qín shù dǔ huì chì guō quán jià sī lìng shān dōu qū jìng zhī liú juàn tán dào jì shí xiù zhī xià hóu zǔ guān zhāng chéng jí liáng qīng cuī mào bó cháo shì hú bì zhī suǒ yí
秦树竺惠炽郭铨驾思令山都区敬之刘隽檀道济石秀之夏侯祖观张承吉梁清崔茂伯巢氏胡庇之索颐
qín shù
秦树
pèi jùn rén qín shù zhě jiā zài qǔ ā xiǎo xīn cūn
沛郡人秦树者,家在曲阿小辛村。
cháng zì jīng guī wèi zhì èr shí lǐ xǔ tiān àn shī dào
尝自京归,未至二十里许,天暗失道。
yáo wàng huǒ guāng wǎng tóu zhī
遥望火光,往投之。
jiàn yī nǚ zǐ bǐng zhú chū yún nǚ ruò dú jū bù dé sù kè
见一女子,秉烛出云:女弱独居,不得宿客。
shù yuē yù jìn lù ài yè bù kě qián qù qǐ jì wài zhù
树曰:欲进路,碍夜不可前去,乞寄外住。
nǚ rán zhī
女然之。
shù jì jìn zuò jìng yǐ cǐ nǚ dú chǔ yī shì lǜ qí fu zhì bù gǎn ān mián
树既进坐,竟以此女独处一室,虑其夫至,不敢安眠。
nǚ yuē hé yǐ guò xián bǎo wú lǜ bù xiāng wù yě
女曰:何以过嫌,保无虑,不相误也。
wèi shù shè shí shí wù xī shì chén jiǔ
为树设食,食物悉是陈久。
shù yuē chéng wèi chū shì wǒ yì wèi hūn
树曰:承未出适,我亦未婚。
yù jié dà yì néng xiāng gù fǒu
欲结大义,能相顾否?
nǚ xiào yuē zì gù bǐ bó qǐ zú kàng lì
女笑曰:自顾鄙薄,岂足伉俪?
suì yǔ qǐn zhǐ
遂与寝止。
xiàng chén shù qù nǎi jù qǐ zhí bié nǚ qì yuē yǔ jūn yī dǔ hòu miàn mò qī
向晨树去,乃俱起执别,女泣曰:与君一睹,后面莫期。
yǐ zhǐ huán yī shuāng zèng zhī jié zhì yī dài xiāng sòng chū mén
以指环一双赠之,结置衣带,相送出门。
shù dī tóu jí qù shù shí bù gù qí sù chù nǎi shì zhǒng mù
树低头急去数十步,顾其宿处,乃是冢墓。
jū shù rì wáng qí zhǐ huán jié dài rú gù
居数日,亡其指环,结带如故。
chū zhēn yì lù
(出《甄异录》)
dǔ huì chì
竺惠炽
shā mén dǔ huì chì zhù jiāng líng sì céng fó sì yǐ yǒng chū èr nián nián
沙门竺惠炽,住江陵四层佛寺,以永初二年年。
zàng hòu dì zǐ qī rì huì jǔ sì xī chū wéi sēng míng dào xiān huàn bìng dú tíng
葬后,弟子七日会,举寺悉出,唯僧明道先患病,独停。
hū jiàn huì chì wèi míng yuē wǒ shēng bù néng duàn ròu jīn luò è gǒu dì yù lìng zhī yǒu bào
忽见惠炽,谓明曰:我生不能断肉,今落饿狗地狱,令知有报。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
guō quán
郭铨
guō quán zì zhòng héng yì xī chū yǐ dǎng fù huán xuán bèi shā
郭铨,字仲衡,义熙初,以党附桓玄被杀。
nǎi yuán jiā bā nián hū shèng yú dǎo cóng xiǎn xíng wèi nǚ xù liú níng zhī yuē pū yǒu zhé shì kě sì shí sēng huì de miǎn tuō yě
乃元嘉八年,忽乘舆导从,显形谓女婿刘凝之曰:仆有谪事,可四十僧会,得免脱也。
yòu nǚ mèng yuē wú yǒu zhé fá lìng rǔ fu zuò fú
又女梦曰:吾有谪罚,令汝夫作福。
hé yǐ zhì jīn shè huì bù néng jiàn qín yé
何以至今,设会不能见矜耶?
