chén yù dǎng guó qīng tài yuán xiǎo lì cūn rén chén wēng lè kūn yǒng qīng xiàn miào cuī zé hán yù li féng jí
沈聿党国清太原小吏村人陈翁乐坤永清县庙崔泽韩愈李逢吉
fán zōng xun péi dù zhāng zhòng yīn lìng huá
樊宗训裴度张仲殷凌华
chén yù
沈聿
zhēn yuán zhōng shù zǐ chén huá huá yuán zuò yù jù míng chāo běn gǎi
贞元中,庶子沈华(华原作聿,据明抄本改。
zhì shì yǒng chóng lǐ
)致仕永崇里。
qí zi yù wèi sān yuán
其子聿尉三原。
sù yǒu bié yè zài yì zhī xi yù yīn guān suì xiū qì yān
素有别业,在邑之西,聿因官遂修葺焉。
yú zhuāng zhī běi píng yuán shí yú lǐ yuán gǔ yán yǐ jiàn niú fang
于庄之北,平原十余里,垣古埏以建牛坊。
zhì mǎn
秩满。
yīn guī nóng yān
因归农焉。
yī rì qǐn táng zhī dōng xuān
一日,寝堂之东轩。
hū jīng wù jiàn èr huáng lì wèi yù yuē fǔ sī zhào láng
忽惊寤,见二黄吏谓聿曰:府司召郎。
yù zì wèi guān bà
聿自谓官罢。
wú shì yì fǔ
无事诣府。
jù zhī wèi xíng
拒之未行。
èr lì jiān hū yù bù jué suí chū
二吏坚呼,聿不觉随出。
jīng lì qīn ài jì jiā rén huī huò gào yǔ céng wú yīng zhě
经历亲爱洎家人,挥霍告语,曾无应者。
èr lì hē qū shén pò suì běi xíng kě èr shí lǐ
二吏呵驱甚迫,遂北行可二十里。
zhì yī chéng shǔ rén mín xī shǎo dào lù wú huì zhèng yá zhī dōng jiē nán běi èr jù mén duì qǐ
至一城署,人民稀少,道路芜荟,正衙之东街,南北二巨门对启。
lì dǎo rù běi mén zhǐ yù píng wài
吏导入北门,止聿屏外。
rù yún zhuī chén yù dào
入云,追沈聿到。
liáng jiǔ tīng shàng dú zhuàng fù sī zé wèn
良久,厅上读状,付司责问。
yù huáng jù ér táo mò zhī suǒ yì suì tū rù nán mén
聿惶惧而逃,莫知所诣,遂突入南门。
mén nèi yǒu tīng zhòng shī lián mù yù wēi jí jìng rù lián xià
门内有厅,重施帘幙,聿危急,径入帘下。
zé jiàn zǐ yī guì rén qǐn shū àn hòu
则见紫衣贵人,寝书案后。
yù xīn yǒu suǒ tóu yòu jù èr lì zhī zhì yīn shēng qì hàn dòng zǐ yī suì wù
聿欣有所投,又惧二吏之至,因声气撼动,紫衣遂寤。
shú shì yù yuē zi wèi hé zhě
熟视聿曰:子为何者?
yù jí chēng guān jí xìng míng
聿即称官及姓名。
zǐ yī yuē wú yǔ zi qīn qiě gù zi qí zhī hū
紫衣曰:吾与子亲且故,子其知乎?
yù jīng gǎn wèi duì
聿惊感未对。
yòu yuē zi fēi zhāng shì zhī mí shēng hu
又曰:子非张氏之弥甥乎?
wú ér zǔ jiù yě
吾而祖舅也。
zi zài rén jiān yì zhī zhāng wèi shì láng hu
子在人间,亦知张谓侍郎乎?
yù yuē yòu zhì shí zé wén zhī
聿曰:幼稚时则闻之。
jiā yǒu wén jí shàng néng jì niàn
家有文集,尚能记念。
zǐ yī xǐ yuē shì wèi wǒ yán
紫衣喜曰:试为我言。
yù niàn yīng táo jiě jié chuí yán zi yáng liǔ néng dī rù hù zhī
聿念樱桃解结垂檐子,杨柳能低入户枝。
zǐ yī dà yuè
紫衣大悦。
èr lì zǒu zhì qián tíng yuē qiū jú zhào chén yù
二吏走至前庭曰:秋局召沈聿。
yīn yáo bài hū zǐ yī yuē shēng cáo lǐ yè shén gōng
因遥拜,呼紫衣曰生曹,礼谒甚恭。
zǐ yī wèi yuē chén yù wú zhī wài sūn yě ěr kě zhì wú yì yú qiū jú xī huǎn qí qī
紫衣谓曰:沈聿吾之外孙也,尔可致吾意于秋局,希缓其期。
èr lì chéng mìng ér chū
二吏承命而出。
é fǎn yuē jìng yī jiào
俄返曰:敬依教。
zǐ yī yuē ěr sǐ yǐ yi sù guī
紫衣曰:尔死矣,宜速归。
yù xiè cí ér chū lì cì yù yú mén xiào wèi yù yuē shēng cáo zhī dé qí kě wàng zāi
聿谢辞而出,吏伺聿于门,笑谓聿曰:生曹之德,其可忘哉。
yīn yǐn yù ér nán
因引聿而南。
yù dà yǐ jiǔ shí qián bó xǔ zhī
