cài dàn xū màn qīng mǎ tài shǒu qiū chéng rén hé gàn hú wěi lǐ héng huì fàn shǐ chóng xuán lǐng nán yín sì hè xuán jǐng
蔡诞须曼卿马太守邺城人纥干狐尾李恒惠范史崇玄岭南淫祀贺玄景
yíng zhōu fù rén xuē huái yì hú sēng bǎo yán hú chāo sēng diào māo ér yīng wǔ luò bīn wáng féng qī yí jiāng fǔ xiān shēng
瀛州妇人薛怀义胡僧宝严胡超僧调猫儿鹦鹉骆宾王冯七姨姜抚先生
cài dàn
蔡诞
cài dàn hǎo dào fèi jiā yè zhòu yè sòng huáng tíng tài qīng zhōng jīng guān tiān tiān zì yuán quē
蔡诞好道,废家业,昼夜诵《黄庭》、《太清》、《中经》、《观天》、(天字原缺。
jù míng chāo běn bǔ
据明抄本补。
jié jiě zhī shǔ wèi dào jǐn yú cǐ yǐ
)《节解》之属,谓道尽于此矣。
jiā huàn zhī jǐ yì cán huǐ
家患之,己亦惭悔。
hū qì jiā yán wǒ xiān dào chéng yǐ
忽弃家,言:我仙道成矣。
yīn zǒu rù shēn shān mài xīn yǐ yì yī
因走入深山,卖薪以易衣。
sān nián bù kān kǔ ér hái jiā hēi shòu gǔ lì qī jiā yún wú dàn wéi dì xian wèi bēi wèi lǎo jūn mù shù shí lóng
三年不堪苦而还家,黑瘦骨立,欺家云:吾但为地仙,位卑,为老君牧数十龙。
yǒu yī bān lóng wǔ sè lǎo jūn cháng yǔ wú hòu yǔ xiān rén bó xì shū cǐ lóng
有一斑龙五色,老君尝与吾,后与仙人博戏,输此龙。
wèi cǐ jiàn zhé sòng wú fù kūn lún xià yún chú zhī cǎo sān sì qǐng jiē shēng xì shí zhōng duō mǎng huì shén kǔ
为此见谪,送吾付昆仑下芸锄芝草三四顷,皆生细石中,多莽秽,甚苦。
dāng shí nián nǎi de yuán
当十年乃得原。
huì wò quán zǐ qiáo lái àn xíng wú shǒu su zhī bìng wèi wú zuò lì de miǎn yě
会偓佺、子乔来案行,吾首诉之,并为吾作力,得免也。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
juǎn dì èr bǎi bā shí bā
卷第二百八十八
cài dàn zǒng xiǎng dé dào chéng xiān lián jiā yè dōu fèi qì le yè yǐ jì rì de yán dú huáng tíng tài qīng zhōng jīng guān tiān jié jiě děng zhù zuò shuō dào quán dōu zài zhè lǐ ne
蔡诞总想得道成仙,连家业都废弃了,夜以继日地研读《黄庭》、《太清》、《中经》、《观天》、《节解》等著作,说:道,全都在这里呢!
tā de jiā rén gēn zhe shòu zuì tā zì jǐ yě jué de cán kuì hé ào huǐ
他的家人跟着受罪,他自己也觉得惭愧和懊悔。
yì tiān tā hū rán lí kāi le jiā bìng shuō dào wǒ de chéng xiān zhī dào yǒu wàng le
一天,他忽然离开了家,并说道:我的成仙之道有望了!
