yáng zhǔn wáng yǐ wéi lì hé jiān liú bié jià wáng xuán zhī zhèng dé mào zhū áo péi qiú zhào zuǒ qí zhōu zuǒ shǐ
杨准王乙韦栗河间刘别驾王玄之郑德懋朱敖裴虬赵佐歧州佐史
yáng zhǔn
杨准
táng yáng huái zhě sòng chéng rén shì liú míng zú
唐杨淮者,宋城人,士流名族。
yīn chū jiāo yě jiàn yī fù rén
因出郊野,见一妇人。
róng sè shū lì
容色殊丽。
zhǔn jiàn tiāo zhī yǔ yě hé
准见挑之,与野合。
jīng yuè yú rì měi lái zhāi zhōng fù qiú yǐn zhǔn qù
经月余日,每来斋中,复求引准去。
zhǔn bù kěn cóng hū ér xīn tòng bù kě rěn nǎi yún bì bù dé yǐ dāng suí jūn qù hé zhì kǔ xiāng liào lǐ
准不肯从,忽而心痛不可忍,乃云:必不得已,当随君去,何至苦相料理。
qí jí suì yù gèng suí fù rén xíng shí yú lǐ
其疾遂愈,更随妇人行十余里。
zhì shě yuàn yǔ fēn míng ér mén hù bēi xiǎo
至舍,院宇分明,而门户卑小。
fù rén wéi zhǔn shè shí měi yī jǔ jǐn wǎn
妇人为准设食,每一举尽椀。
xīn guài zhī rán yì wèi zhī shì guǐ
心怪之,然亦未知是鬼。
qí hòu fāng zhī
其后方知。
měi zhǔn qù zhī shí bì fáng mén shī wò chuáng shàng jī liù qī rì fāng huó
每准去之时,闭房门,尸卧床上,积六七日方活。
rú shì jīng èr sān nián
如是经二三年。
zhǔn xiōng wèi zhǔn yuē rǔ wéi rén zi dāng yìng shào jī
准兄渭准曰:汝为人子,当应绍绩。
nài hé hū yǔ guǐ wèi pǐ hu
奈何忽与鬼为匹乎?
zhǔn cán jù chū jiā bèi zī fú guǐ suì bù zhì
准惭惧,出家被缁服,鬼遂不至。
qí hòu zhǔn fǎn chū fú
其后准反初服。
xuǎn wèi xiàn wèi bié hūn jiā rén zǐ
选为县尉,别婚家人子。
yī nián hòu zài tīng shì lǐ wén àn hū jiàn fù rén cóng mén ér rù róng sè shén nù
一年后,在厅事理文案,忽见妇人从门而入,容色甚怒。
zhǔn huáng jù xià jiē qǐ mìng fù rén yún shì dù wú fàng jūn lǐ
准惶惧,下阶乞命,妇人云:是度无放君理。
jí cí bó zhī zhǔn yù jí ér zú
极辞搏之,准遇疾而卒。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wáng yǐ
王乙
lín rǔ jùn yǒu guān qú diàn diàn běi bàn lǐ xǔ lǐ shì zhuāng wáng yǐ zhě yīn fù jí cóng zhuāng mén guò
临汝郡有官渠店,店北半里许李氏庄王乙者,因赴集,从庄门过。
yáo jiàn yī nǚ nián kě shí wǔ liù xiāng dài xīn yuè shǐ shì bì chuán yǔ
遥见一女年可十五六,相待欣悦,使侍婢传语。
yǐ pái huái huái yīn biàn zhì rì mù yīn yì zhuāng qiú sù
乙徘徊槐阴,便至日暮,因诣庄求宿。
zhǔ rén xiāng jiàn shén huan gòng shè yì hòu
主人相见甚欢,供设亦厚。
èr gēng hòu shì bì lái yún yè shàng wèi shēn yi liú zhú xiāng dài
二更后,侍婢来云:夜尚未深,宜留烛相待。
nǚ bù jiǔ zhì biàn xù chóu móu shì bì
女不久至,便叙绸缪,事毕。
nǚ qiǎo rán hū huàn yǐ yún běn bù xiāng shí xìng xiāng jiàn zhāo
女悄然忽患,乙云:本不相识,幸相见招。
jīn xù píng shēng yì jí zhì zhòng
今叙平生,义即至重。
yǒu hé bù chàng yé
有何不畅耶?
