太平广记 · 吕文仲 · Chapter 32 of 501

卷三十一·神仙三十一

PinyinModern Translation
Size

li xiá zhōu xǔ lǎo wēng li jué zhāng quán sù

李遐周许老翁李珏章全素

li xiá zhōu

李遐周

li xiá zhōu zhě pō yǒu dào shù

李遐周很有道术。

táng kāi yuán zhōng cháng zhào rù jìn zhōng

唐开元中,尝召入禁中。

hòu qiú chū zhù xuán dōu guān

后求出住玄都观。

táng zǎi xiàng lǐ lín fǔ cháng wǎng yè zhī

唐宰相李林甫尝往谒之。

xiá zhōu wèi yuē gōng cún zé jiā tài mò zé jiā wáng

遐周谓曰:“公存则家泰,殁则家亡。

lín fu bài qì qiú qí jiù jiě

”林甫拜泣,求其救解。

xiào ér bù dá yuē xì zhī ěr

笑而不答,曰:“戏之耳。

tiān bǎo mò lù shān háo héng bá hù yuǎn jìn yōu zhī

”天宝末,禄山豪横跋扈,远近忧之;

ér shàng yì wèi wù

而上意未寤。

yī dàn xiá zhōu yǐn qù bù zhī suǒ zhī

一旦遐周隐去,不知所之。

dàn yú qí suǒ jū bì shàng tí shī shù zhāng yán lù shān jiàn qiè jí xìng shǔ zhī shì

但于其所居壁上,题诗数章,言禄山僭窃及幸蜀之事。

shí rén mò xiǎo hòu fāng yàn zhī

时人莫晓,后方验之。

qí mò piān yuē yān shì rén jiē qù hán guān mǎ bù guī

其末篇曰:“燕市人皆去,函关马不归。

ruò féng shān xià guǐ huán shàng xì luó yī

若逢山下鬼,环上系罗衣。

yān shì rén jiē qù lù shān xī yōu jì zhī zhòng ér qǐ yě

”“燕市人皆去”,禄山悉幽蓟之众而起也。

hán guān mǎ bù guī zhě gē shū hàn tóng guān zhī bài pǐ mǎ bù hái yě

“函关马不归”者,哥舒翰潼关之败,疋马不还也。

ruò féng shān xià guǐ zhě mǎ wéi shǔ zhōng yì míng yě

“若逢山下鬼”者,马嵬蜀中驿名也。

huán shàng xì luó yī zhě guì fēi xiǎo zì yù huán mǎ wéi shí gāo lì shì yǐ luó jīn yì zhī yě

“环上系罗衣”者,贵妃小字玉环,马嵬时,高力士以罗巾缢之也。

qí suǒ xiān jiàn jiē cǐ lèi yǐ

其所先见,皆此类矣。

chū míng huáng zá lù

(出《明皇杂录》)

xǔ lǎo wēng

许老翁

xǔ lǎo wēng zhě bù zhī hé xǔ rén yě

许老翁者,不知何许人也。

yǐn yú é méi shān bù zhī nián dài

隐于峨嵋山,不知年代。

táng tiān bǎo zhōng yì zhōu shì cáo liǔ mǒu qī lǐ shì róng sè jué dài

唐天宝中,益州士曹柳某妻李氏,容色绝代。

shí jié dù shǐ zhāng chóu jiān qióng xīn de tǔ fān ān róng chéng chà liǔ sòng wù zhì chéng suǒ sān suì bù fù mìng

时节度使章仇兼琼,新得吐番安戎城,差柳送物至城所,三岁不复命。

li zài guān shě chóng mén wèi qǐ hū yǒu péi bīng cáo yì mén yún shì li zhī zhōng biǎo zhàng rén

李在官舍,重门未启,忽有裴兵曹诣门,云是李之中表丈人。

li yún wú péi jiā qīn

李云:“无裴家亲。

mén bù lìng qǐ péi yīn yán li xiǎo míng jiān shuō qí zhōng wài shì zú

”门不令启,裴因言李小名,兼说其中外氏族。

li fāng lìng kāi mén zhì bài yīn yù cān

李方令开门致拜,因欲餐。

péi rén zhì shén yā yīn wèn liǔ láng qù jǐ shí

裴人质甚雅,因问柳郎去几时。

dá yún yǐ sān zài yǐ

答云:“已三载矣!

