guǐ shén xià li jìn shì hóu shēng yuán jì qiān shào yuán xiū zhōu ǎi zhèng qǐ zhū zhěng wéi jiàn zhèng jiù
鬼神下李进士侯生袁继谦邵元休周蔼郑起朱拯韦建郑就
mèng yóu shàng yīng táo qīng yī dú gū xiá shū
梦游上樱桃青衣独孤遐叔
guǐ shén xià
鬼神下
li jìn shì
李进士
yǒu jìn shì xìng li wàng jì míng
有进士姓李,忘记名。
cháng mèng jiàn shù rén lái lái yuán zuò yún
尝梦见数人来(来原作云。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
zhuī qù
)追去。
zhì yī chéng rù mén yǒu tīng shì yǔ hóng zhuàng
至一城,入门有厅,室宇宏壮。
chū bú jiàn rén li jìng shēng táng cè zuò chuáng jiǎo
初不见人,李径升堂,侧坐床角。
hū yǒu yī rén chí zhàng jī jǐ mà yún hé wù xīn guǐ gǎn zuò wáng chuáng
忽有一人,持杖击己,骂云:何物新鬼,敢坐王床。
li jìng zǒu chū
李径走出。
qǐng zhī mén nèi chuán shēng wáng chū yīn jiàn zǐ yī rén shēng zuò suǒ yóu yǐn lǐng rén
顷之,门内传声王出,因见紫衣人升坐,所由引领人。
wáng wèn wèn yuán zuò mén
王问:(问原作门。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
qí hé gù dào mèi fū qián
)其何故盗妹夫钱?
chū bù zhī wù
初不之悟。
wáng yuē rǔ yǔ tā mài mǎ hé dé èr shí qī qiān rǔ xū gèng gèng yuán zuò yú
王曰:汝与他卖马,合得二十七千,汝须更(更原作臾。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
qǔ sān shí míng chāo běn wú shí zì
)取三十(明抄本无十字。
qiān cǐ fēi dào yé
)千,此非盗耶?
xū yú jiàn fēi yī rén zhì wèi li chén xiè cǐ rén shàng yǒu mìng wèi hé jí liú zhù dàn lìng sòng qián hái ěr
须臾,见绯衣人至,为李陈谢:此人尚有命,未合即留住,但令送钱还耳?
wáng xiàn shí wǔ rì jì huì bù liǎo dāng gèng zhuī duì
王限十五日,计会不了,当更追对。
li jì jué wèi mèng shì dàn shì lǐ bù zú xìn
李既觉,为梦是诞事,理不足信。
hòu shí yú rì yǒu mó jìng rén zhì qí jiā zì xíng shàn zhàn
后十余日,有磨镜人至其家,自行善占。
jiā rén shǐ zhàn yǒu yàn jìng yǐ bái li
家人使占有验,竞以白李。
li qīn zhì qí suǒ wèn yún hé wù xiǎo rén kuáng huò zhū xià
李亲至其所,问云:何物小人,诳惑诸下。
mó jìng zhě nù yún mài mǎ qiè zī wáng lìng jì huì jīn xiàn yù mǎn bù hái yī qián wáng jí zhuī jūn
磨镜者怒云:卖马窃资,王令计会,今限欲满,不还一钱,王即追君。
jūn hé gǎn mà guó shì yě
君何敢骂国士也?
li jīng guài shì mèng zhōng shì yīn bài xiè zhī wèn hé yóu zhī cǐ
李惊怪是梦中事,因拜谢之,问何由知此。
mó jìng yún zuó zhū yī xiāng jiù zhě shì jūn zēng zǔ
磨镜云:昨朱衣相救者,是君曾祖。
kǒng jūn gèng bèi zhuī suǒ yǐ lìng wǒ xiāng bào
恐君更被追,所以令我相报。
li yán mèi fū yǐ sǐ qián wú hái suǒ
李言妹夫已死,钱无还所。
mó jìng yún dàn shī pín gài jí sàn zhū sì yún wéi wáng mèi fū shī zé kě yǐ
磨镜云:但施贫丐,及散诸寺,云为亡妹夫施,则可矣。
rú yán sàn qián yì bù zhuī yě
如言散钱,亦不追也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
hóu shēng
侯生
shàng gǔ hóu shēng zhě jiā yú jīng mén
上谷侯生者,家于荆门。
yǐ míng jīng rù shì diào bǔ sòng zhōu yú chéng xiàn
以明经入仕,调补宋州虞城县。
chū qǔ nán yáng hán shì nǚ wǔ nián yǐ
初娶南阳韩氏女,五年矣。
hán shì cháng xī mèng huáng yī zhě shù bèi zhào chū qí mén xié dōng xíng shí yú lǐ zhì yī guān shǔ
韩氏尝夕梦黄衣者数辈召,出其门,偕东行十余里,至一官署。
qí yǔ xià liè lì zú shù shí bèi xuān yǔ huá zhuàng rén wù jí zhòng
其宇下列吏卒数十辈,轩宇华壮,人物极众。
yòu yǐn zhì yī yuàn yǒu yī qīng yī wēi guān fāng jù zhuàng shén jùn zhì
又引至一院,有一青衣,危冠方屦,壮甚峻峙。
zuǒ yòu zhě shù bǎi jī àn yīn xí luó liè qián hòu
左右者数百,几案茵席,罗列前后。
hán shì zài bài
韩氏再拜。
é yǒu yī fù rén nián èr shí xǔ shēn cháng fēng lì yī bì rú jiàng xiù yǐ jīn yù chāi wéi shǒu shì zì mén ér lái chēng lú shì
俄有一妇人年二十许,身长丰丽,衣碧襦绛袖,以金玉钗为首饰,自门而来,称卢氏。
wèi hán shì yuē qiè yǔ zi chóu dí qiě jiǔ zi zhī zhī hu
谓韩氏曰:妾与子仇敌且久,子知之乎?
