wáng fǎ zhì li zuǒ shí wéi gāo dòu cān li bó qín xiào fù dì li nà cuī fén zú mì
王法智李佐时韦皋窦参李伯禽肖复第李纳崔汾卒秘
wáng fǎ zhì
王法智
tóng lú nǚ zǐ wáng fǎ zhì zhě yòu shì láng zǐ shén
桐庐女子王法智者,幼事郎子神。
dà lì zhōng hū wén shén zuò dà rén yǔ shēng fǎ zhì zhī fù wèn cǐ yán fēi shèng xián hu
大历中,忽闻神作大人语声,法智之父问:此言非圣贤乎?
yuē rán
回答说:是的。
wǒ xìng téng míng chuán yìn
我姓滕,名传胤。
běn jīng zhào wàn nián rén zhái zài chóng xián fang
本京兆万年人,宅在崇贤坊。
běn yǔ fǎ zhì yǒu yīn yuán
本与法智有因缘。
yǔ chóu duì shēn de wù lǐ qián hòu zhōu xiàn shén zhòng zhī
与酬对,深得物理,前后州县甚重之。
tóng lú xiàn lìng zhèng fēng hào qí zhī shì cháng hū fǎ zhì zhì shě
桐庐县令郑锋,好奇之士,常呼法智至舍。
lìng qū téng shí èr láng jiǔ zhī fāng zhì
令屈滕十二郎,久之方至。
qí biàn duì yán yǔ shēn yǒu shì fēng fēng tīng zhī bù juàn
其辨对言语,深有士风,锋听之不倦。
měi jiàn cí rén tán jīng sòng shī huān yán zhōng rì
每见词人,谈经诵诗,欢言终日。
cháng yǒu kè sēng yì fǎ zhì qǐ gài zhě shén yǔ jiāo yán zèng shī yún zhuó lì bù qiú míng chū jiā cháng huái piàn zhì zài qīng xiá
常有客僧诣法智乞丐者,神与交言,赠诗云:卓立不求名出家,长怀片志在青霞。
jīn rì yīng xióng qì chōng gài shuí néng jiǔ zuò bǎo lián huā
今日英雄气冲盖,谁能久坐宝莲花。
yòu céng wèi shī zèng rén yún píng shēng cái bù zú lì shēn xìn yǒu yú
又曾为诗赠人云:平生才不足,立身信有余。
zì tàn wú dà gù jūn zǐ mò xiāng shū
自叹无大故,君子莫相疏。
liù nián èr yuè èr shí wǔ rì pí dài fú yǔ zuǒ wèi bīng cáo xú huang lóng quán lìng cuī xiàng dān yáng xiàn chéng li cóng xun yì rén hán wèi sū xiū jí yú fēng zhái
六年二月二十五日疲,戴孚与左卫兵曹徐晃、龙泉令崔向、丹阳县丞李从训、邑人韩谓苏修,集于锋宅。
huì fǎ zhì zhì lìng zhào téng chuán yìn jiǔ zhī fāng zhì yǔ huang děng chóu xiàn shù bǎi yán
会法智至,令召滕传胤,久之方至,与晃等酬献数百言。
yīn wèi zhū xián qǐng rén gè sòng yī zhāng
因谓诸贤:请人各诵一章。
sòng bì zhòng qiú qí shī shuài rán biàn sòng èr shǒu yún pǔ kǒu cháo lái chū miǎo màn lián zhōu yáo dàng cǎi huā nán
诵毕,众求其诗,率然便诵二首云:浦口潮来初淼漫,莲舟摇荡采花难。
chūn xīn bù qiè kōng guī qù huì dài cháo píng gèng zhé kàn
春心不惬空归去,会待潮平更折看。
yún zhòng rén mò sī xiào
云:众人莫厮笑。
yòu sòng yún hū rán hú shàng piàn yún fēi bù jué zhōu zhōng yǔ shī yī
又诵云:忽然湖上片云飞,不觉舟中雨湿衣。
zhé de lián huā hún wàng què kōng jiāng hé yè gài tóu guī
折得莲花浑忘却,空将荷叶盖头归。
zì yún cǐ zuò yì pō dié xiè
自云:此作亦颇蹀躞。
yòu zhǔ fǎ zhì dì yǔ fēng xiàn chóu shù bǎi yán nǎi qù
又嘱法智弟与锋献酬数百言,乃去。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
li zuǒ shí
李佐时
shān yīn xiàn wèi li zuǒ shí zhě yǐ dà lì èr nián yù láo bìng shù shí rì zhōng yù zì kuài jī zhì lóng qiū
山阴县尉李佐时者,以大历二年遇劳,病数十日中愈,自会稽至龙丘。
huì zōng rén shù wèi lìng zuǒ shí zhǐ lìng tīng shù rì
会宗人述为令,佐时止令厅数日。
xī fù yǔ kè li jǔ míng dēng ér zuò
夕复与客李举,明灯而坐。
hū jiàn yī fēi zǐ děng èr shí rén xī bǐng róng qì qū yè tíng xià
忽见衣绯紫等二十人,悉秉戎器,趋谒庭下。
zuǒ shí wèn hé rén dá yuē guǐ bīng yě
佐时问何人,答曰:鬼兵也。
dài wáng yòng jūn wèi pàn guān tè fèng mìng yíng hòu yǐ chōng qū shǐ
大王用君为判官,特奉命迎候,以充驱使。
zuǒ shí yuē jǐ zài āi zhì wéi shì fēi lǐ
佐时曰:己在哀制,为是非礼。
qiě wáng hé yǐ dé zhī yǒu wǒ
且王何以得知有我?