yú shì tā zǒu jìn shēn shān píng shí yòng mài chái de qián mǎi yī fú chuān
于是,他走进深山,平时用卖柴的钱买衣服穿。
sān nián lǐ kǔ bù kān yán zhōng yú yòu huí dào jiā zhōng
三年里苦不堪言,终于又回到家中。
tā yòu hēi yòu shòu shòu gǔ lín xún hái qī piàn jiā rén shuō wǒ xiàn zài zhǐ shì gè dì xiān dì wèi bēi wēi wèi tài shàng lǎo jūn guǎn lǐ jǐ shí tiáo lóng
他又黑又瘦,瘦骨嶙峋,还欺骗家人说:我现在只是个地仙,地位卑微,为太上老君管理几十条龙。
qí zhōng yǒu yī tiáo wǔ sè de bān lóng lǎo jūn céng sòng gěi le wǒ hòu lái wǒ yǔ xiān rén men dǔ bó wán yòu bǎ tā shū diào le
其中有一条五色的斑龙,老君曾送给了我,后来我与仙人们赌博玩,又把它输掉了。
jié guǒ wǒ biàn shòu dào le biǎn zhé bèi liú fàng dào kūn lún shān xià guǎn lǐ sān sì qǐng de de líng zhī cǎo
结果,我便受到了贬谪,被流放到昆仑山下管理三四顷地的灵芝草。
zhèi xiē líng zhī cǎo dōu shēng zhǎng zài xì suì de shí tou lǐ qiě duō lín mù huāng cǎo hěn kǔ àn guī dìng de shí nián zhī hòu cái néng huí lái
这些灵芝草都生长在细碎的石头里,且多林木荒草,很苦,按规定得十年之后才能回来。
yì tiān zhèng gǎn shàng wò quán zǐ qiáo děng dà xiān lái cǐ xún chá wǒ xiān xiàng tā men sù shuō le zì jǐ de qíng kuàng tā men gòng tóng wèi wǒ chū lì wǒ cái miǎn zāo nà me dà de kǔ nàn
一天,正赶上偓佺、子乔等大仙来此巡察,我先向他们诉说了自己的情况,他们共同为我出力,我才免遭那么大的苦难。
xū màn qīng
须曼卿
pú bǎn yǒu xū màn qīng zhě yuē zài shān zhōng sān nián jīng sī yǒu xiān rén lái yíng wǒ chéng lóng shēng tiān
蒲坂有须曼卿者曰:在山中三年精思,有仙人来迎我,乘龙升天。
lóng xíng shén jí tóu áng wěi dī lìng rén zài shàng wēi bù
龙行甚疾,头昂尾低,令人在上危怖。
jí dào tiān shàng xiān guò zǐ fǔ jīn chuáng yù jǐ huàng huǎng yù yù zhēn guì chǔ yě
及到天上,先过紫府,金床玉几,晃晃昱昱,真贵处也。
xiān rén yǐ liú xiá yī bēi yǐn wǒ zhé bù jī kě
仙人以流霞一杯饮我,辄不饥渴。
hū rán sī jiā tiān dì qián yè bài shī yí jiàn chì lái huán
忽然思家,天帝前谒拜失仪,见斥来还。
lìng gēng zì xiū zé nǎi kě gèng wǎng
令更自修责,乃可更往。
xī huái nán wáng liú ān shēng tiān jiàn shàng dì ér jī zuò dà yán zì chēng guǎ rén suì jiàn zhé shǒu tiān cè sān nián
昔淮南王刘安,升天见上帝,而箕坐大言,自称寡人,遂见谪,守天厕三年。
wú hé rén zāi
吾何人哉?
hé dōng yīn hào màn qīng wèi chì xiān rén
河东因号曼卿为斥仙人。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
mǎ tài shǒu
马太守
xìng gǔ tài shǒu mǎ shì zài guān yǒu qīn gù rén tóu zhī qiú xù yān
兴古太守马氏在官,有亲故人投之,求恤焉。
mǎ nǎi lìng cǐ rén chū zhù wài zhà yún shì shén rén dào shì zhì bìng wú bù shǒu xià lì yù
马乃令此人出住外,诈云:是神人道士,治病无不手下立愈。
yòu lìng biàn shì yóu xíng wèi zhī xū shēng yún néng lìng máng zhě míng bì zhě jí xíng
又令辩士游行,为之虚声,云:能令盲者明,躄者即行。
yú shì sì fāng yún jí fù zhī rú shì ér qián bó gù yǐ shān jī yǐ
于是四方云集,赴之如市,而钱帛固已山积矣。
yòu chì zhū lái zhì bìng zhě suī bù biàn yù qí dāng gào rén yǐ yù yě rú cǐ zé bì yù yě
又敕诸来治病者:虽不便愈,其当告人已愈也,如此则必愈也;
ruò gào rén yán wèi yù zhě zé hòu zhōng bù yù yě
若告人言未愈者,则后终不愈也。
dào fǎ zhèng ěr bù kě bù chéng xìn
道法正尔,不可不承信。