聿大以酒食钱帛许之。
hū ruò mèng jué rì yǐ xī yǐ
忽若梦觉,日已夕矣。
yì bù yǐ gào rén jí lìng zhì diàn èr lì yú yě wài
亦不以告人,即令致奠二吏于野外。
yù yì wú yàng
聿亦无恙。
yòu wǔ rì yù wǎn yú zhuāng mén fù jiàn èr lì yuē yuān sù bù yǐ xū de láng wèi zhèng
又五日,聿晚于庄门复见二吏曰:冤诉不已,须得郎为证。
yù jí xún qí shì fàn èr lì yuē láng jiàn niú fang píng yí shí gǔ zhǒng dà bèi lùn lǐ hou láng duì biàn
聿即询其事犯,二吏曰:郎建牛坊,平夷十古冢,大被论理,候郎对辩。
yù wèi yuē cǐ zhǔ yì zhī jiā rén yín yào shàn yì yě
聿谓曰:此主役之家人银钥擅意也。
èr lì xiāng gù yuē zhì jí zhào nú huò kě yǐ
二吏相顾曰:置即召奴,或可矣。
yīn hū bú jiàn
因忽不见。
qí yè yín yào qì jué ér zú
其夜,银钥气蹶而卒。
shù rì hū fù yù èr lì wèi yù yuē yín yào chēng láng zhǐ jiào qū cí shén qiè láng yi zì wǎng
数日,忽复遇二吏,谓聿曰:银钥称郎指教,屈辞甚切,郎宜自往。
yù yòu qín qiú tè xī yī wèi gào yú shēng cáo èr lì xǔ nuò
聿又勤求,特希一为告于生曹,二吏许诺。
yǒu qǐng fù zhì yuē shēng cáo qiǎn láng jīn xī qián dùn shèn bù dé xiè
有顷复至,曰:生曹遣郎今夕潜遁,慎不得泄。
cáng fú sān rì shì zé jì yǐ
藏伏三日,事则济矣。
yán qì bú jiàn
言讫不见。
yù nǎi mì zé jié mǎ chéng yè dú yóu
聿乃密择捷马,乘夜独游。
yù céng yú tóng zhōu sì yù jū xí yè yīn wǎng yì zhī
聿曾于同州**寺寓居习业,因往诣之。
jí zhì zhì yuán zuò chū jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi
及至,(至原作出,据明钞本、陈校本改。
yù suǒ you zhī sēng chū yīn tóu qí fáng
)遇所友之僧出,因投其房。
dāng sù lěi rì jù yí yán jūn zhī yōu zé jìng guī jīng bù gǎn yǐ shí qǐ
当宿累日,惧贻严君之忧,则径归京,不敢以实启。
zhuāng fu zhì yún qián yè huǒ fā běi yuán zhī niú fang yǐ wèi wēi jìn yǐ
庄夫至云:前夜火发,北原之牛坊,已为煨烬矣。
yù zhōng miǎn yān
聿终免焉。
chū jí yì jì
(出《集异记》)
dǎng guó qīng
党国清
jìn yáng dōng nán èr shí lǐ yǒu tái dài miào zài fén shuǐ páng
晋阳东南二十里,有台骀庙,在汾水旁。
yuán hé zhōng wáng è è yuán zuò è jù míng chāo běn gǎi zhèn hé dōng shí yǒu lǐ mín dǎng guó qīng zhě shàn jiàn wū
元和中,王锷(锷原作愕,据明抄本改)镇河东时,有里民党国清者,善建屋。
yī xī mèng hēi yī rén zhì mén wèi guó qīng yuē tái dài shén zhào rǔ
一夕,梦黑衣人至门,谓国清曰:台骀神召汝。
suí zhī ér qù
随之而去。
chū dōu mén xíng èr shí lǐ zhì tái dài shén miào
出都门,行二十里,至台骀神庙。
miào mén wài yǒu lì zú shù shí pī jiǎ zhí bīng luó liè zuǒ yòu guó qīng kǒng jì bù gǎn jìn
庙门外有吏卒数十,被甲执兵,罗列左右,国清恐悸不敢进。
shǐ zhě yuē zi wú jù
使者曰:子无惧。
yǐ ér rù yè
已而入谒。
jiàn yǒu bīng shì bǎi yú rén chuán dǎo shén yán jì zài bài
见有兵士百余人,传导甚严,既再拜。
tái dài shén zhào guó qīng shēng jiē yuē wú miào yǔ huī lòu fēng rì piāo sǔn měi tiān yǔ jí wú zhī yī jū jǐ xí zhān shī
台骀神召国清升阶曰:吾庙宇隳漏,风日飘损,每天雨,即吾之衣裾几席沾湿。
qiě ěr wèi wú sāi qí xià xì wú shǐ yǒu fēng yǔ zhī kǔ
且尔为吾塞其罅隙,无使有风雨之苦。
guó qīng yuē jǐn shòu mìng
国清曰:谨受命。
yú shì bó tu dēng miào shě jǐn bǔ qí lòu
于是搏涂登庙舍,尽补其漏。
jí bì shén zhào hēi yī zhě
即毕,神召黑衣者。
sòng guó qīng hái
送国清还。
