hán guāng zuò xuān zhōu sī hù cuī yuán zhèng rén jūn jì guǎng chēn liú kě dà nú cāng bì nán zuǎn wáng cháng
韩光祚宣州司户崔圆郑仁钧季广琛刘可大奴苍璧南缵王常
hán guāng zuò
韩光祚
táo lín lìng hán guāng zuò xié jiā zhī guān tú jīng huà shān miào xià chē yè zhī
桃林令韩光祚,携家之官,途经华山庙,下车谒之。
rù miào mén ér ài qiè bào sǐ
入庙门,而爱妾暴死。
lìng wū qǐng zhī wū yán sān láng hǎo rǔ qiè jì qǐng qiě miǎn zhì xiàn dāng qǔ
令巫请之,巫言:三郎好汝妾,既请且免,至县当取。
guāng zuò zhì xiàn nǎi zhào jīn gōng wèi qiè zhù jīn wèi guān shì yīn pú sà xiàng rán bù zhī gào
光祚至县,乃召金工,为妾铸金为观世音菩萨像,然不之告。
wǔ rì qiè bào zú bàn rì fāng huó yún shì huà shān fǔ jūn bèi chē qí jiàn yíng
五日,妾暴卒,半日方活,云:适华山府君,备车骑见迎。
chū mén yǒu yī sēng jīn sè zhē qí qián chē qí bù gǎn guò
出门,有一僧,金色,遮其前,车骑不敢过。
shén yuē qiě liú gèng sān rì yíng zhī
神曰:'且留,更三日迎之。
guāng zuò zhī qí gù yòu yǐ qián yī qiān tú pú sà xiàng
'光祚知其故,又以钱一千,图菩萨像。
rú qī yòu sǐ yǒu qǐng nǎi sū yuē shì yòu jiàn yíng nǎi yǒu èr sēng zài wèi jí dēng chē
如期又死,有顷乃苏曰:适又见迎,乃有二僧在,未及登车。
shén yuē wèi kě qǔ gèng sān rì qǔ zhī
神曰:'未可取,更三日取之。
guāng zuò yòu yǐ qiān qián zhào jīn gōng lìng gēng zào xiàng
'光祚又以千钱召金工,令更造像。
gōng yǐ qián chū xiàn yù rén zhí zhū jiāng pēng zhī
工以钱出县,遇人执猪,将烹之。
gōng mǐn yān jǐn yǐ qí qián shú zhī xiàng wèi zhī zào yě
工愍焉,尽以其钱赎之,像未之造也。
ér qiè yòu sǐ é jì sū yuē yǐ miǎn yǐ
而妾又死,俄既苏曰:已免矣。
shì yòu jiàn yíng chē qí zhuǎn shèng èr sēng shǒu qí mén bù dé rù
适又见迎,车骑转盛,二僧守其门,不得入。
yǒu háo zhū dà rú mǎ chōng qí qí suǒ xiàng diān pú chē qí què zǒu
有豪猪大如马,冲其骑,所向颠仆,车骑却走。
shén chuán yán yuē gèng wù qǔ zhī
神传言曰:'更勿取之。
yú shì sàn qù
'于是散去。
guāng zuò guài hé de yǒu zhū jù zhī jīn gōng nǎi yán qí gù
光祚怪何得有猪拒之,金工乃言其故。
yóu shì gài xìn nèi jiào
由是盖信内教。
chū jì wén
(出《纪闻》)
xuān zhōu sī hù
宣州司户
wú sú wèi guǐ měi zhōu xiàn bì yǒu chéng huáng shén
吴俗畏鬼,每州县必有城隍神。
kāi yuán mò xuān zhōu sī hù zú yǐn jiàn chéng huáng shén
开元末,宣州司户卒,引见城隍神。
shén suǒ jū zhòng shēn diàn yǔ chóng jùn shì wèi jiǎ zhàng yán sù
神所居重深,殿宇崇峻,侍卫甲杖严肃。
sī hù jì rù fǔ jūn wèn qí shēng píng xíng shì sī hù zì chén wú zuì wang jiàn lù
司户既入,府君问其生平行事,司户自陈无罪,枉见录。
fǔ jūn yuē rán dāng lìng jūn qù
府君曰:然,当令君去。
jūn pō xiāng shí fǒu
君颇相识否?