yú shì hòu rén wèn qián lái zhě zhé gào zhī yún yǐ yù wú gǎn yán wèi yù zhě yě
于是后人问前来者,辄告之云已愈,无敢言未愈者也。
xún yuè zhī jiān nǎi zhì jù fù yān
旬月之间,乃致巨富焉。
chū bào pǔ zǐ
(出《抱朴子》)
qiū chéng rén
邺城人
běi qí hòu zhǔ wǔ píng zhōng hé shì kāi fěng bǎi guān
北齐后主武平中,和士开讽百官。
zòu hú tài hòu lín cháo suǒ zài jiē yán yǒu hú mèi jié rén tóu fā
奏胡太后临朝,所在皆言有狐魅,截人头发。
qiū chéng běi liǎng sān fang wú rén jū zhù kōng qiáng
邺城北两三坊无人居住,空墙。
shí yǒu mǒu jiā bì zǐ nián shí liù qī dú xíng
时有某家婢子,年十六七,独行。
hé yī dài huáng fu
荷一大黄袱。
fu nèi yǒu jǐn bèi
袱内有锦被。
hū féng yī yù
忽逢一妪。
nián kě wǔ shí yú miàn zuò bái zhuāng màn hu kě wèi yǐ zào jīn mò tóu
年可五十余,面作白妆,漫糊可畏,以皂巾抹头。
sì gù wú rén biàn zǒu zhú bì zǐ tuō què zào jīn tóu fà jǐn zuò qū jì shí yú dào yán shù zhī shǒu chí yī tì dāo
四顾无人,便走逐婢子,脱却皂巾,头发尽作屈髻十余道,𫄧束之,手持一剃刀。
yún wǒ shì hú mèi rǔ jí shě fu fǎn zǒu
云:我是狐魅,汝急舍袱反走。
cǐ yù de fu qū zǒu rù dōng fang
此妪得袱,趋走入东坊。
bì zǐ xíng tí féng tóng zhōu rén chéng mǎ lái jiè wèn hé wéi
婢子行啼,逢同州人乘马来,借问何为。
yún hú duó wǒ bèi fu shǐ rù dōng fang
云:狐夺我被袱,始入东坊。
rén chí mǎ wǎng zhí de zhī gài shì rén yě
人驰马往,执得之,盖是人也。
shù bǎi rén kàn zhī mò bù jìng xiào tiān xià yǒu rú cǐ zào yāo shì
数百人看之,莫不竞笑,天下有如此造妖事。
jīng lüè cái huò ōu jī chuí sǐ xíng lù quàn fàng zhī
经略财货,殴击垂死,行路劝放之。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
hé gàn hú wěi
纥干狐尾
bīng zhōu yǒu rén xìng hé gàn hǎo jù
并州有人姓纥干,好剧。
chéng jiān zài wài yǒu hú mèi
承间在外有狐魅。
suì dé yī hú wěi zhui zhuó yī hòu
遂得一狐尾,缀着衣后。
zhì qī páng cè zuò lù zhī
至妻旁,侧坐露之。
qí qī sī xīn yí shì hú mèi suì mì chí fǔ yù zhuó zhī
其妻私心疑是狐魅,遂密持斧,欲斫之。
qí rén kòu tóu yún wǒ bú shì mèi
其人叩头云:我不是魅。
qī bù xìn
妻不信。
zǒu suì zhì lín jiā lín jiā yòu yǐ dāo zhàng zhú zhī
走遂至邻家,邻家又以刀杖逐之。
qí rén huáng jù gào yán wǒ xì jù bù yì zhuān yù shā wǒ
其人惶惧告言:我戏剧,不意专欲杀我。
cǐ yì yāo yóu rén xīng yǐ
此亦妖由人兴矣。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
lǐ héng
李恒
chén liú nán zǐ lǐ héng jiā shì wū zhù yì zhōng zhī rén wǎng wǎng jí xiōng wèi yàn
陈留男子李恒家事巫祝,邑中之人,往往吉凶为验。
chén liú xiàn wèi chén zēng qī zhāng shì zhào lǐ héng
陈留县尉陈增妻张氏,召李恒。
héng suǒ yú dà pén zhōng zhì shuǐ yǐ bái zhǐ yī zhāng chén yú shuǐ zhōng shǐ zēng qī shì zhī
恒索于大盆中置水,以白纸一张,沉于水中,使增妻视之。
zēng qī zhèng jiàn zhǐ shàng yǒu yī fù rén bèi guǐ bǎ tóu jì yè yòu yī guǐ hòu bǎ bàng qū zhī
增妻正见纸上有一妇人,被鬼把头髻拽,又一鬼,后把棒驱之。
zēng qī huáng jù tì sì qǔ qián shí qiān bìng yán shēn yī fú yǔ héng lìng zuò fǎ ráng zhī
增妻惶惧涕泗,取钱十千,并沿身衣服与恒,令作法禳之。
zēng zhì qí qī jù qí shì gào zēng
增至,其妻具其事告增。
zēng míng zhào héng hái yǐ dà pén shèng shuǐ chén yī zhāng zhǐ shǐ héng guān zhī
增明召恒,还以大盆盛水,沉一张纸,使恒观之。
