wèi rén zuàn huǒ qí jùn shì yuán wèi chén bīng zhōu shì zú gāo áo cáo liáng quán guì liǔ qiān zhī yuán sōng hǎo xiàng xián zhū qián yí zhāng yóu gǔ hóu sī zhèng wáng jí shàn lù rén jié yuán yǎn tái zhōng yǔ shěn zǐ róng wǔ yì zōng zhāng héng li liáng bì lái zǐ xún yán zhī wēi cuī shí quán lóng xiāng
魏人钻火齐俊士元魏臣并州士族高敖曹梁权贵柳骞之阮嵩郝象贤朱前疑张由古侯思正王及善逯仁杰袁琰台中语沈子荣武懿宗张衡李良弼来子珣阎知微崔湜权龙襄
wèi rén zuàn huǒ
魏人钻火
wèi rén yè bào jí mìng mén rén zuàn huǒ
魏人夜暴疾,命门人钻火。
shì xī yīn míng
是夕阴暝。
dū pò pō jí
督迫颇急。
mén rén niàn rán yuē jūn zé rén yì dà wú lǐ
门人念然曰:君责人亦大无理。
jīn àn rú qī hé yǐ bù bǎ huǒ zhào wǒ
今暗如漆,何以不把火照我?
dāng de mì zuàn huǒ jù rán hòu yì de ěr
当得觅钻火具,然后易得耳。
kǒng wén jǔ wén zhī yuē zé rén dāng yǐ qí fāng yě
孔文举闻之曰:责人当以其方也。
chū xiào lín
(出《笑林》)
qí jùn shì
齐俊士
hàn shū wáng mǎng zàn yún zǐ sè wā shēng yú fēn rùn wèi
《汉书》·《王莽赞》云:紫色蛙声,余分闰位。
wèi yǐ wěi luàn zhēn
谓以伪乱真。
yán zhī tuī cháng yán wú jìn gòng rén dú shū yǔ yán jí wáng mǎng xíng zhuàng yǒu yī jùn shì zì xǔ zhī shǐ xué míng jià shén gāo nǎi yún wáng mǎng fēi zhí chī mù hǔ wěn yì zǐ sè wā shēng
颜之推常言:吾近共人读书,与言及王莽形状,有一俊士自许知史学,名价甚高,乃云:'王莽非直鸱目虎吻,亦紫色蛙声。
chū yán shì jiā xùn
'(出《颜氏家训》)
yuán wèi chén
元魏臣
yuán wèi zhī shì zài luò jīng shí yǒu yī cái xué zhòng chén xīn de shǐ jì yīn ér pō pī wù
元魏之世,在洛京时,有一才学重臣,新得《史记》音,而颇纰误。
jí jiàn zhuān xū zì wéi xǔ lǜ cuò zuò xǔ yuán
及见颛顼字为许绿,错作许缘。
qí rén suì wèi cháo shì yán cóng lái miù yīn zhuān xù dāng zhuān piāo ěr
其人遂谓朝士言:从来谬音专旭,当专翲耳。
cǐ rén xiān yǒu gāo míng xī rán xíng xìn
此人先有高明,翕然行信。
jī nián zhī hòu gèng gèng yuán zuò shǐ jù míng chāo běn gǎi yǒu shuò rú kǔ xiāng jiū tǎo fāng zhī wù yān
期年之后,更(更原作史,据明抄本改)有硕儒,苦相究讨,方知误焉。
chū yán shì jiā xùn
(出《颜氏家训》)
bīng zhōu shì zú
并州士族
běi qí bīng zhōu yǒu shì zú hǎo wèi kě xiào shī fù qīng miè xíng wèi zhū gōng
北齐并州有士族,好为可笑诗赋,轻蔑邢魏诸公。
zhòng gòng cháo nòng
众共嘲弄。
xū xiāng chèn zàn bì jī niú shāi jiǔ yán zhī
虚相称赞,必击牛酾酒延之。
qí qī míng jiàn rén yě qì ér jiàn zhī
其妻明鉴人也,泣而谏之。
cǐ rén tàn yuē cái huá bù wéi qī zǐ suǒ róng róng xià yuán yǒu yǔ zì jù míng chāo běn shān hé kuàng kuàng yuán zuò xiōng jù míng chāo běn gǎi xíng lù
此人叹曰:才华不为妻子所容(容下原有与字,据明抄本删),何况(况原作兄,据明抄本改)行路。
zhì sǐ bù jué
至死不觉。
chū yán shì jiā xùn
(出《颜氏家训》)
gāo áo cáo
高敖曹
gāo áo cáo cháng wèi zá shī sān shǒu yún zhǒng zǐ de wò shuò xīng xiù tiān wéi qí