dá yún shì wǔ yì xiàn lìng dòu kān jǔ jūn
答云:是武义县令窦堪举君。
zuǒ shí yún kān bù xiāng zhī hé gù jiàn jǔ
佐时云:堪不相知,何故见举?
dá yún ēn mìng yǐ xíng nán yǐ cí jué
答云:恩命已行,难以辞绝。
xū yú kān zhì lǐ yè yùn jí rú píng rén zuò wèi zuǒ shí yuē wáng qiú yī zǐ xù jiān lìng qǔ jiǎ zú suǒ yǐ fèng jǔ yì yóu yuán yè shǐ rán
须臾堪至,礼谒,蕴籍如平人,坐谓佐时曰:王求一子婿,兼令取甲族,所以奉举,亦由缘业使然。
zuǒ shí gù cí bù guǒ
佐时固辞不果。
xū yú wáng nǚ yì zhì fēn xiāng fāng fù chē qí yún hé
须臾王女亦至,芬香芳馥,车骑云合。
zuǒ shí xià jiē yíng bài jiàn nǚ róng zī fú yù xīn pō yuè zhī
佐时下阶迎拜,见女容姿服御,心颇悦之。
kān wèi zuǒ shí yuē rén shuí bù sǐ rú jūn gài xī
堪谓佐时曰:人谁不死,如君盖稀。
wú yi shù cí yǐ zhì wáng nù
无宜数辞,以致王怒。
zuǒ shí zhī zhōng bù miǎn
佐时知终不免。
jiǔ zhī wáng nǚ yǔ kān qù liú jiāng cóng èr bǎi yú rén zhī chéng pàn guān
久之,王女与堪去,留将从二百余人,祗承判官。
yì rì shù bìng dì zào tóng yì zuǒ shí
翌日,述并弟造,同诣佐时。
zuǒ shí qiě shuō shǐ mò yún jì yǐ bù huó wèi qiú yī dùn shí
佐时且说始末,云:既以不活,为求一顿食。
shù wèi zhì shèng zhuàn
述为致盛馔。
zuǒ shí shí zhì huò hū yún bú jiàn wǎn
佐时食雉臛,忽云:不见碗。
ā zuǒ yòu hé yǐ shōu gēng
呵左右:何以收羹?
pū yú shí àn biàn zú
仆于食案,便卒。
qí qī zhèng shì zài kuài jī sàng chuán zhì zhī xī bì hū zuò zuǒ shí líng yǔ yún wáng nǚ yǐ bié jià dàn qiǎn wǒ sòng qī hái
其妻郑氏在会稽,丧船至之夕,婢忽作佐时灵语云:王女已别嫁,但遣我送妻还。
yán shén qī chuàng yě
言甚凄怆也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wéi gāo
韦皋
wéi gāo chū báo yóu jiàn wài xi chuān jié dù shǐ bīng bù shàng shū píng zhāng shì zhāng yán shǎng yǐ nǚ qī zhī jì ér è yān yàn bó zhī qíng rì lù
韦皋初薄游剑外,西川节度使兵部尚书平章事张延赏以女妻之,既而恶焉,厌薄之情日露。
gōng yù yù bù dé zhì shí rù mù fǔ yǔ bīn péng cóng yóu qiě shū qí fèn
公郁郁不得志,时入幕府,与宾朋从游,且摅其忿。
yán shǎng yù è zhī wèi gāo yuē mù liáo wú fēi shí qí yán shǎng shàng jìng dàn zhī wéi láng wú shì bù bì shù dào
延赏愈恶之,谓皋曰:幕僚无非时奇,延赏尚敬惮之,韦郎无事,不必数到。
qí qīng zhī rú cǐ
其轻之如此。
tā rì qí qī yóu mǐn zhī yuē nán ér gù yǒu sì fāng zhì jīn yàn jiàn rú cǐ bù zhī huān rán dù rì qí zāi
他日,其妻尤悯之曰:男儿固有四方志,今厌贱如此不知,欢然度日,奇哉!