sī hù yuē bǐ rén jiàn lòu shí wèi shi
司户曰:鄙人贱陋,实未识。
fǔ jūn yuē wú jí jìn xuān chéng nèi shǐ huán yí yě wéi shì shén guǎn jùn ěr
府君曰:吾即晋宣城内史桓彝也,为是神管郡耳。
sī hù jì sū yán zhī
司户既苏言之。
chū jì wén
(出《纪闻》)
cuī yuán
崔圆
tiān bǎo mò cuī yuán zài yì zhōu
天宝末,崔圆在益州。
mù chūn shàng yǐ yǔ bīn kè jiàng xiào shù shí bǎi rén jù zhōu jí yóu yú jiāng dōu rén zòng guān wèi dǔ
暮春上已,与宾客将校数十百人,具舟楫游于江,都人纵观为堵。
shì rì fēng sè tián hé bō liú jìng mì chū yàn zuò yuè bīn cóng sù rú
是日,风色恬和,波流静谧,初宴作乐,宾从肃如。
hū wén xià liú shí shù lǐ sī zhú jìng zòu xiào yǔ xuān rán fēng shuǐ báo sòng sòng yuán zuò jìn
忽闻下流十数里,丝竹竞奏,笑语喧然,风水薄送,(送原作近。
jù míng chāo běn gǎi
据明钞本改。
rú zhǐ chǐ
)如咫尺。
xū yú jiàn jìn lóu chuán bǎi sōu sāi jiāng ér zhì
须臾渐近,楼船百艘,塞江而至。
jiē yǐ jǐn xiù wèi fān jīn yù shì zhōu jīng dào gài sǎn jīng qí gē jǐ bīn fēn zhào yào
皆以锦繍为帆,金玉饰舟,旌纛盖伞,旌旗戈戟,缤纷照耀。
zhōng yǒu zhū zǐ shù shí rén qǐ luó jì nǚ jǐ bǎi xǔ yǐn jiǔ zòu yuè fāng hān
中有朱紫数十人,绮罗妓女几百许,饮酒奏乐方酣。
tā zhōu zé liè cóng guān wǔ shì wǔ liù qiān rén chí bīng jiè yán
他舟则列从官武士五六千人持兵戒严。
sù yán zhōng liú
溯沿中流。
liáng jiǔ ér guò
良久而过。
yuán jí lìng fǎng wèn suí háng shù lǐ jìn zhōu zhōu zhōng fāng yán yuē tiān zǐ jiāng xìng ba jiàn shǔ zhōng zhū wàng shén zhī qiān yí bì jià xìng wú shēn guài
圆即令访问,随行数里,近舟,舟中方言曰:天子将幸巴剑,蜀中诸望神祗,迁移避驾,幸无深怪。
yuán hài è yīn ba huì
圆骇愕,因罢会。
shí cháo tíng wú shì zì cǐ xiān wèi qí bèi
时朝廷无事,自此先为其备。
míng suì nán shòu yuán yìng zú wú quē yǐ
明岁南狩,圆应卒无阙矣。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
zhèng rén jūn
郑仁钧
zhèng rén jūn qīn shuō zhī zǐ yě bó xué duō wén yǒu fù fēng
郑仁钧,钦说之子也,博学多闻,有父风。
luò yáng shàng dōng mén wài yǒu bié shù yǔ dì mǒu jí gū zǐ biǎo dì mǒu tóng jū
洛阳上东门外有别墅,与弟某及姑子表弟某同居。
dì yǒu mèi jià yáng guó zhōng zhī zǐ
弟有妹,嫁杨国忠之子。
shí biǎo dì yīn shí jí sàng míng méi jié fù zì sān sān rán
时表弟因时疾丧明,眉睫复自毵毵然。
yòu zì fā jì dāng bí zhǔn zhōng fēn zhì yú gé xià qí zuǒ lěng rú bīng ér sè bái qí yòu rè rú huǒ ér sè chì
又自发际,当鼻准中分,至于颌下,其左冷如冰而色白,其右热如火而色赤。
gū yǔ dì jiē āi lián zhī bù zhī qí hé jí yě
姑与弟皆哀怜之,不知其何疾也。
shí luò zhōng yǒu zhèng shēng zhě hào wèi bǔ zhù zhī shì
时洛中有郑生者,号为卜祝之士。
xiān shì yù shǐ dài fū cuī lín fèng shǐ hé shuò lù jìng luò yáng zhī zhèng shēng yǒu shù nǎi zhào yǔ jù xíng
先是御史大夫崔琳,奉使河朔,路径洛阳,知郑生有术,乃召与俱行。
jí shǐ huí rù luò yáng
及使回,入洛阳。
zhèng shēng zài hòu zhì shàng dōng mén dào sù zhī rén jūn zhuāng jū zài lù páng nǎi yì zhī
郑生在后,至上东门道,素知仁钧庄居在路旁,乃诣之。
wèi rù lǐ mén ér zhèng shēng jù chēng sǐ zuì huò yán hé sǐ cí sè shè jù
未入里门,而郑生遽称死罪,或言合死,词色慑惧。
rén jūn wèn zhī zhèng shēng wú tā yán wéi yún hé sǐ
仁钧问之,郑生无他言,唯云合死。
rén jūn yīn jí zhī zhèng shēng yuē mǒu cái guò cǐ bù xìng jī kě zhī wú zōng zài cǐ jù wèi bù sù zhī kè
仁钧因诘之,郑生曰:某才过此,不幸饥渴,知吾宗在此,遽为不速之客。
qǐ zhī shū bù hé lái cǐ shì hé sǐ yú jīn rì yě
岂知殊不合来,此是合死于今日也。
rén jūn yuē wú yǔ gū jí dì zài gèng wú yì rén hé wèi dàn rú cǐ
仁钧曰:吾与姑及弟在,更无异人,何畏惮如此?