nǚ wèn dāng hé chǔ shè zhāi dá yuē kě guī wú shě
女问当何处设斋,答曰:可归吾舍。
shū rán fù méi
倏然复没。
bàn huì bì yǒu rén chēng quán xìn yǔ níng zhī yán gǎn jūn hòu huì shì shǐ huò yòu
办会毕,有人称铨信,与凝之言:感君厚惠,事始获宥。
chū míng xiáng jì míng chāo běn zuò chū yì yuàn
(出《冥祥记》,明抄本作出《异苑》)
hè sī lìng
贺思令
kuài jī hè sī lìng shàn tán qín cháng yè zài yuè zhōng zuò lín fēng fǔ zòu
会稽贺思令,善弹琴,尝夜在月中坐,临风抚奏。
hū yǒu yī rén xíng qì shén wěi zhe xiè yǒu cǎn sè zhì qí zhōng tíng
忽有一人,形器甚伟,著械有惨色,至其中庭。
chēng shàn biàn yǔ gòng yǔ
称善,便与共语。
zì yún shì jī zhōng sàn wèi hè yún jūn xià shǒu jí kuài dàn yú gǔ fǎ wèi hé
自云是嵇中散,谓贺云:君下手极快,但于古法未合。
yīn shòu yǐ guǎng líng sàn
因授以《广陵散》。
hè yīn de zhī yú jīn bù jué
贺因得之,于今不绝。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
shān dōu
山都
shān dōu xíng wèi kūn lún rén tōng shēn shēng máo jiàn rén zhé bì yǎn zhāng kǒu rú xiào
山都,形为昆仑人,通身生毛,见人辄闭眼张口如笑。
hǎo jū shēn shù zhōng fān shí mì xiè dàn zhī
好居深树中,翻石觅蟹啗之。
shù yì jì yuē nán kāng yǒu shén míng yuē shān dōu xíng rú rén zhǎng èr chǐ yú hēi sè chì mù fā huáng pī shēn
《述异记》曰,南康有神,名曰山都,形如人,长二尺余,黑色赤目,发黄披身。
yú shēn shān shù zhōng zuò kē kē xíng wèi luǎn ér jiān cháng sān chǐ xǔ nèi shén zé wǔ sè xiān míng
于深山树中作窠,窠形为卵而坚,长三尺许,内甚泽,五色鲜明。
èr méi tà zhī zhōng yāng xiāng lián
二枚沓之,中央相连。
tǔ rén yún shàng zhě xióng shě xià zhě cí shì
土人云,上者雄舍,下者雌室。
páng xī kāi kǒu rú guī tǐ zhì xū qīng pō shì mù tǒng zhōng yāng yǐ niǎo máo wèi rù
旁悉开口如规,体质虚轻,颇似木筒,中央以鸟毛为褥。
cǐ shén néng biàn huà yǐn xíng cù dǔ qí zhuàng gài mù kè shān lín zhī lèi yě
此神能变化隐形,猝睹其状,盖木客山林之类也。
gàn xiàn xī běi shí wǔ lǐ yǒu gǔ táng míng yú gōng táng
赣县西北十五里,有古塘,名余公塘。
shàng yǒu dà zǐ shù kě èr shí wéi lǎo shù kōng zhōng yǒu shān dōu kē
上有大梓树,可二十围,老树空中,有山都窠。
sòng yuán jiā yuán nián xiàn zhì mín yǒu dào xùn dào líng xiōng dì èr rén fá dào cǐ shù qǔ kē huán jiā
宋元嘉元年,县治民有道训道灵兄弟二人,伐倒此树,取窠还家。
shān dōu jiàn xíng mà èr rén yuē wǒ jū huāng yě hé yù rǔ shì
山都见形,骂二人曰:我居荒野,何预汝事?
shān mù kě yòng qǐ kě shèng shù
山木可用,岂可胜数?
