dù shuò jūn jiǎng zi wén gé zuò yú dào shī gù shào chén shì nǚ wáng biǎo shí rén shén shèng gū chén mǐn fèi zhǎng fáng hú mǔ bān zhāng chéng zhī
度朔君蒋子文葛祚虞道施顾邵陈氏女王表石人神圣姑陈敏费长房胡母班张诚之
dù shuò jūn yuán shào zài jì zhōu yǒu shén chū hé dōng hào dù shuò jūn bǎi xìng wèi lì miào
度朔君袁绍在冀州,有神出河东,号度朔君,百姓为立庙。
miào yǒu zhǔ bù dà fú
庙有主簿大福。
chén liú cài yōng wèi qīng hé tài shǒu guò yè miào
陈留蔡庸为清河太守,过谒庙。
yǒu zi míng dào wáng yǐ sān shí nián
有子名道,亡已三十年。
dù shuò jūn wèi yōng shè jiǔ yuē guì zǐ xī lái yù xiāng jiàn
度朔君为庸设酒曰:贵子昔来,欲相见。
xū yú zǐ lái
须臾子来。
dù shuò jūn zì yún fù zǔ xī zuò yǎn zhōu
度朔君自云:父祖昔作兖州。
yǒu rén shì mǔ bìng wǎng dǎo
有人士母病往祷。
zhǔ bù yún jūn féng tiān shì liú dài
主簿云:君逢天士留待。
wén xī běi yǒu gǔ shēng ér jūn zhì
闻西北有鼓声而君至。
xū yú yī kè lái
须臾,一客来。
zhe zào dān yī tóu shàng wǔ sè máo zhǎng shù cùn
着皂单衣,头上五色毛,长数寸。
qù fù yī rén zhe bái bù dān yī gāo guān guān shì yú tóu wèi jūn yuē wú xī lín lú shān shí bái li yì zhī wèi jiǔ yǐ sān qiān suì
去,复一人着白布单衣,高冠,冠似鱼头,谓君曰:吾昔临庐山,食白李,忆之未久,已三千岁。
rì yuè yì de shǐ rén chàng rán
日月易得,使人怅然。
jūn wèi shì yuē xiān lái nán hǎi jūn yě
君谓士曰:先来南海君也。
shì shì shū shēng jūn míng tōng wǔ jīng shàn lǐ jì yǔ shì lùn lǐ shì bù rú yě
士是书生,君明通五经,善《礼记》,与士论礼,士不如也。
shì qǐ jiù mǔ bìng
文士乞求他为自己的母亲治病。
jūn yuē qīng suǒ jū dōng yǒu gù qiáo rén huài zhī
君曰:卿所居东有故桥,人坏之。
cǐ qiáo suǒ xíng qīng mǔ fàn zhī
此桥所行,卿母犯之。
néng fù qiáo biàn chà
能复桥,便差。
cáo gōng tǎo yuán tán shǐ rén cóng miào huàn qiān pǐ juàn jūn bù yǔ
曹公讨袁谭,使人从庙换千匹绢,君不与。
cáo gōng yí zhāng hé huǐ miào
曹公遗张郃毁庙。
wèi zhì bǎi lǐ jūn yí bīng shù wàn fāng dào ér lái
未至百里,君遗兵数万,方道而来。
hé wèi dá èr lǐ yún wù rào hé jūn bù zhī miào chù
郃未达二里,云雾绕郃军,不知庙处。
jūn yǔ zhǔ bù cáo gōng qì shèng yi bì zhī
君语主簿:曹公气盛,宜避之。
hòu sū bìng lín jiā yǒu shén xià shi jūn shēng yún xī yí rù hú kuò jué sān nián
后苏并邻家有神下,识君声,云:昔移入胡,阔绝三年。
nǎi qiǎn rén yǔ cáo gōng xiāng wén yù xiū gù miào de shuāi bù zhōng jū yù jì zhù
乃遣人与曹公相闻:欲修故庙,地衰不中居,欲寄住。
gōng yuē shén shàn
公曰:甚善。
zhì chéng běi lóu yǐ jū zhī
治城北楼以居之。
shù rì cáo gōng liè de wù dà rú jǐ dà zú sè bái rú xuě máo ruǎn huá kě ài gōng yǐ mó miàn mò néng míng yě
数日,曹公猎,得物,大如麂,大足,色白如雪,毛软滑可爱,公以摩面,莫能名也。
yè wén lóu shàng kū yún xiǎo ér chū xíng bù hái
夜闻楼上哭云:小儿出行不还。
tài zǔ fǔ zhǎng yuē cǐ wù hé wù hé yuán zuò zi yán zhēn
太祖拊掌曰:此物合(物合原作子言真。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
shuāi yě
)衰也。
chen jiāng shù bǎi quǎn rào lóu xià
晨将数百犬绕楼下。
quǎn de qì chōng chōng yuán zuò shuāi