zhèng jiàn zhǐ shàng yǒu shí guǐ yè tóu bǎ bàng qū zhī tí míng yún cǐ lǐ héng yě
正见纸上有十鬼拽头,把棒驱之,题名云,此李恒也。
cán huáng zǒu suì què hái zuó de qián shí qiān jí yī fú wù
惭惶走,遂却还昨得钱十千及衣服物。
biàn qián cuàn chū jìng
便潜窜出境。
zhòng yì ér wèn zēng yuē dàn yǐ bái fán huà zhǐ shàng chén shuǐ zhōng yǔ shuǐ tóng sè ér bái fán gàn
众异而问,增曰:但以白矾画纸上,沉水中,与水同色而白矾干。
yàn zhī yì rán
验之亦然。
chū biàn yí zhì
(出《辨疑志》)
huì fàn
惠范
zhōu yǒu pó luó mén sēng huì fàn jiān jiǎo hú mèi xié yá zuò chōng zī jū shǔ xiá zuǒ dào nòng quán
周有婆罗门僧惠范,奸矫狐魅,挟邪作盅,趑趄鼠黠,左道弄权。
zé tiān yǐ wéi shèng sēng shǎng lài shén zhòng
则天以为圣僧,赏赉甚重。
tài píng yǐ wéi fàn wáng jiē nà mí yōu shēng qí yǔ yì zhǎng qí guāng jià
太平以为梵王,接纳弥优,生其羽翼,长其光价。
xiào hé lín cháo cháng chéng guān mǎ wǎng huán gōng yè
孝和临朝,常乘官马,往还宫掖。
tài shàng dēng jí cóng yǐ gěi shǐ chū rù jìn mén
太上登极,从以给使,出入禁门。
měi rù jí cì líng luó jīn yín qì wù
每入,即赐绫罗金银器物。
qì àn shén gāo fēng shén ào dàn nèi fǔ zhēn bǎo jī zài sēng jiā
气岸甚高,风神傲诞,内府珍宝,积在僧家。
jiáo shuō yāo xiáng wàng chén huò fú
矫说妖祥,妄陈祸福。
shén wǔ zhǎn zhī jīng shī chēng kuài yě
神武斩之,京师称快也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
shǐ chóng xuán
史崇玄
táng dào shì shǐ chóng xuán huái hé nèi xiàn fèng xuē rén yě hòu dù wéi dào shì
唐道士史崇玄,怀河内县缝靴人也,后度为道士。
jiǎo jiǎ rén yě fù tài píng wèi tài qīng guān zhǔ
矫假人也,附太平,为太清观主。
jīn xiān yù zhēn chū sú lì wèi zūn shī
金仙、玉真出俗,立为尊师。
měi rù nèi zòu qǐng shǎng cì shén hòu wú wù bù cì
每入内奏请,赏赐甚厚,无物不赐。
sōu hóng lú qīng yī zǐ luó qún pèi wò xiàng hù pèi yú fú
搜鸿胪卿,衣紫罗裙帔,握象笏,佩鱼符。
chū rù jìn wéi
出入禁闱。
gōng sī bì lù
公私避路。
shén wǔ zhǎn zhī jīng shī zhōng shì nǚ xiàng hè
神武斩之,京师中士女相贺。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
lǐng nán yín sì
岭南淫祀
lǐng nán fēng sú jiā yǒu rén bìng xiān shā jī é děng yǐ sì zhī jiāng wèi xiū fú
岭南风俗:家有人病,先杀鸡鹅等以祀之,将为修福;
ruò bù chà jí cì shā zhū gǒu yǐ lǐ zhī
若不差,即刺杀猪狗以礼之;
bù chà jí cì shā tài láo yǐ dǎo zhī
不差,即次杀太牢以祷之;
gèng bù chà jí shì mìng yě
更不差,即是命也。
bù fù gèng qí
不复更祈。
sǐ zé dǎ gǔ míng zhōng yú táng bǐ zhì zàng qì
死则打鼓鸣钟于堂,比至葬讫。
chū sǐ dàn zǒu dà jiào ér kū
初死,但走大叫而哭。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
hè xuán jǐng
贺玄景
táng jǐng yún zhōng yǒu cháng fà hè xuán jǐng zì chēng wǔ jiè xián zhě
唐景云中,有长发贺玄景,自称五戒贤者。
tóng wèi yāo zhě shí yú rén lù hún shān zhōng jié cǎo shè huàn huò yú rén zǐ nǚ qīng jiā chǎn shì zhī
同为妖者十余人,陆浑山中结草舍,幻惑愚人子女,倾家产事之。
dài yún zhì xīn qiú zhě bì děi chéng fó
绐云:至心求者,必得成佛。
xuán jǐng wèi jīn báo jiā shā dú zuò àn shì
玄景为金薄袈裟,独坐暗室。
lìng yú zhě qiè shì yún fú fàng guāng zhòng jiē shè fú
令愚者窃视,云佛放光,众皆慑伏。
yuán wū xuán yá xià shāo huǒ qiǎn shù rén yú bàn yá jiān pī hóng bì shā wèi xian yī suí fēng xí yáng
