qīng tài zhǔ pú yè bēi li yǒng zi qiáo yì jùn liú qiào yuán zhōu fù lǎo zhū tíng yǔ sēng dé lín sī mǎ zhèng yí
清泰主仆射陂李泳子谯乂俊刘峭袁州父老朱廷禹僧德林司马正彝
liú xuān huáng lǔ zhāng chán guō hòu xún yáng xiàn lì zhū yuán jí gū jiǔ wáng shì bào huí liú hào cuī liàn shī
刘宣黄鲁张鋋郭厚浔阳县吏朱元吉沽酒王氏鲍回刘皞崔练师
qīng tài zhǔ
清泰主
táng qīng tài zhǔ nǎi jìn gāo zǔ zhī fù xiōng yě
唐清泰主,乃晋高祖之妇兄也。
míng zōng shǐ wèi tài yuán jiàng shuài èr zhǔ jūn zhí wèi gāo
明宗始为太原将帅,二主军职未高。
yīn jī jū rù zhào xiāng zi miào jù jiàn tǔ ǒu bì wèi ér lì shén yà zhī qián yì zì fù
因击鞠,入赵襄子庙,俱见土偶避位而立,甚讶之,潜亦自负。
jí míng zōng gōng gāo cháng wēi jù
及明宗功高,常危惧。
èr zhǔ yuē zhào xiāng zi zhōng néng zhì fú yá
二主曰:赵襄子终能致福邪?
ěr hòu èr zhǔ dié xiǎng dà wèi
尔后二主迭享大位。
chū běi mèng suǒ yán
(出《北梦琐言》)
pú yè bēi
仆射陂
yǐ wèi suì qì dān jù hé shuò jìn shī jù yú chán yuān
乙未岁,契丹据河朔,晋师拒于澶渊。
tiān xià sāo rán pí yú zhàn fá
天下骚然,疲于战伐。
hàn lín xué shì wáng rén yù fèng shǐ féng yì lù yóu yú zhèng guò pú yè bēi
翰林学士王仁裕,奉使冯翊,路由于郑,过仆射陂。
jiàn zhōu mín jí jūn yíng fù nǚ tián yān yú dào lù jiē zhí cuò cǎi xiǎo qí zi chā yú bēi zhōng bù zhī qí shù
见州民及军营妇女,填咽于道路,皆执错彩小旗子,插于陂中,不知其数。
xún qí jū rén jiē yuē zhèng rén bǐ jiā mèng lǐ wèi gōng yún qǐng duō zào qí fān zhì yú bēi zhōng
询其居人,皆曰:郑人比家梦李卫公云:'请多造旗幡,置于陂中。
wǒ jiàn jí dé wú shù bīng wèi zhōng yuán jiǎn chú róng kòu suǒ fá zhě jīng qí ěr
我见集得无数兵,为中原剪除戎寇,所乏者旌旗耳。
shì yǐ jiā bié xiàn cǐ fān qí
'是以家别献此幡旗。
chū wèi zhī xìn yǐ wéi yāo yán guǒ xún yuè zhī jiān jī bài hú lǔ
初未之信,以为妖言,果旬月之间,击败胡虏。
jí shǐ huí guò qí bēi shǐ pū zhě xià lù fǎng yú cǎo jì cún zhě shàng duō
及使回,过其陂,使仆者下路,访于草际,存者尚多。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)
li yǒng zi
李泳子
shǔ dà lǐ shǎo qīng li yǒng cháng guī pí chéng bié shù
蜀大理少卿李泳,尝归郫城别墅。
guò qiáo jiàn yī yīng ér yǐ jiāo yè jiàn zhī yǒng lián qí xíng xiāng mào yì bǔ yǎng wèi zi
过桥,见一婴儿,以蕉叶荐之,泳怜其形相貌异,哺养为子。
liù qī nián néng shū shàn dú xiào fù mǔ zhōng ài zhī guò yú qīn zǐ
六七年,能书,善读笑,父母钟爱之,过于亲子。
zhì shí èr suì jīng shǐ wèi jiàn zhě jiē lǎn zhī rú sù xí rén jiē wèi zhī shén zhì
至十二岁,经史未见者,皆览之如夙习,人皆谓之神智。
cháng dú jū yī shì zhōng yuè shū fù mǔ ǒu qián kuī zhī jiàn yī rén chí bù shū fù yǒu èr tóng zǐ jiē yǐn chéng guò qí zi biàn dà shū shù xíng què shòu zhī qù
尝独居一室中阅书,父母偶潜窥之,见一人持簿书,复有二童子接引呈过,其子便大书数行,却授之去。
fù mǔ yì zhī lái rì yīn dài lì yǒng yí qū wèi zhī yuē wú yè lái qiè yǒu suǒ dǔ rǔ de fēi pàn yīn fǔ shì hu
父母异之,来日,因待立,泳疑曲谓之曰:吾夜来窃有所睹,汝得非判阴府事乎?