chū miào mén xī běi ér qù wèi xíng shí lǐ hū wén chuán hū zhī shēng shǐ zhě yǔ guó qīng jù nì yú dào zuǒ
出庙门,西北而去,未行十里,忽闻传呼之声,使者与国清俱匿于道左。
é jiàn bǎi yú qí zì běi ér nán zhí bīng shè pì zhě shù shí
俄见百余骑,自北而南,执兵设辟者数十。
yǒu yī rén jù guān miǎn zǐ yī jīn pèi yù bái mǎ yí zhuàng kuí wěi diàn hòu zhě zuì zhòng
有一人具冠冕,紫衣金佩,御白马,仪壮魁伟,殿后者最众。
shǐ zhě yuē mó jī shān shén yě yǐ míng rì huì shí yú lǐ shì zhī mén jīn xī gù xiān yè wú jūn yú miào ěr
使者曰:磨笄山神也,以明日会食于李氏之门,今夕故先谒吾君于庙耳。
guó qīng yǔ shǐ zhě jù rù chéng mén hū jué mù jiē wēi cǎn yǐ hu sāo zhī jì rán ér wù
国清与使者俱入城门,忽觉目皆微惨,以乎搔之,悸然而寤。
míng rì wǎng tái dài miào zhōng jiàn jǐ shàng yǒu wū huài xiè yǔ zhī jī
明日,往台骀庙中,见几上有屋坏泄雨之迹。
shì qí wū guǒ yǒu bǔ qì zhī chù
视其屋,果有补葺之处。
jí guī xíng wèi liù qī lǐ wén dào xī cūn bǎo zhōng yǒu xiāo gǔ shēng yīn wǎng yè yān
及归,行未六七里,闻道西村堡中有箫鼓声,因往谒焉。
jiàn shè yán yǒu wū zhě hū wǔ nǎi jiào shén yě
见设筵,有巫者呼舞,乃醮神也。
guó qīng xùn zhī yuē cǐ lǐ shì zhī jū yě
国清讯之,曰:此李氏之居也。
li cún gǔ cháng wèi yá jiāng wǎng nián fàn sī tú zuì qí màn fǎ yǐ yǒu jūn gōng gù yòu qí sǐ bìn yú yàn mén jùn
李存古尝为衙将,往年范司徒罪其慢法,以有军功,故宥其死,摈于雁门郡。
yàn mén yǒu mó jī shān shén cún gǔ cháng dǎo qí miào yuàn de shēng huán
雁门有磨笄山神,存古常祷其庙,愿得生还。
jìn zhě yǐ shè huò guī
近者以赦获归。
cún gǔ wèi mó jī shān shén suǒ yòu yú shì jiào zhī
存古谓磨笄山神所祐,于是醮之。
guǒ yǔ guó qīng mèng tóng yě
果与国清梦同也。
chū hé dōng jì
(出《河东记》)
tài yuán xiǎo lì
太原小吏
wáng è zhèn tài yuán cháng yī rì tíng wǔ zhī jì yǒu xiǎo lì jiàn yī shén rén zhǎng zhàng yú jiè jīn zhàng jiàn zì yá mén huǎn bù ér lái
王锷镇太原,尝一日亭午之际,有小吏,见一神人,长丈余,介金仗剑,自衙门缓步而来。
jì ér zhù lì jiǔ zhī ruò yǒu suǒ cì
既而伫立久之,若有所伺。
xiǎo lì jiàn zhī shén jù bái yú yá jiāng jìn tǎn zhāng hé
小吏见之甚惧,白于衙将靳坦、张和。
xié shì zhī rú xiǎo lì yán
偕视之,如小吏言。
é yǒu bào fēng qǐ yīn hū bú jiàn
俄有暴风起,因忽不见。
hòu yuè yú ér è hōng shí yuán hé zhōng yě
后月余而锷薨,时元和中也。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
cūn rén chén wēng
村人陈翁
yún shuò zhī jiān cháng dà hàn shí shǔ yì shén lǐ rén bìng rè zhě yǐ qiān shù
云朔之间尝大旱,时暑亦甚,里人病热者以千数。
yǒu méng chén wēng zhě yīn dú xíng tián jiān hū féng yī rén yí zhuàng qí yì huàn jīn jiǎ zuǒ yòu pèi hú shǐ zhí cháng jiàn yù liáng mǎ zhū yīng jīn pèi guāng cǎi huá huàn biān mǎ jí chí
有甿陈翁者,因独行田间,忽逢一人,仪状其异,擐金甲,左右佩弧矢,执长剑,御良马,,朱缨金佩,光采华焕,鞭马疾驰。
shì yù chén wēng yīn zhù mǎ ér yǔ yuē rǔ fēi lǐ zhōng rén hu
适遇陈翁,因驻马而语曰:汝非里中人乎?
wēng yuē mǒu nóng rén jiā yú cǐ yǐ yǒu nián yǐ
翁曰:某农人,家于此已有年矣。
shén rén yuē wǒ tiān shǐ shàng dì yǐ rǔ lǐ zhōng rén jù bìng rè qǐ dú jiāo yáng zhī suǒ wéi hu
神人曰:我天使,上帝以汝里中人俱病热,岂独骄阳之所为乎?