缘于悬崖下烧火,遣数人于半崖间,披红碧纱为仙衣,随风习飏。
lìng zhòng guān zhī kuáng yuē cǐ xian yě
令众观之,诳曰:此仙也。
gè lìng zhe xian yī yǐ fēi jiù zhī jí de chéng dào
各令着仙衣,以飞就之,即得成道。
kè rì shè zhāi yǐn zhōng zhì làng dàng zi yǔ zhòng cān zhī
克日设斋,饮中置莨菪子,与众餐之。
nǚ zǐ hǎo fā zhě jié qǔ wèi tì tóu
女子好发者截取,为剃头。
chuàn xian yī lín yá xià shì yǎn huā huǎng hū tuī yá dǐ yī shí shāo shā
串仙衣,临崖下视,眼花恍惚,推崖底,一时烧杀。
méi qǔ zī cái
没取资财。
shì bài guān sī lái jiǎn huī zhōng de jiāo quán shī hái hái yuán zuò jiù
事败,官司来检,灰中得焦拳尸骸(骸原作柩。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
shù bǎi yú rén
)数百余人。
chì jué shā xuán jǐng xiàn guān zuǒ jiàng
敕决杀玄景,县官左降。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
yíng zhōu fù rén
瀛州妇人
táng jǐng lóng zhōng yíng zhōu jìn yī fù rén shēn shàng yǐn qǐ fú tú tǎ miào zhū fú xíng xiàng
唐景龙中,瀛州进一妇人,身上隐起浮图塔庙诸佛形像。
àn chá shǐ jìn zhī shòu wǔ pǐn qí nǚ fù liú nèi dào chǎng
按察使进之,授五品,其女妇留内道场。
nì wéi sǐ hòu bù zhī qù chù
逆韦死后,不知去处。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
xuē huái yì
薛怀义
zhōu zhèng shèng yuán nián xuē shī míng huái yì zào gōng dé táng yī qiān chǐ yú míng táng běi
周证圣元年,薛师名怀义,造功德堂一千尺,于明堂北。
qí zhōng dà xiàng gāo jiǔ bǎi chǐ bí rú qiān hú chuán xiǎo zhǐ zhōng róng shù shí rén bìng zuò
其中大像,高九百尺,鼻如千斛船,小指中容数十人并坐。
jiā zhù yǐ qī zhī
夹纻以漆之。
zhēng yuè shí wǔ qǐ wú zhē dà huì yú cháo táng
正月十五,起无遮大会于朝堂。
jué de wǔ zhàng shēn yǐ luàn cǎi wèi gōng diàn tái gé qū zhú wèi tāi zhāng shī wèi zhēn gài
掘地五丈深,以乱彩为宫殿台阁,屈竹为胎,张施为桢盖。
yòu wèi dà xiàng jīn gāng bìng kēng zhōng yǐn shàng zhà chēng cóng de yǒng chū
又为大像金刚,并坑中引上,诈称从地涌出。
yòu cì niú xuè huà zuò dà xiàng tóu tóu gāo èr bǎi chǐ kuáng yán xuē shī xī shàng xuè zuò zhī
又刺牛血,画作大像头,头高二百尺,诳言薛师膝上血作之。
guān zhě tián chéng yì guō shì nǚ yún huì
观者填城溢郭,士女云会。
nèi zài qián pāo zhī gēng xiāng dǎo jí lǎo shào sǐ zhě fēi yī
内载钱抛之,更相蹈藉,老少死者非一。
zhì shí liù rì zhāng xiàng yú tiān jīn qiáo nán shè zhāi
至十六日,张像于天津桥南,设斋。
èr gēng gōng dé táng huǒ qǐ yán jí míng táng fēi yàn chōng tiān luò chéng guāng rú zhòu rì
二更,功德堂火起,延及明堂,飞焰冲天,洛城光如昼日。
qí táng zuò réng wèi bàn yǐ gāo qī shí yú chǐ
其堂作仍未半,已高七十余尺。
yòu yán shāo jīn yín kù tiě zhī liú yè píng dì chǐ yú
又延烧金银库,铁汁流液,平地尺余。
rén bù zhī cuò rù zhě biàn jí jiāo làn
人不知错入者,便即焦烂。
qí táng wēi jìn chǐ mù wú yí
其堂煨烬,尺木无遗。
zhì xiǎo nǎi gèng shè huì bào fēng xū qǐ liè xuè xiàng wéi shù bǎi duàn
至晓,乃更设会,暴风欻起,裂血像为数百段。
fú xiū zǐ yuē liáng wǔ dì shě shēn tóng tài sì bǎi guān qīng kù wù yǐ shú zhī
浮休子曰:梁武帝舍身同泰寺,百官倾库物以赎之。
qí yè xū diàn pī lì fēng yǔ míng huì
其夜欻电霹雳,风雨暝晦。
sì fú tú fó diàn yī shí dàng jǐn
寺浮图佛殿,一时荡尽。
fēi lǐ zhī shì qǐ rú lái běn yì zāi
非理之事,岂如来本意哉?
