太平广记 · 吕文仲 · Chapter 30 of 501

卷二十九·神仙二十九

PinyinModern Translation
Size

jiǔ tiān shǐ zhě shí xiān zǐ èr shí qī xian yáo hóng li wèi

九天使者十仙子二十七仙姚泓李卫

gōng jiǔ tiān shǐ zhě

公九天使者

táng kāi yuán zhōng xuán zōng mèng shén xiān yǔ wèi qiān chéng wàn qí jí yú kōng zhōng

唐开元中,玄宗梦神仙羽卫,千乘万骑,集于空中。

yǒu yī rén zhū yī jīn guān chéng chē ér xià yè dì yuē wǒ jiǔ tiān cǎi fǎng xún jiū rén jiān yù yú lú shān xī běi zhì yī xià gōng zì yǒu mù shí jī zhǐ dàn xū gōng lì ér yǐ

有一人朱衣金冠,乘车而下,谒帝曰:“我九天采访,巡纠人间,欲于庐山西北,置一下宫,自有木石基址,但须工力而已。

dì jí qiǎn zhōng shǐ yì shān xī běi guǒ yǒu jī jī wǎn rán

”帝即遣中使,诣山西北,果有基迹宛然。

xìn sù yǒu jù mù shù qiān duàn zì rán ér zhì fēi rén suǒ yùn

信宿,有巨木数千段,自然而至,非人所运。

táng diàn láng yǔ suí lèi zhì mù jiē de zú yòng

堂殿廊宇,随类致木,皆得足用。

huò yún cǐ mù xī jiǔ jiāng wáng suǒ cǎi nǐ zuò gōng diàn chén zài jiāng zhōu pèn pǔ

或云,此木昔九江王所采,拟作宫殿,沉在江州湓浦;

zhì shì shén rén yùn lái yǐ gōng suǒ yòng

至是神人运来,以供所用。

miào xi cháng láng zhù chǔ jià xū zài jù jiàn zhī shàng

庙西长廊,柱础架虚,在巨涧之上。

qí xià mì liú bēn xiǎng hóng yǎo bù cè jiǔ lì nián suì céng wú wēi diàn

其下汨流奔响,泓窅不测,久历年岁,曾无危垫。

chū zuò miào shí cái mù bìng zhì yī xī jù wàn jiē yǒu shuǐ hén

初作庙时,材木并至,一夕巨万,皆有水痕。

mén diàn láng yǔ zhī jī zì rán huà chū fēi rén bǎn zhù

门殿廊宇之基,自然化出,非人版筑。

cháng yǒu wǔ sè shén guāng zhào zhú miào suǒ cháng rú zhòu rì

常有五色神光,照烛庙所,常如昼日。

huī jīn yùn gōng lüè wú yú xiá rén lì wàng juàn xún rì gào chéng

挥斤运工,略无余暇,人力忘倦,旬日告成。

bì gōng zhī jì zhōng shǐ mèng shén rén yuē zhě è dān lǜ miào běi dì zhōng xún zhī zì dé wù xū yuǎn qiú

毕工之际,中使梦神人曰:“赭垩丹绿,庙北地中,寻之自得,勿须远求。

yú shì fǎng zhī cǎi yǐ chōng yòng lüè wú suǒ quē

”于是访之,采以充用,略无所缺。

jì ér jiàn chāng dù yǒu líng guān wǔ bǎi yú rén ruò yī dào shì fú zhě jiē yán yì shǐ zhě miào

既而建昌渡有灵官五百余人,若衣道士服者,皆言诣使者庙。

jīn tú xiàng cún yān

今图象存焉。

chū xuán zōng mèng shén rén rì yīn zhào tiān tāi dào shì sī mǎ chéng zhēn yǐ fǎng qí shì

初玄宗梦神人日,因召天台道士司马承祯,以访其事。

chéng zhēn zòu yuē jīn míng shān yuè dú xuè shí zhī shén yǐ zhǔ jì cí tài shàng lǜ qí wàng zuò wēi fú yǐ hài zhēng lí fēn mìng shàng zhēn jiān lì chuān yuè yǒu wǔ yuè zhēn jūn yān