qiě yǒu lì guǐ zài jūn yì zhōng
且有厉鬼在君邑中。
gù yì rén duō bìng shàng mìng wǒ zhú zhī
故邑人多病,上命我逐之。
yǐ ér bú jiàn
已而不见。
chén wēng jí yǐ qí shì bái yú lǐ rén
陈翁即以其事白于里人。
zì shì yún shuò zhī jiān bìng rè jiē yù
自是云朔之间,病热皆愈。
chū xuān shì jì
(出《宣室记》)
lè kūn
乐坤
lè kūn jiù míng chōng lèi jǔ bù dì
乐坤,旧名冲,累举不第。
yuán hé shí èr nián nǎi ba jǔ dōng guī zhì huá yīn
元和十二年,乃罢举东归,至华阴。
yè dǎo yuè miào yǐ bo jìn tuì zhī jì
夜祷岳庙,以卜进退之计。
zhōng yè hū mèng yī qīng shòu rén jiǎn bù chū lái bào yún lái nián yǒu lè kūn míng yǐ dào míng bù bú jiàn lè chōng yě
中夜,忽梦一青绶人,检簿出来报云:来年有乐坤名已到,冥簿不见乐冲也。
chōng suì gǎi wéi kūn
冲遂改为坤。
lái nián rú qí shuō
来年如其说。
chūn wéi hòu jīng yuè qí xiè yòu zhù guān wèi suǒ zhì
春闱后,经岳祈谢,又祝官位所至。
suǒ zhì yuán wéi zhǔ bù jù míng chāo běn gǎi
(所至原为主簿,据明钞本改。
mèng zhōng chēng guān lì sì zī jùn shǒu ér yǐ nǎi zhōng yú yǐng zhōu
)梦中称官历四资,郡守而已,乃终于郢州。
chū yún xī you yì
(出《云溪友议》)
yǒng qīng xiàn miào
永清县庙
fáng zhōu yǒng qīng xiàn qù jùn dōng bǎi èr shí lǐ shān yì cán huǐ chéng guō xiāo tiáo
房州永清县,去郡东百二十里,山邑残毁,城郭萧条。
mù zōng shí yǒu xiàn lìng zhì rèn yú nián qí dì níng shěng zhà dǔ jiàn láo luò bù shèng qí yōu
穆宗时,有县令至任逾年,其弟宁省,乍睹见牢落,不胜其忧。
xiá rì zhōu lǎn sì yú wú fēi zhēn jí jiàn huāng miào kuī rán tǔ ǒu luó liè wú mén bǎng pái jì mò zhī shuí shì
暇日,周览四隅,无非榛棘,见荒庙岿然,土偶罗列,无门榜牌记,莫知谁氏。
fǎng zhī yì lì dàn yún yǒng qīng dài wáng ér yǐ
访之邑吏,但云永清大王而已。
lìng dì xǐ yǐ jiǔ zhī hūn rán chéng mèi yǔ shén xiāng jiē
令弟徙倚久之,昏然成寐,与神相接。
shén yuē wǒ míng jì bù xiǎn jiǔ yǐ
神曰:我名迹不显久矣。
yù rán yù zì shù qí yóu kǒng wèi yāo guài
郁然欲自述其由,恐为妖怪。
jīn wú zǐ zhì wèn de shēn jī nián zhī fèn
今吾子致问,得伸积年之愤。
wǒ pí líng rén yě dà fù zi yǐn wú shū yǒu chuán
我毗陵人也,大父子隐,吴书有传。
zhū nán shān zhī hǔ zhǎn cháng qiáo zhī jiāo yǔ hǔ chú hài yīn gōng zhāo zhù
诛南山之虎,斩长桥之蛟,与民除害,阴功昭著。
yú sù yǒu zhuàng zhì yǐ gōng zuǒ shí
余素有壮志,以功佐时。
yú míng kuò wéi shàng dì suǒ mìng yú jīn shāng jūn fáng sì jùn zhī jiān bǔ zhì shòu
余名廓,为上帝所命,于金商均房四郡之间,捕鸷兽。
yú shù nián zhī nèi jiǎo lù měng hǔ bù kě shèng shǔ shēng jù dùn ān
余数年之内,剿戮猛虎,不可胜数,生聚顿安。
hǔ zhī shǒu shuài zài xi chéng jùn qí xíng wěi bó biàn jié yì cháng shēn rú bái jǐn é yǒu yuán guāng rú jìng hài rén zuì duō yú yì zhū zhī
虎之首帅在西城郡,其形伟博,便捷异常,身如白锦,额有圆光如镜,害人最多,余亦诛之。
jū rén huái ēn wèi yú lì miào
居人怀恩,为余立庙。
zì xiāng hàn zhī běi lán guān zhī nán fán sān shí yú chǔ jiē yú qì xī zhī suǒ yě
自襄汉之北,蓝关之南,凡三十余处,皆余憩息之所也。
suì sì mián yuǎn sú chuán duō wù yǐ yú wèi bái hǔ shén
岁祀绵远,俗传多误,以余为白虎神。
xìng jūn zǐ fǎng wèn yuàn wèi xiǎn shì yǐ zhèng qí fēi
幸君子访问,愿为显示,以正其非。
tā rì lìng dì yán yú xiāng yáng cóng shì nǎi chū bǎn zhí yú miào zhōng
他日,令弟言于襄阳从事,乃出版值于庙中。
chén qīn yǔ zì wén zì jiāng miè dà zhōng rén shēn suì xiāng zhōu guān chá pàn guān wáng chéng kè shí yú miào
尘侵雨渍,文字将灭,大中壬申岁,襄州观察判官王澄,刻石于庙。
chū jí yì jì
(出《集异记》。
míng chāo běn zuò chū lù yì jì
明抄本作出《录异记》)
cuī zé
崔泽