péi yún sān zài yì jué gǔ rén suǒ yán jīn yù rú hé

”裴云:“三载义绝”,古人所言,今欲如何?

qiě zhàng rén yǔ zi yè yīn hé wéi kàng lì yuàn wú jù cǐ

且丈人与子,业因合为伉俪,愿无拒此。

ér jìng wèi péi zhàng suǒ mí shì bù yóu rén kě fǒu yě

而竟为裴丈所迷,似不由人可否也。

péi bīng cáo zhě yì jì qǔ yǐ

裴兵曹者,亦既娶矣。

ér zhāng chóu gōng wén li zī měi yù kuī chān zhī

而章仇公闻李姿美,欲窥觇之。

nǎi lìng fū rén tè shè yán huì qū fǔ xiàn zhī qī wǎng bù bì jí

乃令夫人特设筵会,屈府县之妻,罔不毕集。

wéi li yǐ fū xù zài yuǎn cí yān

唯李以夫婿在远辞焉。

zhāng chóu qī yǐ xū bì jiàn

章仇妻以须必见。

nǎi yún dàn lái wú kǔ tuī cí

乃云:“但来,无苦推辞。

li jù zé suì xíng

”李惧责遂行。

zhe huáng luó yín ní qún wǔ yūn luō yín ní shān zi dān sī luó hóng de yín ní pèi zǐ gài yì dōu zhī shèng fú yě

着黄罗银泥裙,五晕罗银泥衫子,单丝罗红地银泥帔子,盖益都之盛服也。

péi gù yī ér tàn yuē shì jiān zhī fú huá lì zhǐ cǐ ěr

裴顾衣而叹曰:“世间之服,华丽止此耳。

huí wèi xiǎo pū kě guī kāi xiāng qǔ dì sān yī lái

”回谓小仆:“可归开箱,取第三衣来。

li yún bù yǔ dì yī ér yǔ dì sān hé yě

”李云:“不与第一而与第三,何也。

péi yuē dì sān yǐ fēi rén shì suǒ yǒu yǐ

”裴曰:“第三已非人世所有矣。

xū yú yī zhì yì xiāng mǎn shì

”须臾衣至,异香满室。

péi zài shì xiào wèi xiǎo pū yuē yī fú dāng xū ěr yé

裴再眎,笑谓小仆曰:“衣服当须尔耶?