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
hú sēng bǎo yán
胡僧宝严
táng jǐng yún zhōng xī jīng lín yǔ liù shí yú rì
唐景云中,西京霖雨六十余日。
yǒu yī hú sēng míng bǎo yán zì yún yǒu shù fǎ néng zhǐ yǔ shè tán chǎng dú jīng zhòu
有一胡僧,名宝严,自云有术法,能止雨,设坛场,读经咒。
qí shí jìn tú zǎi bǎo yán yòng yáng èr shí kǒu mǎ liǎng pǐ yǐ jì
其时禁屠宰,宝严用羊二十口,马两匹以祭。
qí qǐng jīng wǔ shí yú rì qí yǔ gèng shèng
祈请经五十余日,其雨更盛。
yú shì zhǎn zhú hú sēng qí yǔ suì zhǐ
于是斩逐胡僧,其雨遂止。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
hú chāo sēng
胡超僧
zhōu shèng lì nián zhōng hóng zhōu yǒu hú chāo sēng chū jiā xué dào yǐn bái hè shān wēi yǒu fǎ shù zì yún shù bǎi suì
周圣历年中,洪州有胡超僧,出家学道,隐白鹤山,微有法术,自云数百岁。
zé tiān shǐ hé cháng shēng yào suǒ fèi jù wàn sān nián nǎi chéng
则天使合长生药,所费巨万,三年乃成。
zì jìn yào yú sān yáng gōng
自进药于三阳宫。
zé tiān fú zhī yǐ wéi shén miào wàng yǔ péng zǔ tóng shòu gǎi yuán wéi jiǔ shì yuán nián
则天服之,以为神妙,望与彭祖同寿,改元为久视元年。
fàng chāo hái shān shǎng cì shén hòu
放超还山,赏赐甚厚。
fú yào zhī hòu èr nián ér zé tiān bēng
服药之后二年而则天崩。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
diào māo ér yīng wǔ
调猫儿鹦鹉
zé tiān shí diào māo ér yīng wǔ tóng qì shí mìng yù shǐ péng xiān jué jiān biàn shì bǎi guān jí tiān xià kǎo shǐ
则天时,调猫儿鹦鹉同器食,命御史彭先觉监,遍示百官及天下考使。
chuán kàn wèi biàn māo ér jī suì yǎo shā yīng wǔ yǐ cān zhī
传看未遍,猫儿饥,遂咬杀鹦鹉以餐之。
zé tiān shén kuì
则天甚愧。
wǔ zhě guó xìng dài bù xiáng zhī zhēng yě
武者国姓,殆不祥之征也。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
wǔ zé tiān chēng dì shí wèi le qǔ lè gù yì ràng māo ér hé yīng wǔ tóng chī yí gè róng qì lǐ de shí bìng mìng yù shǐ péng xiān jué jiān dū ràng wén wǔ bǎi guān jí gè guó shǐ zhě lái kàn
武则天称帝时,为了取乐,故意让猫儿和鹦鹉同吃一个容器里的食,并命御史彭先觉监督,让文武百官及各国使者来看。
chuán kàn dào zuì hòu yī biàn shí māo ér è le suí jí yǎo sǐ yīng wǔ bǎo cān yī dùn
传看到最后一遍时,猫儿饿了,随即咬死鹦鹉饱餐一顿。
jiàn zhuàng wǔ zé tiān shí fēn nán wéi qíng
见状,武则天十分难为情。
yào zhī dào wǔ zhě wǔ yě zhè shì guó zhī xìng zhè kǒng pà shì bù xiáng zhī zhào ā
要知道,鹉者武也,这是国之姓,这恐怕是不祥之兆呵。
luò bīn wáng táng péi yán wèi zhōng shū lìng shí xú jìng yè yù fǎn lìng luò bīn wáng huà jì qǔ péi yán tóng qǐ shì