wáng è zhèn tài yuán yǒu qīng hé cuī zé zhě cháng qìng zhōng cì fang zhōu
王锷镇太原,有清河崔泽者,长庆中刺坊州。
cháng bì shǔ yú tíng shí fēng yuè qīng lǎng
常避暑于庭,时风月清朗。
hū jiàn yī zhàng fū shēn shén zhǎng é guān guǎng xiù zì táng zhī qián xuān ér jiàng lì yú jiē suǒ lì shēng ér hū fán sān hū ér zhǐ
忽见一丈夫身甚长,峨冠广袖,自堂之前轩而降,立于阶所,厉声而呼,凡三呼而止。
cuī shì yī jiā jiē jiàn zé jù ér qiě è mìng jiā tóng bī zhī yǐ wáng jiàn yǐ
崔氏一家皆见,泽惧而且恶,命家僮逼之,已亡见矣。
shì xī zé bèi jí
是夕,泽被疾。
zhì míng rì fā shǐ xiàn shū yuàn jiě guān guī lǎo xiāng fǔ bù xǔ
至明日,发使献书,愿解官归老,相府不许。
hòu yuè yú zú yú jùn
后月余,卒于郡。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
hán yù
韩愈
lì bù shì láng hán yù cháng qìng sì nián xià yǐ jí bù zhì wu
吏部侍郎韩愈,长庆四年夏,以疾不治务。
zhì qiū jiǔ yuè miǎn jí yì shén
至秋九月免,疾益甚。
dōng shí yī yuè yú jìng ān lǐ zhòu wò
冬十一月,于靖安里昼卧。
jiàn yī shén rén
见一神人。
zhǎng zhàng yú bèi jiǎ zhàng jiàn pèi hú shǐ yí zhuàng shén jùn zhì qǐn shì lì yú tà qián
长丈余,被甲仗剑,佩弧矢,仪状甚峻,至寝室,立于榻前。
jiǔ ér wèi yù yuē dì mìng yǔ qīng jì shì
久而谓愈曰:帝命与卿计事。
yù jù qǐ zhěng guān ér zuò yuē chén bù xìng yǒu jí gǎn yǐ yǐ yuán zuò bù
愈遽起,整冠而坐曰:臣不幸有疾,敢以(以原做不。
jù míng chāo běn gǎi
据明钞本改。
jù jiàn wáng
)踞见王。
shén rén yuē wēi cuì gǔ jué guó shì yǔ hán shì wèi chóu jīn yù tǎo zhī ér lì bù zú
神人曰:威粹骨𫈵国,世与韩氏为仇,今欲讨之而力不足。
qīng yǐ wéi hé rú
卿以为何如?
duì yuē chén yuàn cóng dài wáng tǎo zhī
对曰:臣愿从大王讨之。
shén rén hàn ér qù
神人颔而去。
yú shì shū qí cí zhì yú zuò cè shù rì bù néng jiě
于是书其词,置于座侧,数日不能解。
zhì shí èr yuè ér zú
至十二月而卒。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
li féng jí
李逢吉
gù xiāng li féng jí cháng wèi sī kōng fàn xī cháo cóng shì yú chán yú fǔ
故相李逢吉,尝为司空范希朝从事于单于府。
shí jīn chéng sì yǒu lǎo sēng wú wéi zhě nián qī shí yú
时金城寺有老僧无为者,年七十余。
cháng yī rì dú chǔ chán zhāi fù bì ér zuò shùn mù shù xī
尝一日独处禅斋,负壁而坐,瞬目数息。
hū yǒu yī jiè jiǎ chí shū zhě yóu sì ér zhì
忽有一介甲持殳者,由寺而至。
shí qǐng wén bào lǐ cóng shì lái zì shì féng jí jiāng yóu jīn chéng sì
食顷,闻报李从事来,自是逢吉将游金城寺。
wú wéi zhé jiàn xiàng zhě shén rén xiān zhì shuài yǐ wéi cháng
无为辄见向者神人先至,率以为常。
yá jiāng jiǎn yǐng yǔ wú wéi dì zǐ fǎ zhēn shàn cháng wèi yǐng yǔ zhī
衙将简郢,与无为弟子法真善,常为郢语之。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
fán zōng xun
樊宗训
xiá shí xiàn xi yǒu shèng nǚ shén cí xiàn lìng wéi móu yǔ qián xiàn lìng fán zōng xun yóu yān
硖石县西有圣女神祠,县令韦谋,与前县令樊宗训游焉。
zōng xun xìng shū fù bù yǐ shén guǐ wéi yì yǐ biān huà qí qiáng bì jué tī qí yī qū yán xiào màn xiè
宗训性疏复,不以神鬼为意,以鞭划其墙壁,抉剔其衣祛,言笑慢亵。
guī shù rì yì zhōng yǒu kuáng sēng hū tū rù xiàn mén dà hū yuē xiàn lìng dāng chí fǎ nài hé fàng zòng è rén qiǎn líng lì zì héng
归数日,邑中有狂僧,忽突入县门大呼曰:县令当持法,奈何放纵恶人,遣凌轹恣横?
móu qiǎn rén zhú chū yì bù chá qí yì yě
谋遣人逐出,亦不察其意也。
xún yú móu xiǎo nǚ bìng zhào wū zhě shì zhī yuē shèng nǚ chuán yǔ zhǎng guān tǔ dì shén líng jǐn wàng zhǎng guān bì hù
旬余,谋小女病,召巫者视之曰:圣女传语长官,土地神灵,尽望长官庇护。
qǐ yǒu jiào rén qīn duó
岂有教人侵夺?