qiè cí jiā shì jūn zǐ huāng yú yī jiān máo wū yì jūn zhī jū
妾辞家事君子,荒隅一间茅屋,亦君之居;
chuī shū gēng lí dān sì piáo yǐn yì jūn zhī shí
炊菽羹藜,箪食瓢饮,亦君之食。
hé bì rěn kuì qiáng ān wèi yǒu xuè qì zhě suǒ xiào
何必忍愧强安,为有血气者所笑。
yú shì rù gào zhāng xíng yì yán shǎng yí bó wǔ shí shū
于是入告张行意,延赏遗帛五十疋。
fū rén báo zhī bù gǎn yán
夫人薄之,不敢言。
shí yǒu nǚ wū zài yān jiàn gāo rù xi yuàn wèn fū rén yuē xiàng zhī lǜ yī rù xi yuàn zhě wèi shuí
时有女巫在焉,见皋入西院,问夫人曰:向之绿衣入西院者为谁?
yuē wéi láng
曰:韦郎。
yuē cǐ rén jí guì wèi guò zǎi xiàng yuǎn yǐ
曰:此人极贵,位过宰相远矣。
qí lù jiāng fā bù jiǔ yì zhèn cǐ yi shū dài zhī
其禄将发,不久亦镇此,宜殊待之。
wèn qí suǒ yǐ yuē guì rén zhī suǒ xíng bì yǒu yīn lì
问其所以,曰:贵人之所行,必有阴吏。
xiàng guó zhī shì yī èr shí rén ěr rú wéi láng zhě nǎi bǎi yú rén
相国之侍一二十人耳,如韦郎者,乃百余人。
fū rén wén zhī dà xǐ jù yán yú yán shǎng yán shǎng nù yuē zèng báo qǐng yì kě yǐ nài hé jiǎ tuō wū yāo yǐ xiāng diào hu
夫人闻之大喜,遽言于延赏,延赏怒曰:赠薄请益可矣,奈何假托巫妖,以相调乎?
wéi xíng yuè yú rì dào qí qí shuài yǐ xī chuān zhī guì xù yán zhì mù zhōng zòu dà lǐ píng shì
韦行月余日到歧,歧帅以西川之贵婿,延置幕中,奏大理评事。
xún yǐ jū yù píng yǔn jiā jiān chá yǐ lǒng zhōu cì shǐ zú chū zhī zhōu shì
寻以鞫狱平允,加监察,以陇州刺史卒出知州事。
é ér zhū cǐ luàn jià xìng fèng tiān
俄而朱泚乱,驾幸奉天。
lǒng zhōu yǒu cǐ jiù zú wǔ bǎi rén bīng mǎ shǐ niú yún guāng zhǔ zhī
陇州有泚旧卒五百人,兵马使牛云光主之。
yún guāng móu zuò luàn bù kè lǜ qí zhòng bēn zhū cǐ
云光谋作乱,不克,率其众奔朱泚。
dào yù cǐ shǐ yǐ wěi zhào chú gāo yù shǐ zhōng chéng yīn yǔ zhī jù hái
道遇泚使,以伪诏除皋御史中丞,因与之俱还。
gāo shòu qí mìng wèi yún guāng yuē shòu mìng bì wú yí yǐ kě xī nà qì xiè yǐ míng bù xiāng zhà
皋受其命,谓云光曰:受命必无疑矣,可悉纳器械,以明不相诈。
yún guāng cóng zhī
云光从之。
yì rì dà xiǎng fú jiǎ jǐn shā zhī lì tán méng zhū jiāng
翌日大飨,伏甲尽杀之,立坛盟诸将。
cǐ fù xǔ gāo fèng xiáng jié dù gāo zhǎn qí shǐ
泚复许皋凤翔节度,皋斩其使。
xíng zài wén zhī rén xīn jiē fèn nǎi chú lǒng zhōu cì shǐ fèng yì jūn jié dù shǐ
行在闻之,人心皆奋,乃除陇州刺史奉义军节度使。
jí jià hái gōng nǎi shòu bīng bù shàng shū xi chuān jié dù shǐ
及驾还宫,乃授兵部尚书西川节度使。
yán shǎng wén zhī jiāng zì jué qí mù yǐ chéng bù zhī rén
延赏闻之,将自抉其目,以惩不知人。
chū xù xuán guài lù
(出《续玄怪录》)
dòu cān
窦参
dòu cān cháng wèi pú qí xiàn lìng xiàn yǒu shén cí qián hòu lìng zǎi jiē sì zhī dòu zhì jí yù chú huǐ yǒu rì yǐ
窦参常为蒲圻县令,县有神祠,前后令宰皆祀之,窦至即欲除毁,有日矣。
mèng shén wèi jǐ yuē yù huǐ wú suǒ jū wú hài gōng wèi de zhě gài yǐ gōng dāng wèi xiāng