犬得气,冲(冲原作衰。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
tū nèi wài
)突内外。
jiàn yǒu wù dà rú lǘ zì tóu lóu xià quǎn shā zhī miào shén nǎi jué
见有物大如驴,自投楼下,犬杀之,庙神乃绝。
chū sōu shén jì
(出《搜神记》)
jiǎng zi wén
蒋子文
jiǎng zi wén guǎng líng rén yě
蒋子文,广陵人也。
shì jiǔ hào sè tiāo tà wú dù
嗜酒好色,挑挞无度。
cháng zì wèi qīng gǔ sǐ dàng wèi shén
常自谓青骨,死当为神。
hàn mò wèi mò líng wèi zhú zéi zhì zhōng shān xià zéi jī shāng é yīn jiě shòu fù zhī yǒu qǐng suì sǐ
汉末,为秣陵尉,逐贼至钟山下,贼击伤额,因解绶缚之,有顷遂死。
jí wú xiān zǔ zhī chū qí gù lì jiàn wén yú dào chéng bái mǎ zhí bái yǔ shì cóng rú píng shēng
及吴先祖之初,其故吏见文于道,乘白马,执白羽,侍从如平生。
jiàn zhě jīng zǒu wén zhuī zhī wèi yuē wǒ dāng wèi cǐ tǔ dì shén yǐ fú ěr xià mín ěr kě xuān gào bǎi xìng wèi wǒ lì cí
见者惊走,文追之,谓曰:我当为此土地神,以福尔下民,尔可宣告百姓,为我立祠。
bù ěr jiāng yǒu dà jiù
不尔,将有大咎。
shì suì xià dà yì bǎi xìng zhé xiāng kǒng dòng pō yǒu qiè cí zhī zhě yǐ
是岁夏,大疫,百姓辄相恐动,颇有窃祠之者矣。
wén yòu xià wū zhù wú jiāng dà qǐ yòu sūn shì yi wèi wú lì cí
文又下巫祝:吾将大启祐孙氏,宜为吾立祠。
bù ěr jiāng shǐ chóng rù rén ěr wèi zāi
不尔,将使虫入人耳为灾。
é ér yǒu xiǎo chóng rú lù méng rù ěr jiē sǐ yī bù néng zhì
俄而有小虫如鹿虻,入耳皆死,医不能治。
bǎi xìng yù kǒng sūn zhǔ wèi zhī xìn yě
百姓愈恐,孙主未之信也。
yòu xià wū zhù ruò bù sì wǒ jiāng yòu yǐ dà huǒ wèi zāi
又下巫祝:若不祀我,将又以大火为灾。
shì suì huǒ zāi dà fā yī rì shù shí chù huǒ jí gōng gōng sūn zhǔ huàn zhī
是岁,火灾大发,一日数十处,火及公宫,孙主患之。
yì zhě yǐ wéi guǐ yǒu suǒ guī nǎi bù wéi lì yi yǒu yǐ fǔ zhī
议者以为鬼有所归,乃不为厉,宜有以抚之。
yú shì shǐ shǐ zhě fēng zǐ wén wèi zhōng dōu hou cì dì zǐ xù wèi zhǎng shuǐ xiào wèi jiē jiā yìn shòu wèi miào táng zhuǎn hào zhōng shān wèi jiǎng shān
于是使使者封子文为中都候,次弟子绪为长水校尉,皆加印授,为庙堂,转号钟山为蒋山。
jīn jiàn kāng dōng běi jiǎng shān shì yě
今建康东北蒋山是也。
zì shì zāi lì zhǐ xī bǎi xìng suì dà shì zhī
自是灾厉止息,百姓遂大事之。
chén jùn xiè yù wèi láng yá nèi shǐ
陈郡谢玉,为琅邪内史。
zài jīng chéng
在京城。
qí nián hǔ bào shā rén shén zhòng
其年虎暴,杀人甚众。
yǒu yī rén yǐ xiǎo chuán zài nián shào fù yǐ dà dāo chā zhe chuán jiā mù lái zhì
有一人,以小船载年少妇,以大刀插着船,挟暮来至。
luó jiāng chū yǔ yún cǐ jiān qǐng lái shén duō cǎo huì jūn zài xì xiǎo zuò cǐ qīng xíng tài wèi bù yì kě zhǐ luó sù yě
逻将出语云:此间顷来甚多草秽,君载细小,作此轻行,太为不易,可止逻宿也。
xiāng wèn xùn jì bì luó jiāng shì hái qù qí fù shàng àn biàn wèi hǔ qǔ qù
相问讯既毕,逻将适还去,其妇上岸,便为虎取去。
qí fu bá dāo dà huàn yù zhú zhī
其夫拔刀大唤,欲逐之。
xiān fèng shì jiǎng hóu nǎi huàn qiú zhù
先奉事蒋侯,乃唤求助。
rú cǐ dāng háng shí lǐ hū jué rú yǒu yī hēi yī rén wéi zhī dǎo qí rén suí zhī
如此当行十里,忽觉如有一黑衣人为之导,其人随之。
dāng fù èr shí lǐ jiàn dà shù jì zhì yī xué
当复二十里,见大树,既至一穴。