shù yǒu wǒ kē gù fá dào zhī
树有我窠,故伐倒之。
jīn dāng fén rǔ yǔ yǐ bào rǔ zhī wú dào
今当焚汝宇,以报汝之无道。
zhì èr gēng zhōng nèi chù wū shàng yī shí qǐ huǒ shě zhái dàng jǐn yǐ
至二更中,内处屋上,一时起火,舍宅荡尽矣。
mù kè shān qīng míng nán kāng jì yuē mù kè tóu miàn yǔ shēng yì bù quán yì rén dàn shǒu jiǎo zhǎo rú gōu lì
木客,邓清明《南康记》曰,木客头面语声,亦不全异人,但手脚爪如钩利。
gāo yán jué lǐng rán hòu jū zhī
高岩绝岭,然后居之。
néng zhuó bǎng suǒ zhe shù shàng jù zhī
能斫榜,索著树上聚之。
xī yǒu rén yù jiù qí mǎi bǎng xiān zhì wù shù xià suí zhì duō shǎo qǔ zhī
昔有人欲就其买榜,先置物树下,随置多少取之。
ruò hé qí yì biàn jiāng bǎng yú rén bù qǔ yì bù héng fàn yě
若合其意,便将榜与人,不取亦不横犯也。
dàn zhōng bù yǔ rén miàn duì yǔ jiāo zuò shì jǐng
但终不与人面对与交作市井。
sǐ jiē jiā bìn liàn zhī
死皆加殡殓之。
céng yǒu rén wǎng kàn qí zàng yǐ jiǔ jí yú shēng ròu yí bīn zì zuò yǐn shí zhōng bù lìng rén jiàn qí xíng yě
曾有人往看其葬,以酒及鱼生肉遗宾,自作饮食,终不令人见其形也。
zàng guān fǎ měi zài gāo àn shù shāo huò cáng shí kē zhī zhōng
葬棺法,每在高岸树梢,或藏石窠之中。
nán kāng sān yíng fá chuán bīng shuō wǎng qīn dǔ zàng suǒ wǔ chàng zhī jié suī yì yú rén tīng rú fēng lín xùn xiǎng shēng lèi gē chuī zhī hé
南康三营伐船兵说,往亲睹葬所,舞唱之节,虽异于人,听如风林汛响,声类歌吹之和。
yì xī zhōng xú dào fù nán chū qiǎn rén fá bǎng yǐ zhuāng zhōu kǎn mù kè jí xiàn qí bǎng ér bù dé jiàn
义熙中,徐道复南出,遣人伐榜,以装舟槛,木客及献其榜而不得见。
chū nán kāng jì
(出《南康记》)
qū jìng zhī
区敬之
nán kāng xiàn yíng mín qū jìng zhī sòng yuán jiā yuán nián yǔ xi gòng chéng fǎng zì xiàn sù liú
南康县营民区敬之,宋元嘉元年,与息共乘舫,自县溯流。
shēn rù xiǎo xī yōu huāng xiǎn jué rén jì suǒ wèi cháng zhì
深入小溪,幽荒险绝,人迹所未尝至。
xī dēng àn tíng zhǐ shè zhōng jìng zhī zhōng è cù sǐ qí zi rán huǒ shǒu shī
夕登岸,停止舍中,敬之中恶猝死,其子燃火守尸。
hū wén yuǎn kū shēng hū ā jiù
忽闻远哭声,呼阿舅。
xiào zǐ jīng yí fǔ yǎng jiān kū zhě yǐ zhì
孝子惊疑,俛仰间,哭者已至。
rú rén zhǎng dà pī fà zhì zú fā duō bì miàn bú jiàn qī qiào
如人长大,披发至足,发多蔽面,不见七窍。
yīn hū xiào zǐ xìng míng wèi yàn zhī
因呼孝子姓名,慰唁之。
xiào zǐ kǒng jù suì jù suì jù èr zì yuán kòng quē
孝子恐惧,遂聚(遂聚二字原空缺。
jù míng chāo běn bǔ xīn yǐ rán huǒ
据明抄本补)薪以燃火。
cǐ wù yán gù lái xiāng wèi dāng hé suǒ wèi
此物言故来相慰,当何所畏?
jiāng xū rán huǒ cǐ wù zuò wáng rén tóu biān kū
将须燃火,此物坐亡人头边哭。
xiào zǐ yú huǒ guāng zhōng qiè kuī zhī jiàn cǐ wù yǐ miàn yǎn wáng rén miàn wáng rén miàn xū yú liè bāo lù gǔ
孝子于火光中窃窥之,见此物以面掩亡人面,亡人面须臾裂剥露骨。
xiào zǐ jù yù jī zhī wú bīng zhàng
孝子惧,欲击之,无兵杖。
xū yú qí fù shī jiàn bái gǔ lián xù ér pí ròu dōu jǐn
须臾,其父尸见白骨连续,而皮肉都尽。
jìng bù cè cǐ wù shì hé guǐ shén
竟不测此物是何鬼神。
chū shù yì jì
(出《述异记》)
liú juàn
刘隽
yuán jiā chū sàn qí cháng shì liú juàn jiā zài dān yáng
元嘉初,散骑常侍刘隽,家在丹阳。
hòu cháng yù zhòu yǔ jiàn mén qián yǒu sān xiǎo r jiē kě liù qī suì xiāng shuài jiǎo kuài miàn bìng bù zhān rú
后尝遇骤雨,见门前有三小儿,皆可六七岁,相率狡狯,面并不沾濡。
é jiàn gòng zhēng yī páo hú zi juàn yǐn dàn dàn zhī zhèng zhōng hú huò rán bú jiàn
俄见共争一匏壶子,隽引弹弹之,正中壶,霍然不见。
juàn de hú yīn guà gé biān
隽得壶,因挂阁边。
míng rì yǒu yī fù rén rù mén zhí hú ér qì juàn wèn zhī duì yuē cǐ shì wú r wù bù zhī hé yóu zài cǐ
明日,有一妇人入门,执壶而泣,隽问之,对曰:此是吾儿物,不知何由在此?