ruò zhāng chóu hé zhī dàn kǒng xǔ lǎo wēng zhī ěr

若章仇何知,但恐许老翁知耳。

nǎi dēng chē yì jié dù jiā jì rù fū rén bìng zuò kè xī jiē jiàng jiē zhì lǐ

”乃登车诣节度家,既入,夫人并座客,悉皆降阶致礼。

li jì fú tiān yī mào gèng shū yì

李既服天衣,貌更殊异。

guān zhě ài zhī

观者爱之。

zuò dìng fū rén lìng bái zhāng chóu yuē shì cáo zhī qī róng shì jué dài

坐定,夫人令白章仇曰:“士曹之妻,容饰绝代。

zhāng chóu jìng lái rù yuàn jiè zhòng wù qǐ

”章仇径来入院,戒众勿起。

jiàn li fú sè tàn xī shù sì nǎi jiè pèi guān zhī zé zhī fēi rén jiān wù

见李服色,叹息数四,乃借帔观之,则知非人间物。

shì zhī shuǐ huǒ yì bù fén wū

试之水火,亦不焚污。

yīn liú jí zhī

因留诘之。

li jù chén běn mò

李具陈本末。

shǐ rén zhì péi jū chǔ zé bù jiàn yǐ

使人至裴居处,则不见矣。

jiān qióng nǎi yì qí yī ér jìn bìng zòu xǔ lǎo wēng zhī shì

兼琼乃易其衣而进,并奏许老翁之事。

chì lìng yǐ jì xū qiú xǔ lǎo

敕令以计须求许老。

zhāng chóu yì yí xiān zhě wǎng lái bì zài yào sì

章仇意疑仙者往来,必在药肆。

yīn lìng yào shī hou qí chū chù jū sì rì de zhī

因令药师候其出处,居四日得之。

chū yǒu xiǎo tóng yì sì shì yào

初有小童诣肆市药。

yào shī yì shì qí tú nǎi yǐ è yào yǔ zhī

药师意是其徒,乃以恶药与之。

xiǎo tóng wǎng ér fù lái qiě zhǔ yún dà rén nù yào bù jiā yù jiàn chuí tà

小童往而复来,且嘱云:“大人怒药不佳,欲见捶挞。

yīn wèn dà rén wèi shuí

”因问:“大人为谁?

tóng zǐ yún xǔ lǎo wēng yě

”童子云:“许老翁也。

yào shī shén xǐ yǐn tóng bái fǔ

”药师甚喜,引童白府。

zhāng chóu lìng jìn jiàn bǎi rén zú lì wǔ shí rén suí tóng yì shān qiě shēn chì lìng

章仇令劲健百人,卒吏五十人,随童诣山,且申敕令。

shān fēng chán jué zhòng mò néng shàng

山峰巉绝,众莫能上。

tóng nǎi zì xià dà hū

童乃自下大呼。

xū yú lǎo wēng chū shí bì shàng wèn hé gù lǐng ěr xǔ rén lái tóng jù bái qí shì

须臾老翁出石壁上,问何故领尔许人来,童具白其事。

lǎo wēng wèn tóng hé bù lái tóng hé bù lái tóng hé bù lái sì zì míng chāo běn bù zhòng

老翁问童曷不来,童曷不来,(“童曷不来”四字,明抄本不重。

tóng suì rǎn rǎn niè xū ér shàng

)童遂冉冉蹑虚而上。

zhū lì kòu tóu qiú āi yún dài fū zhī bào wēng suǒ zhī yě

诸吏叩头求哀云:“大夫之暴,翁所知也。

lǎo wēng nǎi xǔ xíng wèi zhū lì yuē jūn dàn fǎn fǔ wǒ suí zhì

”老翁乃许行,谓诸吏曰:“君但返府,我随至。

nǎi lì zú zhì fǔ wèi jiǔ ér wēng yì zhì yān

”乃吏卒至府未久,而翁亦至焉。

zhāng chóu jiàn zhī zài bài fǔ fú

章仇见之,再拜俯伏。

wēng wú jìng sè

翁无敬色。

yīn wèn qǔ li zhě shì shuí

因问娶李者是谁。

wēng yuē cǐ shì shàng yuán fū rén yī kù zhī guān sú qíng wèi jǐn ěr

翁曰:“此是上元夫人衣库之官,俗情未尽耳。

zhāng chóu qiú lǎo wēng yì dì

”章仇求老翁诣帝。

xǔ yún wǎng yì bù nán

许云:“往亦不难。

nǎi yǔ zòu shì zhě kè qī zhì cháng ān

”乃与奏事者克期至长安。

xiān qī ér zhì

先期而至。

yǒu zhào yǐn jiàn

有诏引见。

xuán zōng zhì lǐ shén gōng

玄宗致礼甚恭。

jì zuò wèn yún kù guān yǒu zuì tiān shàng zhī fǒu

既坐,问云:“库官有罪,天上知否?

wēng yún yǐ bèi liú zuò rén jiān yī guó zhǔ yǐ

翁云:“已被流作人间一国主矣。

yòu wèn yī jìng hé rú

”又问:“衣竟何如。

xǔ yún shè xí shī yī yú qīng jìng zhī suǒ dāng yǒu rén lái qǔ

”许云:“设席施衣于清净之所,当有人来取。

shàng chì rén rú qí yán

”上敕人如其言。

chū bú jiàn rén dàn yǒu xuàn fēng juǎn yī rù yún gù pàn zhī jiān yì shī xǔ wēng suǒ zài yǐ

初不见人,但有旋风卷衣入云,顾盼之间,亦失许翁所在矣。

chū xiān chuán shí yí

(出《仙传拾遗》)

yòu yī shuō yún tiān bǎo zhōng yǒu shì rén cuī xìng zhě wèi yú bā shǔ cái zhì chéng dū ér zú