hán shì yuē qiè yī nǚ zǐ wèi cháng chū shēn guī ān dé yǒu chóu dí yé
韩氏曰:妾一女子,未尝出深闺,安得有仇敌耶?
lú shì sè shén nù yuē wǒ qián shēn cháng wèi zhí guān zi wū gào wǒ zuì ér dài zhī shǐ wú bìn chì cǎo yě ér sǐ qǐ fēi chóu dí hu
卢氏色甚怒曰:我前身尝为职官,子诬告我罪而代之,使吾摈斥草野而死,岂非仇敌乎?
jīn wǒ su yú shàng dì qiě yù xuě qián shēn yuān
今我诉于上帝,且欲雪前身冤。
dì cóng wú qǐng rǔ zhī sǐ bù zhāo xī yǐ
帝从吾请,汝之死不朝夕矣。
hán shì yì jù yù yǐ cí jù ér lú shì dié dié bù yǐ
韩氏益惧,欲以词拒,而卢氏喋喋不已。
qīng yī zhě wèi lú shì yuē rǔ zhī yuān chéng rú shì yě rán hán shì gù wèi dāng sǐ bù kě wèi yě
青衣者谓卢氏曰:汝之冤诚如是也,然韩氏固未当死,不可为也。
suì lìng lì chū àn dú
遂令吏出案牍。
lì yuē hán shì yú shòu yī nián
吏曰:韩氏余寿一年。
qīng yī yuē kě jí qiǎn guī wú jiǔ liú yě
青衣曰:可疾遣归,无久留也。
mìng sòng zhì mén
命送至门。
xíng wèi shù lǐ hū jì ér wù è zhī bù gǎn yán
行未数里,忽悸而寤,恶之不敢言。
zì shì shén sè cuī jū ruò yǒu jí zhě
自是神色摧沮,若有疾者。
hóu shēng xùn zhī jù yǐ mèng gào
侯生讯之,具以梦告。
hòu shù yuè hán shì yòu mèng lú shì zhě zhì qí jiā wèi hán shì yuē zǐ jiāng sǐ yǐ
后数月,韩氏又梦卢氏者至其家,谓韩氏曰:子将死矣。
hán shì jīng wù yóu shì jí yì jiā suì yú suì zú
韩氏惊寤,由是疾益加,岁余遂卒。
hóu shēng qiè tàn yì wèi cháng gào yú rén
侯生窃叹异,未尝告于人。
hòu shù nián lǚ yóu xiāng hàn tú cì fù shuǐ
后数年,旅游襄汉,途次富水。
jùn liáo lán líng xiāo mǒu mù shēng zhī shàn yǐ nǚ qī zhī
郡僚兰陵萧某,慕生之善,以女妻之。
jí xiāo shì guī cháng yī jiàng xiù bì rú yǐ jīn yù chāi wéi shǒu shì ér yòu shēn cháng fēng lì yǔ hán shì xiān mèng tóng
及萧氏归,常衣绛袖碧襦,以金玉钗为首饰,而又身长丰丽,与韩氏先梦同。
shēng gù yǐ hán shì zhī mèng gào yān
生固以韩氏之梦告焉。
xiāo shì wén zhī shén bù lè yuē qiè wài zú lú shì
萧氏闻之,甚不乐,曰:妾外族卢氏。
qiè zì hái tí shí wèi bó jiù jiàn niàn mìng wèi jǐ nǚ gù yǐ lú wèi xiǎo zì
妾自孩提时,为伯舅见念,命为己女,故以卢为小字。
zé jūn wáng shì zhī mèng xìn yǐ
则君亡室之梦信矣。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
yuán jì qiān
袁继谦
diàn zhōng shǎo jiān yuán jì qiān wèi yǎn zhōu tuī guān
殿中少监袁继谦,为兖州推官。
dōng lín jí láo chéng dōu xiào lǚ jūn zhī dì
东邻即牢城都校吕君之第。
lǚ yǐ qí dì bēi jiǎo mìng zú xuē zǐ chéng xià tǔ yǐ péi zhī
吕以其第卑湫,命卒削子城下土以培之。
xuē zhī jì duō suì jí chéng shēn shāo báo yǐ
削之既多,遂及城身,稍薄矣。
yuán hū mèng chéng mǎ zì zǐ chéng dōng mén lóu shàng
袁忽梦乘马,自子城东门楼上。
yǒu rén dá yì qǐng tuī guān dēng lóu
有人达意,请推官登楼。
zì chēng zǐ chéng shǐ yě
自称子城使也。
yǔ yuán yī ràng nǎi wèi yuán yuē lǚ jūn xiū sī dì ér xuē zǐ chéng zhī tǔ cǐ jí bù kě
与袁揖让,乃谓袁曰:吕君修私第,而削子城之土,此极不可。
tuī guān hé yán zhī hu
推官盍言之乎?