yuē rán
回答说:是的。
zhòng wèn zé wéi bài bú duì
重问则唯拜不对。
yǒng yuē yīn fǔ rén jiān shì yì bù tóng wú bù yù kǔ wèn rǔ yi shàn bǎo
泳曰:阴府人间,事意不同,吾不欲苦问,汝宜善保。
zi yòu bài
子又拜。
què hòu liù nián yī dàn bái yú fù mǔ r zhī hé yǔ shǎo qīng fū rén wèi r yī shí bā nián jīn zé shì bì
却后六年,一旦白于父母:儿只合与少卿夫人为儿一十八年,今则事毕。
lái rì shēn shí què guī míng sī
来日申时,却归冥司。
yīn qì xià jiǔ zhī fù mǔ yì wèi zhī chū tì
因泣下久之,父母亦为之出涕。
yǒng wèn yuē wú guān zhì hé
泳问曰:吾官至何?
dá yuē zhī zài dà lǐ shǎo qīng
答曰:只在大理少卿。
guǒ lái rì shēn shí qí zi zú gù yǒng yǒu tuì xián zhī zhì
果来日申时,其子卒,故泳有退闲之志。
wèi jiǔ zuò shì suì ba
未久,坐事遂罢。
chū yě rén xián huà
(出《野人闲话》)
qiáo yì jùn
谯乂俊
luó jiāng xiàn dào shì qiáo yì jùn zhuàng nián
罗江县道士谯乂俊,壮年。
hū mèng tài shān fǔ jūn zhuī zhī cì yǐ huáng chì bǔ wèi zhàng zhí
忽梦太山府君追之,赐以黄敕,补为杖直。
zhòu guī yīn jiān yè fù míng fǔ rú cǐ èr shí yú nián
昼归阴间,夜赴冥府,如此二十余年。
cháng shuō rén jiān yǒu mìng wèi zhōng wèi è zhě zhuī shēng hún chī zhī qí rén zài yáng jiān zhī bìng huò pín qǐ shì yě
常说人间有命未终为恶者,追生魂笞之,其人在阳间之病或贫乞是也。
wǎng jiàn qīn qi jí lǐ rén bèi chī zhě míng dàn wǎng shì zhī jiē yàn rán héng yuàn de miǎn
往见亲戚及里人被笞者,明旦往视之,皆验,然恒愿得免。
hū yú míng jiān yù dào shì bù yán xìng míng wèi yuē ěr hé bù zhì míng xiāng
忽于冥间遇道士,不言姓名,谓曰:尔何不致名香?
zhòu xiāng zhòu yuán zuò zhě jǐn jù míng chāo běn gǎi
昼(香昼原作者尽,据明抄本改。
yú yáng jiān shàng gào nán chén běi jí bì děi miǎn
)于阳间上告南辰北极,必得免。
yì jùn yī cǐ qián gào
乂俊依此虔告。
hū ěr tài shān fǔ jūn què zhuī huáng chì zì shì suì miǎn
忽尔太山府君却追黄敕,自是遂免。
yīn rù dào gōng yì nián bā shí yú
因入道攻易,年八十余。
chū yě rén xián huà
(出《野人闲话》)
liú qiào
刘峭
xīn yǒu suì jīn shuǐ zhǔ bù liú qiào yīn yóu yún dǐng shān dǔ shān miào shèng shì yī táng yǒu tǔ ǒu zhū yī jù ān
辛酉岁,金水主簿刘峭,因游云顶山,睹山庙盛饰一堂,有土偶,朱衣据鞍。
qiào yà zhī jí yú shān zhǔ zhāo nè zhāo nè yuē yú sān xī lián mèng jiàn wáng yǔ jìn pì yī pàn guān yi shè táng yǔ sù zhū yī yī guān ér sì zhī
峭讶之,诘于山主昭讷,昭讷曰:余三夕连梦见王,语近辟一判官,宜设堂宇,塑朱衣一官而祀之。
gù yǒu cǐ zuò
故有此作。
qiào bù zhī xìn
峭不之信。
míng nián zhì mǎn hái chéng dū yù dōu guān yuán wài sūn féng jí
明年秩满,还成都,遇都官员外孙逢吉。
yán qí shì féng jí yuē qǐng wèi ān zhòng gǔ mí liú zhī jì yǔ zhǎng yòu yún dǐng shān wáng yǐ jù shū mǎ pìn lǐ pì wú zuò pàn guān
言其事,逢吉曰:顷为安仲古弥留之际,语长幼云:'顶山王已具书马聘礼,辟吾作判官。
yán jué yǎn rán duān zuò cháng shì
'言绝,俨然端坐长逝。
chū sā chéng lù
(出《撒诚录》)
yuán zhōu fù lǎo
袁州父老
yuán zhōu chéng zhōng yǒu lǎo fù xìng jǐn hòu wèi xiāng lǐ suǒ tuī jiā yì shén fù
袁州城中有老父,性谨厚,为乡里所推,家亦甚富。
yī rì yǒu zǐ yī shào nián chē pú shén shèng yì qí jiā qiú shí
一日有紫衣少年,车仆甚盛,诣其家求食。
lǎo fù jí yán rù shè shí shèn zhì biàn jí pū zhě
老父即延入,设食甚至,徧及仆者。
lǎo fù shì shí yú qián yīn sī zhǎng lì cháo shǐ xíng xiàn dāng yǒu dùn dì cǐ hé rén zāi
老父侍食于前,因思长吏朝使行县,当有顿地,此何人哉?