juàn jù yǔ suǒ yǐ fù chí hú mái ér mù qián
隽具语所以,妇持壶埋儿墓前。
jiān yī rì yòu jiàn xiàng xiǎo ér chí lái mén cè jǔ zhī xiào yǔ juàn yuē ā nóng yǐ fù de hú yǐ
过了一天,刘隽又看见那些小孩来到门边,手里举着那个壶,笑着对刘隽说:我又得到我的壶喽说完就不见了。
yán zhōng ér yǐn
言终而隐。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
tán dào jì
檀道济
tán dào jì jū qīng xī dì èr r yè hū jiàn rén lái fù jǐ yù hū bù dé zhì xiǎo nǎi jiě yóu jiàn shéng hén zài
檀道济居清溪,第二儿夜忽见人来缚己,欲呼不得,至晓乃解,犹见绳痕在。
cǐ zhái xiān shì wú jiāng bù chǎn suǒ jū yàn yún yáng zhōu qīng shì guǐ yíng
此宅先是吴将步阐所居,谚云:扬州青,是鬼营。
qīng xī qīng yáng shì yě
青溪青扬是也。
zì bù jí tán jiē bèi zhū
自步及檀,皆被诛。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
shí xiù zhī
石秀之
dān yáng shí xiù zhī sòng yuán jiā zhōng táng shàng hū yǒu yī rén zhe píng jīn zé wū bù kù dié qíng yī bǎn jí mén shòu zhī yuē wén qiǎo móu bān chuí kè kàng yóu miào
丹阳石秀之,宋元嘉中,堂上忽有一人,著平巾帻,乌布裤褶,擎一板及门,授之曰:闻巧侔班垂,刻杭尤妙。
tài shān fǔ jūn gù shǐ xiāng zhào
太山府君故使相召。
xiù zhī zì chén zhǐ néng zào chē zhì kàng bù jí gāo píng liú rú
秀之自陈:止能造车,制杭不及高平刘儒。
hū chí bǎn bǎn zì yuán kòng quē jù míng chāo běn bǔ ér méi
忽持板(板字原空缺,据明抄本补)而没。
liú rú shí wéi cháo qǐng chú lì yáng jùn chéng shù xún ér mò
刘儒时为朝请,除历阳郡丞,数旬而殁。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
xià hóu zǔ guān
夏侯祖观
yuán jiā zhōng xià hóu zǔ guān wèi yǎn zhōu cì shǐ zhèn xiá qiū zú yú guān
元嘉中,夏侯祖观为兖州刺史,镇瑕丘,卒于官。
chén sēng róng dài zhī jīng nián xià hóu lái yè sēng róng yǔ rú píng shēng měi lùn yōu míng shì
沈僧荣代之,经年,夏侯来谒僧荣,语如平生,每论幽冥事。
sēng róng chuáng shàng yǒu yī zhī chéng bǎo shì luò dài xià hóu yuē qǐ néng jiàn yǔ bì yǐ wéi shī kě mìng fén zhī
僧荣床上有一织成宝饰络带,夏侯曰:岂能见与,必以为施,可命焚之。
sēng róng lìng duì shāo zhī yān yàn wèi miè yǐ jiàn xià hóu dài zài yāo shàng
僧荣令对烧之,烟焰未灭,已见夏侯带在腰上。
sēng róng míng nián zài zhèn yè shè nǚ lè hū yǒu yī nǚ rén zài hù wài chén wèn zhī wú běn shì dù qīng zhōu dàn zhēng jì cǎi zhī dù yǐ zhì xià hóu yǎn zhōu wèi chǒng qiè
僧荣明年在镇,夜设女乐,忽有一女人在户外,沈问之:吾本是杜青州弹筝妓采芝,杜以致夏侯兖州为宠妾。
wéi yuàn zuò shàng yī jì wèi bàn xì
唯愿座上一妓为伴戏。
zhǐ xià zuò pí pá
指下坐琵琶。
jì tí yún guān hé hū yǐ cì guǐ
妓啼云:官何忽以赐鬼。
guǐ yuē rǔ wú duō yán bì bù xiāng fàng
鬼曰:汝无多言,必不相放。
rù yǔ tóng fáng bié yǐn zhuó wèi zhōng xīn tòng ér sǐ