nǚ yún fēi bù jìn xīn dàn shì chū mén bì yú yuán ér lái
女云:非不尽心,但适出门闭,逾垣而来。
yú zì lái zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
(逾字来字原缺,据明钞本补。
qiáng jiǎo xià yǒu tiě pá pá chǐ cì jiǎo guàn chè xīn tòng tòng bù kě rěn
)墙角下有铁爬,爬齿刺脚,贯彻心痛,痛不可忍。
biàn chū zú shì zhī
便出足视之。
yán qì cí hái yún yǐ yīng bì sǐ
言讫辞还,云:已应必死。
jūn ruò yǒu qíng huí rì guò fǎng yǐ wèi yōu hún ěr
君若有情,回日过访,以慰幽魂耳。
hòu yǐ de guān dōng guī tú cì lǐ shì zhuāng suǒ wén qí nǚ yǐ wáng
后乙得官东归,涂次李氏庄所,闻其女已亡。
sī yǔ shì bì chí jiǔ zhuàn zhì bìn gōng wài jì zhī yīn ér tòng kū
私与侍婢持酒馔至殡宫外祭之,因而痛哭。
xū yú jiàn nǚ cóng bìn gōng zhōng chū yǐ nǎi fú dì ér zú shì bì jiàn yǐ hún pò yǔ nǚ tóng rù bìn gōng èr jiā wèi míng hūn yān
须臾,见女从殡宫中出,乙乃伏地而卒,侍婢见乙魂魄与女同入殡宫,二家为冥婚焉。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wéi lì
韦栗
wéi lì zhě tiān bǎo shí wéi xīn gàn chéng yǒu shào nǚ shí yú suì
韦栗者,天宝时为新淦丞,有少女十余岁。
jiāng zhī guān xíng shàng yáng zhōu nǚ xiàng xiàng míng chāo běn zuò bái
将之官,行上扬州,女向(向明钞本作白。
lì yù shì yī qī bèi jīn huā jìng
)栗,欲市一漆背金花镜。
lì yuē wǒ shàng guān jiān xīn yān de cǐ wù
栗曰:我上官艰辛,焉得此物?
dài zhì guān yǔ rǔ qiú zhī
待至官与汝求之。
suì yú nǚ sǐ lì yì bù jì sù shì
岁余女死,栗亦不记宿事。
zhì mǎn zài sàng běi guī zhì yáng zhōu pō hé cì
秩满,载丧北归,至扬州,泊河次。
nǚ jiàng yī bì chí qián shì jìng xíng rén jiàn qí sè shén yàn zhuàng rú guì rén jiā zǐ zhēng yù qiú mài
女将一婢持钱市镜,行人见其色甚艳,状如贵人家子,争欲求卖。
yǒu yī shào nián nián èr shí yú bái xī kě xǐ nǚ yǐ huáng qián wǔ qiān yú zhī shào nián yǔ qī bèi jīn huā jìng jìng chǐ yú
有一少年年二十余,白皙可喜,女以黄钱五千余之,少年与漆背金花镜,径尺余。
lìng yī rén yún yǒu jìng shèng cǐ zhǐ qǔ sān qiān
另一人云:有镜胜此,只取三千。
shào nián fù jiǎn liǎng qiān
少年复减两千。
nǚ yīn liú lián
女因留连。
sè shòu shén yǔ yǔ zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
色授神与,(与字原缺,据明钞本补。
xū yú cí qù
)须臾辞去。
shào nián yǒu yì yín zhī lìng rén suí qù zhì qí suǒ jū
少年有意淫之,令人随去,至其所居。
xū yú zhì pù dàn de huáng zhǐ sān guàn shào nián chí zhì lì chuán suǒ yún shì yǒu nǚ láng chí qián shì jìng rù cǐ chuán zhōng
须臾至铺,但得黄纸三贯,少年持至栗船所,云:适有女郎持钱市镜,入此船中。
jīn chéng zhǐ qián
今成纸钱。
lì yún wéi yǒu yī nǚ sǐ shù nián yǐ
栗云:唯有一女,死数年矣。
jūn suǒ jiàn zhě qí zhuàng rú hé
君所见者,其状如何?
shào nián jù yán fú sè róng mào lì fū qī kū zhī
少年具言服色容貌,栗夫妻哭之。
nǚ zhèng fù rú cǐ
女正复如此。
yīn lǐng shào nián rù chuán sōu jiǎn chū wú suǒ de
因领少年入船搜检,初无所得。
qí mǔ jiǎn huáng zhǐ jiǔ guàn zhì zài chèn biān àn shàng jiǎn shī shī zì yuán quē jù míng chāo běn bǔ
其母剪黄纸九贯,置在榇边案上,检失(失字原缺,据明钞本补。
sān guàn zhòng pō yì zhī nǎi fù kāi guān jiàn jìng zài yān mò bù bēi tàn
)三贯,众颇异之,乃复开棺,见镜在焉,莫不悲叹。
shào nián yún qián yǐ bù lùn
少年云:钱已不论。
jù yán běn yì fù zèng shí qiān wèi nǚ shè zhāi
具言本意,复赠十千,为女设斋。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
hé jiān liú bié jià
河间刘别驾
hé jiān liú bié jià zhě cháng yún shì jiān wú fù rén hé yǐ shì yì
河间刘别驾者,常云:世间无妇人,何以适意?