又一说云:天宝中,有士人崔姓者,尉于巴蜀,才至成都而卒。

shí lián shuài zhāng chóu jiān qióng āi qí qī shǎo ér wú suǒ tóu zhī yīn yú qīng chéng shān xià zhì yī bié shù

时连帅章仇兼琼,哀其妻少而无所投之,因于青城山下置一别墅。

yòu yǐ qí sè měi yǒu pìn nà zhī yì

又以其色美,有聘纳之意。

jì wú suǒ chū yīn wèi qí fū rén yuē guì wèi zhū hóu qī hé bù shèng chén pán yán yāo zhào nǚ kè

计无所出,因谓其夫人曰:“贵为诸侯妻,何不盛陈盘筵,邀召女客?

wǔ bǎi lǐ nèi jǐn kě yíng zhì

五百里内,尽可迎致。

fū rén shén yuè

”夫人甚悦。

jiān qióng yīn mìng yá guān biàn bào wǔ bǎi lǐ nèi nǚ láng kè rì huì chéng dū yì yù yīn huì biàn liú wáng wèi qī yě bù wèi yǐ wèi zú jiù lú shēng nà zhī yǐ

兼琼因命衙官,遍报五百里内女郎,克日会成都,意欲因会便留亡尉妻也,不谓已为族舅卢生纳之矣。

lú jiù mì zhī jiān qióng yì lìng wèi qī cí jí bù xíng

卢舅密知兼琼意,令尉妻辞疾不行。

jiān qióng dà nù cù zuǒ yòu bǎi qí wǎng shōu bǔ

兼琼大怒,促左右百骑往收捕。

lú jiù shí fāng shí bīng qí rào zhái yǐ hé

卢舅时方食,兵骑绕宅已合。

lú tán xiào zì ruò shū bù jiè huái

卢谈笑自若,殊不介怀。

shí qì wèi qī yuē jiān qióng yì kě zhī yǐ fū rén bù kě bù xíng

食讫,谓妻曰:“兼琼意可知矣,夫人不可不行。

shǎo qǐng jí dāng sòng sù sè yī lái biàn kě fú zhī ér wǎng

少顷,即当送素色衣来,便可服之而往。

yán qì chéng luó chū mén

”言讫,乘骡出门。

bīng qí qián lǎn bù dé xú xú ér qù zhuī bù néng jí

兵骑前揽不得,徐徐而去,追不能及。

é shǐ yī xiǎo tóng pěng xiāng nèi yǒu gù qīng qún bái shān zi lǜ pèi zǐ fēi luó hú juàn sù jiē fēi shì rén suǒ yǒu

俄使一小童捧箱,内有故青裙、白衫子、绿帔子、绯罗縠绢素,皆非世人所有。

wèi qī fú zhī zhì chéng dū

尉妻服之至成都。

zhū nǚ láng jiē xiān qī ér zhì

诸女郎皆先期而至。

jiān qióng chān yú wéi xià jí wèi qī rù guāng cǎi rào shēn měi sè bàng shè bù kě zhèng shì