入与同房别,饮酌未终,心痛而死。
sǐ qì fāng jué hún shén yǐ fù rén xíng zài cǎi zhī cè
死气方绝,魂神已复人形,在采芝侧。
chū guǎng gǔ jīn wǔ xíng jì
(出《广古今五行记》)
zhāng chéng jí
张承吉
wèi jùn zhāng chéng jí xi yuán qìng nián shí èr
魏郡张承吉息元庆,年十二。
yuán jiā zhōng jiàn yī guǐ cháng sān chǐ yī zú ér niǎo zhǎo bèi yǒu lín jiá
元嘉中,见一鬼,长三尺,一足而鸟爪,背有鳞甲。
lái zhào yuán qìng huǎng hū rú kuáng yóu zǒu fēi suǒ fù mǔ tà zhī
来召元庆,恍惚如狂,游走非所,父母挞之。
é wén kōng zhōng yún shì wǒ suǒ jiào xìng wù yǔ fá
俄闻空中云:是我所教,幸勿与罚。
zhāng yǒu èr juǎn yáng zhōng jìng shū hū shī suǒ zài
张有二卷羊中敬书,忽失所在。
guǐ yú liáng shàng zhì hái yī juàn shǎo liè huài nǎi wèi bǔ zhì
鬼于梁上掷还,一卷少裂坏,乃为补治。
wáng jiā jià nǚ jiù zhāng jiè guǐ qiú zhǐ bǐ dài dá
王家嫁女,就张借□,鬼求纸笔代答。
zhāng sù gōng qiǎo cháng zào yī dàn gōng guǐ jiè zhī míng rì sòng hái ér jiē zhé huài
张素工巧,尝造一弹弓,鬼借之,明日送还,而皆折坏。
chū yì yuàn
(出《异苑》)
liáng qīng
梁清
sòng ān dìng liáng qīng zì dào xiū jū yáng zhōu yòu shàng fāng xián huán xú zhōu gù zhái
宋安定梁清,字道修,居扬州右尚方闲桓徐州故宅。
yuán jiā shí sì nián èr yuè shù yǒu yì guāng yòu wén pǐ luó shēng lìng bì zǐ sōng luó wǎng kàn
元嘉十四年二月,数有异光,又闻擗箩声,令婢子松罗往看。
jiàn èr rén wèn
见二人,问;
yún xìng huá míng fú róng wèi liù jiǎ zhì zūn suǒ shǐ
云:姓华名芙蓉,为六甲至尊所使。
cóng tài wēi zǐ shì xiān rén xiān rén èr zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ
从太微紫室仙人,(仙人二字原空缺,据黄本补。
lái guò jiù jū
)来过旧居。
réng liú bù qù
仍留不去。
huò niǎo shǒu rén shēn jǔ miàn shì máo
或鸟首人身,举面是毛。
sōng luó jīng
松罗惊。
yǐ jiàn shè máo sōng luó jīng yǐ jiàn shè qī zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ
以箭射(毛松罗惊以箭射七字原空缺,据黄本补。
zhī yīng xián ér miè bìng yǒu jiàng wū rǎn jiàn
)之,应弦而灭,并有绛污染箭。
yòu dǔ yī wù fǎng fú rú rén xíng fǎng fú rú rén xíng wǔ zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ
又覩一物,仿佛如人行(仿佛如人行五字原空缺,据黄本补。
shù piāo lìng rén cì zhòng qí bì duò dì yān mò
)树摽,令人刺中其髀,堕地淹没。
jīng rì yòu cóng wū shàng bǒ xíng jiù bì qǐ shí tuán fàn shòu zhī dùn zào èr shēng
经日,又从屋上跛行,就婢乞食,团饭授之,顿造二升。
shù rì zhòng guǐ qún zhì chǒu è bù kě chēng lùn
数日,众鬼群至,丑恶不可称论。
lā luó chuáng zhàng chén shí fēi yáng lèi chen bù xī
他们拉障子搭床铺,搞得飞沙走石尘土飞扬,折腾了好几个早晨也没个完。
bì cǎi yào lù féng yī guǐ zhe yī zé chéng mǎ
婢采药,路逢一鬼,著衣帻,乘马。