hǔ zǐ wén xíng shēng wèi qí mǔ zhì jiē zǒu chū qí rén jí qí suǒ shā zhī biàn xié dāo yǐn shù zhù
虎子闻行声,谓其母至,皆走出,其人即其所杀之,便挟刀隐树住。
liáng jiǔ hǔ fāng zhì biàn xià fù zháo dì dào qiān rù xué qí rén yǐ dāo dāng yāo kǎn duàn zhī
良久,虎方至,便下妇着地,到牵入穴,其人以刀当腰砍断之。
hǔ jì sǐ qí fù gù huó xiàng xiǎo néng yǔ
虎既死,其妇故活,向晓能语。
wèn zhī yún hǔ chū qǔ biàn fù zhe bèi shàng lín zhì ér hòu xià zhī
问之云虎:初取,便负着背上,临至而后下之。
sì tǐ wú tā zhǐ wèi cǎo mù shāng ěr
四体无他,止为草木伤耳。
fú guī huán chuán
扶归还船。
míng yè mèng yī rén yǔ zhī yún jiǎng hóu shǐ zhù rǔ zhī fǒu
明夜,梦一人语之云:蒋侯使助,汝知否?
zhì jiā shā zhū cí yān
至家杀猪祠焉。
kuài jī mào xiàn dōng yě yǒu nǚ zǐ xìng wú zì wàng zǐ nián shí liù zī róng kě ài
会稽鄮县东野,有女子,姓吴,字望子,年十六,姿容可爱。
qí xiāng lǐ yǒu gǔ wǔ jiě shén zhě yào zhī biàn wǎng
其乡里有鼓舞解神者,要之便往。
yuán táng xíng bàn lù hū jiàn yī guì rén duān zhèng fēi cháng
缘塘行半路,忽见一贵人,端正非常。
guì rén chéng chuán shǒu lì shí yú zhěng dùn
贵人乘船,手力十余整顿。
lìng rén wèn wàng zi yù hé zhī
令人问望子:欲何之?
jù yǐ shì duì
具以事对。
guì rén yún wǒ jīn zhèng wǎng bǐ biàn kě rù chuán gòng qù
贵人云:我今正往彼,便可入船共去。
wàng zǐ cí bù gǎn hū rán bú jiàn
望子辞不敢,忽然不见。
wàng zǐ jì bài shén zuò
望子既拜神坐。
jiàn xiàng chuán zhōng guì rén yǎn rán duān zuò jí jiǎng hóu xiàng yě
见向船中贵人,俨然端坐,即蒋侯像也。
wèn wàng zǐ lái hé chí yīn zhì liǎng jú yǔ zhī
问望子来何迟,因掷两橘与之。
shuò shuò xíng jiàn suì lóng qíng hǎo
数数形见,遂隆情好。
xīn yǒu suǒ yù zhé kōng zhōng xià zhī cháng sī dàn kuài yī shuāng xiān lǐ suí xīn ér zhì
心有所欲,辄空中下之,尝思噉鲙,一双鲜鲤,随心而至。
wàng zǐ fāng xiāng liú wén shù lǐ pō yǒu shén yàn yī yì gòng shì fèng
望子芳香,流闻数里,颇有神验,一邑共事奉。
jīng sān nián wàng zǐ hū shēng wài yì shén biàn jué wǎng lái
经三年,望子忽生外意,神便绝往来。
xián níng zhōng tài cháng qīng hán bǎi zǐ mǒu kuài jī nèi shǐ wáng yùn zi mǒu guāng lù dài fu liú dān zi mǒu tóng yóu jiǎng shān miào
咸宁中,太常卿韩伯子某,会稽内史王蕴子某,光禄大夫刘耽子某,同游蒋山庙。
miào yǒu shù fù rén xiàng shén duān zhèng
庙有数妇人像,甚端正。
mǒu děng zuì gè zhǐ xiàng yǐ xì xiāng pèi pǐ
某等醉,各指像以戏相配匹。
jí yǐ qí xī sān rén tóng mèng jiǎng hóu qiǎn chuán jiào xiāng wén yuē jiā zǐ nǚ bìng chǒu lòu ér wěi chuí róng gù zhé kè mǒu rì xī xiāng fèng yíng
即以其夕,三人同梦,蒋侯遣传教相闻曰:家子女并丑陋,而猥垂荣顾,辄刻某日,悉相奉迎。
mǒu děng yǐ qí mèng zhǐ shì yì cháng shì wǎng xiāng wèn ér guǒ gè de cǐ mèng fú xié rú yī
某等以其梦指适异常,试往相问,而果各得此梦,符协如一。
yú shì dà jù bèi sān shēng yì miào xiè zuì qǐ āi
于是大惧,备三牲,诣庙谢罪乞哀。
yòu jù mèng jiǎng hóu qīn lái jiàng jǐ yuē jūn děng jì yǐ gù zhī shí tān huì duì kè qī chuí jí qǐ róng fāng gèng zhōng huǐ
又俱梦蒋侯亲来降己曰:君等既已顾之,实贪会对,克期垂及,岂容方更中悔!