承祯奏曰:“今名山岳渎血食之神,以主祭祠,太上虑其妄作威福,以害蒸黎,分命上真,监莅川岳,有五岳真君焉。

yòu qīng chéng zhàng rén wèi wǔ yuè zhī zhǎng qián shān jiǔ tiān sī mìng lì jiǔ tiān shēng jí lú shān jiǔ tiān shǐ zhě zhí sān tiān zhī fú tán hé wàn shén jiē wèi wǔ yuè shàng sī hé gè zhì miào yǐ zhāi shí wèi xiǎng

又青城丈人为五岳之长,潜山九天司命立九天生籍,庐山九天使者执三天之符,弹劾万神,皆为五岳上司,盍各置庙,以斋食为飨。

xuán zōng cóng zhī

”玄宗从之。

shì suì wǔ yuè sān shān gè zhì miào yān

是岁,五岳三山,各置庙焉。

chū lù yì jì

(出《录异记》)

shí xiān zǐ

十仙子

táng xuán zōng cháng mèng xiān zǐ shí yú bèi yù qīng yún ér xià liè yú tíng gè zhí yuè qǔ ér zòu zhī qí dù qǔ qīng zāi zhēn xiān fǔ zhī yīn yě

唐玄宗尝梦仙子十余辈,御卿云而下列于庭,各执乐曲而奏之,其度曲清哉,真仙府之音也。

jí lè què yǒu yī xiān rén qián ér yán yuē bì xià zhī cǐ lè hu

及乐阕,有一仙人前而言曰:“陛下知此乐乎?

cǐ shén xiān zǐ yún qū yě

此神仙《紫云曲》也。

jīn yuàn chuán shòu bì xià wèi shèng táng zhèng shǐ yīn

今愿传授陛下,为圣唐正始音。

yǔ fu xián chí dà xià gù bù tóng yǐ

与夫咸池大夏,固不同矣。

xuán zōng xǐ shén jí chuán shòu yān

”玄宗喜甚,即传受焉。

é ér wù qí yú xiǎng yóu ruò zài tīng

俄而寤,其余响犹若在听。

xuán zōng jù mìng yù dí chuī ér xí zhī jǐn de qí jié zòu

玄宗遽命玉笛吹而习之,尽得其节奏;

rán hēi bù xiè

然嘿不泄。

jí xiǎo tīng zhèng yú zǐ chén diàn zǎi chén yáo chóng sòng jǐng rù zòu shì yú yù qián xuán zōng fǔ ruò bù wén

及晓,听政于紫宸殿,宰臣姚崇、宋璟入,奏事于御前,玄宗俯若不闻。

èr xiāng jù yòu zòu zhī

二相惧,又奏之。

xuán zōng jí qǐ zú bù gù èr xiāng

玄宗即起,卒不顾二相。

èr xiāng yì kǒng qū chū

二相益恐,趋出。

shí gāo lì shì shì yú xuán zōng jí zòu yuē zǎi xiàng qǐng shì bì xià yi miàn jué kě fǒu

时高力士侍于玄宗,即奏曰:“宰相请事,陛下宜面决可否。

xiàng zhě chóng jǐng suǒ yán jiē jūn guó dà zhèng ér bì xià zú bù gù qǐ èr xiāng yǒu zuì hu

向者崇、璟所言,皆军国大政,而陛下卒不顾,岂二相有罪乎?

xuán zōng xiào yuē wǒ zuó xī mèng xiān rén zòu yuè yuē zǐ yún qū yīn yǐ shòu wǒ wǒ shī qí jié zòu yóu shì hēi ér xí zhī gù bù xiá tīng èr xiāng zòu shì