兼琼觇于帷下,及尉妻入,光彩绕身,美色傍射,不可正视。

zuò zhě jiē shè qì bù jué qǐ bài

坐者皆摄气,不觉起拜。

huì qì guī sān rì ér zú

会讫归,三日而卒。

jiān qióng dà hài jù zhuàng zòu wén

兼琼大骇,具状奏闻。

xuán zōng wèn zhāng guǒ

玄宗问张果。

guǒ yún zhī zhī bù gǎn yán

果云:“知之,不敢言。

qǐng wèn qīng chéng wáng lǎo

请问青城王老。

xuán zōng jí zhào jiān qióng qiú fǎng wáng lǎo jìn zhī

”玄宗即诏兼琼,求访王老进之。

jiān qióng sōu suǒ qīng chéng shān qián hòu bìng wú cǐ rén

兼琼搜索青城山前后,并无此人。

wéi cǎo shì yào sì yún cháng yǒu èr rén rì lái mài yào chēng wáng lǎo suǒ shǐ

唯草市药肆云:“常有二人,日来卖药,称王老所使。

èr rén zhì jiān qióng jí lìng yá guān suí zhī rù shān shù lǐ zhì yī cǎo táng

”二人至,兼琼即令衙官随之,入山数里,至一草堂。

wáng lǎo pó rán bìn fà yìn jī wēi zuò

王老皤然鬓发,隐几危坐。

yá guān suí rù suì xuān zhào jiān zhì jiān qióng yì

衙官随入,遂宣诏,兼致兼琼意。

wáng lǎo yuē cǐ bì duō yán xiǎo ér zhāng guǒ yě

王老曰:“此必多言小儿张果也。

yīn yǔ jiān qióng kè qī dào jīng shī

”因与兼琼克期到京师。

lìng xiān fā biǎo bù kěn chéng chuán

令先发表,不肯乘传。

jiān qióng cóng zhī

兼琼从之。

shǐ cái zhì yín tái wáng lǎo yì dào

使才至银台,王老亦到。

xuán zōng jí zhào wèn zhī

玄宗即召问之。

shí zhāng guǒ yóu zài xuán zōng cè jiàn wáng lǎo huáng kǒng zài bài

时张果犹在玄宗侧,见王老,惶恐再拜。

wáng lǎo huà guǒ yuē xiǎo zi hé bù yán zhī

王老叱果曰:“小子何不言之。

yòu qiǎn yuǎn qǔ wú lái

又遣远取吾来。

guǒ yán xiǎo xian bù gǎn zhuān hou xiān bó yán ěr

”果言“小仙不敢,专候仙伯言耳。

wáng lǎo nǎi zòu yuē lú èr jiù jí tài yuán fū rén kù zǐ

”王老乃奏曰:“卢二舅即太元夫人库子。

yīn jiǎ xià yóu yǐ wáng wèi qī wēi yǒu xiān gǔ gù nà wèi yìng

因假下游,以亡尉妻微有仙骨,故纳为媵。

wú hé dào tài yuán fū rén yī fú yǔ zhe yǐ shòu zhé zhì zhòng

无何,盗太元夫人衣服与着,已受谪至重。

jīn wèi yù dān tiān zǐ yǐ

今为欝单天子矣。

wáng wèi qī yǐ yī tài yuán fū rén yī fú duò wú jiàn yù yǐ

亡尉妻以衣太元夫人衣服,堕无间狱矣。

zòu qì kǔ bù yuàn liú

”奏讫,苦不愿留。

xuán zōng mìng fàng hái hòu bù zhī suǒ zài

玄宗命放还,后不知所在。

chū xuán guài lù

(出《玄怪录》)

li jué

李珏

li jué guǎng líng jiāng yáng rén yě

李珏,广陵江阳人也。

shì jū chéng shì fàn dí zì yè

世居城市,贩籴自业。

ér jué xìng duān jǐn yì yú cháng bèi

而珏性端谨,异于常辈。

nián shí wǔ shí fù shì tā xíng yǐ jué zhuān fàn shì

年十五时,父适他行,以珏专贩事。

rén yǒu dí zhě yǔ dí

人有籴者,与籴。

jué jí shòu yǐ shēng dǒu bǐ lìng zì liàng

珏即授以升斗,俾令自量。

bù jì shí zhī guì jiàn yī dòu zhǐ qiú liǎng wén lì yǐ zī fù mǔ

不计时之贵贱,一斗只求两文利,以资父母。

suì yuè jì shēn yī shí shén fēng

岁月既深,衣食甚丰。

fù guài ér wèn zhī

父怪而问之。

jù yǐ shí duì

具以实对。

fù yuē wú zhī suǒ yè tóng liú zhōng wú bù yòng chū rù shēng dǒu chū qīng rù zhòng yǐ guī hòu lì