jīng shǎo shí bìng wáng
经少时,并亡。
liú chì fù zhě mèng jiǎng hóu zhào wéi zhǔ bù qī rì cù nǎi wǎng miào chén qǐng
刘赤父者,梦蒋侯召为主簿,期日促,乃往庙陈请。
mǔ lǎo zi ruò qíng shì guò qiè qǐ méng fàng shù
母老子弱,情事过切,乞蒙放恕。
kuài jī wèi guò duō cái yì shàn shì shén qǐng jǔ guò zì dài yīn kòu tóu liú xiě
会稽魏过,多材艺,善事神,请举过自代,因叩头流血。
miào zhù yuē tè yuàn xiāng qū wèi guò hé rén ér yǒu sī jǔ
庙祝曰:特愿相屈,魏过何人,而有斯举!
chì fù gù qǐng zhōng bù xǔ xún ér fù fǔ sǐ yān
赤父固请,终不许,寻而父斧死焉。
sūn ēn zuò nì shí wú xīng fēn luàn yī nán zǐ cōng jí tū rù jiǎng miào
孙恩作逆时,吴兴分乱,一男子匆急突入蒋庙。
miào yuán zuò hóu
(庙原作侯。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
shǐ rù mén mù xiàng wān gōng shè zhī jí zú
)始入门,木像弯弓射之,即卒。
xíng rén jí shǒu miào zhě wú bù jiē jiàn yě
行人及守庙者无不皆见也。
zhōng shū láng wáng cháng yù yǒu měi míng fù chéng xiàng dǎo zhì suǒ zhēn ài yù bìng zhuǎn dǔ dǎo yōu niàn tè zhì zhèng zài běi chuáng shàng zuò bù shí yǐ jī rì
中书郎王长豫,有美名,父丞相导,至所珍爱,遇病转笃,导忧念特至,正在北床上坐,不食已积日。
hū jiàn yī rén xíng chuáng shén zhuàng zhe kǎi chí dāo
忽见一人,行床甚壮,着铠持刀。
wáng wèn jūn shì hé rén
王问:君是何人?
dá yuē pū shì jiǎng hóu yě
答曰:仆是蒋侯也。
gōng r bù jiā yù wèi qǐng mìng gù lái ěr
公儿不佳,欲为请命,故来耳。
wù fù yōu
勿复忧。
wáng xīn xǐ dòng róng jí qiú shí shí suì zhì shù dòu nèi wài xián wèi dá suǒ yǐ
王欣喜动容,即求食,食遂至数斗,内外咸未达所以。
shí bì hū fù cǎn rán wèi wáng yuē zhōng shū mìng jǐn fēi kě jiù zhě
食毕,忽复惨然,谓王曰:中书命尽,非可救者。
yán zhōng bú jiàn yě
言终不见也。
chū sōu shén jì
(出《搜神记》)
gé zuò
葛祚
gé zuò wú shí héng yáng tài shǒu
葛祚,吴时衡阳太守。
jùn jìng yǒu dà chá héng shuǐ néng wéi yāo guài bǎi xìng wèi lì miào
郡境有大槎横水,能为妖怪,百姓为立庙。
xíng lǚ dǎo sì chá nǎi shěn méi bù zhě chá fú zé chuán wèi zhī pò huài
行旅祷祀,槎乃沈没,不者槎浮,则船为之破坏。
zuò jiāng qù guān nǎi dà jù jīn fǔ jiāng qù mín lèi
祚将去官,乃大具斤斧,将去民累。
míng rì dāng zhì qí qí wén jiāng zhōng táo táo yǒu rén shēng
明日当至,其其,闻江中啕啕有人声。
wǎng shì chá yí qù yán liú xià shù lǐ zhù wān zhōng
往视,槎移去,沿流下数里,驻湾中。
zì cǐ xíng zhě wú fù shěn fù zhī huàn
自此行者无复沈覆之患。
héng yáng rén wéi zuò lì bēi yuē zhèng dé qí ráng shén mù wèi yí yě