梦神谓己曰:欲毁吾所居,吾害公未得者,盖以公当为相。
rán xìng qiě xiāng cún zì zhī yǔ jūn wǎng lái kě yǐ yù zhī xiū jiù
然幸且相存,自知与君往来,可以预知休咎。
jì jīng jué nǎi zì rù cí jì lèi yǐ xiōng shì zhī
既惊觉,乃自入祠祭酹,以兄事之。
hòu fán yǒu qiān mìng jiē xiān bào zhī pō yǔ shén jiāo yān
后凡有迁命,皆先报之,颇与神交焉。
qí shén yù xiāng jiàn bì jù shèng zhuàn yú kōng shì zhī nèi wéi yǐ lián mù
其神欲相见,必具盛馔于空室之内,围以帘幕。
dòu rù zhī hòu zuǒ yòu wén èr rén xiào yǔ shēng
窦入之后,左右闻二人笑语声。
dòu wèi chēn xiào zhě àn yuán wén zuò liǔ jù shǐ gǎi zhōu bié jià guān shè yǒu kòng yuàn dòu yīn bì zhī
窦为郴(校者按,原文作柳,据史改)州别驾,官舍有空院,窦因闭之。
é wén yǒu hū shēng sān sì xún zhī zé wú rén
俄闻有呼声三四,寻之则无人。
dòu xīn dòng nǎi jù fú yǎng wèn zhī yuē de fēi jǐ xiōng hu
窦心动,乃具服仰问之曰:得非几兄乎?
yuē shì yě
陈骈子说:是的。
jūn yi cù lǐ jiā shì sān liǎng rì nèi yǒu běi shǐ dào jūn bù miǎn yǐ
君宜促理家事,三两日内有北使到,君不免矣。
dòu yī yán chù zhī qì
窦依言处之讫。
zuò dài shǐ
坐待使。
bù shù rì wáng rén jù zhì guǒ yǒu hòu mìng
不数日,王人遽至,果有后命。
chū róng mù xián tán
(出《戎幕闲谈》)
li bó qín
李伯禽
zhēn yuán wǔ nián li bǎi zǐ bó qín chōng jiā xīng jiān xú pǔ xià chǎng dí yán guān
贞元五年,李伯子伯禽,充嘉兴监徐浦下场籴盐官。
chǎng jiè yǒu cài shì láng miào bó qín yīn yè miào
场界有蔡侍郎庙,伯禽因谒庙。
gù jiàn miào zhōng shén nǚ shù rén zhōng yǒu měi lì zhě yīn xì yán yuē qǔ fù de rú cǐ zú yǐ
顾见庙中神女数人,中有美丽者,因戏言曰:娶妇得如此,足矣。
suì lì jiǔ zhù yǔ zhī
遂沥酒祝语之。
hòu shù rì zhèng zhòu shì shì hū wén mén wài yǒu chē qí shēng
后数日,正昼视事,忽闻门外有车骑声。
bó qín jīng qǐ liáng jiǔ jù fú yíng yú mén nǎi shé xuán ér rù
伯禽惊起,良久,具服迎于门,乃折旋而入。
rén lì jīng è mò zhī qí yóu
人吏惊愕,莫知其由。
nǎi mìng jiǔ yáo jiǔ zhī zhī xù ér qù
乃命酒肴,久之,祗叙而去。
hòu nǎi yǔ cài shì láng lái
后乃语蔡侍郎来。
míng rì yòu lái bàng rén bìng bù zhī jiàn
明日又来,傍人并不之见。
bó qín yíng yú mén tíng yán xù yún xìng méng jiàn lù de shì gāo mén
伯禽迎于门庭,言叙云:幸蒙见录,得事高门。
zài bài ér zuò jìng xī yǐn shí ér qù
再拜而坐,竟夕饮食而去。
bó qín nǎi gào qí jiā yuē wú yǐ xǔ cài shì láng lùn qīn
伯禽乃告其家曰:吾已许蔡侍郎论亲。
zhì jiā shì bié qīn dǎng shù rì ér zú
治家事,别亲党,数日而卒。
chū tōng yōu jì
(出《通幽记》)
xiào fù dì
肖复第
xiào fù qīn dì shǎo mù dào bù shì
肖复亲弟,少慕道不仕。
fú shí zhī guì néng qín yóu shàn nán fēng
服食芝桂,能琴,尤善南风。
yīn yóu héng xiāng wéi zhōu jiāng àn
因游衡湘,维舟江岸。
jiàn yī lǎo rén fù shū xié qín
见一老人,负书携琴。
xiào shēng yī zuò yuē fù shàn qín de nán fēng yé
肖生揖坐曰:父善琴,得南风耶?