yuán yuē mǒu suī tiǎn bīn liáo bù xiāng tǒng shè
袁曰:某虽忝宾僚,不相统摄。
yòu yuē tuī guān jì bù yán mǒu zì chǔ zhì
又曰:推官既不言,某自处置。
bù yī nián lǚ gōng bèi jūn zhài zhōng zhuī zhī yǒu guò jìn xì jiǔ ér tíng zhí
不一年,吕公被军寨中追之,有过禁系,久而停职。
qí zhái jīn shǔ yuán shì zhāng yuán cháng jiè jū zhī
其宅今属袁氏,张沅尝借居之。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
shào yuán xiū
邵元休
jìn yòu sī yuán wài láng shào yuán xiū cháng shuō hé yáng jìn zòu guān pān mǒu wéi rén zhōng xìn míng dá
晋右司员外郎邵元休,尝说河阳进奏官潘某,为人忠信明达。
shào yǔ yǔ zì yuán quē
邵与(与字原缺。
jù míng chāo běn bǔ
据明抄本补。
zhī shàn cháng yīn cóng róng huà jí yōu míng qiě huò qí zhēn wěi
)之善,尝因从容话及幽冥,且惑其真伪。
réng xiāng yào yún yì rì wú liǎng rén yǒu xiān wù gù zhě dāng gào yǐ dì xià shì shǐ shēng zhě wú huò yān
仍相要云:异日,吾两人有先物故者,当告以地下事,使生者无惑焉。
hòu shào yǔ pān bié shù suì
后邵与潘别数岁。
hū mèng zhì yī chù shāo qián jìn jiàn dōng xù xià yì mù xiān huá nǎi yán kè zhī suǒ
忽梦至一处,稍前进,见东序下,帟幙鲜华,乃延客之所。
yǒu shù kè pān yì yǔ yān
有数客,潘亦与焉。
qí jiān yī rén ruò dà liáo yì guān xióng yì jū kè zhī yòu
其间一人,若大僚,衣冠雄毅,居客之右。
shào jí qián yī
邵即前揖。
dà liáo yán shào zuò
大僚延邵坐。
guān jiàn pān yì zài xià zuò pō yǒu gōng jǐn zhī sè
观见潘亦在下坐,颇有恭谨之色。
shào yīn qǐ dà liáo gōng jiù shí pān mǒu yé
邵因启大僚,公旧识潘某耶。
dà liáo wéi ér yǐ sī xū mìng chá
大僚唯而已,斯须命茶。
yīng shēng yǐ zài zhū kè zhī qián zé bù jiàn yǒu rén sòng zhì zhě
应声已在诸客之前,则不见有人送至者。
chá qì shén wěi
茶器甚伟。
shào jiāng chuò zhī pān jí mù shào yìng shēn yáo shǒu zhǐ shào wù chuò
邵将啜之,潘即目邵,映身摇手,止邵勿啜。
shào dá qí zhǐ nǎi zhǐ
邵达其旨,乃止。
dà liáo fù mìng jiǔ yì yīng shēng ér zhì zhū kè zhī qián yì bú jiàn zhí qì zhě
大僚复命酒,亦应声而至诸客之前,亦不见执器者。
zūn jiǎ gǔ yàng ér wěi
罇斝古样而伟。
dà liáo yī kè ér yǐn
大僚揖客而饮。
shào jiāng yǐn zhī pān fù yìng shēn yáo shǒu ér zhǐ zhī shào yì bù gǎn yǐn
邵将饮之,潘复映身摇手而止之,邵亦不敢饮。
dà liáo yòu shí jí yǒu dà bǐng tán xià yú zhū kè zhī qián xīn xiāng kù liè
大僚又食,即有大饼餤下于诸客之前,馨香酷烈。
jiāng shí pān yòu zhǐ shào
将食,潘又止邵。
yǒu qǐng pān mù shào lìng qù
有顷,潘目邵,令去。
shào jí gào cí
邵即告辞。
pān bái dà liáo yuē mǒu yǔ shào gù rén jīn yù sòng chū
潘白大僚曰:某与邵故人,今欲送出。
dà liáo gé ér xǔ zhī
大僚颌而许之。
èr rén jù chū gōng shǔ yīn yán jí qǐng nián xiāng yāo yōu míng zhī shì
二人俱出公署,因言及顷年相邀幽冥之事。
shào jí wèn yuē dì xià rú hé
邵即问曰:地下如何?