zhèng shēng gǔ lì yù jù
郑生股栗愈惧。
rén jūn chū yǐ wú mù biǎo dì bù zhī bǐ shù hū niàn jí zhuàng lěng rè zhī yì ān zhī zhèng shēng bù shǔ yì yú cǐ hu
仁钧初以无目表弟,不之比数,忽念疾状冷热之异,安知郑生不属意于此乎?
nǎi jù yǔ biǎo dì zhī zhuàng
乃具语表弟之状。
zhèng shēng yuē bǐ tiān cáo pàn guān mǒu míng zhōng xū lì
郑生曰:彼天曹判官,某冥中胥吏。
jīn rì ǒu zhì cǐ fēi gù yǒu suǒ fàn
今日偶至此,非固有所犯。
rán yè zhī yì sǐ bù yè yì sǐ lǐ xū yè yě
然谒之亦死,不谒亦死,礼须谒也。
suì shū cì yuē dì fǔ fǎ cáo lì zhèng mǒu zài bài yè
遂书刺曰:地府法曹吏郑某再拜谒。
shí rén jūn dì yǔ biǎo dì táng shàng zhì qián wèi xì
时仁钧弟与表弟,堂上掷钱为戏。
rén jūn jí yú mén píng hū yǐn zhèng shēng dú qí cì tōng zhī
仁钧即于门屏呼引郑生,读其刺通之。
zhèng shēng qū rù zài bài xiè zuì ér chū
郑生趋入,再拜谢罪而出。
biǎo dì zài gù zhǎng jié sà rán rú yǒu nù zhě
表弟再顾,长睫飒然,如有怒者。
rén jūn wèi xiè yuē bǐ bù zhī dì zài cǐ gù lái
仁钧为谢曰:彼不知弟在此,故来。
yuàn shì qí zuì kě hu
愿贳其罪可乎?
liáng jiǔ lǎng yán yuē wèi xiōng shù zhī
良久朗言曰:为兄恕之。
fù jí zhī zài sān zhōng bù fù yán
复诘之再三,终不复言。
gū wén zhī zhào yú píng nèi yòu zhī yǐ mǔ zǐ zhī qíng gǎn jī shǐ yán zhōng bù kěn shù qí yóu
姑闻之,召于屏内,诱之以母子之情,感激使言,终不肯述其由。
hòu shù nián hū wèi mǔ yuē cù lǐ xíng zhuāng cǐ dì dāng yǒu bīng zhì liǎng jīng jiē luàn lí
后数年,忽谓母曰:促理行装,此地当有兵至,两京皆乱离。
qiě ná wǒ rù chéng tóu yáng shì zǐ gài sān èr bǎi qiān xún rì biàn móu dōng guī jiāng huái bì luàn yě
且拿我入城,投杨氏姊,丐三二百千,旬日便谋东归江淮避乱也。
cǐ shí yáng shì bǎi kǒu jiē dāng zhū miè wéi zǐ yǔ shēng kě yǐ miǎn yǐ
此时杨氏百口,皆当诛灭,唯姊与甥,可以免矣。
mǔ jū cháng yǐ yì zhī nǎi rù jīng guǎn yú yáng shì
母居常已异之,乃入京,馆于杨氏。
qí mǔ jù yǐ biǎo dì zhī yán gào yú nǚ
其母具以表弟之言告于女。
qí zǐ sù zhī dì yǒu zhèng shēng zhī yán jí jiàn qí zhuàng mào yì yì zhī mì bái qí fu yǐ qǐ qí fù
其姊素知弟有郑生之言,及见其状貌,益异之,密白其夫,以启其父。
guó zhōng nù yuē yīn qīn xū qián hé bù yǐ zhí gào nǎi yāo yán xiāng kǒng yé
国忠怒曰:姻亲需钱,何不以直告,乃妖言相恐耶?
zhōng wú yī qián yǔ zhī
终无一钱与之。
qí nǚ gào mǔ yuē jǐn xiāng qiè suǒ yǒu zhù kě de bàn hé yǐ qiáng wú jiù
其女告母曰:尽箱箧所有,庶可得办,何以强吾舅?