高敖曹常为杂诗三首云:冢子地握槊,星宿天围棋。
kāi tán wèng zhāng kǒu juǎn xí chuáng bāo pí
开坛瓮张口,卷席床剥皮。
yòu xiāng sòng zhòng xiāng sòng xiāng sòng zhì qiáo tóu
又:相送重相送,相送至桥头。
péi duī liǎng yǎn lèi nán àn mǎn xiōng chóu
培堆两眼泪,难按满胸愁。
yòu táo shēng máo dàn zǐ hù zhǎng bàng chuí r
又:桃生毛弹子,瓠长棒槌儿。
qiáng yī bì yà dù hé dòng shuǐ shēng pí
墙欹壁亚肚,河冻水生皮。
chū qǐ yán lù
(出《启颜录》)
liáng quán guì
梁权贵
liáng yǒu yī quán guì dú wù běn shǔ dōu fù zhù jiě dūn chī yù yě ér wèi yáng zì
梁有一权贵,读误本《蜀都赋》,注解蹲鸱,芋也,而为羊字。
hòu yǒu rén xiǎng yáng ròu
后有人饷羊肉。
dá shū yún sǔn huì dūn chī
答书云:损惠蹲鸱。
jǔ cháo jīng hài bù jiě shì yì
举朝惊骇,不解事义。
jiǔ hòu xún yì
久后寻绎。
fāng zhī rú cǐ
方知如此。
chū yán shì jiā xùn
(出《颜氏家训》)
liǔ qiān zhī
柳骞之
duò nèi shǐ shè rén hé dōng liǔ qiān zhī zòu shì hǎo cuò
隋内史舍人河东柳骞之,奏事好错。
cháng yǒu zhōu jiā gōng zhǔ biǎo qǐng chū jiā
尝有周家公主,表请出家。
qiān zhī zòu yún zhōu jiā gōng zhǔ shàng biǎo qiú zuò dào rén
骞之奏云:周家公主上表,求作道人。
shàng dà xiào
上大笑。
jí chū yú pú yè qìng zé wèn zhī yuē zòu shì ruò wéi cuò
及出,虞仆射庆则问之曰:奏事若为错。
qiān zhī fù cuò dá yuē zhōu jiā gōng zhǔ yù de huán sú
骞之复错答曰:周家公主,欲得还俗。
qiān zhī lì wèi guāng lù qīng
骞之历位光禄卿。
yuán sōng
阮嵩
táng zhēn guàn zhōng guì yáng lìng yuán sōng qī yán shì jí dù
唐贞观中,桂阳令阮嵩,妻阎氏,极妒。
sōng zài tīng huì kè yǐn zhào nǚ nú gē
嵩在厅会客饮,召女奴歌。
yán bèi fā xiǎn zú tǎn bì bá dāo zhì xí
阎被发跣足袒臂,拔刀至席。
zhū kè jīng sàn sōng fú chuáng xià nǚ nú láng bèi ér bēn
诸客惊散,嵩伏床下,女奴狼狈而奔。
cì shǐ cuī miǎo wèi sōng zuò kǎo cí yún fù qiáng fū ruò nèi gāng wài róu
刺史崔邈为嵩作考词云:妇强夫弱,内刚外柔。
yī qī bù néng jìn zhǐ bǎi xìng rú hé zhěng sù
一妻不能禁止,百姓如何整肃?
qī jì lǐ jiào bù xiū fu yòu jīng shén hé zài
妻既礼教不修,夫又精神何在?
kǎo xià
考下。
shěng fú jiě jiàn rèn
省符,解见任。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
hǎo xiàng xián
郝象贤
táng hǎo xiàng xián shì zhōng chù jùn zhī sūn dùn qiū lìng nán róng zhī zǐ yě ruò guàn
唐郝象贤,侍中处俊之孙,顿丘令南容之子也,弱冠。
zhū yǒu shēng wèi zhī zì yuē chǒng zhī měi yú fù qián chēng zì
诸友生为之字曰宠之,每于父前称字。
fù dài zhī yuē rǔ péng yǒu jí xián wú wèi rǔ shè zhuàn kě mìng zhī yě
父绐之曰:汝朋友极贤,吾为汝设馔,可命之也。
yì rì xiàng xián yīn yāo zhì shí shù rén nán róng yǐn shēng yǔ zhī yǐn wèi yuē yàn yún sān gōng hòu chū sǐ gǒu
翌日,象贤因邀致十数人,南容引生与之饮,谓曰:谚云:'三公后,出死狗。
xiǎo ér chéng yú láo zhū jūn zhì zì sǔn nán róng zhī shēn shàng kě qǐ kě bō jí shì zhōng yě
'小儿诚愚,劳诸君制字,损南容之身尚可,岂可波及侍中也?