父曰:“吾之所业,同流中无不用出入升斗,出轻入重,以规厚利。

suī guān sī yǐ chūn qiū jiào què zhōng mò duàn qí bì

虽官司以春秋较榷,终莫断其弊。

wú dàn yǐ shēng dǒu chū rù jiē yòng zhī zì yǐ wéi wú piān jiǔ yǐ

吾但以升斗出入皆用之,自以为无偏久矣。

rǔ jīn gèng chū rù rèn zhī zì liàng wú bù kě jí yě

汝今更出入任之自量,吾不可及也。

rán yī shí fēng gěi qǐ fēi shén míng zhī zhù yé

然衣食丰给,岂非神明之助耶!

hòu fù mǔ mò jí jué nián bā shí yú bù gǎi qí yè

”后父母殁,及珏年八十余,不改其业。

shì li jué chū xiāng jié zhì huái nán

适李珏出相,节制淮南。

jué yǐ xīn jié dù shǐ tóng xìng míng jí yòng zì jīng nǎi gǎi míng kuān

珏以新节度使同姓名,极用自惊,乃改名宽。

li jué xià chē hòu shù yuè xiū dào zhāi cì

李珏下车后数月,修道斋次。

yè mèng rù dòng fǔ zhōng jiàn jǐng sè zhèng chūn yān huā làn màn xiáng luán wǔ hè cǎi yún ruì xiá lóu gé lián yán

夜梦入洞府中,见景色正春,烟花烂熳,翔鸾舞鹤,彩云瑞霞,楼阁连延。

jué dú bù qí xià jiàn shí bì guāng yíng tián jīn shū zì liè rén xìng míng

珏独步其下,见石壁光莹,填金书字,列人姓名。

shì yǒu li jué zì zhǎng èr chǐ yú

似有李珏,字长二尺余。

jué shì zhī jí xǐ zì wèi shēng yú míng dài jiǔ lì xiǎn guān yòu shēng zǎi fǔ néng wú gōng dé jí yú tiān xià

珏视之极喜,自谓生于明代,久历显官,又升宰辅,能无功德及于天下。

jīn dòng fǔ yǒu míng wǒ bì xiān rén yě

今洞府有名,我必仙人也。

zài sān wèi xǐ

再三为喜。

fāng xǐ zhī jì yǒu èr xiān tóng zì shí bì zuǒ yòu chū

方喜之际,有二仙童自石壁左右出。

jué wèn cǐ hé suǒ yě

珏问:“此何所也?

yuē huá yáng dòng tiān

”曰:“华阳洞天。

cǐ xìng míng fēi xiàng gōng yě

此姓名非相公也。

jué jīng fù wèn fēi jué hé rén yě

”珏惊,复问:“非珏何人也?

xiān tóng yuē cǐ xiàng gōng jiāng yáng bù mín yě

”仙童曰:“此相公江阳部民也。

jué jí xiǎo lì jì qián shì yì zì jīng tàn wèn yú dào shì wú yǒu zhī zhě

”珏及晓,历记前事,益自惊叹,问于道士,无有知者。

fù sī shì zhào jiāng yáng guān shǔ jí zhī

复思试召江阳官属诘之。

yì mò zhī yě

亦莫知也。

nǎi lìng fǔ chéng nèi qiú fǎng tóng xìng míng zhě

乃令府城内求访同姓名者。

shù rì jūn yíng lǐ xiàng xiāng tuī

数日,军营里巷相推。

nǎi de li kuān jiù míng jué

乃得李宽旧名珏。

suì wén yú jué

遂闻于珏。

nǎi yǐ chē yú yíng zhī zhì yú jìng shì zhāi mù bài yè wèi wéi dào xiōng yī jiā jìng shì zhāo xī cān lǐ

乃以车舆迎之,置于静室,斋沐拜谒,谓为道兄,一家敬事,朝夕参礼。

li qíng jǐng tián dàn dào mào xiù yì xū zhǎng chǐ yú hào rán kě ài

李情景恬淡,道貌秀异,须长尺余,皓然可爱。

nián liù shí shí céng yǒu dào shì jiào qí tāi xī yì jiǔ bù shí

年六十时,曾有道士教其胎息,亦久不食。

jué yù jìng zhī

珏愈敬之。

jí yuè yú nǎi wèn yuē dào xiōng píng shēng de hé dào shù

及月余,乃问曰:“道兄平生得何道术?

fú liàn hé yào

服炼何药?