衡阳人为祚立碑曰:正德祈禳,神木为移也。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
yú dào shī
虞道施
yú dào shī chéng chē chū xíng
虞道施乘车出行。
hū yǒu yī rén zhe wū yī jìng lái shàng chē yún lìng jì zǎi shí xǔ lǐ ěr
忽有一人着乌衣径来上车,云:令寄载十许里耳。
dào shī shì shì cǐ rén tóu shàng yǒu guāng kǒu jiē chì miàn xī shì máo yì zhī
道施试视此人,头上有光,口皆赤,面悉是毛,异之。
zhī yuán zuò yú
(之原作于。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
shǐ shí jì bù gǎn qiǎn xíng shí lǐ zhōng rú yán ér qù
)始时既不敢遣,行十里中,如言而去。
lín bié yǔ dào shī yuē wǒ shì qū chú dà jiàng jūn gǎn rǔ xiāng róng
临别,语道施曰:我是驱除大将军,感汝相容。
zèng yín duó yī shuāng ér miè
赠银铎一双而灭。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
gù shào
顾邵
gù shào wèi yù zhāng chóng xué xiào jìn yín sì fēng huà dà xíng lì huǐ zhū miào
顾邵为豫章,崇学校,禁淫祀,风化大行,历毁诸庙。
zhì lú shān miào yī jùn xī jiàn bù cóng
至庐山庙,一郡悉谏,不从。
yè hū wén yǒu pái dà mén shēng guài zhī hū yǒu yī rén kāi gé jìng qián zhuàng ruò fāng xiāng zì shuō shì lú jūn
夜忽闻有排大门声,怪之,忽有一人,开阁迳前,状若方相,自说是庐君。
shào dú duì zhī yào jìn shàng chuáng
邵独对之,要进上床。
guǐ jí rén zuò
鬼即人坐。
shào shàn zuǒ zhuàn guǐ suì yǔ shào tán chūn qiū mí yè bù néng xiāng qū
邵善《左传》,鬼遂与邵谈《春秋》,弥夜不能相屈。
shào tàn qí jī biàn
邵叹其积辨。
wèi yuē chuán zǎi jìn jǐng gōng suǒ mèng dà lì zhě gǔ jīn tóng yǒu shì wù yě
谓曰:传载晋景公所梦大厉者,古今同有是物也?
guǐ xiào yuē jīn dà zé yǒu zhī lì zé bù rán
鬼笑曰:今大则有之,厉则不然。
dēng huǒ jǐn shào bù mìng qǔ nǎi suí shāo zuǒ zhuàn yǐ xù zhī
灯火尽,邵不命取,乃随烧《左传》以续之。
guǐ pín qǐng tuì shào zé liú zhī
鬼频请退,邵则留之。
guǐ běn yù lìng shào shào shén qì chén rán bù kě de chéng
鬼本欲凌邵,邵神气湛然,不可得乘。
guǐ fǎn hé xùn qiú fù miào yán zhǐ kěn zhì
鬼反和逊,求复庙,言旨恳至。
shào xiào ér bù dá guǐ fā nù ér tuì
邵笑而不答,鬼发怒而退。
gù wèi shào yuē jīn xī bù néng chóu jūn sān nián zhī nèi jūn bì shuāi yǐ
顾谓邵曰:今夕不能仇君,三年之内,君必衰矣。
dāng yīn cǐ shí xiāng bào
当因此时相报。
shào yuē hé shì cōng cōng qiě fù liú tán lùn
邵曰:何事匆匆,且复留谈论。
guǐ nǎi yǐn ér bù jiàn
鬼乃隐而不见。
shì mén gé xī bì rú gù
视门阁,悉闭如故。
rú qī shào guǒ dǔ jí héng mèng jiàn cǐ guǐ jī zhī bìng quàn shào fù miào
如期,邵果笃疾,恒梦见此鬼击之,并劝邵复庙。
shào yuē yá qǐ shèng zhèng
邵曰:邪岂胜正?