yuē sù shàn cǐ
曰:素善此。
yīn qǐng fǔ zhī yóu miào jué suì jǐn chuán qí fǎ
因请抚之,尤妙绝,遂尽传其法。
yǐn jiǔ shù bēi wèn qí suǒ jū xiào ér bù dá
饮酒数杯,问其所居,笑而不答。
jí běi guī zhì yuán jiāng kǒu shàng àn lǐ nán fēng
及北归,至沅江口,上岸理南风。
yǒu nǚ zǐ shuāng huán qiè yī xiǎo zhú lóng yuē niáng zǐ zài jìn hǎo qín yù zǒu bào yě
有女子双鬟,挈一小竹笼曰:娘子在近好琴,欲走报也。
xiào wèn hé lái cǐ yuē cǎi guǒ ěr
肖问何来此,曰:采果耳。
qù qǐng què huí yuē niáng zǐ zhào jūn
去顷却回,曰:娘子召君。
xiào jiǔ zài chuán pō sī xián xíng suì xǔ zhī
肖久在船,颇思闲行,遂许之。
é yǒu cāng tóu zhào huà gě zhì
俄有苍头棹画舸至。
xiào dēng zhī xíng yī lǐ yú yǒu mén guǎn shén huá
肖登之,行一里余,有门馆甚华。
zhào shēng shēng táng jiàn èr měi rén yú shàng qián bài
召生升堂,见二美人于上,前拜。
měi rén yuē wú guài xiāng yíng zhī jūn shàn nán fēng mǒu yì sù ài jiǔ bù xí lǐ wàng qí bàn yuàn de chuán shòu
美人曰:无怪相迎,知君善南风,某亦素爱,久不习理,忘其半,愿得传受。
shēng suì wèi zòu měi rén yì mìng qǔ qín
生遂为奏,美人亦命取琴。
xiào dàn bì èr měi rén jí zuǒ yòu jiē yǎn qì
肖弹毕,二美人及左右皆掩泣。
wèn shēng shòu yú hé rén nǎi yán lǎo fù jù yán qí zhuàng
问生授于何人,乃言老父,具言其状。
měi rén liú tì yuē shùn yě
美人流涕曰:舜也。
cǐ yì shàng dì qiǎn jūn zǐ shòu zhī chuán yú mǒu mǒu jí shùn èr fēi
此亦上帝遣君子受之,传于某,某即舜二妃。
shùn jiǔ tiān wèi sī tú yǐ qiān nián bié shòu cǐ qū nián duō wàng zhī
舜九天为司徒已千年,别受此曲,年多忘之。
suì liú shēng chuò chá shù wǎn
遂留生啜茶数碗。
shēng cí qù yuē zhēn zhòng hòu huì
生辞去,曰:珍重厚惠。
rán yì bù yù yán zhī yú rén
然亦不欲言之于人。
suì chū mén fù chéng huà gě zhì tán qín zhī suǒ
遂出门,复乘画舸,至弹琴之所。
míng rì xún zhī dōu bú jiàn yǐ
明日寻之,都不见矣。
chū yì shǐ
(出《逸史》)
li nà
李纳
zhēn yuán chū píng lú shuài li nà bìng dǔ qiǎn yā yá wáng yòu dǎo yú dài yuè
贞元初,平卢帅李纳病笃,遣押衙王祐,祷于岱岳。
zhāi jiè ér wǎng jí yuè zhī xī nán yáo jiàn shān shàng yǒu sì wǔ rén yī bì hàn shān bàn bì
斋戒而往,及岳之西南,遥见山上有四五人,衣碧汗衫半臂。
qí yú sān sì rén zá sè fú shì nǎi cóng zhě yě
其余三四人,杂色服饰,乃从者也。
bì yī chí dàn gōng dàn gǔ shù shàng shān niǎo
碧衣持弹弓,弹古树上山鸟。
yī fà ér zhōng niǎo duò shù cóng zhě zhēng yǎn zhuō
一发而中,鸟堕树,从者争掩捉。
