kuò qī cùn qī fēn
至底无别物,唯获古铜镜一枚,阔七寸七分。
zhòng gōng lìng xǐ jìng zhù xiá nèi
仲躬令洗净,贮匣内。
fén xiāng yǐ fèng zhī sī suǒ wèi jìng yuán yǐng yě
焚香以奉之,斯所谓敬元颖也。
yī gēng hòu yuán yǐng hū zì mén ér rù zhí zào zhú qián shè bài
一更后,元颖忽自门而入,直造烛前设拜。
wèi zhòng gōng yuē xiè shēng chéng zhī ēn zhào zhuó ní zhī xià
谓仲躬曰:谢生成之恩,照浊泥之下。
mǒu xī běn shī kuàng suǒ zhù shí èr jìng zhī dì qī zhě yě
某昔本师旷所铸十二镜之第七者也。
qí zhù shí jiē yǐ rì yuè wèi dà xiǎo zhī chà
其铸时,皆以日月为大小之差。
yuán yǐng zé qī yuè qī rì wǔ shí zhù zhě yě
元颖则七月七日午时铸者也。
zhēn guàn zhōng wéi xǔ jìng zōng bì lán tiáo suǒ zhuì
贞观中,为许敬宗婢兰苕所坠。
yǐ cǐ jǐng shuǐ shēn jiān dú lóng qì suǒ kǔ rén rù zhě mèn jué gù bù kě qǔ suì wèi dú lóng suǒ yì
以此井水深,兼毒龙气所苦,人入者闷绝,故不可取,遂为毒龙所役。
xìng yù jūn zǐ zhèng zhí zhě nǎi huò zhòng jiàn rén jiān ěr rán míng chen nèi wàng jūn zǐ yí chū cǐ zhái
幸遇君子正直者,乃获重见人间耳,然明晨内,望君子移出此宅。
zhòng gōng yuē mǒu yǐ yòng qián jiù jū jīn yí chū hé yǐ qǔ cuò zú zhī suǒ
仲躬曰:某已用钱僦居,今移出,何以取措足之所。
yuán yǐng yuē dàn qǐng jūn zǐ shì zhuāng yī wú yōu yě
元颖曰:但请君子饰装,一无忧也。
jiāng cí qù zhòng gōng fù liú zhī
将辞去,仲躬复留之。
wèn yuē rǔ ān dé yǒu hóng lǜ zhī fěn zhuàng hu
问曰:汝安得有红绿脂粉状乎?
duì yuē mǒu biàn huà wú cháng fēi kě jù shù
对曰:某变化无常,非可具述。
yán qì jí wú suǒ jiàn
言讫,即无所见。
míng dàn hū yǒu yá rén kòu hù jiān lǐng zhái zhǔ lái yè yè yuán zuò wèi jù míng chāo běn gǎi
明旦,忽有牙人叩户,兼领宅主来谒(谒原作谓,据明抄本改。
zhòng gōng biàn qǐng yí jū bìng fū yì bìng zú
)仲躬,便请移居,并夫役并足。
wèi dào zhāi shí qián zhì lì dé fang yī zhái zhōng
未到斋时,前至立德坊一宅中。
qí dà xiǎo jià shù yī rú qīng huà zhě
其大小价数,一如清化者。
qí yá rén yún jià zhí qì běn yī wú yí quē
其牙人云:价值契本,一无遗缺。
bìng jiāo gē qì
并交割讫。
hòu sān rì qí qīng huà zhái jǐng wú gù zì bēng
后三日,其清化宅井,无故自崩。
jiān yán jí táng yú dōng xiāng yī shí xiàn de
兼延及堂隅东厢,一时陷地。
zhòng gōng hòu wén zhàn lèi shèng wèi dà guān
仲躬后文战累胜,为大官。
yǒu suǒ yào shì wèi cháng bù rú yí zhái zhī xiào yě
有所要事,未尝不如移宅之效也。
qí jìng bèi yǒu èr èr yuán zuò sān jù bó yì zhì gǎi
其镜背有二(二原作三,据《博异志》改。
shí bā zì jiē kē dòu shū
)十八字,皆科斗书。
yǐ jīn wén tuī ér xiě zhī yuē wéi jìn xīn gōng èr nián qī yuè qī rì wǔ shí yú shǒu yáng shān qián bái lóng tán zhù chéng cǐ jìng
以今文推而写之曰:维晋新公二年七月七日午时,于首阳山前白龙潭铸成此镜。
qiān nián zài shì
千年在世。
yú bèi shàng huán shū yī zì guǎn tiān wén liè sù
于背上环书,一字管天文列宿。
yī fāng liè zhī zé zuǒ yǒu rì ér yòu yǒu yuè
依方列之,则左有日而右有月。
guī lóng hǔ què bìng rú qí wèi
龟龙虎雀,并如其位。
yú bí sì páng tí yún yí zé zhī jìng
于鼻四旁题云,夷则之镜。
chū bó yì zhì
(出《博异志》)
cáo wáng gāo
曹王皋
táng sì cáo wáng gāo yǒu qiǎo sī jīng yú qì yòng
唐嗣曹王皋有巧思,精于器用。
wèi jīng jīng yuán zuò xíng jù běn shū juàn èr
为荆(荆原作邢,据本书卷二。
wǔ cáo wáng gāo tiáo gǎi
五曹王皋条改。
zhōu jié dù shǐ yǒu jī lǚ shì rén huái èr jié gǔ quān yù qiú tōng yè
)州节度使,有羁旅士人怀二羯鼓棬,欲求通谒。
xiān qǐ yú bīn fǔ bīn fǔ guān zhě xián yà yì yuē qǐ zú shàng yé
先启于宾府,宾府观者咸讶议曰:岂足尚耶?