”玄宗笑曰:“我昨夕梦仙人奏乐曰《紫云曲》,因以授我,我失其节奏,由是嘿而习之,故不暇听二相奏事。

jí yú yī zhōng chū yù dí yǐ shì lì shì

”即于衣中出玉笛,以示力士。

shì rì lì shì zhì zhōng shū yǐ shì yǔ yú èr xiāng

是日力士至中书,以事语于二相。

èr xiāng jù shǎo jiě

二相惧少解。

qū hòu chuán yú yuè fǔ

曲后传于乐府。

chū shén xiān gǎn yù chuán chén xiào běn zuò chū xuān shì zhì

(出《神仙感遇传》,陈校本作出《宣室志》)

èr shí qī xian

二十七仙

táng kāi yuán zhōng xuán zōng huáng dì zhòu jǐng yàn jū hūn rán sī mèi mèng èr shí qī xiān rén yún wǒ děng èr shí bā xiù yě yī rén yù zhí zài tiān bù xià

唐开元中,玄宗皇帝昼景宴居,昏然思寐,梦二十七仙人云:“我等二十八宿也,一人寓直,在天不下。

wǒ děng jì luō dǐ jiān sān nián yǐ yǔ bì xià zhèn hù guó jiè bù lìng róng lǔ qīn biān

我等寄罗底间三年矣,与陛下镇护国界,不令戎虏侵边。

zhòng xian měi yì xíng hùn jì yóu chù ěr

众仙每易形混迹游处耳。

jì wù chì tiān xià shān chuān jùn xiàn yǒu luō dǐ zì chù fǎng zhī jìng bù néng de

”既寤,敕天下山川郡县,有‘罗底’字处访之,竟不能得。

tā xī yòu mèng yún yǒu yīn yuè chù shì yě

他夕又梦云:“有音乐处是也。

zài zài zì yuán quē jù míng chāo běn chén xiào běn bǔ

”再(“再”字原缺,据明抄本、陈校本补。

zhào fǎng yān

)诏访焉。

yú níng zhōu dōng nán wǔ lǐ yǒu dì míng luō chuān chuān shàng yǒu xiàn xiàn yǐ chuān míng

于宁州东南五里,有地名罗川,川上有县,县以川名。

yǒu luō zhōu shān xiāng chuán yǒu dòng xué ér yì huì bù tōng

有罗州山,相传有洞穴,而翳荟不通。

qiáo mù zhě wén yīn yuè zhī shēng

樵牧者闻音乐之声。

zhào shǐ xún zhī jiǔ ér bù jiàn

诏使寻之,久而不见。

hū yǒu bái tù chū yú lín zhōng jìng rù yá xià

忽有白兔出于林中,径入崖下。

xún suǒ rù ér de qiàn dòu yān

寻所入而得嵌窦焉。

shí shì kuān bó zhōng yǒu shí xiàng èr shí qī zhēn de zhī yǐ jìn

石室宽博,中有石像二十七真,得之以进。

nǎi yú nèi diàn shè wèi chén xī fén xiāng gōng zì zhān yè

乃于内殿设位,晨夕焚香,躬自瞻谒。

mìng jiā zhù gōng zuò èr shí qī xiàng sòng yú běn dòng

命夹纻工作二十七像,送于本洞。

yú qí chǔ zhì tōng shèng guān gǎi xiàn wéi zhēn níng yǐ jīng zhī

于其处置通圣观,改县为真宁以旌之。

cì bǎo xiāng jí lú lú jīn yóu zài

赐宝香及炉,炉今犹在。

xiāng lǐ zhī rén yán xī nián yǒu dǐ lǎo zhě bù zhī suǒ lái páng méi hào fà yì yú tā sōu

乡里之人言:“昔年有底老者,不知所来,庞眉皓发,异于他叟。

huò chū huò chù xiāng sú xián jìng zhī

或出或处,乡俗咸敬之。

yú shān xià mài jiǔ cháng yǒu yì rén lái yǐn

于山下卖酒,常有异人来饮。

huò yào tóng qiáo fù lái wǎng qí jiā

或药童樵父,来往其家。

yī dàn zhòng rén wèi dǐ lǎo yuē jiā qí yùn gèng yī yǐn bù fù lái yǐ

一旦众人谓底老曰:“加其酝,更一饮,不复来矣。

rú qí yán jiā niàng yǐ dài yān

”如其言,加酿以待焉。

niàng shú qún xiān guǒ zhì yǐn hān jū xià zhě yī rén yǔ zuò yún wǒ qǐng kè zhòng xian zhī xíng yǐ liú yú shì