yīn qì tì zhòng cán ér tuì
因泣涕,众惭而退。
chǒng zhī zhě fǎn yǔ wèi chī zhǒng yě
宠之者,反语为痴种也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
zhū qián yí
朱前疑
zhōu zhū qián yí qiǎn dùn wú shí róng mào jí chǒu
周朱前疑浅钝无识,容貌极丑。
shàng shū yún chén mèng jiàn bì xià bā bǎi suì
上书云:臣梦见陛下八百岁。
jí shòu shí yí é qiān láng zhōng
即授拾遗,俄迁郎中。
chū shǐ huí yòu shàng shū yún wén sōng shān chàng wàn suì shēng
出使回,又上书云:闻嵩山唱万岁声。
jí cì fēi yú dài wèi rù wǔ pǐn yú lǜ yī shān shàng dài zhī
即赐绯鱼袋,未入五品,于绿衣衫上带之。
cháo yě mò bù guài xiào
朝野莫不怪笑。
hòu qì dān fǎn yǒu chì jīng guān chū mǎ yì pǐ gōng jūn zhě jí chou wǔ pǐn
后契丹反,有敕京官出马一匹供军者,即酬五品。
qián yí mǎi mǎ nà qì biǎo suǒ fēi
前疑买马纳讫,表索绯。
shàng nù pī qí zhuàng jí fàng guī qiū yuán
上怒,批其状:即放归丘园。
fèn huì ér zú
愤恚而卒。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
zhāng yóu gǔ
张由古
táng zhāng yóu gǔ yǒu lì cái ér wú xué shù lèi lì tái shěng
唐张由古有吏才而无学术,累历台省。
cháng yú zhòng zhōng tàn bān gù yǒu dà cái ér wén zhāng bù rù wén xuǎn
尝于众中,叹班固有大才,而文章不入《文选》。
huò wèi zhī yuē liǎng dū fù yān shān míng diǎn yǐn děng bìng rù wén xuǎn hé wéi yán wú
或谓之曰:《两都赋》、《燕山铭》、《典引》等,并入《文选》,何为言无?
yóu gǔ yuē cǐ bìng bān mèng jiān wén zhāng hé guān bān gù shì
由古曰:此并班孟坚文章,何关班固事。
wén zhě yǎn kǒu ér xiào
闻者掩口而笑。
yòu wèi tóng guān yuē zuó mǎi de wáng sēng rú jí gài sēng rú yě dà yǒu dào lǐ
又谓同官曰:昨买得《王僧襦集》,(盖僧孺也)大有道理。
dù wén fàn zhī qí wù yīng shēng yuē wén fàn yì mǎi de fú páo jí bèi shèng sēng rú rú yuán zuò rú jù xǔ běn gǎi jí
杜文范知其误,应声曰:文范亦买得《佛袍集》,倍胜《僧襦(襦原作儒,据许本改)集》。
yóu gǔ jìng bù zhī jué
由古竟不知觉。
lèi qiān sī jì yuán wài
累迁司计员外。
yǐ zuì fàng yú tíng zhōu
以罪放于庭州。
shí zhōng shū lìng xǔ jìng zōng zōng lǐ zhào yù
时中书令许敬宗综理诏狱。
tiè zhào zhī
帖召之。
yóu gǔ xǐ zhì zé wèi suǒ zé jù ér shǒu zhàn hù zhuì yú de kǒu bù néng yán
由古喜,至则为所责,惧而手战,笏坠于地,口不能言。
chū wèi diàn zhōng zhèng bān yǐ shàng shū láng yǒu cuò lì zhě wèi yǐn jià yuē yuán wài láng xiǎo ér nán gòng yǔ kě bí chōng shàng dǎ
初为殿中正班,以尚书郎有错立者,谓引驾曰:员外郎小儿难共语,可鼻冲上打。
cháo shì bǐ zhī
朝士鄙之。
chū dà táng xīn yǔ
(出《大唐新语》)
hóu sī zhèng
侯思正
táng hóu sī zhèng chū zì zào lì yán yīn bù zhèng yǐ gào biàn shòu shì shū yù shǐ
唐侯思正出自皂隶,言音不正,以告变授侍书御史。
àn zhì yù kē kù rì shén
按制狱,苛酷日甚。
cháng àn zhōng chéng wèi yuán zhōng yuē jí chéng bái sī mǎ bù rán jí chī mèng qīng
尝按中丞魏元忠曰:急承白司马,不然,即吃孟青。
bái sī mǎ zhě luò yáng yǒu bǎn hào yuē bái sī mǎ bǎn
白司马者,洛阳有坂,号曰白司马坂。
mèng qīng zhě jiāng jūn xìng mèng míng qīng céng zhàng shā láng yà wáng chōng zhě yě
孟青者,将军姓孟名青,曾杖杀琅玡王冲者也。
sī zhèng lǘ xiàng yōng rén cháng yǐ cǐ yán bī zhū qiú
思正闾巷庸人,常以此言逼诸囚。
yuán zhōng cí qì bù qū sī zhèng nù ér dǎo yè zhī
元忠辞气不屈,思正怒而倒曳之。
yuán zhōng xú qǐ yuē wǒ bó mìng rú chéng è lǘ ér zhuì jiǎo wèi dèng dèng zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ suǒ guà suì bèi zéi yè ěr
元忠徐起曰:我薄命,如乘恶驴而坠,脚为镫(镫字原空缺,据明抄本补)所挂,遂被贼曳耳。
sī zhèng dà nù yòu yè zhī yuē rǔ jù hàn zhì shǐ zòu zhǎn zhī
思正大怒,又曳之曰:汝拒捍制使,奏斩之。
yuán zhōng yuē hóu sī zhèng rǔ jīn wèi guó jiā yù shǐ xū shi lǐ yí qīng zhòng
元忠曰:侯思正,汝今为国家御史,须识礼仪轻重。
rú cǐ xū wèi yuán zhōng tóu hé bù yǐ jù jié qù
如此须魏元忠头,何不以锯截去!