qián zhě qiǎn ā shī bái yú zhǎng guān yòu bú jiàn yù
前者遣阿师白于长官,又不见喻。
wéi jūn yuē è rén shì shuí
韦君曰:恶人是谁?
jí yǔ bǔ zhuō
即与捕捉。
yuē qián xiàn lìng fán zōng xun yòu yǐ fā wú kě nài hé
曰:前县令樊宗训,又已发,无可奈何。
yǐ hòu xìng zhǎng guān liú yì wù lìng rú cǐ
以后幸长官留意,勿令如此。
xiǎo niáng zǐ jí kǔ jí yīng yù
小娘子疾苦即应愈。
wéi jūn xiè zhī lìng rén fén xiāng sǎ sǎo yì zhōng jiē jiā jìng wèi qí nǚ shù rì jí yù
韦君谢之,令人焚香洒扫,邑中皆加敬畏,其女数日即愈。
chū shì yì jì huáng běn zuò chū shù yì jì
(出《室异记》,黄本作出《述异记》)
péi dù
裴度
péi dù shǎo shí yǒu shù shì yún mìng shǔ běi dǒu lián zhēn xīng shén yi měi cún jìng jì yǐ guǒ jiǔ
裴度少时,有术士云:命属北斗廉贞星神,宜每存敬,祭以果酒。
dù cóng zhī fèng shì shén jǐn
度从之,奉事甚谨。
jí wèi xiāng jī wù fán rǒng nǎi zhì yí wàng
及为相,机务繁冗,乃致遗忘。
xīn héng bù zú rán wèi cháng yán zhī yú rén zhū zǐ yì bù zhī
心恒不足,然未尝言之于人,诸子亦不知。
jīng shī yǒu dào zhě lái yè liú zhī yǔ yǔ
京师有道者来谒,留之与语。
yuē gōng xī nián zūn fèng shén hé gù zhōng dào ér zhǐ
曰:公昔年尊奉神,何故中道而止?
chóng hù bù yǐ yì yǒu gǎn yú xiàng gōng
崇护不已,亦有感于相公。
dù xiào ér yǐ
度笑而已。
hòu wèi tài yuán jié dù shǐ jiā rén bìng yíng nǚ wū shì zhī
后为太原节度使,家人病,迎女巫视之。
dàn hú qín diān dǎo liáng jiǔ juě rán ér qǐ yuē qǐng péi xiàng gōng
弹胡琴,颠倒良久,蹶然而起曰:请裴相公。
lián zhēn jiāng jūn qiǎn chuán yǔ dà wú qíng dōu bù xiāng zhī yé
廉贞将军遣传语'大无情,都不相知耶?
jiāng jūn shén nù xiàng gōng hé bù xiè zhī
'将军甚怒,相公何不谢之。
dù shén jīng
度甚惊。
wū yuē dāng zé liáng rì jié zhāi yú jìng yuàn fén xiāng jù jiǔ guǒ lián zhēn jiāng jūn yì yù xiàn xíng yú xiàng gōng
巫曰:当择良日洁斋,于净院焚香,具酒果,廉贞将军亦欲现形于相公。
qí rì dù mù yù jù gōng fú lì yú jiē xià dōng xiàng diàn jiǔ zài bài
其日,度沐浴,具公服,立于阶下,东向奠酒再拜。
jiàn yī rén jīn jiǎ chí gē cháng sān zhàng yú běi xiàng ér lì
见一人金甲持戈,长三丈余,北向而立。
péi gōng hàn qià fǔ fú bù gǎn dòng shǎo qǐng jí bú jiàn
裴公汗洽,俯伏不敢动,少顷即不见。
wèn zuǒ yòu jiē yún wú zhī
问左右,皆云无之。
dù zūn fèng bù gǎn dài hū yě
度尊奉不敢怠忽也。
chū yì shǐ
(出《逸史》)
zhāng zhòng yīn
张仲殷
hù bù láng zhōng zhāng pāng zhī zǐ yuē zhòng yīn yú nán shān nèi dú shū suì jié shí liú zǐ dì sān sì rén
户部郎中张滂之子,曰仲殷,于南山内读书,遂结时流子弟三四人。
zhòng yīn xìng yì cōng lì dàn bù gōng wén xué hǎo xí gōng mǎ
仲殷性亦聪利,但不攻文学,好习弓马。
shí yǔ tóng lǚ xié dàn yóu bù lín sǒu
时与同侣挟弹,游步林薮。
qù suǒ zhǐ shù lǐ jiàn yī lǎo rén chí gōng zhú yī lù rào lín yī shǐ zhōng zhī dòng xiōng ér dào
去所止数里,见一老人持弓,逐一鹿绕林,一矢中之,洞胸而倒。
zhòng yīn jīng shǎng
仲殷惊赏。
lǎo rén yuē jūn néng cǐ hu
老人曰:君能此乎?
zhòng yīn yuē gù suǒ hǎo yě
仲殷曰:固所好也。
lǎo rén yuē huò cǐ yī lù wú wú suǒ yòng fèng zèng jūn yǐ chōng yī fàn zhī fèi
老人曰:获此一鹿,吾无所用,奉赠君,以充一饭之费。
zhòng yīn děng jìng xiè zhī
仲殷等敬谢之。
lǎo rén yuē míng rì néng lái kàn shè fǒu
老人曰:明日能来看射否?