酿熟,群仙果至,饮酣,居下者一人,与坐云:“我请刻众仙之形,以留于世。

nǎi qǔ shí èr shí qī piàn

”乃取石二十七片。

kè chéng èr shí qī rén

刻成二十七人。

é qǐng zhī jiān bèi de zhòng xiān zhēn róng zhì yú dòng zhōng yī yǐn shí liè zuò

俄顷之间,备得众仙真容,置于洞中,依饮时列坐。

jiē zhì xian zhī míng shì yú qí bèi

皆志仙之名氏于其背。

ān qì ér sàn qù

安讫而散去。

dǐ lǎo yì bù fù zhī suǒ zhī

底老亦不复知所之。

shí rén xián wèi xian jǔ yě

时人咸谓仙举也。

dǐ lǎo zhě yí qí dī sù ěr

底老者,疑其氐宿耳。

hòu zhù zuò láng dōng mén gào wèi zàn xù yǐ jì zhī

后著作郎东门诰,为赞序以纪之。

chū shén xiān gǎn yù chuán

(出《神仙感遇传》)

yáo hóng

姚泓

táng tài zōng nián yǒu chán shī háng dào jīng gāo jū yú nán yuè

唐太宗年,有禅师行道精高,居于南岳。

hū yī rì

忽一日。

jiàn yī wù rén xíng ér lái zhí zhì sēng qián lǜ máo fù tǐ

见一物人行而来,直至僧前,绿毛覆体。

chán shī jù wèi wéi xiāo zhī shǔ yě

禅师惧,谓为枭之属也;

xì shì miàn mù jí rú rén yě

细视面目,即如人也。

sēng nǎi wèn yuē tán yuè wéi shān shén yé

僧乃问曰:“檀越为山神耶?

yě shòu yé

野兽耶?

fù nǎi hé shì ér tè zhì cǐ

复乃何事而特至此?

pín dào chán jū cǐ dì bù rǎo shēng líng shén yǒu zhī wú xiāng nǎo yě

贫道禅居此地,不扰生灵,神有知,无相恼也。

liáng jiǔ qí wù hé zhǎng ér yán yuē jīn shì hé dài

”良久,其物合掌而言曰:“今是何代?

sēng yuē dà táng yě

”僧曰:“大唐也?

yòu yuē hé shàng zhī jìn sòng hu

”又曰:“和尚知晋宋乎?

zì bù zhī yǒu yáo hóng hu

自不知有姚泓乎?

sēng yuē zhī zhī

”僧曰:“知之。

wù yuē wǒ jí hóng yě

”物曰:“我即泓也。

sēng yuē wú lǎn jìn shǐ yán yáo hóng wèi liú yù suǒ zhí qiān yáo zōng yú jiāng nán ér zhǎn hóng yú jiàn kāng shì

”僧曰:“吾览晋史,言姚泓为刘裕所执,迁姚宗于江南,而斩泓于建康市。

jù qí suǒ jì hóng zé sǐ yǐ hé zhì jīn rì zi fù chēng wéi yáo hóng yé

据其所记,泓则死矣,何至今日子复称为姚泓耶!

hóng yuē dāng ěr zhī shí wǒ guó shí wèi yù suǒ miè sòng wǒ yú jiàn kāng shì yǐ xùn tiān xià

”泓曰:“当尔之时,我国实为裕所灭,送我于建康市,以徇天下;

nài hé wèi jí sì xíng wǒ nǎi tuō shēn táo nì

奈何未及肆刑,我乃脱身逃匿。

yù jì qiú wǒ bù dé suì jiǎ yī rén mào lèi wǒ zhě zhǎn zhī yǐ lì wēi shēng shì qí hòu ěr