wú wéi yì wǒ fǎn
无为抑我反。
nài hé pèi fú zhū fú qīn xián tiān mìng bù néng xíng zhèng dào zhī shì
奈何佩服朱绂,亲衔天命,不能行正道之事。
nǎi yán bái sī mǎ mèng qīng shì hé yán yě
乃言白司马孟青,是何言也?
ruò fēi wèi yuán zhōng wú rén yǎng jiào
若非魏元忠,无人仰教。
sī zhèng jīng qǐ sǒng zuò zuò zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ yuē sī zhèng sǐ zuì shí bù jiě xìng méng zhōng chéng jiàn jiào
思正惊起,悚怍(怍字原空缺,据明抄本补)曰:思正死罪,实不解,幸蒙中丞见教。
nǎi yǐn shàng jiē lǐ zuò ér wèn zhī
乃引上阶,礼坐而问之。
yuán zhōng xú jiù zuò zì ruò
元忠徐就坐自若。
yòu sī zhèng yán yīn bù zhèng
又思正言音不正,
shí duàn tú shā
时断屠杀,
sī zhèng yuē jīn duàn tú shā
思正曰:今断屠杀,
jī gǔ lí fǎn yú yú zhū jì lǘ lóu jù jū bù dé chī kǔ chǐ fǎn
鸡、(古梨反)鱼、(愚)猪、(计)驴(蒌)俱(居)不得吃(苦豉反),
wèi wèi zì yuán kòng quē
谓(谓字原空缺,
jù míng chāo běn bǔ kōng chī mǐ mǐ miàn miè zhī qù shēng
据明抄本补)空吃米(弭)面(灭之去声),
rú nòu qí hé de bǎo
如(檽齐)何得饱。
shì yù shǐ huò xiàn kě xiào zhī
侍御史霍献可笑之。
sī zhèng su yú zé tiān
思正诉于则天。
zé tiān nù wèi xiàn kě yuē wǒ zhī sī zhèng bù shí zì wǒ yǐ yòng zhī qīng xiào hé yě
则天怒谓献可曰:我知思正不识字,我已用之,卿笑何也?
xiàn kě jù yán jī zhū zhī shì zé tiān yì dà xiào
献可具言鸡猪之事,则天亦大笑。
sī zhèng cháng mìng zuò lóng bǐng wèi wèi zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ shàn zhě yuē yǔ wǒ zuò lóng bǐng kě suō cōng zuò
思正尝命作笼饼,谓(谓字原空缺,据明抄本补)膳者曰:与我作笼饼,可缩葱作。
bǐ shì lóng bǐng cōng duō ér ròu shǎo
比市笼饼,葱多而肉少。
gù lìng suō cōng jiā ròu yě
故令缩葱加肉也。
shí rén hào wèi suō cōng shì yù shǐ
时人号为缩葱侍御史。
shí lái jùn chén qì gù qī zòu bī qǔ tài yuán wáng qìng shēn nǚ sī zhèng yì zòu qǐng qǔ zhào jùn li zì yì nǚ chì zhèng shì shāng liáng
时来俊臣弃故妻,奏逼娶太原王庆诜女,思正亦奏请娶赵郡李自挹女,敕政事商量。
fèng gé shì láng li zhāo dé fǔ zhǎng wèi zhū xiāng yuē dà kě xiào dà kě xiào
凤阁侍郎李昭德抚掌谓诸相曰:大可笑,大可笑。
zhū xiāng wèn zhī zhāo dé yuē wǎng nián lái jùn chén zéi jié wáng qìng qìng zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ shēn nǚ yǐ dà rǔ guó
诸相问之,昭德曰:往年来俊臣贼劫王庆(庆字原空缺,据明抄本补)诜女,已大辱国。
jīn rì cǐ nú yòu qǐng qǔ qǔ zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ li zì yì nǚ wú nǎi fù rǔ guó yé
今日此奴又请娶(娶字原空缺,据明抄本补)李自挹女,无乃复辱国耶?