骆宾王唐裴炎为中书令,时徐敬业欲反,令骆宾王画计,取裴炎同起事。
bīn wáng zú tà bì jìng sī shí qǐng nǎi wèi yáo yuē yī piàn huǒ liǎng piàn huǒ fēi yī xiǎo ér dāng diàn zuò
宾王足踏壁,静思食顷,乃为谣曰:一片火,两片火,绯衣小儿当殿坐。
jiào yán zhuāng shàng xiǎo ér sòng zhī bìng dū xià tóng zǐ jiē chàng
教炎庄上小儿诵之,并都下童子皆唱。
yán nǎi fǎng xué zhě lìng jiě zhī
炎乃访学者令解之。
zhào bīn wáng zhì shù dàn yǐ bǎo wù jǐn qǐ jiē bù yán
召宾王至,数啖以宝物锦绮,皆不言。
yòu lù yǐ yīn yuè jì nǚ jùn mǎ yì bù yǔ
又赂以音乐妓女骏马,亦不语。
nǎi jiāng gǔ zhōng chén liè shì tú gòng guān zhī jiàn sī mǎ xuān wáng bīn wáng chuā rán qǐ yuē cǐ yīng xióng zhàng fū yě
乃将古忠臣烈士图共观之,见司马宣王,宾王歘然起曰:此英雄丈夫也。
jí shuō zì gǔ dà chén zhí zhèng duō yí shè jì
即说自古大臣执政,多移社稷。
yán dà xǐ bīn wáng yuē dàn bù zhī yáo chèn hé rú ěr
炎大喜,宾王曰:但不知谣谶何如耳?
yán yǐ yáo yán piàn piàn huǒ fēi yī zhī shì bái
炎以谣言片片火绯衣之事白。
bīn wáng jí xià běi miàn ér bài yuē cǐ zhēn rén yǐ
宾王即下,北面而拜曰:此真人矣。
suì yǔ jìng yè děng hé móu yáng zhōu bīng qǐ yán cóng nèi yìng
遂与敬业等合谋,扬州兵起,炎从内应。
shū yǔ jìng yè děng shū wéi yǒu qīng é zì
书与敬业等,书唯有青鹅字。
rén yǒu gào zhě cháo chén mò zhī néng jiě
人有告者,朝臣莫之能解。
zé tiān yuē cǐ qīng zì zhě shí èr yuè
则天曰:此青字者,十二月。
é zì zhě wǒ zì yǔ yě
鹅字者,我自与也。
suì zhū yán jìng yè děng xún bài
遂诛炎,敬业等寻败。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
luò bīn wáng
骆宾王
táng péi yán wèi zhōng shū lìng shí xú jìng yè yù fǎn lìng luò bīn wáng huà jì qǔ péi yán tóng qǐ shì
唐裴炎为中书令,时徐敬业欲反,令骆宾王画计,取裴炎同起事。
bīn wáng zú tà bì jìng sī shí qǐng nǎi wèi yáo yuē yī piàn huǒ liǎng piàn huǒ fēi yī xiǎo ér dāng diàn zuò
宾王足踏壁,静思食顷,乃为谣曰:“一片火,两片火,绯衣小儿当殿坐。
jiào yán zhuāng shàng xiǎo ér sòng zhī bìng dū xià tóng zǐ jiē chàng
”教炎庄上小儿诵之,并都下童子皆唱。
yán nǎi fǎng xué zhě lìng jiě zhī
炎乃访学者令解之。
zhào bīn wáng zhì shù dàn yǐ bǎo wù jǐn qǐ jiē bù yán
召宾王至,数啖以宝物锦绮,皆不言。
yòu lù yǐ yīn yuè jì nǚ jùn mǎ yì bù yǔ
又赂以音乐妓女骏马,亦不语。
nǎi jiāng gǔ zhōng chén liè shì tú gòng guān zhī jiàn sī mǎ xuān wáng bīn wáng chuā rán qǐ yuē cǐ yīng xióng zhàng fū yě
乃将古忠臣烈士图共观之,见司马宣王,宾王歘然起曰:“此英雄丈夫也。
jí shuō zì gǔ dà chén zhí zhèng duō yí shè jì
”即说自古大臣执政,多移社稷。
yán dà xǐ bīn wáng yuē dàn bù zhī yáo chèn hé rú ěr
炎大喜,宾王曰:“但不知谣谶何如耳?