míng rì zhì yì jiàn lǎo rén zhú lù
明日至,亦见老人逐鹿。
fù shè zhī yǔ qián wú yì fù yòu yǔ zhòng yīn
复射之,与前无异,复又与仲殷。
zhòng yīn yì yì zhī
仲殷益异之。
rú shì sān dù zhòng yīn nǎi bài qǐ shè fǎ
如是三度,仲殷乃拜乞射法。
lǎo rén yuē guān zi shì kě jiào yě
老人曰:观子似可教也。
míng rì fù qī yú cǐ bù yòng lìng tā rén zhī yě
明日复期于此,不用令他人知也。
zhòng yīn nǎi míng rì fù zhì qí suǒ
仲殷乃明日复至其所。
lǎo rén hái zhì suì yǐn zhòng yīn xi xíng sì wǔ lǐ rù yī gǔ kǒu
老人还至,遂引仲殷西行四五里,入一谷口。
lù jiàn dī xià rú rù dòng zhōng cǎo shù yǒu yì rén jiān zhòng yīn mí jìng zhī
路渐低下,如入洞中,草树有异人间,仲殷弥敬之。
yuē xíng sān shí yú lǐ zhì yī dà zhuāng rú qīng xiàng zhī bié yè yān
约行三十余里,至一大庄,如卿相之别业焉。
zhǐ zhòng yīn yú zhōng mén wài tīng zhōng lǎo rén zhěng fú ér rù yǒu xiū yè zhī zhuàng
止仲殷于中门外厅中,老人整服而入,有修谒之状。
chū yuē yí zhī jūn lái cǐ míng rì wǎng xiāng jiàn
出曰:姨知君来此,明日往相见。
zhòng yīn jìng nuò ér sù yú tīng
仲殷敬诺而宿于厅。
zhì míng rì chì nú pú yǔ zhòng yīn bèi tāng mù gēng yì xīn yī
至明日,敕奴仆与仲殷备汤沐,更易新衣。
lǎo rén jù zhuàn yú zhōng táng yán zhòng yīn rù bài mǔ
老人具馔于中堂,延仲殷入拜母。
zhòng yīn bài táng xià mǔ bù wéi qǐ yì wú cí ràng
仲殷拜堂下,母不为起,亦无辞让。
lǎo rén yòu yán shēng táng jiù zuò shì qí zhuàng mào bù duō lèi rén huò shì guò lǎo biàn yì yòu rú yuán jué zhī zhuàng
老人又延升堂就坐,视其状貌,不多类人,或似过老变易,又如猿玃之状。
qí suǒ shí pǐn wù shén duō zhòng yǐn shí cì yì bú jiàn qí mǔ dòng bǐ zhù shū hū ér bì
其所食品物甚多,仲饮食次,亦不见其母动匕箸,倏忽而毕。
jiǔ shì zhī liǎn zuò rú gù jì ér shí wù jiē jǐn
久视之,敛坐如故,既而食物皆尽。
lǎo rén fù yǐn zhòng yīn chū yú tīng qián shù xià shī chuáng ér zuò
老人复引仲殷出,于厅前树下,施床而坐。
lǎo rén jí mìng gōng shǐ yǎng shǒu shǒu yuán zuò wò jù míng chāo běn gǎi
老人即命弓矢,仰首(首原作卧,据明抄本改。
zhǐ yī shù zhī yuē shí jiàn qǔ cǐ yī chǐ
)指一树枝曰:十箭取此一尺。
suì fā shǐ shí zhī shè luò suì zhī shí duàn jiē chéng yī chǐ wèi zhòng yīn yuē cǐ dìng rú hé
遂发矢十枝,射落碎枝十段,接成一尺,谓仲殷曰:此定如何?