duì yuē dàn qǐ zhī shàng shū dāng jiě yǐ
对曰:但启之,尚书当解矣。
jí jiàn gāo pěng ér tàn yuē bù yì jīn rì huò féng zhì bǎo
及见,皋捧而叹曰:不意今日获逄至宝。
zhǐ qí gāng yún zhī zhuàng bīn zuǒ wěi wěi huò fù fēi zhī
指其钢匀之状,宾佐唯唯,或腹非之。
gāo yuē zhū gōng xīn wèi xìn hu
皋曰:诸公心未信乎?
mìng qǔ shí bàn zì xuǎn qí jí píng zhèng zhě
命取食拌,自选其极平正者。
lìng zhì quān yú bàn xīn yǐ yóu zhù quān zhōng quān mǎn ér yóu wú juān dī shèn lòu
令置棬于拌心,以油注棬中,棬满而油无涓滴渗漏。
gāo yuē cǐ bì kāi yuán tiān bǎo zhōng gòng yù quān bù rán wú yǐ zhì cǐ
皋曰:此必开元天宝中供御棬,不然无以至此。
wèn qí suǒ zì shì rén yuē mǒu xiān rén zài qián zhōng de yú gāo lì shì zhī jiā
问其所自,士人曰:某先人在黔中,得于高力士之家。
zhòng fāng shēn fú
众方深伏。
bīn fǔ yòu qián wèn shì rén yi cháng jǐ hé
宾府又潜问士人,宜偿几何?
shì rén yuē bù guò sān wàn
士人曰:不过三万。
jí wèi jīn bó qì mǐn qí zhí guǒ chēng shì yān
及遗金帛器皿,其直果称是焉。
chū jié gǔ lù
(出《羯鼓录》)
yú rén
渔人
sū zhōu tài hú rù sōng jiāng kǒu
苏州太湖入松江口。
táng zhēn yuán zhōng yǒu yú rén zài míng chāo běn zài zuò wéi
唐贞元中,有渔人载(明抄本载作为。
xiǎo wǎng
)小网。
shù chuán gòng shí yú rén xià wǎng qǔ yú yī wú suǒ huò
数船共十余人,下网取鱼,一无所获。
wǎng zhōng de wù nǎi shì jìng ér bù shèn dà
网中得物,乃是镜而不甚大。
yú zhě fèn qí wú yú qì jìng yú shuǐ
渔者忿其无鱼,弃镜于水。
yí chuán xià wǎng yòu de cǐ jìng
移船下网,又得此镜。
yú rén yì zhī suì qǔ qí jìng shì zhī cái qī bā cùn
渔人异之,遂取其镜视之,才七八寸。
zhào xíng xī jiàn qí jīn gǔ zàng fǔ kuì rán kě wù qí rén mèn jué ér dào zhòng rén dà jīng
照形悉见其筋骨脏腑,溃然可恶,其人闷绝而倒,众人大惊。
qí qǔ jìng jiàn xíng zhě jí shí jiē dào ǒu tù láng jí
其取镜鉴形者,即时皆倒,呕吐狼藉。
qí yú yī rén bù gǎn qǔ zhào jí yǐ jìng tóu zhī shuǐ zhōng
其余一人,不敢取照,即以镜投之水中。
liáng jiǔ fú chí dào tǔ zhě jì xǐng suì xiāng yǔ guī jiā yǐ wéi yāo guài
良久,扶持倒吐者既醒,遂相与归家,以为妖怪。
míng rì fāng lǐ wǎng gǔ zé suǒ de yú duō yú cháng shí shù bèi
明日方理网罟,则所得鱼多于常时数倍。
qí rén xiān yǒu jí zhě zì cǐ jiē yù
其人先有疾者,自此皆愈。
xún yú gù lǎo cǐ jìng zài jiāng hú měi shù bǎi nián yī chū
询于故老,此镜在江湖,每数百年一出。
rén yì cháng jiàn dàn bù zhī hé jīng líng zhī suǒ shì yě
人亦常见,但不知何精灵之所恃也。
chū yuán huà jì
(出《原化记》)