yì sè shén yí
意色甚疑。
shào nián jué zhī wèi yuē jūn yí wǒ wǒ bù néng fù wèi jūn yǐn
少年觉之,谓曰:君疑我,我不能复为君隐。
yǎng shān shén yě
仰山神也。
fù sǒng rán zài bài yuē yǎng shān rì yàn yú jì sì nài hé qiú shí hu
父悚然再拜,曰:仰山日厌于祭祀,奈何求食乎?
shén yuē fán rén zhī sì wǒ jiē cóng wǒ qiú fù
神曰:凡人之祀我,皆从我求福。
wǒ yǒu lì bù néng zhì zhě huò fēi qí rén bù dàng shòu fú zhě wǒ jiē bù gǎn xiǎng zhī
我有力不能致者,或非其人不当受福者,我皆不敢享之。
yǐ jūn zhǎng zhě gù cóng jūn qiú shí ěr
以君长者,故从君求食耳。
shí qì cí ràng ér qù suì bú jiàn
食讫,辞让而去,遂不见。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
zhū tíng yǔ
朱廷禹
jiāng nán nèi chén zhū tíng yǔ yán qí suǒ qīn fàn hǎi yù fēng zhōu jiāng fù zhě shù yǐ
江南内臣朱廷禹,言其所亲泛海遇风,舟将复者数矣。
hǎi shī yún cǐ hǎi shén yǒu suǒ qiú
海师云:此海神有所求。
kě jí qǔ zhōu zhōng suǒ zài qì zhī shuǐ zhōng
可即取舟中所载,弃之水中。
wù jiāng jǐn yǒu yī huáng yī fù rén róng sè jué shì chéng zhōu ér lái sì qīng yī zú cì chuán jiē zhū fā shǐ yá mào shén kě wèi
物将尽,有一黄衣妇人,容色绝世,乘舟而来,四青衣卒刺船,皆朱发豕牙,貌甚可畏。
fù rén jìng shàng chuán wèn yǒu hǎo fā dí kě yǐ jiàn yǔ
妇人竟上船,问有好发髢,可以见与。
qí rén máng bù bù fù jì dàn yún wù yǐ jǐn yǐ
其人忙怖,不复记,但云:物已尽矣。
fù rén yún zài chuán hòu guà bì bì yuán zuò bì jù jī shén lù gǎi
妇人云:在船后挂壁(壁原作璧,据《稽神录》改。
qiè zhōng
)箧中。
rú yán ér de zhī
如言而得之。
chuán wū shàng yǒu fǔ là fù rén qǔ yǐ shí sì zú
船屋上有脯腊,妇人取以食四卒。
shì qí shǒu wū zhǎo yě
视其手,乌爪也。
chí dí ér qù zhōu nǎi dá
持髢而去,舟乃达。
tíng yǔ yòu yán qí zhū qīn zì jiāng xī rú guǎng líng xié shí yī suì r xíng zhì mǎ dāng pō dēng àn wǎn wàng
廷禹又言,其诸亲自江西如广陵,携十一岁儿,行至马当泊,登岸晚望。
jí hái chuán shī qí r
及还船,失其儿。
biàn xún zhī de yú mào lín zhōng yǐ rú chī yǐ
遍寻之,得于茂林中,已如痴矣。
yì rì nǎi néng yán
翌日,乃能言。
yún wéi rén zhào qù yǒu suǒ jiào wǒ
云:为人召去,有所教我。
nǎi chuī zhǐ cháng xiào yǒu shān qín shù shí bǎi zhǐ yīng shēng ér zhì máo cǎi guài yì rén mò néng shi
乃吹指长啸,有山禽数十百只,应声而至,毛彩怪异,人莫能识。
zì ěr dōng xià shí shí chuī xiào zhòng qín bì zhì
自尔东下,时时吹啸,众禽必至。
zhì bái shā bù gǎn fù rù
至白沙,不敢复入。
bó fǎng yī wū zhì zhī jiǔ nǎi yù
博访医巫治之,久乃愈。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
sēng dé lín
僧德林
zhè xī sēng dé lín shǎo shí yóu shū zhōu lù zuǒ jiàn yī fū hè chú zhì fāng zhàng zhī de
浙西僧德林,少时游舒州,路左见一夫,荷锄治方丈之地。