shí mǔ zǐ zhǐ yáng shì yǐ sì wǔ rì yǐ
时母子止杨氏,已四五日矣。
biǎo dì cù zhī yuē wú guò xún rì yě
表弟促之曰:无过旬日也。
qí nǚ dé èr sān shí wàn yǔ mǔ qù
其女得二三十万,与母去。
lín bié biǎo dì wèi qí zǐ yuē bié yǔ wǒ yī duǎn hè hè yuán zuò hòu
临别,表弟谓其姊曰:别与我一短褐(褐原作后。
jù míng chāo běn gǎi
据明钞本改。
zhī páo
)之袍。
qí zǐ yǐ zǐ líng jiā duǎn xù wèi duǎn hè yǔ zhī ér bié
其姊以紫绫加短絮为短褐,与之而别。
míng nián lù shān pàn
明年,禄山叛。
jià zhì mǎ wéi jūn shì jǐn miè yáng shì wú shào zhǎng jiē sǐ
驾至马嵬,军士尽灭杨氏,无少长皆死。
qí zǐ wén luàn
其姊闻乱。
cuàn yú lǚ shè hòu qián nì cǎo zhōng de tuō
窜于旅舍后,潜匿草中得脱。
jí bīng qù zhī hòu chū yú lù yú jiàn yáng shì yī jiā
及兵去之后,出于路隅,见杨氏一家。
zhěn jí ér sǐ
枕籍而死。
yú luàn shī zhōng de rǔ ér qīng yī yǐ shī yī bì yóu néng yán
于乱尸中,得乳儿青衣,已失一臂,犹能言。
zǐ wèn wǒ r zài fǒu
姊问:我儿在否?
yuē zài zhǔ rén tà shàng xiān yǐ bǐ zhě zǐ hè fù zhī
曰:在主人榻上,先以比者紫褐复之。
qí zǐ jù wǎng shì zhī zé qí r shàng mèi yú shì nǎi bào zhī dōng zǒu
其姊遽往视之,则其儿尚寐,于是乃抱之东走。
zǐ chū zǒu zhī cì hū gù jiàn yī lǎo yù jì zhǒng ér lái yuē yáng xīn fù huǎn xíng wǒ yù rǔ xié yǐn
姊初走之次,忽顾见一老妪继踵而来,曰:杨新妇缓行,我欲汝偕隐。
zǐ wèn wèi shuí yuē xī rì mén xià mài lǚ yù yě
姊问为谁,曰:昔日门下卖履妪也。
bīng sàn hòu néng chū jí de r zhě jiē cǐ lǎo yù dǎo yǐn bǎo hù quán yú cǎo mǎng
兵散后能出及得儿者,皆此老妪导引保护,全于草莽。
shì wú mù biǎo dì shǐ yáng bǎo chí yě
是无目表弟,使杨保持也。
bù rán zhě hé yǐ miè zú zhī jiā dú lòu cǐ èr rén zāi
不然者,何以灭族之家,独漏此二人哉。
chū róng mù xián tán
(出《戎幕闲谈》)
jì guǎng chēn
季广琛
hé xī yǒu nǚ láng shén
河西有女郎神。
jì guǎng chēn shǎo shí céng yóu hé xī qì yú lǚ shè
季广琛少时,曾游河西,憩于旅舍。
zhòu qǐn mèng jiàn yún chē cóng zhě shù shí rén cóng kōng ér xià chēng shì nǚ láng
昼寝,梦见云车,从者数十人,从空而下,称是女郎。
zǐ mèi èr rén lái yì
姊妹二人来诣。
guǎng chēn chū shén xīn yuè jí jué kāi mù qiè jiàn fǎng fú yóu zài
广琛初甚忻悦,及觉开目,窃见仿佛犹在。
chēn yí shì yāo yú yāo xià qǔ jiàn rèn zhī
琛疑是妖,于腰下取剑刃之。
shén nǎi mà yuē jiǔ hǎo xiāng jiù néng rěn è xīn
神乃骂曰:久好相就,能忍恶心!