pān yuē yōu míng zhī shì gù bù kě wū
潘曰:幽冥之事,固不可诬。
dà shuài rú rú yuán zuò yú
大率如(如原作于。
jù míng chāo běn gǎi rén shì dàn míng míng mò mò chóu rén ěr
据明抄本改)人世,但冥冥漠漠愁人耳。
yán jìng shào cí ér qù
言竟,邵辞而去。
jí wù yīn fǎng pān zhī cún mò shǐ zhī pān yǐ zú yǐ
及寤,因访潘之存殁,始知潘已卒矣。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
zhōu ǎi
周蔼
xiāng hú yǒu dà xiào zhōu ǎi zhě jū cháng yǔ tóng mén shēng yīn hǎo zuì hòu
湘湖有大校周蔼者,居常与同门生姻好最厚。
měi yǐ shí rén bù néng lǐ mìng zhì bù xiāo zi zhēng cái fēn gòu liè yú sòng tíng kǎi cǐ wèi jiàn
每以时人不能理命,致不萧子争财纷诟,列于讼庭,慨此为鉴。
nǎi xiāng yuē yuē wú tú tā nián wù zūn qí zhé tǎng yǒu bù huì xiān xū qū fēn bǐ qí bù lòu chǒu è tāi zé hòu rén yě
乃相约曰:吾徒他年,勿遵其辙,倘有不讳,先须区分,俾其不露丑恶,胎责后人也。
tā rì tóng mén shēng fèng zhí xiāng dǐ yī xī zhōu xiào mèng jiàn huī tì tì yuán zuò huò
他日,同门生奉职襄邸,一夕,周校梦见挥涕(涕原作霍。
jù běi mèng suǒ yán yì wén gǎi
据《北梦琐言》逸文改。
gào sù yuē yí fū yí fū mǒu qián yán yǐ guāi jīn wèi yì wù yǐ
)告诉曰:姨夫姨夫,某前言已乖,今为异物矣。
zuó zài tōng qú jí fēng suǒ zhōng yǐ zhì bù jiù
昨在通衢,急风所中,已至不救。
dàn niàn jiā shì jīn qiě lái guī lüè yào chǔ lǐ
但念家事,今且来归,略要处理。
zhōu xiào hū rán jīng jué tōng xī bú mèi
周校忽然惊觉,通夕不寐。
chí míng dǐ qí jiā shuō zhī jiā rén yì mèng bù xún rì xiōng wèn zhì yǐ
迟明,抵其家说之,家人亦梦,不旬日凶问至矣。
zì shì chuán líng yǔ jūn cái chǎn jiè zǐ cí qī yán shàn yì qín dài yī yuè ér qù bù fù zài lái
自是传灵语,均财产,戒子辞妻,言善意勤,殆一月而去,不复再来。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
zhèng qǐ
郑起
jìn shì zhèng qǐ yè jīng zhōu jié dù gāo cóng huì guǎn yú kōng zhái
进士郑起谒荆州节度高从诲,馆于空宅。
qí xī mèng yī rén gào sù yuē kǒng mù guān yán guāng chu wú lǐ
其夕,梦一人告诉曰:孔目官严光楚无礼。
yì shén bù píng
意甚不平。
bǐ xī yòu mèng
比夕又梦。
qǐ yì qí shì zhào yán ér shuō zhī
起异其事,召严而说之。
yán mìng wū zhù qí xiè mǐ suǒ bù zhì mò zhī qí yóu
严命巫祝祈谢,靡所不至,莫知其由。
míng nián
明年。
zhèng shēng suí jì yán guāng chu ài qí zhái yǒu shǎo zhú jìng duō fāng miàn zhì zhī
郑生随计,严光楚爱其宅有少竹径,多方面致之。
cái qiān jū bù rì yǐ zuì chī ér tíng zhí jìng bù zhī qí gù
才迁居,不日以罪笞而停职,竟不知其故。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
zhū zhěng
朱拯
wěi wú yù shān zhǔ bù zhū zhěng fù xuǎn zhì yáng zhōu
伪吴玉山主簿朱拯赴选,至扬州。
mèng rù guān shǔ táng shàng yī zǐ yī zhèng zuò páng yī lǜ yī
梦入官署,堂上一紫衣正坐,旁一绿衣。
zǐ yī qǐ yī yuē jūn dāng yǐ shí qiān qián jiàn yǔ
紫衣起揖曰:君当以十千钱见与。
zhěng bài xǔ nuò
拯拜许诺。
suì wù
遂寤。
qǐng zhī bǔ ān fú lìng
顷之,补安福令。
jì zhì yè chéng huáng shén
既至,谒城隍神。
miào yǔ shén xiàng jiē rú mèng zhōng
庙宇神像,皆如梦中。
qí shén zuò hòu wū lòu liáng huài
其神座后屋漏梁坏。
zhěng tàn yuē shí qiān qǐ fēi cǐ yé
拯叹曰:十千岂非此耶?