shì suì qǐn
开河之事也就作罢。
jìng wèi li zhāo dé bǎng shā zhī
竟为李昭德榜杀之。
chū yù shǐ tái jì
(出《御史台记》)
wáng jí shàn
王及善
táng wáng jí shàn cái xíng yōng wěi fēng shén dùn zhuó
唐王及善才行庸猥,风神钝浊。
wèi nèi shǐ shí rén hào wèi jiū jí fèng chí
为内史时,人号为鸠集凤池。
é qiān wén chāng yòu xiāng wú tā zhèng dàn bù xǔ lìng shǐ zhī zhī yuán zuò shuāng jù míng chāo běn gǎi lǘ rù tái zhōng rì pò zhú wú shí zàn shě
俄迁文昌右相,无他政,但不许令史之(之原作双,据明抄本改)驴入台,终日迫逐,无时暂舍。
shí rén hào qū lǘ zǎi xiàng
时人号驱驴宰相。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
lù rén jié
逯仁杰
zhōu cháo yǒu lù rén jié hé yáng rén
周朝有逯仁杰,河阳人。
zì dì guān lìng shǐ chū shàng shū gǎi tiān xià zhàng shì pō shèn fán xì fǎ lìng zī zhāng
自地官令史出尚书,改天下帐式,颇甚繁细,法令滋章。
měi cūn lì shè guān réng zhì píng zhí lǎo sān yuán zhǎng bù àn shè suǒ yuè
每村立社官,仍置平直老三员,掌簿案,设锁钥。
shí yáng jiǔ mù rén jiē sàn táo
十羊九牧,人皆散逃。
ér zǎi xiàng qiǎn shí yǐ wéi wàn dài jiē kě xíng shòu rén jié dì guān láng zhōng
而宰相浅识,以为万代皆可行,授仁杰地官郎中。
shù nián bǎi xìng kǔ zhī qí fǎ zhú qǐn
数年,百姓苦之,其法逐寝。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
yuán yǎn
袁琰
zhōu kǎo gōng lìng shǐ yuán yǎn guó jì zhòng rén jù huì chōng lù shì gòu dàng
周考功令史袁琰,国忌,众人聚会,充录事勾当。
suì pàn yuē cáo sī fán nào wú shí zàn xián
遂判曰:曹司繁闹,无时暂闲。
bù yīn guó jì zhī chén wú yǐ zhǎn qí huān xiào
不因国忌之辰,无以展其欢笑。
hé zuò chī zhī
合坐嗤之。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
tái zhōng yǔ
台中语
zhōu xià guān shì láng hóu zhī yī nián lǎo chì fàng zhì shì
周夏官侍郎侯知一,年老,敕放致仕。
shàng biǎo bù fú yú cháo táng yǒng yuè chí zǒu yǐ shì qīng biàn
上表不伏,于朝堂踊跃驰走,以示轻便。
zhāng cóng dīng yōu zì qǐng qǐ fù
张琮丁忧,自请起复。
lì bù zhǔ shì gāo yún mǔ sāng qīn qī wèi jǔ āi
吏部主事高筠,母丧,亲戚为举哀。
yún yuē wǒ bù néng zuò xiào
筠曰:我不能作孝。
yuán wài láng zhāng xī zhēn bèi sòng zhà zāo mǔ yōu bù kěn qǐ duì
员外郎张牺贞,被讼,诈遭母忧,不肯起对。
shí tái zhōng wèi zhī yǔ yuē hóu zhī yī bù fú zhì shì
时台中为之语曰:侯知一不伏致仕。
zhāng cóng zì qǐng qǐ fù gāo yún bù kěn zuò xiào zhāng qī zhēn qíng yuàn zāo yōu jiē fēi míng jiào zhōng rén bìng shì wáng huà wài wù
张悰自请起复,高筠不肯作孝,张栖贞情愿遭忧,皆非名教中人,并是王化外物。
shòu xīn rén miàn bù qí rán hu
兽心人面,不其然乎?