zhōng bù tīng
终不听。
hòu suì zú
后遂卒。
chū zhì guài
(出《志怪》)
chén shì nǚ
陈氏女
wū shāng chén shì yǒu nǚ zhe jī shàng dà fēng shù diān liǎo wú wēi jù
乌伤陈氏有女,著屐上大枫树颠,了无危惧。
gù yuē wǒ yīng wèi shén jīn biàn zhǎng qù
顾曰:我应为神,今便长去。
wéi zuǒ cāng yòu huáng dāng zàn guī ěr
唯左苍右黄,当暂归耳。
jiā rén xī chū jiàn zhī
家人悉出见之。
quán shǒu cí jué yú shì piāo sǒng qīng yuè jí dì nǎi méi
拳手辞诀,于是飘耸轻越,极睇乃没。
rén bù liǎo cāng huáng zhī yì měi chūn zhé yǐ cāng gǒu qiū huáng gǒu
人不了苍黄之意,每春辄以苍狗,秋黄狗。
shè sì shù xià yě
设祀树下也。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
wáng biǎo
王表
lín hǎi luō yáng xiàn yǒu shén zì chēng wáng biǎo
临海罗阳县有神,自称王表。
yǔ yán yǐn shí yú rén wú yì rán bù jiàn qí xíng
语言饮食,与人无异,然不见其形。
yòu yī bì míng fǎng jì
又一婢,名纺绩。
shì yuè qiǎn zhōng shū láng li chóng jī fǔ guó jiāng jūn luō yáng wáng yìn shòu yíng biǎo
是月,遣中书郎李崇,赍辅国将军罗阳王印绶迎表。
biǎo suí chóng jù chū suǒ lì shān chuān zhé qiǎn bì yǔ qí shén xiāng wén
表随崇俱出,所历山川,辄遣婢与其神相闻。
biǎo zhì quán yú cāng lóng mén wài wèi lì dì shè
表至,权于苍龙门外为立第舍。
biǎo shuō shuǐ hàn xiǎo shì wǎng wǎng yǒu yàn
表说水旱小事,往往有验。
chū wú zhì
(出《吴志》。
míng chāo běn zuò chū yì zhì
明抄本作出《异志》)
shí rén shén
石人神
shí rén shén zài fēng chéng xiàn nán
石人神,在丰城县南。
qí shí zhuàng shì rén xíng
其石状似人形。
xiān zài luó shān xià shuǐ zhōng liú liáo bù méi
先在罗山下水中,流潦不没。
hòu yǒu rén yú shuǐ biān huàn yī guà zhe zuǒ bì
后有人于水边浣衣,挂著左臂。
tiān hū dà yǔ léi diàn pī lì shí rén bì zhé zǒu rù shān pàn
天忽大雨,雷电霹雳,石人臂折,走入山畔。
shí rén yì zhī gòng lì wèi cí měi yǒu líng yàn hào yuē shí rén shén
时人异之,共立为祠,每有灵验,号曰石人神。
chū yù zhāng gǔ jīn jì
(出《豫章古今记》)
shèng gū
圣姑
wú xīng jùn jiè shǒu yǒu dòng tíng shān shān zhōng shèng gū cí miào zài yān
吴兴郡界首,有洞庭山,山中圣姑祠庙在焉。
wú zhì yuē gū xìng lǐ shì yǒu dào shù néng lǚ shuǐ xíng qí fu nù ér shā zhī
《吴志》曰:姑姓李氏,有道术,能履水行,其夫怒而杀之。
zì sǐ zhì jīn xiàng qī bǎi suì ér yán mào rú shēng yǎn rán cè wò
自死至今,向七百岁,而颜貌如生,俨然侧卧。
yuǎn jìn qí dǎo zhě xīn zhì zé néng dào miào
远近祈祷者,心至则能到庙;
xīn ruò bù zhì fēng huí qí chuán wú de dá zhě
心若不至,风回其船,无得达者。
jīn měi yuè yī rì mù yù wèi chú zhǎo jiǎ
今每月一日沐浴,为除爪甲。
měi rì zhuāng shì zhī qí xíng zhì róu ruò zhī rú qǐn zhě
每日妆饰之,其形质柔弱,只如寝者。
gài dé dào yú
盖得道欤。
chū jì wén
(出《纪闻》)
chén mǐn
陈敏
chén mǐn sūn hào zhī shì wèi jiāng xià tài shǒu
陈敏,孙皓之世为江夏太守。
zì jiàn yè shù zhí wén gōng tíng miào shén líng wǎng fān guò zhī qǐ zài rèn ān wěn dāng shàng yín zhàng yī zhī
自建业述职,闻宫亭庙神灵,枉帆过之,乞在任安稳,当上银杖一枝。
xiàn jì mǎn zuò zhàng chā zhú wèi gān yǐ yín dù zhī
限既满,作杖,插竹为杆,以银度之。
xún zhēng wèi sàn qí cháng shì hái dào jiāng kǒu hòu gōng tíng sòng zhàng qì jí jìn lù
寻征为散骑常侍,还到江口,后宫亭送杖讫,即进路。
rì wǎn jiàng shén wū xuān jiào yuē chén mǐn xǔ wǒ yín zhàng jīn yǐ dù yín zhàng jiàn yǔ shǐ tóu shuǐ zhōng dāng sòng yǐ huán zhī