jí yǐ sī cái qì zhī fèi rú shù
即以私财葺之,费如数。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
wéi jiàn
韦建
jiāng nán róng shuài wéi jiàn zì tǒng jūn chú wǔ chāng jié dù shǐ
江南戎帅韦建,自统军除武昌节度使。
jiāng xíng mèng yī zhū yī rén dào cóng shù shí lái yì wéi yuē wén gōng jiāng zhèn è zhǔ pū suǒ jū zài yān dòng yǔ tuí huǐ fēng yǔ bù bì fēi gōng bù néng wèi pū xiū wán yě
将行,梦一朱衣人,道从数十,来诣韦曰:闻公将镇鄂渚,仆所居在焉,栋宇颓毁,风雨不蔽,非公不能为仆修完也。
wéi xǔ nuò
韦许诺。
jí zhì zhèn fǎng zhī nǎi sòng wú jì miào
及至镇访之,乃宋无忌庙。
shì qí xiàng jí mèng zhōng suǒ jiàn
视其像,即梦中所见。
yīn xīn qí miào
因新其庙。
cí sì shù yǒu líng yàn yún
祠祀数有灵验云。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
zhèng jiù
郑就
shòu chūn tú zhě zhèng jiù jiā zhì pín
寿春屠者郑就家至贫。
cháng mèng yī rén zì chēng lián pō wèi jǐ yuē kě yǔ wū dōng wò de qǔ wú bǎo jiàn dāng lìng rǔ fù
常梦一人,自称廉颇,谓己曰:可与屋东握地,取吾宝剑,当令汝富。
rán bù de gǎi jiù yè jiù rú qí yán guǒ huò zhī
然不得改旧业就如其言,果获之。
yú nián suì fù
逾年遂富。
hòu xiè qí shì yú shì shī jiàn
后泄其事,于是失剑。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
mèng yóu shàng
梦游上
yīng táo qīng yī
樱桃青衣
tiān bǎo chū yǒu fàn yáng lú zi zài dōu yìng jǔ pín nián bù dì jiàn jiǒng pò
天宝初,有范阳卢子,在都应举,频年不第,渐窘迫。
cháng mù chéng lǘ yóu xíng jiàn yī jīng shè zhōng yǒu sēng kāi jiǎng tīng tú shén zhòng
尝暮乘驴游行,见一精舍中,有僧开讲,听徒甚众。
lú zi fāng yì jiǎng yán juàn qǐn mèng zhì jīng shě mén
卢子方诣讲筵,倦寝,梦至精舍门。
jiàn yī qīng yī xié yī lán yīng táo zài xià zuò
见一青衣,携一篮樱桃在下坐。
lú zi fǎng qí shuí jiā yīn yǔ qīng yī tóng cān yīng táo
卢子访其谁家,因与青衣同餐樱桃。
qīng yī yún niáng zǐ xìng lú jià cuī jiā jīn shuāng jū zài chéng
青衣云:娘子姓卢,嫁崔家,今孀居在城。
yīn fǎng jìn shǔ jí lú zi zài cóng gū yě
因访近属,即卢子再从姑也。
qīng yī yuē qǐ yǒu ā gū tóng zài yī dōu láng jūn bù wǎng qǐ jū
青衣曰:岂有阿姑同在一都,郎君不往起居?
lú zi biàn suí zhī
卢子便随之。
guò tiān jīn qiáo rù shuǐ nán yī fang yǒu yī zhái mén shén gāo dà
过天津桥,入水南一坊,有一宅,门甚高大。
lú zi lì yú mén xià
卢子立于门下。
qīng yī xiān rù
青衣先入。
shǎo qǐng
少顷。
yǒu sì rén chū mén
有四人出门。
yǔ lú zi xiāng jiàn
与卢子相见。
jiē gū zhī zǐ yě
皆姑之子也。
yī rèn hù bù láng zhōng yī qián rèn zhèng zhōu sī mǎ yī rèn hé nán gōng gōng yuán zuò wáng
一任户部郎中、一前任郑州司马、一任河南功(功原作王。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
cáo yī rèn tài cháng bó shì
)曹、一任太常博士。
èr rén yī fēi èr rén yī lǜ xíng mào shén měi
二人衣绯,二人衣绿,形貌甚美。
xiāng jiàn yán xù pō jí huān chàng
相见言叙,颇极欢畅。
sī xū yǐn rù cǐ táng bài gū
斯须,引入此堂拜姑。
gū yī zǐ yī nián kě liù shí xǔ
姑衣紫衣,年可六十许。
yán cí gāo lǎng wēi yán shén sù
言词高朗,威严甚肃。
lú zi wèi jù mò gǎn yǎng shì
卢子畏惧,莫敢仰视。
lìng zuò xī fǎng nèi wài bèi ān shì zú
令坐,悉访内外,备谙氏族。
suì fǎng r hūn yīn wèi
遂访儿婚姻未?