yán yǐ yáo yán piàn piàn huǒ fēi yī zhī shì bái
”炎以谣言片片火绯衣之事白。
bīn wáng jí xià běi miàn ér bài yuē cǐ zhēn rén yǐ
宾王即下,北面而拜曰:“此真人矣。
suì yǔ jìng yè děng hé móu yáng zhōu bīng qǐ yán cóng nèi yìng
”遂与敬业等合谋,扬州兵起,炎从内应。
shū yǔ jìng yè děng shū wéi yǒu qīng é zì
书与敬业等,书唯有“青鹅”字。
rén yǒu gào zhě cháo chén mò zhī néng jiě
人有告者,朝臣莫之能解。
zé tiān yuē cǐ qīng zì zhě shí èr yuè
则天曰:“此青字者,十二月。
é zì zhě wǒ zì yǔ yě
鹅字者,我自与也。
suì zhū yán jìng yè děng xún bài
”遂诛炎,敬业等寻败。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
féng qī yí
冯七姨
táng nì wéi zhī mèi féng tài hé zhī qī hào qī yí
唐逆韦之妹,冯太和之妻,号七姨。
xìn xié jiàn bào tóu zhěn yǐ bì xié bái zé zhěn yǐ qù mèi zuò fú xióng zhěn yǐ wéi yí nán
信邪见,豹头枕以辟邪,白泽枕以去魅,作伏熊枕以为宜男。
tài hé sǐ sì guó wáng qǔ zhī
太和死,嗣虢王娶之。
wéi zhī bài yě guó wáng zhà qī yí tóu sòng cháo táng
韦之败也,虢王砟七姨头送朝堂。
jí zhī bì xié zhī zhěn shī xiào yǐ
即知辟邪之枕失效矣。
chū cháo yě qiān zài
(出《朝野佥载》)
jiāng fǔ xiān shēng
姜抚先生
táng jiāng fǔ xiān shēng bù zhī hé xǔ rén yě
唐姜抚先生,不知何许人也。
cháng zhe dào shì yì guān zì yún nián yǐ shù bǎi suì
尝著道士衣冠,自云年已数百岁。
chí fú jiān yǒu cháng nián zhī yào dù shì zhī shù shí rén wèi zhī jiāng fǔ xiān shēng
持符,兼有长年之药,度世之术,时人谓之姜抚先生。
xuán zōng huáng dì gāo gǒng mù qīng qī shén wù biǎo cháng yǒu shēng xiān zhī yán
玄宗皇帝高拱穆清,栖神物表,常有升仙之言。
jiāng fǔ gòng fèng bié chéng ēn zé
姜抚供奉,别承恩泽。
yú zhū zhōu cǎi yào jí xiū gōng dé zhōu xiàn mù zǎi qū wàng fēng chén
于诸州采药及修功德,州县牧宰,趋望风尘。
xué dào zhě qǐ róng lì yú mén tíng bù néng de yě
学道者乞容立于门庭,不能得也。
yǒu jīng yán zhě yú tài xué sì shí nián bù dì tuì jū sōng shǎo zì chēng shān rén
有荆岩者,于太学四十年不第,退居嵩少,自称山人。
pō tōng nán běi shǐ zhī jìn dài rén wù
颇通南北史,知近代人物。
cháng yè fǔ fǔ jiǎn jù bù wéi zhī dòng
尝谒抚,抚简踞不为之动。
jīng yán yīn jìn jìn yuán zuò guò
荆岩因进(进原作过。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
ér wèn yuē xiān shēng nián jǐ hé
)而问曰:先生年几何?
fǔ yuē gōng fēi xìn shì hé xiá wèn nián jǐ
抚曰:公非信士,何暇问年几?
yán yuē xiān shēng jì bù néng yán jiǎ zǐ xiān shēng hé cháo rén yě
岩曰:先生既不能言甲子,先生何朝人也?
fǔ yuē liáng cháo rén yě
抚曰:梁朝人也。
yán yuē liáng cháo jué jìn xiān shēng yì fēi cháng nián zhī rén
岩曰:梁朝绝近,先生亦非长年之人。
bù shěn xiān shēng liáng cháo chū shì wéi fù yǐn jū
不审先生,梁朝出仕,为复隐居。
fǔ yuē wú wèi xi liáng zhōu jié dù
抚曰:吾为西梁州节度。
yán huà zhī yuē hé de kuáng wàng
岩叱之曰:何得诳妄?
shàng qī tiān zǐ
上欺天子。
xià huò shì rén
下惑世人。
liáng cháo zài jiāng nán hé chǔ de xi liáng zhōu
梁朝在江南,何处得西梁州?
zhǐ yǒu sì píng sì ān sì zhèn sì zhēng jiāng jūn hé chǔ de jié dù shǐ
只有四平、四安、四镇、四征将军,何处得节度使?
fǔ cán hèn shù rì ér zú
抚惭恨,数日而卒。
chū biàn yí zhì
(出《辩疑志》)