suì qù
遂去。
guǎng chēn shuō xiàng zhǔ rén zhǔ rén yuē cǐ shì nǚ láng shén yě
广琛说向主人,主人曰:此是女郎神也。
chēn nǎi zì wǎng shì jiǔ pú zuò jì jiāng xiè qián rì zhī guò shén zhōng bú yuè yě
琛乃自往市酒脯作祭,将谢前日之过,神终不悦也。
yú shì chēn nǎi tí shī yú qí bì shàng mò bù chéng zì
于是琛乃题诗于其壁上,墨不成字。
hòu xī yòu mèng nǚ láng shén lái yóu nù yuē zhōng shēn qiǎn jūn bù dé fēng yì yě
后夕,又梦女郎神来,尤怒曰:终身遣君不得封邑也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
liú kě dà
刘可大
liú kě dà yǐ tiān bǎo zhòng jǔ jìn shì rù jīng
刘可大,以天宝中举进士,入京。
chū dōng dōu tú yù shào nián zhuàng rú guì gōng zi fú sè huá chǐ chí dàn gōng ér xíng bīn cóng shén wěi
出东都,途遇少年,状如贵公子,服色华侈,持弹弓而行,宾从甚伟。
chū yǔ kě dà xiāng xiá shù rì tóng háng
初与可大相狎,数日同行。
zhì huá yīn yún yǒu zhuāng zài xiàn dōng
至华阴,云:有庄在县东。
xiāng yāo wǎng suí zhì zhuāng suǒ
相邀往,随至庄所。
shì yǔ hóng zhuàng xià kè yú tīng
室宇宏壮,下客于厅。
rù shì liáng jiǔ kě dà qiè yú zhōng mén kuī qù jiàn yī guì rén zài nèi tīng lǐ shì
入室良久,可大窃于中门窥觑,见一贵人,在内厅理事。
tíng zhōng qiú tú shén zhòng duō shòu kǎo lüě qí shēng suān chǔ
庭中囚徒甚众,多受拷掠,其声酸楚。
kě dà yí fēi rén jìng huáng jù yù qù
可大疑非人境,惶惧欲去。
chū shào nián jiāng rù wèi kě dà shèn wú sī shì kǒng yǒu xiāng lèi
初少年将入,谓可大慎无私视,恐有相累。
jí chū yuē shì yǐ zī bái hé ěr fù yuē
及出曰:适以咨白,何尔负约?
rán yǐ cǐ bù néng fù huì jiā jūn shì huà shān shén xiāng yǔ gù rén zhōng lìng yǒu yì kě wú jù yě
然以此不能复讳,家君是华山神,相与故人,终令有益,可无惧也。
xū yú xià shí gù cóng zhě bié qǔ rén jiān shí yǔ liú xiù cái
须臾下食,顾从者,别取人间食与刘秀才。
shí zhì xiāng duì gè bǎo bǎo yuán zuò bǎo
食至相对,各饱,(饱原作保。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
jiān zhì jiǔ xù huan wú suǒ bù zhì
)兼致酒叙欢,无所不至。
kě dà qiú jiǎn jǐ bù dāng hé jìn dá jīn nián shēn shì fù hé rú
可大求检己簿,当何进达,今年身事复何如。
huí shì huáng shān lì wèi jiǎn
回视黄衫吏为检。
yǒu qǐng lì yún liú jūn míng nián dāng jìn shì jí dì lì guān qī zhèng
有顷吏云:刘君明年当进士及第,历官七政。
kě dà kǔ qiú dāng nián lì yún dāng nián zhǐ de yī zhèng xiàn wèi
可大苦求当年,吏云:当年只得一政县尉。
xiāng wéi xī cǐ kě dà gù qiú zhī shào nián zài wèi gǎi
相为惜此,可大固求之,少年再为改。
lì qù lǚ huí yāng yāng xī qí jiǎn lù
吏去,屡回央央,惜其减禄。
kě dà kǒng guǐ shén bù xìn yīn zài qiú zhī hòu jìng yǐ cǐ shī zhí
可大恐鬼神不信,因再求之,后竟以此失职。
míng nián cí qù zhì jīng jí dì shù nián bài xíng yáng xiàn wèi ér zhōng
明年辞去,至京及第,数年拜荥阳县尉而终。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
nú cāng bì
奴苍璧
xiàng guó lǐ lín fǔ jiā yī nú hào cāng bì xìng mǐn huì lín fu lián zhī
相国李林甫家一奴,号苍璧,性敏慧,林甫怜之。
hū yī rì bào sǐ jīng sù fù sū
忽一日暴死,经宿复苏。
lín fu wèn zhī nú yuē sǐ shí yīn bù jué qí sǐ dàn hū yú mén qián jiàn yí zhàng
林甫问之,奴曰:死时因不觉其死,但忽于门前见仪仗。
yōng yī guì rén jīng guò yǒu sì jūn shàng
拥一贵人经过,有似君上。
fāng qián kuī zhī jù yǒu shù rén zǒu lái qín zhī
方潜窥之,遽有数人走来擒之。
suí qù zhì yī qiào bá qí xiù zhī shān é jí dà lóu xià
随去,至一峭拔奇秀之山,俄及大楼下。
xū yú yǒu sān sì rén huáng yī xiǎo ér zhì jí huàn cāng bì rù
须臾,有三四人黄衣小儿至,急唤苍璧入。
jīng qī chóng mén yǔ zhì yī dà diàn xià
经七重门宇,至一大殿下。
huáng yī xiǎo ér yuē yuē yuán zuò huí
黄衣小儿曰:(曰原作回。
jù míng chāo běn gǎi
据明钞本改。
qiě lì yú cǐ hou jūn mìng
)'且立于此,候君命。
jiàn diàn shàng juǎn yī zhēn zhū lián yī guì rén lín jiē zuò
'见殿上卷一珍珠帘,一贵人临阶坐。
shì tuán gē shì
似剸割事。
diàn qián dōng xī lì zhàng shì wèi yuē qiān yú rén
殿前东西立仗侍卫,约千余人。
yǒu yī zhū yī rén xié yī wén bù zòu yán shì xīn fèng mìng luàn guó gé wèi zhě ān lù shān jí xiāng cì sān cháo luàn zhǔ
有一朱衣人,携一文簿奏言:'是新奉命乱国革位者安禄山,及相次三朝乱主。
jiān tóng shí bèi luàn guì rén xiān dìng àn
兼同时悖乱贵人先定案。
diàn shàng rén wèn zhū yī yuē dà táng jūn lóng jī jūn rén zhī shù suī jiāng zú yǐ shòu mìng zhī shù hé rú yé
'殿上人问朱衣曰:'大唐君隆基,君人之数,虽将足矣,寿命之数何如耶?