lú zǐ yuē wèi
卢子曰:未。
gū yuē wú yǒu yī wài shēng nǚ zǐ xìng zhèng zǎo gū yí wú mèi jū yǎng
姑曰:吾有一外甥女子姓郑,早孤,遗吾妹鞠养。
shén yǒu róng zhì pō yǒu lìng shū
甚有容质,颇有令淑。
dāng wèi r píng zhāng jì bì yǔn suì
当为儿平章,计必允遂。
lú zi suì jí bài xiè
卢子遂即拜谢。
nǎi qiǎn yíng zhèng shì mèi
乃遣迎郑氏妹。
yǒu qǐng yī jiā bìng dào chē mǎ shén shèng
有顷,一家并到,车马甚盛。
suì jiǎn lì zé rì yún hòu rì dà jí
遂检历择日,云:后日大吉。
yīn yǔ lú zi dìng yì
因与卢子定议。
yì yuán zuò xiè
(议原作谢。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
gū yún pìn cái hán xìn lǐ xí r bìng mò yōu wú xī yǔ chǔ zhì
)姑云:聘财函信礼席,儿并莫忧,吾悉与处置。
r yǒu zài chéng hé qīn gù bìng chāo míng xìng bìng jù jiā dì
儿有在城何亲故,并抄名姓,并具家第。
fán sān shí yú jiā bìng zài tái shěng jí fǔ xiàn guān
凡三十余家,并在台省及府县官。
míng rì xià hán qí xī chéng jié shì shì huá shèng dài fēi rén jiān
明日下函,其夕成结,事事华盛,殆非人间。
míng rì bài xí dà huì dū chéng qīn biǎo
明日拜席,大会都城亲表。
bài xí bì suì rù yī yuàn
拜席毕,遂入一院。
yuàn zhōng píng wéi chuáng xí jiē jí zhēn yì
院中屏帷床席,皆极珍异。
qí qī nián kě shí sì wǔ róng sè měi lì wǎn ruò shén xiān
其妻年可十四五,容色美丽,宛若神仙。
lú shēng xīn bù shèng xǐ suì wàng jiā shǔ
卢生心不胜喜,遂忘家属。
é yòu jí qiū shì zhī shí
俄又及秋试之时。
gū yuē lǐ bù shì láng yǔ gū yǒu qīn bì hé jí lì gèng wù yōu yě
姑曰:礼部侍郎与姑有亲,必合极力,更勿忧也。
míng chūn suì zhuó dì
明春遂擢第。
yòu yīng hóng cí gū yuē lì bù shì láng yǔ ér zi dì dāng jiā lián guān qíng fèn piān qià lìng qú wèi r bì qǔ gāo dì
又应宏词,姑曰:吏部侍郎与儿子弟当家连官,情分偏洽,令渠为儿必取高第。
jí bǎng chū yòu dēng jiǎ kē shòu mì shū láng
及榜出,又登甲科,授秘书郎。
gū yún hé nán yǐn shì gū táng wài shēng lìng qú zòu jī xiàn wèi
姑云:河南尹是姑堂外甥,令渠奏畿县尉。
shù yuè chì shòu wáng wū wèi qiān jiān chá zhuǎn diàn zhōng bài lì bù yuán wài láng
数月,敕授王屋尉,迁监察,转殿中,拜吏部员外郎。
pàn nán cáo quán bì chú láng zhōng
判南曹,铨毕,除郎中。
yú rú gù
余如故。
zhī zhì gào shù yuè jí zhēn qiān lǐ bù shì láng
知制诰数月,即真迁礼部侍郎。
liǎng zài zhī jǔ shǎng jiàn píng yǔn cháo tíng chēng zhī
两载知举,赏鉴平允,朝廷称之。
gǎi hé nán yǐn xuán shǔ chē jià hái jīng qiān bīng bù shì láng
改河南尹旋属车驾还京,迁兵部侍郎。
hù cóng dào jīng chú jīng zhào yǐn
扈从到京,除京兆尹。
gǎi lì bù shì láng
改吏部侍郎。
sān nián zhǎng quán
三年掌铨。
shén yǒu měi yù suì bài huáng mén shì láng píng zhāng shì
甚有美誉,遂拜黄门侍郎平章事。
ēn wò chóu móu shǎng cì shén hòu
恩渥绸缪,赏赐甚厚。
zuò xiāng wǔ nián yīn zhí jiàn wǔ zhǐ gǎi zuǒ pú yè ba zhī zhèng shì
作相五年,因直谏忤旨,改左仆射,罢知政事。
shù yuè wèi dōng dōu liú shǒu hé nán yǐn jiān yù shǐ dài fū
数月,为东都留守、河南尹,兼御史大夫。
zì hūn gòu hòu zhì shì jīng èr shí nián yǒu qī nán sān nǚ hūn huàn jù bì nèi wài zhū sūn shí rén
自婚媾后,至是经二十年,有七男三女,婚宦俱毕,内外诸孙十人。
hòu yīn chū xíng què dào xī nián féng xié yīng táo qīng yī jīng shè mén fù jiàn qí zhōng yǒu jiǎng yán suì xià mǎ lǐ yè
后因出行,却到昔年逢携樱桃青衣精舍门,复见其中有讲筵,遂下马礼谒。
yǐ gù xiāng zhī zūn chù duān kuí jū shǒu zhī zhòng qián hòu dǎo cóng pō jí guì shèng
以故相之尊,处端揆居守之重,前后导从,颇极贵盛。
gāo zì jiǎn guì huī yìng zuǒ yòu
高自简贵,辉映左右。
shēng diàn lǐ fó hū rán hūn zuì liáng jiǔ bù qǐ
升殿礼佛,忽然昏醉,良久不起。
ěr zhōng wén jiǎng sēng chàng yún tán yuè hé jiǔ bù qǐ
耳中闻讲僧唱云:檀越何久不起?