jué céng mèng rù dòng fǔ jiàn shí bì xìng míng xiān tóng suǒ zhǐ shì yǐ yíng qǐng shī shì yuàn yǐ xiāng shòu

珏曾梦入洞府,见石壁姓名,仙童所指,是以迎请师事,愿以相授。

kuān cí yǐ bù zhī dào shù fú liàn zhī shì

宽辞以不知道术服炼之事。

jué fù qián bài yīn wèn kuān suǒ xiū hé shù

珏复虔拜,因问宽所修何术。

kuān cí yǐ yú mín bù zhī suǒ xiū suì jù fàn dí yǐ duì

宽辞以愚民不知所修,遂具贩籴以对。

jué zài sān shěn wèn zī jiē yuē cǐ cháng rén zhī nán shì yīn gōng bù kě jí yě

珏再三审问,咨嗟曰:“此常人之难事,阴功不可及也。

fù yuē nǎi zhī shì zhī dòng jìng shí xī mò bù yǒu bào

”复曰:“乃知世之动静食息,莫不有报。

gǒu jī dé suī zài pín jiàn shén míng hù jiě míng shū xiān jí yǐ jǐng chén sú

苟积德,虽在贫贱,神明护解,名书仙籍,以警尘俗。

yòu wèn tāi xī bù shí zhī yóu

”又问胎息不食之由。

jù yǐ duì

具以对。

jué shī qí tāi xī yì bù shí

珏师其胎息,亦不食。

kuān nián bǎi yú suì qīng jiàn yì cháng

宽年百余岁,轻健异常。

hū gào zǐ sūn yuē wú jì shì duō nián suī zì yǎng qì yì wú yì rǔ bèi

忽告子孙曰:“吾寄世多年,虽自养气,亦无益汝辈。

yī xī ér zú

”一夕而卒。

sān rì guān liè shēng

三日棺裂声。

shì zhī yī dài bù jiě rú chán tuì yǐ shī jiě yǐ

视之,衣带不解,如蝉蜕,已尸解矣。

chū xù xiān chuán

(出《续仙传》)

zhāng quán sù

章全素

wú jùn jiǎng shēng hǎo shén xiān

吴郡蒋生,好神仙。

ruò suì qì jiā yǐn sì míng shān xià cháng cóng dào shì xué liàn dān

弱岁弃家,隐四明山下,尝从道士学炼丹。

suì qì lú dǐng cuàn xīn gǔ bèi jī shí nián

遂葺炉鼎,爨薪鼓鞴,积十年;

ér liàn dān zú bù chéng

而炼丹卒不成。

qí hòu yù yóu jīng mén jiàn yǒu xíng qǐ yú shì zhě fū shén qiāo luǒ rán ér bìng qiě hán jìn bù néng yǔ

其后寓游荆门,见有行乞于市者,肤甚頝,裸然而病,且寒噤不能语。

shēng lián qí qióng kùn jiě qiú yī zhī yīn mìng zhí shì zuǒ yòu

生怜其穷困,解裘衣之,因命执侍左右。

zhēng qí jiā

征其家。

duì yuē chu rén zhāng shì zi quán sù qí míng jiā yú nán chāng yǒu wò tián shù bǎi mǔ

对曰:“楚人章氏子,全素其名,家于南昌,有沃田数百亩。

shǔ nián jī liú xǐ jīng jiāng jiān qiě shí nián yǐ

属年饥,流徙荆江间,且十年矣。

tián guī yú guān shēn bìng bù néng zì zhèn xìng jūn zǐ lián ér róng yān

田归于官,身病不能自振,幸君子怜而容焉。

yú shì yǔ jiǎng shēng tóng guī sì míng shān xià

于是散席的时候就把李氏留下盘问。

ér quán sù shén duò cháng dàn mèi zì yì

而全素甚惰,常旦寐自逸。

jiǎng shēng è mà ér chuí zhě bù kě jì

蒋生恶骂而捶者不可计。

shēng yǒu shí yàn zài jǐ shàng hū yī rì quán sù bái jiǎng shēng yuē xiān shēng hǎo shén xiān zhě xué liàn dān qiě jiǔ yǐ