zhòng yīn bài yú chuáng xià yuē jìng fú
仲殷拜于床下曰:敬服。
yòu mìng qiáng tóu shàng lì shí zhēn yān qù sān shí bù jǔ qí dì yī yě
又命墙头上立十针焉,去三十步,举其第一也。
nǎi àn cì shè zhī fā wú bù zhōng zhě yě
乃按次射之,发无不中者也。
suì jiào zhòng yīn qū shēn jù fū zhī shì
遂教仲殷屈伸距跗之势。
dàn yuē bì wàn gǔ bì wàn gǔ xiāng zhù ér gōng yǐ mǎn
但约臂腕骨,臂腕骨相柱,而弓已满。
gù wú qiáng ruò jiē bù bù zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
故无强弱,皆不(不字原缺,据明抄本补。
fèi lì yě
)费力也。
shù rì zhòng yīn yǐ de qí miào
数日,仲殷已得其妙。
lǎo rén fǔ zhī wèi zhòng yīn yuē zhǐ yú cǐ yǐ
老人抚之,谓仲殷曰:止于此矣。
miǎn chí cǐ míng zuǒ yòu gè míng chāo běn míng zuò qiě jiào qǔ wǔ qiān rén yǐ jiù luàn shì yě
勉驰此名,左右各(明抄本名作且)教取五千人,以救乱世也。
suì què yǐn guī zhì gù chǔ
遂却引归至故处。
ér zhòng yīn yì rì xīn guǒ yǒu shàn shè zhī míng
而仲殷艺日新,果有善射之名。
shòu qí jiào zhě zhě zì yuán kòng quē jù míng chāo běn huáng běn bǔ
受其教者,(者字原空缺,据明抄本、黄本补。
suī tóng zǐ fù rén jí kě yǔ tán wǔ yǐ
)虽童子妇人,即可与谈武矣。
hòu fù zú chú fú ǒu yóu yú dōng píng jūn nǎi jiào de shù qiān rén ér zú
后父卒除服,偶游于东平军,乃教得数千人而卒。
qí lǎo rén gài shān shén yě
其老人盖山神也。
shàn shè zhě bì qiáo dù tōng bì gù mǔ lèi yú yuán yān
善射者必趫度通臂,故母类于猿焉。
chū yuán huà jì
(出《原化记》)
lìng huá
凌华
háng zhōu fù yáng yù lì yuē lìng huá gǔ zhuàng bù fán
杭州富阳狱吏曰凌华,骨状不凡。
cháng yù shī wēng xiāng yuē néng shě lì dāng wéi shàng jiāng jūn
常遇施翁相曰:能舍吏,当为上将军。
huá wéi lì kù bào měi yǒu léi xiè zhě bì è hóu zhuàng xīn yǐ qǔ huì lù
华为吏酷暴,每有缧絏者,必扼喉撞心,以取贿赂。
yuán hé chū bìng yī xī ér sǐ
元和初,病一夕而死。
jiāng sǐ jiàn huáng shān lì jī zhào zhào yuán zuò yìn
将死,见黄衫吏赍诏(诏原作印。
jù míng chāo běn gǎi
据明抄本改。
ér qián xuān yún dié fèng chǔ fèn yǐ huá xī rì céng zǎi jù xiàn shén zhe néng jì
)而前,宣云:牒奉处分,以华昔日曾宰剧县,甚著能绩。
hòu yǒu quē xíng bài qí chéng gōng
后有缺行,败其成功。
zhé guān huán fēi cì qí xiū xǐng
谪官圜扉,伺其修省。
jì mí suǒ lǚ tài guāi nǎi xīn
既迷所履,太乖乃心。
yù zhěn nì rán wěi yú yōng jiàn
玉枕嶷然,委于庸贱。
niàn cí guì gǔ xū yǒu suǒ guī
念兹贵骨,须有所归。
jīn zhèn hǎi jūn tǎo nì zhū chén hé wéi shàng jiàng
今镇海军讨逆诸臣,合为上将。
gǔ wèi yuán shí nán zhuàng wēi léng
骨未圆实,难壮威棱。
yi yì zhī yǐ dé rén miǎn kuài rán ér wàng chù
宜易之以得人,免块然而妄处。
fù sī zhuī lìng huá záo yù zhěn gǔ sòng shàng
付司追凌华,凿玉枕骨送上。
réng lìng suǒ sī liàng shì yōu xù
仍令所司,量事优恤。
yú shì huáng shān rén yǐn rù
于是黄衫人引入。
yǒu lǜ guān cháng zhě gé lián yǔ yuē jīn rì zhī lái dé zhī bù xiū yě
有绿冠裳者隔帘语曰:今日之来,德之不修也。
jiàn xiǎo lì ér shī lù qiè wèi wú zǐ xī yān
见小吏而失禄,窃为吾子惜焉。
mìng zuǒ yòu qǔ qián zhuì
命左右取钳槌。
é qǐng yǒu zī yī bào xiù zhí jīn fǔ zhě sān rén
俄顷,有缁衣豹袖执斤斧者三人。
lǜ shang cì huá jiǔ wáng chōng hūn rán ér zuì
绿裳赐华酒王盅,昏然而醉。
wéi wén zuó qí nǎo shēng jué ér huá zuì xǐng
唯闻琢其脑,声绝而华醉醒。
fù zhǐ huá yú xī jiē yǐ tīng mìng
复止华于西阶以听命。
yí shí yǒu xuān yán yuē wáng guì zhī rén lǐ yi bì bǔ
移时,有宣言曰:亡贵之人,理宜裨补。
liàng yán bàn jì réng jī shí qiān
量延半纪,仍赍十千。
xuān qì lǜ shang yán huá shēng jiē yǔ yuē wú hàn cháo yǐn tú diào zhī rén yě
宣讫,绿裳延华升阶语曰:吾汉朝隐屠钓之人也。
gài qiú quán shēn wēi guī xiǎo lì
盖求全身,微规小利。
jì mò zhī hòu zé shòu cǐ guān
既殁之后,责受此官。
wèi bēi zhí wěi shū bù kuài zhì
位卑职猥,殊不快志。
zú xià mò tàn shī qí guì gǔ cǐ shì shāo dà fēi dú yī rén
足下莫叹失其贵骨,此事稍大,非独一人。
mìng jiǔ yǔ huá duì míng chāo běn wú duì zì zhuó bié
命酒与华对(明钞本无对字)酌别。
yǐn shù bēi míng rán wú suǒ zhī
饮数杯,冥然无所知。
jì xǐng wǎn rán zài fèi chuáng zhī shàng
既醒,宛然在废床之上。
mén qí nǎo ér gǔ yǐ wáng qí chái liú fù zhù fán shí qiān yān
扪其脑而骨已亡,其侪流赙助,凡十千焉。
hòu shí wǔ nián ér zú
后十五年而卒。
chū jí yì jì
(出《集异记》)