日晚,降神巫宣教曰:陈敏许我银杖,今以度银杖见与,使投水中,当送以还之。
qī miè zhī zuì bù kě róng yě
欺蔑之罪,不可容也。
nǎi zhì zhàng fú shuǐ shàng cóng liú ér běi qí jí rú fēi jìng dào mǐn chuán qián pái huái bù qù
乃置杖浮水上,从流而北,其疾如飞,径到敏船前,徘徊不去。
mǐn jù qǔ zhī qiǎn xiǎo lì dào miào xùn xiè
敏惧,取之,遣小吏到庙逊谢。
xiǎo lì jì fā jīng fēng zú zhì yǒng làng tāo tiān mǐn zhōu qīng
小吏既发,惊风卒至,涌浪滔天,敏舟倾。
wéi xiǎo lì sì rén dú zài
唯小吏四人独在。
chū shén guǐ chuán
(出《神鬼传》)
fèi zhǎng fáng
费长房
fèi zhǎng fáng néng shǐ guǐ shén
费长房能使鬼神。
hòu dōng hǎi jūn jiàn gé bēi jūn yín qí fū rén
后东海君见葛陂君,淫其夫人。
yú shì zhǎng fáng chì xì sān nián ér dōng hǎi dà hàn
于是长房敕系三年,而东海大旱。
zhǎng fáng zhì dōng hǎi jiàn qí qǐng yǔ nǎi chì gé bēi jūn chū zhī jí dà yǔ yě
长房至东海,见其请雨,乃敕葛陂君出之,即大雨也。
chū liè yì chuán
(出《列异传》)
hú mǔ bān
胡母班
hú mǔ bān céng zhì tài shān zhī cè hū yú shù jiān
胡母班曾至太山之侧,忽于树间。
féng yī jiàng yī zōu hū bān yún tài shān fǔ jūn zhào
逢一绛衣驺,呼班云:太山府君召。
mǔ bān jīng è qūn xún wèi dá fù yǒu yī zōu chū hū zhī
母班惊愕,逡巡未答,复有一驺出呼之。
suì suí háng shù shí bù zōu mǔ bān zàn míng
遂随行数十步,驺母班暂瞑。
shǎo qǐng biàn jiàn gōng shì wēi yí shén yán
少顷,便见宫室,威仪甚严。
mǔ bān nǎi rù gé bài yè
母班乃入阁拜谒。
zhǔ wèi shè shí yǔ mǔ bān yuē yù jiàn jūn wú tā yù fù shū yǔ nǚ xù ěr
主为设食,语母班曰:欲见君无他,欲附书与女婿耳。
mǔ bān wèn nǚ láng hé zài
母班问女郎何在?
yuē nǚ wèi hé bó fù
曰:女为河伯妇。
mǔ bān yuē zhé dāng fèng shū bù zhī hé yuán de dá
胡母班当即到家中,从此以后,他生下的孩子再也不闹病闹灾了。
dá yuē jīn shì hé zhōng liú biàn kòu zhōu hū qīng yī dāng zì yǒu qǔ shū zhě
答曰:今适河中流,便扣舟呼'青衣',当自有取书者。
mǔ bān nǎi cí chū
母班乃辞出。
xī zōu fù lìng bì mù yǒu qǐng hū rú gù dào
昔驺复令闭目,有顷,忽如故道。
suì xi xíng rú shén yán ér hū qīng yī
遂西行,如神言而呼青衣。
xū yú guǒ yǒu yī nǚ pú chū qǔ shū ér méi
须臾,果有一女仆出,取书而没。
shǎo qǐng fù chū yún hé bó yù zàn jiàn jūn
少顷复出云:河伯欲暂见君。
bì yì qǐng míng mù suì bài yè hé bó
婢亦请瞑目,遂拜谒河伯。
hé bó nǎi dà shè jiǔ shí cí zhǐ yīn qín
河伯乃大设酒食,词旨殷勤。
lín bié wèi mǔ bān yuē gǎn jūn yuǎn wèi zhì shū wú wù xiāng fèng
临别,谓母班曰:感君远为致书,无物相奉。
yú shì mìng zuǒ yòu qǔ wú qīng sī lǚ lái
于是命左右:取吾青丝履来。
yǐ yí mǔ bān
以贻母班。
mǔ bān chū míng rán hū de hái zhōu suì yú cháng ān jīng nián ér hái
母班出,瞑然忽得还舟,遂于长安经年而还。
zhì tài shān cè bù gǎn qián guò suì kòu shù zì chēng xìng míng cóng cháng ān hái yù qǐ xiāo xī
至太山侧,不敢潜过,遂扣树,自称姓名,从长安还,欲启消息。
xū yú xī zōu chū yǐn mǔ bān rú xiàng fǎ ér jìn yīn zhì shū yān
须臾,昔驺出,引母班如向法而进,因致书焉。
fǔ jūn qǐng yuē dāng bié qiǎn bào
府君请曰:当别遣报。
mǔ bān yǔ qì rú cè hū jiàn qí fù zhe xiè tú zuò cǐ bèi shù bǎi rén
母班语讫,如厕,忽见其父著械徒作,此辈数百人。
mǔ bān jìn bài liú tì wèn dà rén hé yīn jí cǐ
母班进拜流涕,问大人何因及此。
fù yún wú sǐ bù xìng jiàn qiǎn sān nián jīn yǐ èr nián yǐ
父云:吾死不幸,见谴三年,今已二年矣!