wáng yòu jiàn qián dào shān xià rén jìn xià chē què gài xiàng shān qí bài
王祐见前到山下人,尽下车却盖,向山齐拜。
bǐ yòu yù dào lù rén jiē zhǐ yòu xià chē cǐ sān láng zǐ qī láng zǐ yě
比祐欲到,路人皆止祐下车:此三郎子、七郎子也。
suì bài bì yī rén
遂拜碧衣人。
cóng zhě huī lù rén lìng shàng chē lù rén chóu chú bì yī rén zì huī shǒu yòu lìng rén shàng
从者挥路人,令上车,路人踌躇,碧衣人自挥手,又令人上。
chí dàn gōng yú diàn xī nán yǐ dàn gōng zhuó dì fǔ shì rú yǒu suǒ cì
持弹弓,于殿西南,以弹弓斫地俯视,如有所伺。
jiàn wáng yòu nǎi zhào zhī qián yuē hé wéi lái
见王祐,乃召之前曰:何为来?
yòu jù yǐ duì
祐具以对。
bì yī yuē jūn jūn yuán zuò wú
碧衣曰:君(君原作吾。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
běn shǐ yǐ lái yǐ hé bì gèng wéi cǐ xíng
)本使已来矣,何必更为此行。
yào jiàn shǐ zhě hu
要见使者乎?
suì mìng yī rén yuē yǐn wáng yòu jiàn běn shǐ
遂命一人曰:引王祐见本使。
suì kāi xi yuàn mén yǐn rù jiàn li nà hé xiào miè ěr jù xí zuò yú tíng
遂开西院门引入,见李纳荷校灭耳,踞席坐于庭。
wáng yòu jīng qì qián fú bào nà zuǒ jiǎo shì qí fū
王祐惊泣前伏,抱纳左脚,噬其肤。
yǐn zhě yuē wáng yòu kě tuì
引者曰:王祐可退。
què yǐn chū
却引出。
bì yī yóu zài diàn jiē wèi yòu yuē yào jiàn xīn shǐ yá
碧衣犹在殿阶,谓祐曰:要见新使邪?
yòu mìng yī rén cóng dōng lái xíng zhuàng duǎn kuò shén cǎi kě ài
又命一人从东来,形状短阔,神彩可爱。
bì yī yuē cǐ jūn xīn shǐ yě
碧衣曰:此君新使也。
yòu bài qì wú yán
祐拜讫无言。
yòu shì qiàn tì ér chí zhě jiǔ zhī hū wú suǒ jiàn wéi cāng tái sōng bǎi qiǎo rán yán jìng
祐似欠嚏而迟者久之,忽无所见,唯苍苔松柏,悄然严静。
nǎi jiàn diàn ér huí
乃荐奠而回。
jiàn nà nà hū rù wò nèi
见纳,纳呼入卧内。
wèn wáng yòu yòu dàn yǐ jiàn diàn bì zhì chū pú tóu jù de jí zhào gào nà
问王祐,祐但以荐奠毕,掷樗蒲投,具得吉兆告纳。
nà yuē yòu hé bù shí yán
纳曰:祐何不实言?
hé gù shì wú zú
何故噬吾足?
yú shì jǔ zú nǎi yòu suǒ shì zú jì
于是举足,乃祐所噬足迹。
yòu dùn shǒu jù yǐ shí gào
祐顿首,具以实告。
nà yuē shì jiàn xīn shǐ wèi shuí
纳曰:适见新使为谁?
yòu yuē jiàn zé shi bù zhī qí míng yě
祐曰:见则识,不知其名也。
nà nǎi zhào sān rén chū zhì shī gǔ yuē cǐ shì yě
纳乃召三人出,至师古,曰:此是也。
gāng suì shòu yǐ hòu shì yán bì ér zú
纲遂授以后事,言毕而卒。
wáng yòu chū jiàn nà hé xiào wèn yuē pú yè hé gù rú cǐ
王祐初见纳荷校,问曰:仆射何故如此?