裕既求我不得,遂假一人貌类我者斩之,以立威声,示其后耳。

wǒ zé shí hóng zhī běn shēn yě

我则实泓之本身也。

sēng yīn liú zuò yǔ zhī yuē shǐ zhī shuō qǐ xū yán zāi

”僧因留坐,语之曰:“史之说岂虚言哉?

hóng xiào yuē hé shàng qǐ bù wén hàn yǒu huái nán wáng liú ān hu qí shí shēng xiān ér qiān gù zhuàng yǐ pàn nì fú zhū

泓笑曰:“和尚岂不闻汉有淮南王刘安乎,其实升仙,而迁、固状以叛逆伏诛。

hàn shǐ zhī wàng qǐ fù yú yú hòu shǐ yé

汉史之妄,岂复逾于后史耶?

sī zé shǐ shì wàng yán zhī zhèng yě

斯则史氏妄言之证也。

wǒ zì táo cuàn shān yě sì yì yóu xíng fú dì jìng lú wú bù tàn tǎo

我自逃窜山野,肆意游行,福地静庐,无不探讨。

jì jué huǒ shí yuǎn zhì cǐ fēng lè dào xiāo yáo wéi cān sōng bǎi zhī yè

既绝火食,远陟此峰,乐道逍遥,唯餐松柏之叶。

nián shēn dài jiǔ biàn shēn shēng cǐ lǜ máo yǐ de cháng shēng bū sǐ zhī dào yǐ

年深代久,遍身生此绿毛,已得长生不死之道矣。

sēng yòu yuē shí sōng bǎi zhī yè hé zhì shēng máo ruò shì hu

”僧又曰:“食松柏之叶,何至生毛若是乎?

hóng yuē xī qín gōng rén zāo luàn bì shì rù tài huá zhī fēng ěr qí sōng bǎi suì sì jìn jiǔ tǐ shēng bì máo chǐ yú

”泓曰:“昔秦宫人遭乱避世,入太华之峰,饵其松柏,岁祀浸久,体生碧毛尺余。

huò féng shì rén rén zì jīng yì zhì jīn wèi zhī máo nǚ fēng

或逢世人,人自惊异,至今谓之毛女峰。

qiě shàng rén pō xìn gǔ qǐ bù xiáng xìn zhī hu

且上人颇信古,岂不详信之乎?

sēng yīn wèn qǐng xū suǒ shí

”僧因问请须所食。

hóng yán wú bù shí shì jiān zhī wèi jiǔ yǐ wéi yǐn chá yī ōu

泓言:“吾不食世间之味久矣,唯饮茶一瓯。

réng wèi sēng chén jìn sòng lì dài zhī shì rú zhǐ zhū zhǎng

”仍为僧陈晋宋历代之事,如指诸掌。

gèng yǒu shǐ shì quē ér bù shū zhě hóng xī bèi yán zhī

更有史氏阙而不书者,泓悉备言之。

jì ér cí sēng gào qù jìng bù fù jiàn ěr

既而辞僧告去,竟不复见耳。

chū yì shǐ

(出《逸史》)

lǐ wèi gōng

李卫公

sū zhōu cháng shú xiàn yuán yáng guān dān zūn shī fǎ míng yǐ qīng

苏州常熟县元阳观单尊师,法名以清。

dà lì zhōng cháng wǎng jiā xīng

大历中,常往嘉兴。

rù chuán zhōng wén xiāng qì pō shèn yí yǒu yì rén

入船中,闻香气颇甚,疑有异人。

biàn mù zhōu zhōng kè jiē jiǎ fàn zhī tú wéi chuán tóu yī rén yán sè pō shū zhǐ qù tián jìng

遍目舟中客,皆贾贩之徒,唯船头一人,颜色颇殊,旨趣恬静。

dān jūn zhì zhōng lù gào chuán rén lìng yì xí zuò chuán tóu jiù yǔ yán yě

单君至中路,告船人,令易席座船头,就与言也。

jì bìng xí zhī hòu xiāng qì yì shén

既并席之后,香气亦甚。

dān jūn yīn cóng róng wèn zhī

单君因从容问之。

dá yuē mǒu běn cǐ dì rén yě shǎo rǎn dà fēng méi fā jiē luò zì è bù yǐ suì sī táo yú shēn shān yì rèn hǔ bào suǒ shí