zuǒ yòu shù shí lǐ bú jiàn jū rén wèn zhī duì yún qǐng shí zì shū zhì tóng chéng
左右数十里不见居人,问之,对云:顷时自舒至桐城。
zhì cǐ bào de shān jí bù néng qù yīn wò cǎo zhōng
至此暴得痁疾,不能去,因卧草中。
jí shāo xǐng yǐ hūn yǐ
及稍醒,已昏矣。
sì wàng wú rén yān wéi hǔ bào hǒu jiào zì fēn bì sǐ
四望无人烟,唯虎豹吼叫,自分必死。
é yǒu yī rén bù cóng rú dà jiàng zhì cǐ xià mǎ
俄有一人,部从如大将,至此下马。
jù hú chuáng zuò
据胡床坐。
liáng jiǔ zhào èr zú yuē shàn shǒu cǐ rén míng rì sòng zhì tóng chéng xiàn xià
良久,召二卒曰:'善守此人,明日送至桐城县下。
suì shàng mǎ qù shū hū bú jiàn wéi èr zú zài yān
'遂上马去,倏忽不见,唯二卒在焉。
mǒu jí qiáng qǐ wèn zhī dá cǐ máo jiāng jūn yě cháng yè chū liè hǔ yōu rǔ bèi shāng gù shǐ hù rǔ
某即强起问之,答:'此茅将军也,常夜出猎虎,忧汝被伤,故使护汝。
yù gèng wèn zhī kùn ér fù wò
'欲更问之,困而复卧。
jí jué yǐ rì chū
及觉,已日出。
bù fù jiàn èr zú jí qǐ ér xíng yì shén qīng jiàn ruò wú jí zhě
不复见二卒,即起而行,意甚轻健,若无疾者。
zhì tóng chéng qǐng zhī jí yù
至桐城,顷之疾愈。
gù yǐ suǒ jiàn zhī chù lì cí sì zhī
故以所见之处,立祠祀之。
dé lín shàng shū zhōu shí nián jí huí zé cūn luò jiē lì máo jiāng jūn cí yǐ
德林上舒州十年,及回,则村落皆立茅将军祠矣。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
sī mǎ zhèng yí
司马正彝
sī mǎ zhèng yí zhě shǐ wèi xiǎo lì
司马正彝者,始为小吏。
xíng lì shuǐ dào zhōng qù qián diàn shàng yuǎn ér jī kě shén yì pō yōu zhī
行溧水道中,去前店尚远,而饥渴甚,意颇忧之。
é ér yù yī xīn cǎo diàn shù jiān dú yī fù rén yíng kè wèi shè yǐn shí shén fēng jié
俄而遇一新草店数间,独一妇人迎客,为设饮食,甚丰洁。
tiān yí xiè zhī fù rén yún zhì dōu yǒu hǎo fěn yān zhī yi yǐ wéi huì
天彝谢之,妇人云:至都,有好粉胭脂,宜以为惠。
zhèng yí xǔ nuò
正彝许诺。
zhì jiàn yè yù qí suǒ zhī wǎng lì shuǐ yīn shì fěn zhī yì yí zhī
至建业,遇其所知往溧水,因市粉脂诣遗之。
jù gào qí chù jì zhì bù fù jiàn diàn dàn yī shén nǚ miào yīn zhì suǒ yí ér qù
具告其处,既至,不复见店,但一神女庙,因置所遗而去。
zhèng yí hòu wèi lì shuǐ lìng xiāng chuán yún wǎng wǎng yǒu yù zhī zhě wèi zhī qí shěn
正彝后为溧水令,相传云,往往有遇之者,未知其审。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
liú xuān
刘宣
wù yín suì wú shī zhēng yuè bài yú lín ān
戊寅那年,吴地的军队征讨越地,在临安大败。
pí jiàng liú xuān shāng zhòng wò yú sǐ rén zhōng
裨将刘宣伤重,卧于死人中。
zhì yè yǒu guān lì shù rén chí bù shū zhì biàn yuè sǐ zhě
至夜,有官吏数人,持簿书至,遍阅死者。
zhì xuān nǎi fú qǐ shì zhī yuē cǐ hàn fēi shì
至宣,乃扶起视之曰:此汉非是。
yǐn chū shí yú bù zhì lù zuǒ ér qù