nà yuē píng shēng wéi chén zhī gū yě gài bù dé yǐ rú hé
纳曰:平生为臣之辜也,盖不得已如何。
jīn rì fù xī yán yě
今日复奚言也。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
cuī fén
崔汾
lǐ quán wèi cuī fén zhòng xiōng jū cháng ān chóng xián lǐ
澧泉尉崔汾,仲兄居长安崇贤里。
xià yè chéng liáng yú tíng jì
夏夜,乘凉于庭际。
yuè sè fāng wǔ fēng guò jué yǒu yì xiāng
月色方午,风过,觉有异香。
é wén nán yuán tǔ dòng sù sù cuī shēng yì qí shé shǔ yě
俄闻南垣土动簌簌,崔生意其蛇鼠也。
hū jiàn yī dào shì dà yán yuē dà hǎo yuè sè
忽见一道士,大言曰:大好月色。
cuī jīng jù bì zhī
崔惊惧避之。
dào shì huǎn bù tíng zhōng nián kě sì shí fēng yí qīng gǔ
道士缓步庭中,年可四十,风仪清古。
liáng jiǔ jì nǚ shí yú
良久,妓女十余。
pái dà mén ér rù qīng xiāo cuì qiào yàn sè jué shì
排大门而入,轻绡翠翘,艳色绝世。
yǒu cóng zhě jù xiāng yīn liè zuò yuè xià
有从者具香茵,列坐月下。
cuī shēng yí qí yāo mèi yǐ zhěn jī mén jīng zhī
崔生疑其妖魅,以枕击门惊之。
dào shì xiǎo gù nù yuē wǒ yǐ cǐ chà jìng fù tān yuè sè
道士小顾,怒曰:我以此差静,复贪月色。
chū wú yán zhù zhī yì gǎn cǐ cū shuài
初无延伫之意,敢此粗率。
nǎi lì shēng yuē cǐ chù yǒu dì jiè yé
乃厉声曰:此处有地界耶?
xū yǒu èr rén cháng cái sān chǐ jù shǒu dān ěr wéi fú qí qián
欻有二人,长才三尺,巨首儋耳,唯伏其前。
dào shì yí zhǐ cuī shēng suǒ zhǐ yuē cǐ rén hé yǒu qīn shǔ rù yīn jí kě lǐng lái
道士颐指崔生所止曰:此人合有亲属入阴籍,可领来。
èr rén qū chū
二人趋出。
é jiàn qí fù mǔ jí xiōng xī zhì wèi zhě shù rén zuó zhuài pī chì zhī
俄见其父母及兄悉至,卫者数人,捽拽批抶之。
dào shì huà yuē wǒ zài cǐ gǎn zòng zi wú lǐ hu
道士叱曰:我在此,敢纵子无礼乎?
fù mǔ kòu tóu yuē yōu míng gé jué huì zé bù jí
父母叩头曰:幽明隔绝,诲责不及。
dào rén huà qiǎn zhī
道人叱遣之。
fù gù èr guǐ yuē zhuō cǐ yí rén lái
复顾二鬼曰:捉此疑人来。
èr guǐ tiào jí mén yǐ chì wù rú dàn wán yáo tóu cuī shēng kǒu zhōng nǎi xì chì gěng yě
二鬼跳及门,以赤物如弹丸,遥投崔生口中,乃细赤绠也。
suì diào chū yú tíng yòu chì rǔ
遂钓出于庭,又叱辱。
cuī jīng shī yīn bù dé zì lǐ cuī pú qiè xī kū qì
崔惊失音,不得自理,崔仆妾悉哭泣。
qí jì luó bài yuē bǐ fán rén yīn yà xiān guān wú zhuàng ér zhì shì fēi dà guò
其妓罗拜曰:彼凡人,因讶仙官无状而至,似非大过。
nù jiě nǎi fú yī yóu dà mén ér qù
怒解,乃拂衣由大门而去。
cuī mǒu bìng rú zhōng è wǔ liù rì fāng chà
崔某病如中恶,五六日方差。
yīn yíng jì jiǔ jiào xiè yì wú tā
因迎祭酒醮谢,亦无他。
cuī shēng chū gé xì jiàn wáng xiōng yǐ bó mǒ chún rú sǔn zhuàng
崔生初隔隙见亡兄,以帛抹唇,如损状。