zhū yī yuē dà táng zhī jūn shē chǐ bù jié jiǎn běn hé shé shù
'朱衣曰:'大唐之君,奢侈不节俭,本合折数。
dàn yuán bù hǎo shā yǒu rén xīn gù shòu mìng zhī shù zài yān
但缘不好杀,有仁心,固寿命之数在焉。
yòu wèn yuē ān lù shān zhī hòu shù rén jiàn wěi wéi zhǔ shā hài lí yuán
'又问曰:'安禄山之后,数人僭伪为主,杀害黎元。
dāng xū sù zhǐ zhī wú lìng shā rén guò duō yǐ shāng shàng dì xīn lǜ zuì jí wǒ fǔ
当须速止之,无令杀人过多,以伤上帝心,虑罪及我府。
shì xíng zhī shí dāng sù zhǐ zhī
事行之时,当速止之。
zhū yī zòu yuē táng jūn shào wèi lín yù yǐ lái tiān xià zhī rén ān dǔ lè yè yì yǐ jiǔ yǐ
'朱衣奏曰:'唐君绍位临御以来,天下之人,安堵乐业,亦已久矣。
jù qī yùn tuī qiān zhī shù tiān xià zhī rén zì hé lí luàn huáng huáng
据期运推迁之数,天下之人,自合罹乱惶惶。
zhì yú guǎng hài lí yuán bì bù zhì shāng shàng dì xīn yě
至于广害黎元,必不至伤上帝心也。
diàn shàng rén yuē yí biàn xiān zhuī qǔ lǐ lín fǔ yáng guó zhōng yě
'殿上人曰:'宜便先追取李林甫、杨国忠也。
zhū yī shòu mìng ér tuì
'朱衣受命而退。
é yòu yǒu yī zhū yī pěng yī wén bù zhì
俄又有一朱衣,捧一文簿至。
fèng yán shì dà táng dì liù cháo tiān zǐ fù wèi jí zuǒ mìng dà chén wén bù
奉言:'是大唐第六朝天子复位,及佐命大臣文簿。
diàn shàng rén yuē kě xī dà táng shì mín xiào lì shén kǔ fāng dé tiān xià zhì dào jīn rì fù luàn yě
'殿上人曰:'可惜大唐世民,效力甚苦,方得天下治,到今日复乱也。
suī sì zhǔ fù wèi nǎi zhì yú mò zhōng bù zhì yě
虽嗣主复位,乃至于末,终不治也。
wèi zhū yī yuē dàn sù xíng zhī
'谓朱衣曰:'但速行之。
zhū yī yòu tuì
'朱衣又退。
jí jiāng rì xī yǒu yī xiǎo r xià jí huàn cāng bì lìng duì jiàn
及将日夕,有一小儿下,急唤苍璧令对见。
cāng bì fāng zǐ xì jiàn diàn shàng yī rén zuò bì yù chuáng yī dào fú dài bái yù guān wèi cāng bì yuē dāng què huí jì yǔ lín fu sù lái wǒ zǐ fǔ yīng zhī rén jiān zhī kǔ
苍璧方子细,见殿上一人,坐碧玉床,衣道服,戴白玉冠,谓苍璧曰:'当却回,寄语林甫,速来我紫府,应知人间之苦。
cāng bì xún de fàng huí
'苍璧寻得放回。
lín fu zhī shì bù jiǔ jiāng luàn yǐ suì qián zì jiǔ sè yān
林甫知世不久将乱矣,遂潜恣酒色焉。
chū xiāo xiāng lù
(出《潇湘录》)
nán zuǎn
南缵
táng guǎng hàn shǒu nán zuǎn cháng wéi rén yán zhì dé zhōng yǒu diào xuǎn tóng zhōu dū yóu zhě xìng cuī wàng qí míng zì
唐广汉守南缵,常为人言:至德中,有调选同州督邮者,姓崔,忘其名字。
qīng jì fù rèn chū chūn míng mén jiàn yī qīng páo rén chéng mǎ chū yì bù zhī qí xìng zì yīn xiāng yī xié xíng xú wèn hé guān
轻骑赴任,出春明门,见一青袍人,乘马出,亦不知其姓字,因相揖偕行,徐问何官。
qīng páo yún xīn shòu tóng zhōu dū yóu
青袍云:新受同州督邮。
cuī yún mǒu xīn shòu cǐ guān jūn qiě bù wù hu
崔云:某新授此官,君且不误乎?