引出十余步,置路左而去。
míng rì zéi tuì xuān nǎi de guī
明日贼退,宣乃得归。
xuān féi bái rú hù chū fú yú de yuè rén gē qí kāo ròu xuān bù gǎn dòng
宣肥白如瓠,初伏于地,越人割其尻肉,宣不敢动。
hòu chuāng yù ròu bù fù shēng tún jìng xiǎo piān
后疮愈,肉不复生,臀竟小偏。
shí yú nián nǎi zú
十余年乃卒。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
huáng lǔ
黄鲁
xú sān huì wèi fǔ zhōu lù shì cān jūn qí xià gàn lì huáng lǔ zhě jùn zhī lǐ rén
徐三诲为抚州录事参军,其下干力黄鲁者,郡之俚人。
nián shào pō bái xī yǒu fù mǔ zài xiāng zhōng shù yuè yī gào guī guī xún rì fù lái
年少,颇白皙,有父母在乡中,数月一告归,归旬日复来。
yī dàn guī yuè yú bù zhì sān huì yí lì zhì qí jiā zhào zhī
一旦,归月余不至,三诲遗吏至其家召之。
jiā rén yún jiǔ bù guī yǐ
家人云:久不归矣。
yú shì sàn xún zhī
于是散寻之。
yòu yuè yú nǎi jiàn zài shēn shān zhōng huáng yī xǐ lǚ xié dàn ér yóu
又月余,乃见在深山中,黄衣屣履,挟弹而游。
yǔ tā shào nián shù rén jiē yī fú xiāng lèi
与他少年数人,皆衣服相类。
bǔ zhī bù huò
捕之不获。
lǔ jiā fù nǎi duō mù rén fú cǎo jiān yǐ cì zhī
鲁家富,乃多募人,伏草间以伺之。
shù rì guǒ qín zhī ér zhū shǎo nián jiē zǒu
数日,果擒之,而诸少年皆走。
jì guī wèn qí gù yuē shān zhōng yǒu shí shì zhě qí jiā rú wáng gōng
既归,问其故,曰:山中有石氏者,其家如王公。
nà wǒ wèi xù
纳我为婿。
tā wú suǒ yán
他无所言。
liú shù rì fù shī qù yòu yú shān zhōng qiú dé zhī rú shì zhě sān
留数日,复失去,又于山中求得之,如是者三。
hòu yī rì jìng qù suì bù fù jiàn
后一日竟去,遂不复见。
xún shí shì zhī jū yì bù néng de
寻石氏之居,亦不能得。
cǐ shān nǎi lín chuān rén cǎi shí zhī suǒ gài shí zhī shén yě
此山乃临川人采石之所,盖石之神也。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
zhāng chán
张鋋
zhāng chán zhě rèn yì zǎi yǐ lián zhí chēng
张鋋者,任邑宰,以廉直称。
hòu wèi péng zé lìng shǐ zhì xiàn zhái
后为彭泽令,使至县宅。
táng hòu yǒu shén cí cí qián jù mù chéng lín wū yuān wū yuān yuán zuò wèi yān jù míng chāo běn gǎi
堂后有神祠,祠前巨木成林,乌鸢(乌鸢原作为焉,据明抄本改。
yě qín qún cháo qí shàng fèn huì jī yú táng zhōng
)野禽,群巢其上,粪秽积于堂中。
rén wèi qí shén gù mò gǎn fàn
人畏其神,故莫敢犯。
fàn yuán zuò wū jù míng chāo běn gǎi
(犯原作于,据明钞本改。
chán dà dà yuán zuò yǐ jù míng chāo běn gǎi
)鋋大(大原作矣,据明钞本改。
è zhī shǐ wū qí yú shén yuē suǒ wéi tǔ dì zhī shén
)恶之,使巫祈于神曰:所为土地之神。
dāng jié qīng xiàn shǔ yǐ fèng jū rén nài hé xīng huì rú shì yá
当洁清县署,以奉居人,奈何腥秽如是邪?
ěr sān rì zhōng dāng jǐn zhú zhòng qín
尔三日中,当尽逐众禽。
bù rán wú jiāng fén miào ér fá shù yǐ
不然,吾将焚庙而伐树矣!