答曰:“某本此地人也,少染大风,眉发皆落,自恶不已,遂私逃于深山,意任虎豹所食。

shù rì shān lù zhuǎn shēn dōu wú rén jì

数日,山路转深,都无人迹。

hū yù yī lǎo rén wèn yuē zi hé rén yě yuǎn rù shān gǔ

忽遇一老人问曰:‘子何人也,远入山谷。

mǒu jù shù běn yì

’某具述本意。

lǎo rén āi zhī

老人哀之。

shì yuē rǔ jí de wú jīn néng chà yǐ

视曰:‘汝疾得吾,今能差矣。

kě suí wú xíng

可随吾行。

yīn suí lǎo rén xíng rù shān shí yú lǐ zhì yī jiàn guò shuǐ shí yú bù huò rán guǎng kuò yǒu cǎo táng shù jiān

’因随老人行,入山十余里,至一涧,过水十余步,豁然广阔,有草堂数间。

lǎo rén yuē rǔ wèi kě biàn rù qiě yú cǐ táng zhōng dài yī yuè rì hòu wú zì lái kàn rǔ

老人曰:‘汝未可便入,且于此堂中待一月日,后吾自来看汝。

yīn yí wán yào yī guǒ lìng fú zhī

’因遗丸药一裹,令服之。

yòu yún cǐ táng zhōng yǒu huáng jīng bǎi hé fú líng shǔ yù zǎo lì sū mì zhī lèi zì rǔ suǒ shí

又云:‘此堂中有黄精、百合、茯苓、薯蓣、枣、栗、苏、蜜之类,恣汝所食。

mǒu rù táng jū lǎo rén suì xíng gèng rù shēn qù

”某入堂居,老人遂行,更入深去。

mǒu fú yào hòu yì bù jī kě dàn jué shēn qīng

某服药后,亦不饥渴,但觉身轻。

rú shì fán jīng liǎng yuè rì lǎo rén fāng zhì

如是凡经两月日,老人方至。

jiàn qí rén xiào yuē ěr shàng zài yān bù yì yǒu xīn zāi

见其人笑曰:“尔尚在焉,不亦有心哉!

rǔ jí yǐ chà zhī hū

汝疾已差,知乎?

yuē bù zhī

”曰:‘不知。

lǎo rén yuē yú shuǐ zhào zhī

’老人曰:‘于水照之。

bìn méi jiē shēng yǐ sè bèi shǎo hǎo

’鬓眉皆生矣,色倍少好。

lǎo rén yuē rǔ wèi hé jiǔ jū cǐ

老人曰:‘汝未合久居此。

jì fú wú yào bù dàn qū jí kě cháng shēng rén jiān yǐ

既服吾药,不但祛疾,可长生人间矣。

qiě xiū xíng dào shù yǔ rǔ èr shí nián hòu wéi qī

且修行道术,与汝二十年后为期。

yīn lìng què guī rén jiān

’因令却归人间。

lín bié mǒu bài cí yuē bù shěn xiān shèng fù hé xìng míng yuàn chuí gào shì

临别,某拜辞曰:‘不审仙圣复何姓名,愿垂告示。

lǎo rén yuē zi bù wén táng chū wèi gōng lǐ jìng fǒu

’老人曰:‘子不闻唐初卫公李靖否!

jí wú shēn shì yě

即吾身是也。

nǎi cí chū shān

’乃辞出山。

jīn yǐ suǒ xiū kǒng wèi hé shèng zhǐ nián xiàn jiāng jí zài rù shān xún shī ěr

今以所修恐未合圣旨,年限将及,再入山寻师耳。

dān jūn yīn jì qí shì wéi rén shuō zhī

”单君因记其事,为人说之。

chū yuán xian jì míng chāo běn zuò chū yuán huà jì

(出《原仙记》,明抄本作出《原化记》)

✦ You read 卷二十九·神仙二十九

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.