qīng páo xiào ér bù dá
青袍笑而不答。
yòu xiāng yǔ xíng xī yún fù rèn
又相与行,悉云赴任。
qù tóng zhōu shù shí lǐ zhì xié lù zhōng yǒu guān lì bài yíng
去同州数十里,至斜路中,有官吏拜迎。
qīng páo wèi cuī shēng yuē jūn wèi yáng dào lù shì wǒ wèi yīn dào lù shì
青袍谓崔生曰:君为阳道录事,我为阴道录事。
lù cóng cǐ bié qǐ bù xiāng sòng yé
路从此别,岂不相送耶?
cuī shēng yì zhī jí yǔ lián pèi rù xié lù
崔生异之,即与联辔入斜路。
suì zhì yī chéng guō jiē qú jú shǔ yì shén zhuàng lì
遂至一城郭,街衢局署,亦甚壮丽。
qīng páo zhì tīng yǔ cuī shēng tóng zuò
青袍至厅,与崔生同坐。
wǔ bó tōng xū chuán sēng dào děng qì cì tōng cí sòng yù qiú cuī zhī qī yǔ yān
伍伯通胥传僧道等讫,次通词讼狱囚,崔之妻与焉。
cuī zhī qī yǔ yān wǔ zì yuán quē
(崔之妻与焉五字原缺。
jù míng chāo běn bǔ
据明钞本补。
cuī shēng dà jīng wèi qīng páo yuē bù zhī wú qī hé de zhì cǐ
)崔生大惊,谓青袍曰:不知吾妻何得至此?
qīng páo jí bì àn hòu lìng cuī shēng zì yǔ qī yán
青袍即避案后,令崔生自与妻言。
qī yún bèi zhuī zhì cǐ yǐ shì shù rì jūn yi āi qǐng lù shì ěr
妻云:被追至此,已是数日,君宜哀请录事耳!
cuī shēng jí qí qiú qīng páo qīng páo yīn lìng lì cù fàng cuī shēng qī huí
崔生即祈求青袍,青袍因令吏促放崔生妻回。
cuī qī wèn fàn hé zuì zhì cǐ qīng páo yuē àn jiā tóng zhōu yīng tóng zhōu wáng rén jiē zài cǐ tīng kān guò
崔妻问犯何罪至此,青袍曰:案家同州,应同州亡人,皆在此厅勘过。
gài jūn guǎn yáng dào mǒu guǎn yīn dào
盖君管阳道,某管阴道。
cuī shēng yān liú bàn rì qǐng huí qīng páo mìng xū lì bài sòng yuē suī yīn yáng yǒu shū rán jù shì tóng zhōu yě kě bù bài sòng dū yóu zāi
崔生淹留半日,请回,青袍命胥吏拜送曰:虽阴阳有殊,然俱是同州也,可不拜送督邮哉?
qīng páo yì jiàn sòng zài sān qín kuǎn huī mèi yòu lìng xié lù kǒu ér qù
青袍亦饯送,再三勤款挥袂,又令斜路口而去。
cuī shēng zhì tóng zhōu wèn qī yún bìng qī bā rì míng rán wú suǒ zhī shén shí shēng rén cái dé yī rì cuī shēng jì zhī qià fàng huí rì yě
崔生至同州,问妻,云病七八日,冥然无所知,神识生人才得一日,崔生计之,恰放回日也。
qī dōu bù jì yīn dào jiàn cuī shēng yán zhī qī shǐ wù wèi mèng yì bù shěn jì yì yě
妻都不记阴道,见崔生言之,妻始悟为梦,亦不审记忆也。
chū xuán guài lù
(出《玄怪录》)
wáng cháng
王常
wáng cháng zhě luò yáng rén
王常者,洛阳人。
fù qì ér yì jiàn rén bù píng bì shǒu rèn zhī
负气而义,见人不平,必手刃之;
jiàn rén jī hán zhì yú jiě yī tuī shí lüè wú nán sè
见人饥寒,至于解衣推食,略无难色。
táng zhì dé èr nián cháng rù zhōng nán shān yù fēng yǔ sù yú shān zhōng
唐至德二年,常入终南山,遇风雨,宿于山中。
yè jiāng bàn yǔ jì yuè lǎng fēng tián kǎi rán sì wàng ér tàn yuē wǒ yù píng tiān xià huò luàn wú yī rén zhī bǐng yǐ zuǒ wǒ wú chǐ tǔ zhī fēng yǐ zī wǒ
夜将半,雨霁,月朗风恬,慨然四望而叹曰:我欲平天下祸乱,无一人之柄以佐我,无尺土之封以资我;
wǒ yù jiù tiān xià jī hán ér yī shí zì yì bù chōng
我欲救天下饥寒,而衣食自亦不充。
tiān dì shén zhī fú shàn gù bù zú xìn
天地神祗福善,顾不足信。
yán qì yǒu shén rén zì kōng zhōng ér xià wèi cháng yuē ěr hé wéi cǐ yán
言讫有神人自空中而下,谓常曰:尔何为此言?