jū èr rì yǒu shù dà è fèn jī ér zhì jǐn huài qún cháo yòu yī rì dà yǔ
居二日,有数大鹗,奋击而至,尽坏群巢,又一日大雨。
fèn huì jiē jìng
粪秽皆净。
zì cǐ zhái jū qīng jié yǐ
自此宅居清洁矣。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
guō hòu
郭厚
li zōng wèi shū zhōu cì shǐ chóng zào kāi yuán sì
李宗为舒州刺史,重造开元寺。
gōng tú shǐ jí jiāng jùn yī fèi jǐng
工徒始集,将浚一废井。
jǐng jǐng xià yuán yǒu zhōng rú yán ér de zhī chuán wū shàng yǒu fǔ là fù rén qǔ yǐ shí sì zú shì qí shǒu èr shí èr zì xì běn juǎn zhū tíng yǔ tiáo nèi wén wù yǎn yú cǐ jīn shān
井(井下原有中如言而得之船屋上有脯腊妇人取以食四卒视其手二十二字,系本卷朱廷禹条内文,误衍于此,今删。
jīn běn jī shén lù wú guō hòu tiáo
今本《稽神录》无郭厚条。
míng chāo běn yú cǐ chù kōng yī xíng jì èr shí èr zì tǔ kòu fàn quē tiān xià luàn
明抄本于此处空一行计二十二字)土寇犯阙,天下乱。
sēng bèi lì wú xíng zī shā wǒ tóu cǐ jǐng zhōng jīn hái gǔ zài shì
僧辈利吾行资,杀我投此井中,今骸骨在是。
wèi wǒ bái li gōng xìng zàng wǒ wú jiàn qì yě
为我白李公,幸葬我,无见弃也。
zhǔ zhě yǐ gào zōng yì rì qīn zhì jǐng shàng shǐ fā zhī guǒ de hái gǔ
主者以告宗,翌日亲至井上,使发之,果得骸骨。
jí wéi jù yī qīn guān guǒ shè jì ér zàng zhī
即为具衣衾棺椁,设祭而葬之。
zàng rì wǔ bó fù pū de
葬日,伍伯复仆地。
guǐ gào gào yuán zuò rú jù míng chāo běn gǎi
鬼告(告原作如,据明抄本改。
yuē wèi wǒ xiè li gōng yōu hún chù cǐ yǐ sān shí nián jí gōng zhī huì jīn jiǔ zhōu shè lìng yǐ bǔ wǒ wèi tǔ dì zhī shén pèi shí yú cǐ yǐ
)曰:为我谢李公,幽魂处此,已三十年,籍公之惠,今九州社令,已补我为土地之神,配食于此矣。
sì zhōng zhì jīn sì zhī
寺中至今祀之。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
xún yáng xiàn lì
浔阳县吏
gēng yín suì jiāng xī jié dù shǐ xú zhī jiàn yǐ qián bǎi wàn shī lú shān shǐ zhě miào
庚寅岁,江西节度使徐知谏,以钱百万施庐山使者庙。
xún yáng lìng qiǎn yī lì diǎn qí shì
浔阳令遣一吏典其事。
cǐ lì cháng rù chéng zhào yī huà gōng jù wǎng huà gōng fù hè dān cǎi zá wù cóng zhī
此吏尝入城,召一画工俱往,画工负荷丹彩杂物从之。
shǐ chū chéng lì hūn rán ruò zuì zì jiě yāo dài tóu dì
始出城,吏昏然若醉,自解腰带投地。
huà gōng yǐ wéi zuì zuì xià míng chāo běn yǒu qǔ zì shǔ xià
画工以为醉,(醉下明抄本有取字,属下。
ér suí zhī
)而随之。
xū yú fù tuō yī qì mào bǐ zhì shān zhōng dài zhì luǒ shēn
须臾,复脱衣弃帽,比至山中,殆至裸身。
jìn miào jiàn shuǐ zhōng yǒu yī zú qīng yī bái wéi bì xī
近庙涧水中,有一卒,青衣,白韦蔽膝。
lì zhì
吏至。
nǎi zhí zhī
乃执之。
huà gōng jiù zhī yuē cǐ zuì rén yě
画工救之曰:此醉人也。
zú nù yuē jiāo jiāo jiā jiā shuí néng de huì
卒怒曰:交交加加,谁能得会。
jìng qín zhī zuò yú shuǐ zhōng
竟擒之,坐于水中。