kùn kǔ bù kě chù
困苦不可处。
zhī rǔ jīn wèi míng fǔ suǒ shí
知汝今为明府所识。
kě wèi wú chén zhī qǐ miǎn cǐ yì biàn yù de shè gōng ěr
可为吾陈之,乞免此役,便欲得社公耳。
mǔ bān nǎi yī jiào kòu tóu chén qǐ
母班乃依教,叩头陈乞。
fǔ jūn yuē sǐ shēng yì lù bù kě xiāng jìn shēn wú suǒ xī
府君曰:死生异路,不可相近,身无所惜。
mǔ bān kǔ qǐng fāng xǔ zhī
母班苦请,方许之。
yú shì cí chū
于是辞出。
huán jiā suì yú ér zi sǐ wáng lüè jìn
回家一年多,孩子差不多死光了。
mǔ bān huáng jù fù yì tài shān kòu shù qiú jiàn
母班惶惧,复诣太山,扣树求见。
xī zōu suì yíng zhī ér jiàn
昔驺遂迎之而见。
mǔ bān nǎi zì shuō xī cí kuàng zhuō jí huán jiā r sǐ wáng zhì jǐn jīn kǒng huò gù wèi yǐ zhé lái qǐ bái xìng méng āi jiù
母班乃自说:昔辞旷拙,及还家,儿死亡至尽,今恐祸故未已,辄来启白,幸蒙哀救。
fǔ jūn fǔ zhǎng dà xiào yuē xī yǔ jūn shēng sǐ yì lù bù kě xiāng jìn gù yě
府君拊掌大笑曰:昔语君,'生死异路,不可相近'故也。
jí chì wài zhào mǔ bān fù xū yú zhì tíng zhōng wèn zhī xī qiú hái lǐ shè dāng wèi mén hù zuò fú ér sūn xī sǐ wáng zhì jǐn hé yě
即敕外召母班父,须臾至庭中,问之:昔求还里社,当为门户作福,而孙息死亡至尽,何也?
dá yún jiǔ bié xiāng lǐ zì xīn de hái yòu yù jiǔ shí chōng zú shí niàn zhū sūn zhào ér shí zhī ěr
答云:久别乡里,自忻得还,又遇酒食充足,实念诸孙,召而食之耳。
yú shì dài zhī
于是代之。
fù tì qì ér chū
父涕泣而出。
mǔ bān suì hái hòu yǒu r jiē wú yàng
母班遂还,后有儿皆无恙。
chū sōu shén jì
(出《搜神记》)
zhāng chéng zhī
张诚之
wú xiàn zhāng chéng zhī
吴县张诚之。
yè jiàn yī fù rén
夜见一妇人。
lì yú zhái dōng nán jiǎo
立于宅东南角。
jǔ shǒu zhāo chéng
举手招诚。
chéng jiù zhī
诚就之。
fù rén yuē
妇人曰。
cǐ dì shì jūn jiā cán shì
此地是君家蚕室。
wǒ jí shì de zhī shén
我即是地之神。
míng nián zhēng yuè bàn
明年正月半。
yi zuò bái zhōu
宜作白粥。
fàn gāo yú shàng
泛膏于上。
yǐ jì wǒ
以祭我。
dāng lìng jūn cán sāng bǎi bèi
当令君蚕桑百倍。
yán jué shī zhī
言绝失之。
chéng rú yán wéi zuò gāo zhōu zì cǐ nián nián dà de cán
诚如言,为作膏粥,自此年年大得蚕。
shì rén zhēng yuè bàn zuò gāo zhōu yóu cǐ gù yě
世人正月半作膏粥,由此故也。
chū xù qí xié jì
(出《续齐谐记》)