wèi cóng shù shí wèi cǎi yào yuē wǒ shì tiān shàng xiān rén wù míng zuò guǐ
卫从数十,谓采药曰:我是天上仙人,勿名做鬼。
wèn hé yǐ héng zhì huì wū
问何以恒掷秽污。
dá yuē fèn wū zhě qián cái zhī xiàng yě
答曰:粪污者,钱财之像也;
tóu zhì zhě sù qiān zhī zhēng yě
投掷者,速迁之征也。
qǐng zhī qīng guǒ wèi yáng wǔ jiàng jūn běi lǔ jùn tài shǒu
顷之,清果为扬武将军北鲁郡太守。
qīng yàn dú jì jiǔ nǎi hū wài guó dào rén bō luó dié sòng zhòu jiàn zhū guǐ bù jù yú yuán xué bì ér zǒu jiē zuò niǎo shēng rú cǐ dōu jué
清厌毒既久,乃呼外国道人波罗迭诵呪,见诸鬼怖惧,逾垣穴壁而走,皆作鸟声,如此都绝。
zài jùn shǎo shí yè zhōng sōng luó fù jiàn wēi yí qì xiè cóng zhòng shù shí rén dài zé
在郡少时,夜中,松罗复见威仪器械,从众数十人,戴帻。
sòng shū cū zhǐ qī shí xǔ zì bǐ jì wǎn mèi yuǎn nǐ xī xiàn
送书粗纸,七十许字,笔迹婉媚,远拟羲、献。
yòu gē yún zuò nóng kǒng què lóu yáo wén fèng huáng gǔ
又歌云:坐侬孔雀楼,遥闻凤凰鼓。
xià wǒ zōu shān tóu fǎng fú jiàn liáng lǔ
下我邹山头,仿佛见梁鲁。
guǐ yǒu xù diào bù yì shì rén
鬼有叙吊,不异世人。
guǐ chuán jiào céng qǐ sōng luó yī hán shū tí yún gù kǒng xiū zhī sǐ zuì bái jiān
鬼传教曾乞松罗一函书,题云故孔修之死罪白笺。
yǐ diào qí shū sàng
所以我特来告诉你。
xù zhì āi qíng shén yǒu quán cǐ
叙致哀情,甚有铨此。
fù yún jìn wǎng xī fāng jiàn yī shā mén zì míng dà mó shā wèn jūn xiāo xī jì wǔ wán xiāng yǐ xiāng yǔ
复云,近往西方,见一沙门,自名大摩杀,问君消息,寄五丸香以相与。
qīng xiān běn shǐ dūn huáng céng jiàn cǐ sēng
清先本使敦煌,曾见此僧。
qīng jiā yǒu bì chǎn yú shì ér jué
清家有婢产,于是而绝。
yuán quē chū chù jīn jiàn yì yuàn juǎn liù
(原缺出处,今见《异苑》卷六。
cuī mào bó
崔茂伯
cuī mào bó nǚ jié hūn péi zǔ r
崔茂伯女,结婚裴祖儿。
hūn jiā xiāng qù wǔ bǎi yú lǐ shù suì bù tōng
婚家相去五百余里,数岁不通。
bā yuè zhōng cuī nǚ bào wáng péi wèi zhī yě
八月中,崔女暴亡,裴未知也。
rì jiāng mù nǚ yì péi mén fǔ zhǎng qiú qián
日将暮,女诣裴门,拊掌求前。
tí jīn yīng shòu èr shēng xǔ
提金罂,受二升许。
dào chuáng qián ér lì péi lìng zuò wèn suǒ yóu
到床前而立,裴令坐,问所由。
nǚ yuē wǒ shì qīng hé cuī fǔ jūn nǚ shǎo wén dà rén yǐ wǒ pèi jūn bù xìng sàng wáng
女曰:我是清河崔府君女,少闻大人以我配君,不幸丧亡。
dà yì bù suí suī tóng láo wèi xiǎn rán duàn jīn yǐ zhe suǒ yǐ gù lái bào jūn ěr
大义不遂,虽同牢未显,然断金已著,所以故来报君耳。
biàn bié yǐ jīn yīng zèng péi
便别以金罂赠裴。
nǚ qù hòu péi yǐ shì qǐ fù fù yù qiǎn xìn cān zhī
女去后,裴以事启父,父欲遣信参之。
péi yuē shǎo jié cuī shì yīn ér jīn gǎn yìng rú cǐ bì dāng zì wǎng yě
裴曰:少结崔氏姻,而今感应如此,必当自往也。
fù xǔ yān
父许焉。
péi zhì nǚ guǒ sàng yīn xiāng diào yàn