gōng zhī qí fēi rén yě zǒu wǎng miào zhōng gào rén
工知其非人也,走往庙中告人。
jìng wǎng shì zhī yǐ bù jiàn qí lì yóu zuò shuǐ zhōng yǐ sǐ yǐ
竞往视之,已不见,其吏犹坐水中,已死矣。
nǎi yuè qí chū gěi zhī jí zé yǐ qián mò guò bàn
乃阅其出给之籍,则已干没过半。
jìn shì xiè yuè qīn jiàn zhī
进士谢岳亲见之。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
zhū yuán jí
朱元吉
wū jiāng xiàn lìng zhū yuán jí yán qí suǒ zhī fàn zhōu zhì cǎi shí yù fēng
乌江县令朱元吉,言其所知泛舟至采石,遇风。
tóng háng zhě shù zhōu jiē méi mǒu jì ruò bù fù jiàn shuǐ dào lù rú rén jiān
同行者数舟皆没,某既溺,不复见水,道路如人间。
qí rén qū zhī dōng xíng kě zài dōng àn shān xià yǒu dà fǔ shǔ mén wài duī huài chuán bǎn mù rú qiū líng fù yǒu rén yùn zhū ruò zhě cái wù rù kù zhōng shén zhòng
其人驱之东行,可在东岸山下,有大府署,门外堆坏船板木如丘陵,复有人运诸溺者财物入库中甚众。
rù mén táng shàng yǒu guān rén biàn zhào ruò zhě yuè jí shěn zhī
入门,堂上有官人,遍召溺者,阅籍审之。
zhì mǒu dú yuē cǐ rén bù hé lái kě lìng sòng chū
至某独曰:此人不合来,可令送出。
lì jí yǐn qù fù zhì zhōu suǒ
吏即引去,复至舟所。
zhōu zhōng cái wù yì jiē hái zhī
舟中财物,亦皆还之。
huǎng rán bù zì zhī chū shuǐ yǐ zài xi àn shā shàng yǐ
恍然不自知,出水,已在西岸沙上矣。
jǔ chuán yǎn rán yì wú zhān shī
举船俨然,亦无沾湿。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
gū jiǔ wáng shì
沽酒王氏
jiàn kāng jiāng níng xiàn xiè zhī hòu yǒu gū jiǔ wáng shì yǐ píng zhí chēng
建康江宁县廨之后,有沽酒王氏,以平直称。
guǐ mǎo suì èr yuè jì wàng yè diàn rén jiāng bì wài hù hū yǒu zhū yī shù rén pú mǎ shén shèng yǎn zhì hù qián huà yuē kāi mén wú jiāng zàn qì yú cǐ
癸卯岁,二月既望夜,店人将闭外户,忽有朱衣数人,仆马甚盛,奄至户前,叱曰:开门,吾将暂憩于此。
diàn rén bēn zǒu gào qí zhǔ
店人奔走告其主。
qí zhǔ yuē chū yíng zé yǐ rù zuò yǐ
其主曰出迎,则已入坐矣。
zhǔ rén yīn shè jiǔ shí shèn bèi yòu kào zhū cóng zhě kè shén xiè yān
主人因设酒食甚备,又犒诸从者,客甚谢焉。
qǐng zhī yǒu pú fū zhí kǔn shéng bǎi qiān zhàng yòu yī rén zhí jué yì shù bǎi méi qián bái qǐng bù wéi
顷之,有仆夫执捆绳百千丈,又一人执橛杙数百枚,前白:请布围。
zǐ yī kě zhī
紫衣可之。
jí chū yǐ dīng de jì shéng qí shàng wéi fāng qǔ rén jiā shǐ biàn
即出,以钉地,系绳其上,围坊曲人家使遍。
liáng jiǔ bái shì qì zǐ yī qǐ zhì hù wài
良久白事讫,紫衣起至户外。
cóng zhě yuē cǐ diàn yì zài wéi zhōng yǐ
从者曰:此店亦在围中矣。
zǐ yī xiāng wèi yuē zhǔ rén xiāng dài shén hòu miǎn cǐ yī diàn kě hu
紫衣相谓曰:主人相待甚厚,免此一店可乎?
jiē yuē yī jiā ěr hé wéi bù kě
皆曰:一家尔,何为不可?
jí mìng yí yì chū diàn yú wéi wài
即命移杙,出店于围外。
gù zhǔ rén yuē yǐ cǐ xiāng bào
顾主人曰:以此相报。
suì qù shū hū bú jiàn
遂去,倏忽不见?