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
shěn zǐ róng
沈子荣
zhōu dà guān xuǎn rén shěn zǐ róng sòng pàn èr bǎi dào shì rì bù xià bǐ
周大官选人沈子荣诵判二百道,试日不下笔。
rén wèn zhī róng yuē wú fēi mìng yě jīn rì sòng pàn wú yī xiāng dāng yǒu yī dào jī tóng rén míng yòu bié
人问之,荣曰:无非命也,今日诵判,无一相当,有一道迹同,人名又别。
zhì lái nián xuǎn pàn shuǐ wèi
至来年选,判水硙。
yòu bù xià bǐ
又不下笔。
rén wèn zhī yuē wǒ sòng shuǐ wèi nǎi shì lán tián jīn wèn zhī fù píng rú hé xià bǐ
人问之,曰:我诵水硙,乃是蓝田,今问之富平,如何下笔。
wén zhě mò bù fǔ zhǎng yān
闻者莫不抚掌焉。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
wǔ yì zōng
武懿宗
zhōu zé tiān nèi yàn shén lè hé nèi wáng yì zōng hū rán qǐ zòu yuē chén jí gào jūn zi jí gào fù
周则天内宴甚乐,河内王懿宗忽然起奏曰:臣急告君,子急告父。
zé tiān dà jīng yǐn qián wèn zhī duì yuē chén fēng wù chéng qián fǔ jiā zì zhēng
则天大惊,引前问之,对曰:臣封物,承前府家自征。
jìn chì zhōu xiàn zhēng sòng dà yǒu sǔn shé
近敕州县征送,大有损折。
zé tiān dà nù yǎng guān wū chuán liáng jiǔ yuē zhèn zhū qīn yǐn zhèng lè rǔ shì qīn wáng wèi sān èr bǎi hù fēng jǐ jīng shā wǒ bù kān zuò wáng
则天大怒,仰观屋椽,良久曰:朕诸亲饮正乐,汝是亲王,为三二百户封,几惊杀我,不堪作王。
lìng yè xià
令曳下。
yì zōng miǎn guān bài fú zhū wáng jiù zhī yuē yì zōng yú dùn wú yì yǐ
懿宗免冠拜伏,诸王救之曰:懿宗愚钝,无意矣。
shàng nǎi shì zhī
上乃释之。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
zhāng héng
张衡
zhōu zhāng héng lìng shǐ chū shēn wèi zhì sì pǐn jiā yī jiē hé rù sān pǐn yǐ tuán jiǎ
周张衡,令史出身,位至四品,加一阶,合入三品,已团甲。
yīn tuì cháo lù páng jiàn zhēng bǐng xīn shú suì shì qí yī mǎ shàng shí zhī
因退朝,路旁见蒸饼新熟,遂市其一,马上食之。
bèi yù shǐ tán zòu
被御史弹奏。
zé tiān jiàng chì liú wài chū shēn bù xǔ rù sān pǐn
则天降敕:流外出身,不许入三品。
suì luò jiǎ
遂落甲。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
li liáng bì
李良弼
zhōu yòu shí yí li liáng bì zì jīn chún jiá hǎo tán xuán lǐ qǐng shǐ běi fān shuō gǔ dǔ lù
周右拾遗李良弼,自矜唇颊,好谈玄理,请使北蕃说骨笃禄。
xiōng nú yǐ mù pán shèng fèn sì zhī lín yǐ bái rèn
匈奴以木盘盛粪饲之,临以白刃。
bì jù shí yī pán bìng jǐn nǎi fàng hái
弼惧,食一盘并尽,乃放还。
rén jī zhī yuē li shí yí néng shi tū jué zhī yí
人讥之曰:李拾遗能拾突厥之遗。
chū wéi zhēn yuán lìng zhì mǎn hái yíng zhōu
出为真源令,秩满,还瀛州。
yù qì dān zéi sūn wàn róng shǐ hé ā xiǎo qǔ cāng yíng jì jì yuán zuò fèn jù míng chāo běn gǎi jù rù míng chāo běn wú rù zì
遇契丹贼孙万荣,使何阿小取沧、瀛、冀(冀原作粪,据明抄本改)具入(明抄本无入字)。
liáng bì wèi lù chéng lìng li huái bì yuē sūn zhě hú sūn jí shì mí hóu nán kě dāng yě
良弼谓鹿城令李怀璧曰:孙者胡孙,即是猕猴,难可当也。
wàn zì zhě yǒu cǎo
万字者有草。
jí shì cǎo zhōng cáng
即是草中藏。
quàn huái bì jiàng
劝怀璧降。
hé ā xiǎo shòu huái bì sān pǐn jiāng jūn
何阿小授怀璧三品将军。
ā xiǎo bài huái bì jí liáng bì fù zǐ sì rén bìng wèi hé nèi wáng wǔ yì zōng zhǎn zhī
阿小败,怀璧及良弼父子四人,并为河内王武懿宗斩之。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
lái zǐ xún
来子珣
táng lái zǐ xún zé tiān wěi zhī àn zhì yù duō xī zhǐ
唐来子珣,则天委之按制狱,多希旨。
cì xìng wǔ shì zì jiā chén
赐姓武氏,字家臣。
dīng fù yōu qǐ fù lèi jiā yóu jī jiāng jūn yòu yǔ lín jūn zhōng láng jiàng
丁父忧起复,累加游击将军右羽林军中郎将。
cháng yì jǐn bàn bì yán xiào zì ruò
常衣锦半臂,言笑自若。
cháo shì qiào zhī yù dé zhāng yuán yī hǎo jī xuè yuē qǐ yǒu wǔ jiā ér wèi nǐ lái jiā lǎo wēng zhì fú yé
朝士诮之,谕德张元一好讥谑,曰:岂有武家儿,为你来家老翁制服耶?