pú shǐ gòng yà zhī yī bì qì yuē ér láng jiù mù zhī shí ér yī wàng kāi kǒu
仆使共讶之,一婢泣曰:儿郎就木之时,而衣忘开口。
qí shí cōng cōng jiù jiǎn wù shāng xià wěn
其时匆匆就剪,误伤下吻。
rán páng rén wú jiàn zhě bù zhī yōu míng zhōng èr shí yú nián yóu fù cǐ kǔ
然旁人无见者,不知幽冥中二十余年,尤负此苦。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)
xīn mì
辛秘
xīn mì wǔ jīng zhuó dì hòu cháng zhōu fù hūn
辛秘五经擢第后,常州赴婚。
xíng zhì shǎn yīn xi yú shù yīn
行至陕,因息于树阴。
páng yǒu qǐ ér jī zuò jiā miàn jǐ yī
旁有乞儿箕坐,痂面虮衣。
fǎng xīn xíng zhǐ xīn bú duì jí qù qǐ ér jī suí zhī
访辛行止,辛不对即去,乞儿迹随之。
xīn mǎ liè bù néng xiāng yuǎn qǐ ér qiáng yán bù yǐ
辛马劣,不能相远,乞儿强言不已。
qián jí yī lǜ yī zhě xīn yī ér yǔ zhī jù xíng lǐ yú
前及一绿衣者,辛揖而与之俱行里余。
lǜ yī zhě hū qián mǎ zhòu qù xīn guài zhī dú yán cǐ rén hé hū rú shì
绿衣者忽前马骤去,辛怪之,独言:此人何忽如是?
qǐ ér yuē bǐ shí zhì qǐ zì yóu hu
乞儿曰:彼时至,岂自由乎?
xīn jué yǔ yì shǐ wèn zhī yuē jūn yán shí zhì hé yě
辛觉语异,始问之曰:君言时至何也?
qǐ ér yuē shǎo qǐng dāng zì zhī zhī
乞儿曰:少顷当自知之。
jiāng jí diàn jiàn shù shí rén yōng diàn mén wèn zhī nǎi lǜ yī zhě zú yǐ
将及店,见数十人拥店门,问之,乃绿衣者卒矣。
xīn jīng yì jù bēi xià zhī yīn jiě yī yī zhī tuō chéng chéng zhī
辛惊异,遽卑下之,因解衣衣之,脱乘乘之。
qǐ ér chū wú xiè yì yǔ yán wǎng wǎng yǒu jīng yì
乞儿初无谢意,语言往往有精义。
zhì biàn wèi xīn yuē mǒu zhǐ shì yǐ gōng suǒ shì hé shì yě
至汴,谓辛曰:某止是矣,公所适何事也?
xīn yǐ qǔ yuē yǔ zhī
辛以娶约语之。
qǐ ér xiào yuē gōng shì rén yè bù kě zhǐ cǐ xíng
乞儿笑曰:公士人,业不可止此行。
rán fēi jūn qī gōng hūn qī shén yuǎn
然非君妻,公婚期甚远。
gé yī rì nǎi káng yī qì jiǔ yǔ xīn bié zhǐ xiàng guó sì shā yuē jí wǔ ér fén kě chí cǐ ér bié
隔一日,乃扛一器酒与辛别,指相国寺刹曰:及午而焚,可迟此而别。
rú qī shā wú gù huǒ fā huài qí xiāng lún
如期,刹无故火发,坏其相轮。
lín qù yǐ líng pà fù zèng xīn dài yǒu yī jié yǔ xīn yì shí yǒu yí dāng fā shì yě
临去,以绫帊复赠辛,带有一结,语辛:异时有疑,当发视也。
jī èr shí yú nián xīn wèi wèi nán wèi shǐ hūn péi shì
积二十余年,辛为谓南尉,始婚裴氏。
jì péi shēng rì huì qīn bīn kè hū yì qǐ ér zhī yán
洎裴生日,会亲宾客,忽忆乞儿之言。
jiě pà fù jié de fú zhǐ dà rú shǒu bǎn shǔ yuē xīn mì qī hé dōng péi shì mǒu yuè rì shēng
解帊复结,得幅纸,大如手板,署曰:辛秘妻河东裴氏,某月日生。
nǎi qí rì yě
乃其日也。
xīn jì bié qǐ r zhī rì qī shàng wèi shēng
辛计别乞儿之日,妻尚未生。
chū yǒu yáng zá zǔ
(出《酉阳杂俎》)