hū rán mèng jué nǎi jiàn zhù bái shān fú shì rú gù qián hòu guān lì yī rén yì wú
忽然梦觉,乃见著白衫,服饰如故,前后官吏,一人亦无。
huí huáng mí huò xú xú chū mén nǎi jiàn xiǎo shù zhuō lǘ zhí mào zài mén wài lì wèi lú yuē rén lǘ bìng jī láng jūn hé jiǔ bù chū
回遑迷惑,徐徐出门,乃见小竖捉驴执帽在门外立,谓卢曰:人驴并饥,郎君何久不出?
lú fǎng qí shí nú yuē rì xiàng wǔ yǐ
卢访其时,奴曰:日向午矣。
lú zi wǎng rán tàn yuē rén shì róng huá qióng dá fù guì pín jiàn yì dāng rán yě ér jīn ér hòu bù gēng qiú guān dá yǐ
卢子罔然叹曰:人世荣华穷达,富贵贫贱,亦当然也,而今而后,不更求官达矣!
suì xún xian fǎng dào jué jì rén shì yǐ
遂寻仙访道,绝迹人世矣。
chū hé dōng jì
(出《河东记》)
dú gū xiá shū
独孤遐叔
zhēn yuán zhōng jìn shì dú gū xiá shū jiā yú cháng ān chóng xián lǐ xīn qǔ bái shì nǚ
贞元中,进士独孤遐叔,家于长安崇贤里,新娶白氏女。
jiā pín xià dì jiāng yóu jiàn nán
家贫下第,将游剑南。
yǔ qí qī jué yuē chí kě zhōu suì guī yǐ
与其妻诀曰:迟可周岁归矣。
xiá shū zhì shǔ jī qī bù ǒu yú èr nián nǎi guī
遐叔至蜀,羁栖不偶,逾二年乃归。
zhì hù xiàn xi qù chéng shàng bǎi lǐ guī xīn pò sù qǔ shì xī jí jiā
至鄠县西,去城尚百里,归心迫速,取是夕及家。
qū xié jìng jí xíng
趋斜径疾行。
rén chù jì dài zhì jīn guāng mén wǔ liù lǐ tiān yǐ míng
人畜既殆,至金光门五六里,天已暝。
jué wú nì lǚ
绝无逆旅。
wéi lù yú yǒu fó táng xiá shū zhǐ yān
唯路隅有佛堂,遐叔止焉。
shí jìn qīng míng yuè sè rú zhòu
时近清明,月色如昼。
xì lǘ zǐ tíng wài rù kōng táng zhōng
系驴子庭外,入空堂中。
yǒu táo xìng shí yú zhū
有桃杏十余株。
yè shēn shī qīn chóu yú xi chuāng xià yǎn wò
夜深,施衾帱于西窗下,偃卧。
fāng sī míng chen dào jiā yīn yín jiù shī yuē jìn jiā xīn zhuǎn qiè bù gǎn wèn lái rén
方思明晨到家,因吟旧诗曰:近家心转切,不敢问来人。
zhì yè fēn bú mèi
至夜分不寐。
hū wén qiáng wài yǒu shí yú rén xiāng hū shēng ruò lǐ xū tián sǒu
忽闻墙外有十余人相呼声,若里胥田叟。
jiāng yǒu gòng dài yíng jiē
将有供待迎接。
xū yú yǒu fū yì shù rén gè chí běn chā jī zhǒu yú tíng zhōng fèn chú qì fù qù
须臾,有夫役数人,各持畚锸箕帚,于庭中粪除讫,复去。
yǒu qǐng yòu chí chuáng xí yá pán là jù zhī lèi jí jiǔ jù yuè qì tián yàn ér zhì
有顷,又持床席牙盘蜡炬之类,及酒具乐器,阗咽而至。
xiá shū yì wèi guì zú shǎng huì shēn lǜ wèi qí chì zhú
遐叔意谓贵族赏会,深虑为其斥逐。
nǎi qián fú bǐng qì yú fó táng liáng shàng cì zhī
乃潜伏屏气,于佛堂梁上伺之。
pū chén jì bì fù yǒu gōng zǐ nǚ láng gòng shí shù bèi qīng yī huáng tóu yì shí shù rén bù yuè xú lái yán xiào yàn yàn
铺陈既毕,复有公子女郎共十数辈,青衣、黄头亦十数人,步月徐来,言笑宴宴。