裴至,女果丧,因相吊唁。
péi jù shù qíng shì chū yīng shì mào bó xiān yǐ cǐ yīng sòng nǚ rù yì jì jiàn yīng suì yǔ péi jù zào nǚ mù
裴具述情事,出罂示茂伯,先以此罂送女入瘗,既见罂,遂与裴俱造女墓。
wèi zhì shí yú lǐ péi fù jiàn nǚ zài mù yán yǔ páng rén xī wén shēng bú jiàn qí xíng
未至十余里,裴复见女在墓言语,旁人悉闻声,不见其形。
péi huái nèi jié suì fā bìng sǐ yīn yǐ hé zàng
裴怀内结,遂发病死,因以合葬。
cháo shì
巢氏
yuán jiā zhōng tài shān cháo shì xiān wèi xiāng xiàn lìng jū jìn líng
元嘉中,太山巢氏,先为湘县令,居晋陵。
jiā bì cǎi xīn hū yǒu yī rén zhuī zhī rú xiāng wèn xùn suì gòng tōng qíng
家婢采薪,忽有一人追之,如相问讯,遂共通情。
suí bì huán jiā réng zhù bù fù qù
随婢还家,仍住不复去。
cháo kǒng wèi huò yè zhé chū bì
巢恐为祸,夜辄出婢。
wén yǔ bì ōu gē yán yǔ dà xiǎo xī wén bù shǐ rén jiàn jiàn zhě wéi bì ér yǐ
闻与婢讴歌言语,大小悉闻,不使人见,见者唯婢而已。
héng de qián wù jiǔ shí rì yǐ chōng zú
恒得钱物酒食,日以充足。
měi yǔ yǐn chuī dí ér gē gē yún xián yè jì yǐ qīng cháng dí liàng qiě míng
每与饮,吹笛而歌,歌云:闲夜寂已清,长笛亮且明。
ruò yù zhī wǒ zhě xìng guō zì cháng shēng
若欲知我者,姓郭字长生。
chū yōu míng lù
(出《幽明录》)
hú bì zhī
胡庇之
sòng yù zhāng hú bì zhī cháng wèi wǔ chāng jùn chéng yuán jiā èr shí liù nián rù xiè biàn yǒu guǐ zài yān
宋豫章胡庇之,尝为武昌郡丞,元嘉二十六年入廨,便有鬼在焉。
zhōng xiāo lóng yuè hù yǒu xiǎo kāi yǒu rén yǐ lì hù wài zhuàng shì xiǎo ér
中宵胧月,户牖小开,有人倚立户外,状似小儿。
hù bì biàn wén rén xíng rú zhe mù jī shēng
户闭,便闻人行,如著木屐声。
kàn zé wú suǒ jiàn rú cǐ shén shù
看则无所见,如此甚数。
èr shí bā nián èr yuè jǔ jiā xī de shí bìng kōng zhōng tóu zhì wǎ shí huò shì gàn tǔ
二十八年二月,举家悉得时病,空中投掷瓦石,或是干土。
xià zhōng bìng zhě jiē chà ér tóu zhì zhī shì gèng měng
夏中病者皆差,而投掷之势更猛。
nǎi qǐng dào rén zhāi jiè zhuǎn jīng jìng cóng bèi lái rú yǔ wéi bù zhe dào rén jí jīng juàn ér yǐ
乃请道人斋戒转经,竟从倍来如雨,唯不著道人及经卷而已。
qiū dōng jiàn yǒu yīn shēng wǎ shí zhì rén ròu jiē qīng àn ér yì shén tòng
秋冬渐有音声,瓦石掷人,肉皆青暗,而亦甚痛。
yǒu yī lǎo nǎi hǎo mà lì
有一老奶,好骂詈。
guǐ zài biān dà xià
鬼在边大吓。
bì zhī yíng jì jiǔ shàng zhāng shī fú qū zhú
庇之迎祭酒上章,施符驱逐。
jiàn fù xiē jué
渐复歇绝。
zhì èr shí jiǔ nián guǐ fù lái jù yú qián
至二十九年,鬼复来,剧于前。
míng nián chéng xiè huǒ pín sì fā láng bèi jiāo wò bìng xi
明年,丞廨火频四发,狼狈浇沃并息。
guǐ měi yǒu shēng rú quǎn jiā rén měi hū chī jīng hòu hū yǔ yīn shì wú
鬼每有声如犬,家人每呼吃惊,后忽语音似吴。
sān gēng kòu hù bì zhī wèn shuí yě
三更叩户,庇之问:谁也?