chū yù shǐ tái jì
(出《御史台记》)
yán zhī wēi
阎知微
zhōu chūn guān shàng shū yán zhī wēi yōng suǒ nú qiè shǐ rù fán shòu mò chuò fēng wèi hàn kè hán
周春官尚书阎知微庸琐驽怯,使入蕃,受默啜封为汉可汗。
zéi rù héng dìng qiǎn zhī wēi xiān wǎng zhào zhōu zhāo wèi
贼入恒定,遣知微先往赵州招慰。
qiāng qiāng jūn chén lìng yīng děng shǒu chéng xī miàn zhī wēi wèi lìng yīng yuē chén jiāng jūn hé bù zǎo jiàng xià kè hán bīng dào rán hòu jiàng zhě jiǎn tǔ wú yí
将将军陈令英等守城西面,知微谓令英曰:陈将军何不早降下,可汗兵到然后降者,剪土无遗。
lìng yīng bù dá
令英不答。
zhī wēi chéng chéng yuán zuò chéng jù míng chāo běn gǎi xià lián shǒu tà gē chēng wàn suì lè
知微城(城原作成,据明抄本改)下连手踏歌,称万岁乐。
lìng yīng yīng yuán zuò bīng jù míng chāo běn gǎi yuē shàng shū guó jiā bā zuò shòu wěi fēi qīng fān wèi zéi tà gē wú cán yě
令英(英原作兵,据明抄本改)曰:尚书国家八座,受委非轻,翻为贼踏歌,无惭也。
zhī wēi réng chàng yuē wàn suì lè wàn suì nián bù zì yóu wàn suì lè
知微仍唱曰:万岁乐,万岁年,不自由,万岁乐。
shí rén bǐ zhī
时人鄙之。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
cuī shí
崔湜
táng cuī shí wèi lì bù shì láng tān zòng
唐崔湜为吏部侍郎,贪纵。
xiōng píng dì lì fù xié zi wēi xián shòu zhǔ qiú zāng wū láng jí
兄凭弟力,父挟子威,咸受嘱求,赃污狼籍。
fù yì wèi sī lè shòu xuǎn rén qián shí bù zhī zhī yě
父挹,为司乐,受选人钱,湜不之知也。
cháng míng fàng zhī qí rén su yuē gōng qīn jiāng lüè qù hé wéi bù yǔ guān
长名放之,其人诉曰:公亲将略去,何为不与官?
shí yuē suǒ qīn wèi shuí
湜曰:所亲为谁?
wú zhuō qǔ biān shā
吾捉取鞭杀。
yuē biān jí zāo yōu
曰:鞭即遭忧。
shí dà nù cán
湜大怒惭。
zhǔ shàng yǐ shí fù nián lǎo guā chū shú cì yī kē
主上以湜父年老,瓜初熟,赐一颗。
shí yǐ guā yí qiè bù jí qí fù
湜以瓜遗妾,不及其父。
cháo yě qiào zhī
朝野诮之。
shí cuī cén zhèng yīn bìng wèi lì bù
时崔、岑、郑愔,并为吏部。
jīng zhōng yáo zhī yuē cén yì liáo zǐ hòu cuī shí lìng gōng sūn sān rén xiāng bǐ jiē mò hè duō zuì hún
京中谣之曰:岑义獠子后,崔湜令公孙,三人相比接,莫贺咄最浑。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
quán lóng xiāng
权龙襄
táng zuǒ wèi jiāng jūn quán lóng xiāng xìng biǎn jí cháng zì jīn néng shī
唐左卫将军权龙襄性褊急,常自矜能诗。
tōng tiān nián zhōng wèi cāng zhōu là shǐ chū dào nǎi wèi shī chéng zhōu guān yuē yáo kàn cāng hǎi chéng yáng liǔ yù qīng qīng
通天年中,为沧州剌史,初到,乃为诗呈州官曰:遥看沧海城,杨柳郁青青。
zhōng yāng yī qún hàn jù zuò dǎ bēi gōng
中央一群汉,聚坐打杯觥。
zhū gōng xiè yuē gōng yǒu yì cái
诸公谢曰:公有逸才。
xiāng yuē bù gǎn chèn yùn ér yǐ
襄曰:不敢,趁韵而已。
yòu qiū rì shù huái yuē yán qián fēi qī bǎi xuě bái hòu yuán qiáng