gù shì shéng yì yǐ wáng yǐ
顾视绳杙,已亡矣。
é ér xún shǐ ōu yáng jìn luó xún yè zhì diàn qián wèn hé gù shēn yè kāi mén yòu bù miè dēng zhú hé yě
俄而巡使欧阳进逻巡夜,至店前,问何故深夜开门,又不灭灯烛何也。
zhǔ rén jù gào suǒ jiàn jìn bù xìn
主人具告所见,进不信。
zhí zhī xià yù jiāng yǐ yāo yán zuì zhī
执之下狱,将以妖言罪之。
jū èr rì jiàn kāng dà huǒ zì zhū cuī qiáo xī zhì fèng tái shān jū rén fén zhī dài jìn
居二日,建康大火,自朱崔桥西至凤台山,居人焚之殆尽。
cǐ diàn sì lín jiē wèi wēi jìn ér wáng shì dú miǎn
此店四邻皆为煨烬,而王氏独免。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
bào huí
鲍回
bào huí zhě cháng rù shēn shān bǔ liè jiàn yī shào nián luǒ wò dà shù xià máo fà wěi dì
鲍回者,尝入深山捕猎,见一少年,裸卧大树下,毛发委地。
huí yù shè zhī shào nián yuē wǒ shān shén yě bì jūn bù jí
回欲射之,少年曰:我山神也,避君不及。
wù shā wǒ fù guì kě zhì
勿杀我,富贵可致。
huí yǐ rèn cì qí kǒu xuè jiē nì liú suì shā zhī
回以刃刺其口,血皆逆流,遂杀之。
wú hé huí zú
无何回卒。
chū jī shén lù
(出《稽神录》)
liú hào
刘皞
hàn zōng zhèng qīng liú hào hū mèng yī rén shǒu zhí wén bù dài shì míng lì yì qí zhī rén mìng lù nǎi jí zhī réng xī yuè jǐ jiāng lái qióng dá
汉宗正卿刘皞,忽梦一人,手执文簿,殆似冥吏,意其知人命禄,乃诘之,仍希阅己将来穷达。
lì yuē zuò qí wáng pàn guān hòu wèi sī tú zōng zhèng qīng
吏曰:作齐王判官,后为司徒宗正卿。
hào zì yǐ cháo jí yǐ gāo bù lè què wèi wáng fǔ guān zhí
皞自以朝籍已高,不乐却为王府官职。
mèng jué lì lì jì zhī yì yán yú qīn yǒu
梦觉,历历记之,亦言于亲友。
hòu xián mìng shǐ wú yuè lù yóu yùn zhōu hū yú gōng guǎn rǎn jí
后衔命使吴越,路由郓州,忽于公馆染疾。
huǎng hū yì qí céng mèng wèi qí wáng pàn guān kǒng shì tài shān tài shān yuán zuò dà sì jù míng chāo běn gǎi
恍惚意其曾梦为齐王判官,恐是太山(太山原作大四,据明抄本改。
shén tiān qí wáng yě
)神天齐王也。
nǎi lìng qīn shì jiù miào chén suǒ mèng zhù xiāng zhì jiāo yǐ zhì zhī
乃令亲侍就庙,陈所梦,炷香掷茭以质之。
yī zhì guǒ yīng zōng qīng yǐ jiā shì wèi liǎo gèng jiāng míng kěn shén qí sì guò hǎi huí dé yǐ cóng mìng
一掷果应,宗卿以家事未了,更将明恳神祈,俟过海回,得以从命。
pín zhì bù yǔn é zú yú yóu tíng
频掷不允,俄卒于邮亭。
yuán quē chū chù
(原缺出处。
míng chāo běn zuò chū yù táng xián huà
明抄本作出《玉堂闲话》)
cuī liàn shī
崔练师
jìn zhōu nǚ dào shì cuī liàn shī wàng qí míng mò zhī suǒ zào hé dào
晋州女道士崔练师,忘其名,莫知所造何道。
zhì zī chē yī chéng yòng ér zì jǐ
置辎车一乘,佣而自给。
huò lì xiǎo xiǎo yīn gōng rén yì bù jué
或立小小阴功,人亦不觉。
yī dàn dàn yuán zuò èr jù míng chāo běn gǎi
一旦,(旦原作二,据明钞本改。
chē yú lù niǎn shā yī xiǎo r qí fù mǔ su guān zhuī shè jià chē zhī fu xiè zhī
)车于路辗杀一小儿,其父母诉官,追摄驾车之夫,械之。
yù yǐ qí niú chē cháng sǐ r zhī jiā qí rén yuē cǐ wù shì cuī liàn shī chù zū lái
欲以其牛车偿死儿之家,其人曰:此物是崔练师处租来。
guān sī zhào liàn shī bìng zhí zhī
官司召练师,并絷之。
tài shǒu luán yuán fú yè mèng míng sī cuī pàn guān wèi yuē cuī liàn shī wǒ zhī zhí nǚ hé zuì ér zhí zhī
太守栾元福,夜梦冥司崔判官谓曰:崔练师我之侄女,何罪而絷之?
mèng jué zhào liàn shī yǐ mèng zhōng zhī yán gào zhī
梦觉,召练师,以梦中之言告之。
liàn shī duì yuē mǒu suī xìng cuī mò zhī shì hé cháng xíng
练师对曰:某虽姓崔,莫知是何长行。
é ěr sǐ r fù huó
俄尔死儿复活。
zhōu gāo zǔ wén ér yì zhī zhào cuī liàn shī rù jīng réng zé dào shì wǎng jìn zhōu zǐ jí gōng xiū zhāi yān
周高祖闻而异之,召崔练师入京,仍择道士,往晋州紫极宫修斋焉。
chū yù táng xián huà
(出《玉堂闲话》)