cháng àn jiàn liáng jiǔ yuē wǒ yán zhě píng shēng zhì yě
常按剑良久曰:我言者,平生志也。
shén rén yuē wǒ yǒu shù huáng jīn kě chéng shuǐ yín kě huà suī bù zú píng huò luàn yì kě jì rén zhī jī hán
神人曰:我有术,黄金可成,水银可化,虽不足平祸乱,亦可济人之饥寒。
ěr néng shòu cǐ shù hu
尔能授此术乎?
cháng yuē wǒ wén cǐ nǎi shì shén xiān zhī shù kōng yǒu míng wèi zhī dǔ yě
常曰:我闻此乃是神仙之术,空有名,未之睹也。
tú wén qín shǐ hàn wǔ hǎo cǐ dào ér zhōng wú chéng zhǐ wèi qiān zǎi jī qiào ěr
徒闻秦始、汉武好此道,而终无成,只为千载讥诮尔!
shén rén yuē xī qín huáng hàn wǔ dì wáng yě
神人曰:昔秦皇、汉武,帝王也。
chù jiù rén zhī wèi zì yǒu jiù rén zhī shù ér bù xíng fǎn qiú shén xian zhī shù zé fēi yě
处救人之位,自有救人之术而不行,反求神仙之术,则非也。
ěr wú jiù rén zhī wèi ér yù jiù tiān xià zhī rén gù kě xíng cǐ shù
尔无救人之位,而欲救天下之人,固可行此术。
cháng yuē huáng jīn chéng shuǐ yín huà zhēn yǒu zhī hu
常曰:黄金成,水银化,真有之乎?
shén rén yuē ěr wù yí
神人曰:尔勿疑。
fu huáng jīn shēng yú shān shí qí shǐ nǎi shān shí zhī jīng yè qiān nián wèi shuǐ yín
夫黄金生于山石,其始乃山石之精液,千年为水银。
shuǐ yín shòu tài yīn zhī qì gù liú dàng ér bù níng dìng wēi ǒu chún yáng zhī qì hé zé huà huáng jīn yú shū hū yě
水银受太阴之气,固流荡而不凝定,微偶纯阳之气合,则化黄金于倏忽也。
jīn ruò yǐ shuǐ yín yù huà huáng jīn bù bì xū zài shān jí huà bù zài shān jí bù huà
金若以水银欲化黄金,不必须在山即化,不在山即不化。
dàn ǒu chún yáng zhī qì hé jí huà yǐ
但偶纯阳之气合,即化矣。
jūn dāng shòu wù yí
君当受勿疑。
cháng nǎi zài bài
常乃再拜。
shén rén yú xiù zhōng qǔ yī juàn shū shòu cháng cháng guì shòu zhī
神人于袖中取一卷书,授常,常跪受之。
shén rén jiè yuē yì rì dāng què fù yī rén
神人戒曰:异日当却付一人。
wù qīng shòu wù zhōng mì wù shòu zhī yǐ guì rén
勿轻授,勿终秘,勿授之以贵人。
bǐ zì yǒu jiù rén zhī shù wù shòu zhī yǐ bù yì
彼自有救人之术,勿授之以不义;
bǐ bù yǐ jī hán wèi niàn jì rén zhī wài wú shē yì
彼不以饥寒为念,济人之外,无奢逸。
rú bù rán tiān duó ěr suàn
如不然,天夺尔算。
cháng yòu zài bài yuē yuàn zhī hé shén yě
常又再拜曰:愿知何神也。
shén rén yuē wǒ shān shén yě
神人曰:我山神也。
xī yǒu dào rén cáng cǐ shū yú wǒ shān jīn yù ěr yì liè zhī rén shì fù fù yuán zuò pū
昔有道人藏此书于我山,今遇尔义烈之人,是付(付原作仆。
jù míng chāo běn huáng běn gǎi
据明抄本、黄本改。
ěr
)尔。
yán qì ér miè
言讫而灭。
cháng de cǐ shū dú zhī chéng qí shù
常得此书读之,成其术。
ěr hòu duō yóu lì tiān xià yǐ huáng jīn zhèn jì fá jué
尔后多游历天下,以黄金赈济乏绝。
chū xiāo xiāng lù
(出《潇湘录》)