又秋日,《述怀》曰:檐前飞七百,雪白后园强。
bǎo shí fáng lǐ cè jiā fèn jí yě láng
饱食房里侧,家粪集野蜋。
cān jūn bù xiǎo qǐng shì xiāng yuē yào zǐ yán qián fēi
参军不晓,请释,襄曰:鹞子檐前飞。
zhí qī bǎi wén
值七百文。
xǐ shān guà hòu hòu yuán zuò bǐ jù míng chāo běn gǎi yuán gàn bái rú xuě
洗衫挂后(后原作彼,据明抄本改)园,干白如雪。
bǎo shí fáng zhōng cè wò jiā lǐ lǐ yuán zuò xiāng jù míng chāo běn gǎi biàn zhuǎn jí de yě zé qiāng láng
饱食房中侧卧,家里(里原作襄,据明抄本改)便转,集得野泽蜣螂。
tán zhě chī zhī
谈者嗤之。
huáng tài zǐ yàn xià rì fù shī yán shuāng bái hào hào míng yuè chì tuán tuán
皇太子宴,夏日赋诗:严霜白浩浩,明月赤团团。
tài zǐ shòu bǐ wèi zàn yuē lóng xiāng cái zǐ qín zhōu rén shì
太子授笔为赞曰:龙襄才子,秦州人士。
míng yuè zhòu yào yán shuāng xià qǐ
明月昼耀,严霜夏起。
rú cǐ shī zhāng chèn yùn ér yǐ
如此诗章,趁韵而已。
xiāng yǐ zhāng yì zhī shì chū wéi róng shān fǔ zhé chōng
襄以张易之事,出为容山府折冲。
shén lóng zhōng zhuī rù nǎi shàng shī yuē wú shì xiàng róng shān jīn rì xiàng dōng dōu
神龙中追入,乃上诗曰:无事向容山,今日向东都。
bì xià chì jìn lái jīn zuò yòu jīn wú
陛下敕进来,今作右金吾。
yòu wèi xǐ yǔ shī yuē àn qù yě méi yǔ míng lái yě méi yún
又为喜雨诗曰:暗去也没雨,明来也没云。
rì tou hè chì chū dì shàng lǜ yūn yīn
日头赫赤出,地上绿氲氤。
wèi yíng zhōu shǐ rì xīn guò suì jīng zhōng shù rén fù shū yuē gǎi nián duō gǎn jìng xiǎng tóng zhī
为瀛州史日,新过岁,京中数人附书曰:改年多感,敬想同之。
zhèng xīn huàn guān rén jí yún yǒu zhào gǎi nián hào wèi duō gǎn yuán nián
正新唤官人集云:有诏改年号为多感元年。
jiāng shū chéng pàn sī yǐ xià
将书呈判司已下。
zhòng rén dà xiào
众人大笑。
lóng xiāng fù cè tīng guài chì shū lái chí
龙襄复侧听,怪敕书来迟。
gāo yáng bó yě liǎng xiàn jìng de chén dié lóng xiāng nǎi pàn yuē liǎng xiàn jìng de fēi zhōu bù cái
高阳博野两县,竞地陈牒,龙襄乃判曰:两县竞地,非州不裁。
jì shì liǎng xiàn yú lǐ wú fáng fù sī
既是两县,于理无妨付司。
quán lóng xiāng shì
权龙襄示。
diǎn yuē bǐ lái zhǎng guān pàn shì jiē bù zhe xìng
典曰:比来长官判事,皆不著姓。
lóng xiāng yuē yú rén bù jiě ruò bù zhe xìng zhī wǒ shì shuí jiā làng lǘ yě
龙襄曰:余人不解,若不著姓,知我是谁家浪驴也。
lóng xiāng bù zhī jì rì wèi fǔ shǐ yuē hé míng sī jì
龙襄不知忌日,谓府史曰:何名私忌?
duì yuē fù mǔ wáng rì qǐng jià dú zuò fáng zhōng bù chū
对曰:父母亡日,请假,独坐房中不出。
xiāng zhì rì yú fáng zhōng jìng zuò yǒu qīng gǒu tū rù lóng xiāng dà nù yuē chōng pò wǒ jì
襄至日,于房中静坐,有青狗突入,龙襄大怒曰:冲破我忌。
gèng chén dié gǎi zuò míng cháo hǎo zuò jì rì
更陈牒,改作明朝,好作忌日。
tán zhě xiào zhī
谈者笑之。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)