生有石砚在几上,忽一日,全素白蒋生曰:“先生好神仙者,学炼丹且久矣。

fu xiān dān shí zhī zé gǔ huà wèi jīn rú shì ān yǒu bù cháng shēng yé

夫仙丹食之,则骨化为金,如是安有不长生耶?

jīn xiān shēng shén dān néng huà shí yàn wèi jīn hu

今先生神丹,能化石砚为金乎?

ruò rán zhě wú wèi xiān shēng yǒu dào shù shì

若然者,吾为先生有道术士。

shēng zì dù bù guǒ xīn shén cán

”生自度不果,心甚惭;

ér yǐ tā cí jù zhī yuē rǔ yòng zhě qǐ néng zhī shén xiān shì hu

而以他词拒之曰:“汝佣者,岂能知神仙事乎!

ruò wàng yán zì sù chī mà zhī rǔ

若妄言,自速笞骂之辱。

quán sù xiào ér qù

”全素笑而去。

hòu yuè yú quán sù yú yī zhōng chū yī piáo shén xiǎo gù wèi jiǎng shēng yuē cǐ piáo zhōng yǒu xiān dān néng huà shí wèi jīn

后月余,全素于衣中出一瓢甚小,顾谓蒋生曰:“此瓢中有仙丹,能化石为金。

yuàn de xiān shēng shí yàn yǐ yī dāo guī fu qí shàng

愿得先生石砚,以一刀圭傅其上。

kě hu

可乎?

jiǎng shēng xìng qīng guǒ qiě yǐ wéi dàn wàng gòu mà yuē wú xué liàn dān shí nián yǐ shàng wèi néng qióng qí miào

”蒋生性轻果,且以为诞妄,诟骂曰:“吾学炼丹十年矣,尚未能穷其妙;

yòng zhě hé gǎn yǔ wú dié dié yì yǔ yé

佣者何敢与吾喋喋议语耶!

quán sù yáng jù bú duì

”全素佯惧不对。

míng rì jiǎng shēng dú xíng shān shuǐ jiān mìng quán sù shǒu shè yú shì jiàn qí mén ér qù

明日,蒋生独行山水间,命全素守舍,于是键其门而去。

zhì wǎn guī zé jiàn quán sù yǐ zú yǐ

至晚归,则见全素已卒矣。

shēng nǎi yǐ zé bì qí shī jiāng mìng guān ér yì yú yě

生乃以箦蔽其尸,将命棺而瘗于野。

jí chè qí zé ér quán sù shī yǐ wáng qù tú yǒu guàn dài yī lǚ cún yān

及彻其箦,而全素尸已亡去,徒有冠带衣履存焉。

shēng dà yì qiě yǐ wéi shén xiān dé dào zhě jí yú jǐ shàng shì shí yàn yì wáng yǐ

生大异,且以为神仙得道者,即于几上视石砚,亦亡矣。

shēng yì yì zhī

生益异之。

hòu yī rì jiǎng shēng jiàn yào dǐng xià yǒu guāng

后一日,蒋生见药鼎下有光。

shēng yuē qǐ fēi wú xiān dān hu

生曰:“岂非吾仙丹乎?

jí yú jìn zhōng tàn zhī de shí yàn qí shàng cùn yú huà wèi zǐ jīn guāng shén yíng chè

”即于烬中探之,得石砚,其上寸余,化为紫金,光甚莹彻。

gài quán sù xiān dān zhī suǒ huà yě

盖全素仙丹之所化也。

shēng shǐ wù quán sù guǒ xiān rén dú hèn bù néng shi yì zì cán huì

生始悟全素果仙人,独恨不能识,益自惭恚。

qí hòu jiǎng shēng xué liàn dān zú bù chéng jìng sǐ yú sì míng shān

其后蒋生学炼丹卒不成,竟死于四明山。

chū xuān shì zhì

(出《宣室志》)

✦ You read 卷三十一·神仙三十一

Don't lose your spot.

Free account remembers where you stopped across all 12,000 books. Pro unlocks pinyin on every line, modern Mandarin translations, AI rewrites, audio read-along, and the workbook — for $2.50/month, billed annually.