suì yú yán zhōng jiān zuò
遂于筵中间坐。
xiàn chóu zòng héng lǚ xì jiāo cuò
献酬纵横,履舄交错。
zhōng yǒu yī nǚ láng
中有一女郎。
yōu shāng cuī cuì cè shēn xià zuò
忧伤摧悴,侧身下坐。
fēng yùn ruò shì xiá shū zhī qī
风韵若似遐叔之妻。
kuī zhī dà jīng
窥之大惊。
jì xià wū fu shāo yú àn chù pò ér chá yān
既下屋袱,稍于暗处,迫而察焉。
nǎi zhēn shì qī yě
乃真是妻也。
fāng jiàn yī jiàn yī yuán zuò yī jiàn
方见一(见一原作一见。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
shào nián jǔ bēi zhǔ zhī yuē yī rén xiàng yú mǎn zuò bù lè
)少年,举杯瞩之曰:一人向隅,满坐不乐。
xiǎo rén qiè bù zì liàng yuàn wén jīn yù zhī shēng
小人窃不自量,愿闻金玉之声。
qí qī yuān yì bēi chóu ruò wú suǒ kòng sù ér qiáng zhì yú zuò yě
其妻冤抑悲愁,若无所控诉,而强置于坐也。
suì jǔ jīn jué jué yuán zuò què
遂举金爵,(爵原作雀。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
shōu qì ér gē yuē jīn xī hé xī cún yé méi yé
)收泣而歌曰:今夕何夕,存耶没耶?
liáng rén qù xī tiān zhī yá yuán shù shāng xīn xī sān jiàn huā
良人去兮天之涯,园树伤心兮三见花。
mǎn zuò qīng tīng zhū nǚ láng zhuǎn miàn huī tì
满座倾听,诸女郎转面挥涕。
yī rén yuē liáng rén fēi yuǎn hé tiān yá zhī wèi hu
一人曰:良人非远,何天涯之谓乎!
shào nián xiāng gù dà xiào
少年相顾大笑。
xiá shū jīng fèn jiǔ zhī jì wú suǒ chū
遐叔惊愤久之,计无所出。
nǎi jiù jiē bì jiān mén yī dà zhuān xiàng zuò fēi jī
乃就阶陛间,扪一大砖,向座飞击。
zhuān cái zhì de qiǎo rán yī wú suǒ yǒu
砖才至地,悄然一无所有。
xiá shū chàng rán bēi wǎn wèi qí qī sǐ yǐ sù jià jià yuán zuò jīng
遐叔怅然悲惋,谓其妻死矣,速驾(驾原作惊。
jù míng chāo běn gǎi
据明钞本改。
ér guī
)而归。
qián wàng qí jiā bù bù qī yān
前望其家,步步凄咽。
bǐ píng míng zhì qí suǒ jū shǐ cāng tóu xiān rù
比平明,至其所居,使苍头先入。
jiā rén bìng wú yàng xiá shū nǎi jīng è jí zǒu rù mén
家人并无恙,遐叔乃惊愕,疾走入门。
qīng yī bào niáng zǐ mèng yǎn fāng wù
青衣报娘子梦魇方寤。
xiá shū zhì qǐn qī wò yóu wèi xìng
遐叔至寝,妻卧犹未兴。
liáng jiǔ nǎi yuē xiàng mèng yǔ gū mèi zhī dǎng xiāng yǔ wán yuè
良久乃曰:向梦与姑妹之党,相与玩月。
chū jīn guāng mén wài xiàng yī yě sì hū wèi xiōng bào zhě shù shí bèi xié yǔ zá zuò yǐn jiǔ
出金光门外,向一野寺,忽为凶暴者数十辈,胁与杂坐饮酒。
yòu shuō mèng zhōng jù huì yán yǔ yǔ xiá shū suǒ jiàn bìng tóng
又说梦中聚会言语,与遐叔所见并同。
yòu yún fāng yǐn cì hū jiàn dà zhuān fēi zhuì yīn suì jīng yǎn dài jué
又云:方饮次,忽见大砖飞坠,因遂惊魇殆绝。
cái wù ér jūn zhì qǐ yōu fèn zhī suǒ gǎn yé
才寤而君至,岂幽愤之所感耶!
chū hé dōng jì
(出《河东记》)