dá yuē chéng shào líng
答曰:程邵陵。
bǎ huǒ chū kàn liǎo wú suǒ jiàn
把火出看,了无所见。
shù rì sān gēng zhōng fù wài hù kòu zhǎng biàn fù mà zhī
数日,三更中,复外户叩掌,便复骂之。
dá yún jūn wù mà wǒ wǒ shì shàn shén fēi qián hòu lái zhě
答云:君勿骂我,我是善神,非前后来者。
táo yù shǐ jiàn qiǎn bào jūn
陶御史见遣报君。
bì zhī yuē wǒ bù shí táo yù shǐ
庇之曰:我不识陶御史。
guǐ yún táo jìng xuán jūn xī yǔ zhī zhōu xuán
鬼云:陶敬玄,君昔与之周旋。
bì zhī yún wú yǔ zhī zài jīng rì fú shì héng yáng yòu bù cháng zuò yù shǐ
庇之云:吾与之在京日,服事衡阳,又不常作御史。
yún táo jīn chù fú dì zuò tiān shàng yù shǐ
云:陶今处福地,作天上御史。
qián hòu xiāng qīn shì chén gōng suǒ wèi
前后相侵,是沈公所为。
cǐ xiè běn shì chén zhái lái kàn zhái liáo fù tóu zhì jiǎo kuài
此廨本是沈宅,来看宅,聊复投掷狡狯。
fèn lì ráng què tài guò nǎi zhì mà lì
忿戾禳却太过,乃至骂詈。
mìng bì shǐ wú lǐ xiàng zhī fù lìng jì jiǔ shàng zhāng gào zuì zhuàng shì chè tiān cáo
命婢使无礼向之,复令祭酒上章,告罪状,事彻天曹。
chén jīn wèi wèi zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ
沈今为(为字原空缺,据黄本补。
tiān rán jūn shì fú sān guī dì zǐ nà bù cóng fó jiā qǐng fú nǎi shǐ jì jiǔ shàng zhāng
)天然君,是佛三归弟子,那不从佛家请福,乃使祭酒上章。
zì jīn wéi yuàn zhuān yì fèng fǎ bù xū yǔ è guǐ xiāng dāng
自今唯愿专意奉法,不须与恶鬼相当。
lǜ zhī yīn qǐng zhū sēng sòng jīng zhāi jiè qì jīng yī xiǔ hòu
率之因请诸僧诵经斋戒讫,经一宿后。
fù wén hù wài yù shǐ xiāng wén bái hú chéng jīn chén xiāng sòng shén kǔ
复闻户外御史相闻:白胡丞,今沈相讼甚苦。
rú qí suǒ yán jūn pō wú lǐ
如其所言,君颇无理。
ruò néng guī chéng zhèng jué xí jīng chí jiè zé qún yá bǐng jué
若能归诚正觉,习经持戒,则群邪屏绝。
yī yī nǎng qíng gù xiāng bái yě
依依曩情,故相白也。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)
suǒ yí
索颐
sòng xiāng chéng suǒ yí qí fù wéi rén bù xìn yāo xié
宋襄城索颐,其父为人,不信妖邪。
yǒu yī zhái xiōng jū zhě zhé sǐ fù biàn mǎi jū zhī duō nián ān jí zǐ sūn chāng shèng wèi èr qiān dàn
有一宅凶,居者辄死,父便买居之,多年安吉,子孙昌盛,为二千石。
dāng xǐ jiā zhī guān lín qù qǐng huì nèi wài qīn qi
当徙家之官,临去,请会内外亲戚。
jiǔ shí jì xíng fù nǎi yán yuē tiān xià jìng yǒu jí xiōng fǒu
酒食既行,父乃言曰:天下竟有吉凶否?
cǐ xiàng lái yán xiōng zì wú jū zhī duō nián ān jí yòu de qiān guān guǐ wèi hé zài
此向来言凶,自吾居之,多年安吉,又得迁官,鬼为何在?
zì jīn yǐ hòu biàn wèi jí zhái jū wú xián yě
自今以后,便为吉宅,居无嫌也。
yǔ qì rú cè xū yú jiàn bì zhōng yǒu yī wù wèi juǎn xí dà gāo wǔ chǐ xǔ
语讫如厕,须臾,见壁中有一物,为卷席大,高五尺许。
yí fù zé fù èr zì yuán kòng quē jù huáng běn bǔ
颐父(赜父二字原空缺,据黄本补。
biàn hái qǔ dāo zhuó zhī zhōng duàn biàn huà wèi liǎng rén
)便还取刀斫之,中断,便化为两人。
fù héng zhuó zhī yòu chéng sì rén
复横斫之,又成四人。
biàn duó qǔ dāo fǎn zhuó suǒ shā zhī
便夺取刀,反斫索,杀之。
chí dāo zhì zuò shàng zhuó shā qí zǐ dì
持刀至座上,斫杀其子弟。
fán xìng suǒ bì sǐ wéi yì xìng wú tā
凡姓索必死,唯异姓无他。
yí shàng yòu rǔ mǔ bào chū hòu mén cáng tā jiā zhǐ qí yī shēn huò miǎn
颐尚幼,乳母抱出后门,藏他家,止其一身获免。
yí zì jǐng zhēn wèi zhì xiāng dōng tài shǒu
颐字景真,位至湘东太守。
chū fǎ yuàn zhū lín
(出《法苑珠林》)