hòu zhì xī jīng tōng huà mén jiàn chē zhōng fù rén yǒu měi sè xīn xǐ ài yuè yīn suí zhì qí shě zài zī shèng sì hòu qū
后至西京通化门,见车中妇人有美色,心喜爱悦,因随至其舍,在资圣寺后曲。
fù rén liú lián shù xiāo bǐ cǐ jiān chàng
妇人留连数宵,彼此兼畅。
liú hòu bù jué yǒu yì dàn zhōng xiāo hán shén jūn qīn lèi zhòng rán yóu ròu bù nuǎn
刘侯不觉有异,但中宵寒甚,菌衾累重,然犹肉不煖。
xīn qiè guài zhī hòu yī rì jiāng shǔ hū shī fù rén bìng wū yǔ suǒ zài qí shēn wò huāng yuán zhōng shù zhòng luàn yè xià yīn cǐ yù gù bìng
心窃怪之,后一日将曙,忽失妇人并屋宇所在,其身卧荒园中数重乱叶下,因此遇痼病。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
wáng xuán zhī
王玄之
gāo mì wáng xuán zhī shǎo měi fēng cǎi wèi qí chūn chéng zhì mǎn guī xiāng lǐ jiā zài guō xi
高密王玄之,少美风彩,为蕲春丞,秩满归乡里,家在郭西。
cháng rì wǎn xǐ yǐ mén wài jiàn yī fù rén cóng xi lái jiāng rù guō zī sè shū jué kě nián shí bā jiǔ
尝日晚徙倚门外,见一妇人从西来,将入郭,姿色殊绝,可年十八九。
míng rì chū mén yòu jiàn rú cǐ shù sì rì mù zhé lái
明日出门又见,如此数四,日暮辄来。
wáng xì wèn zhī yuē jiā zài hé chǔ
王戏问之曰:家在何处?
xiàng mù lái cǐ
向暮来此?
nǚ xiào yuē ér jiā jìn zài nán gāng yǒu shì xū zhì guō ěr
女笑曰:儿家近在南冈,有事须至郭耳。
wáng shì tiāo zhī nǚ suì xīn rán yīn liú sù shén xiāng qīn nì míng dàn cí qù
王试挑之,女遂欣然,因留宿,甚相亲昵,明旦辞去。
shù yè zhé yī lái hòu nǎi yè yè lái sù
数夜辄一来,后乃夜夜来宿。
wáng qíng ài shèn zhì shì wèi yuē jiā jì jìn xǔ xiāng guò fǒu
王情爱甚至,试谓曰:家既近,许相过否?
dá yuē jiā shén xiá lòu bù kān yán kè qiě yǔ wáng xiōng yí nǚ tóng jū bù néng wú xián yí ěr
答曰:家甚狭陋,不堪延客,且与亡兄遗女同居,不能无嫌疑耳。
wáng suì xìn zhī chǒng niàn zhuǎn mì
王遂信之,宠念转密。
yú nǚ gōng tè miào wáng zhī yī fú jiē qí cái zhì jiàn zhě mò bù tàn shǎng zhī
于女工特妙,王之衣服,皆其裁制,见者莫不叹赏之。
zuǒ yòu yī bì yì yǒu měi sè cháng suí qí hòu
左右一婢,亦有美色,常随其后。
suī zài zhòu rì yì bù fù qù
虽在昼日,亦不复去。
wáng wèn yuē xiōng nǚ dé wú xiāng wàng hu
王问曰:兄女得无相望乎?
dá yuē hé xū qiáng yù tā jiā shì
答曰:何须强预他家事?
rú cǐ jī yī nián hòu yī yè hū lái sè shén bú yuè tí qì ér yǐ
如此积一年,后一夜忽来,色甚不悦,啼泣而已。
wáng wèn zhī yuē guò méng ài jiē nǎi fù lí qù nài hé
王问之,曰:过蒙爱接,乃复离去,奈何?
yīn wū yè bù néng zhǐ wáng jīng wèn gù nǚ yuē dé wú xiāng nán hu
因呜咽不能止,王惊问故,女曰:得无相难乎?
r běn qián gāo mì lìng nǚ jià wèi rèn shì qī rèn wú xíng jiàn báo fù mǔ lián niàn hū lìng guī
儿本前高密令女,嫁为任氏妻,任无行见薄,父母怜念,呼令归。
hòu nǎi yù jí zú bìn yú cǐ
后乃遇疾卒,殡于此。
jīn jiā yíng sàng míng rì dāng qù
今家迎丧,明日当去。
wáng jì ài niàn bù fù xián jì
王既爱念,不复嫌忌。
nǎi biàn bēi wǎn
乃便悲惋。
wèn míng rì de zhì hé shí yuē rì mù ěr
问明日得至何时,曰:日暮耳。
yī yè xù bié bù mián míng rì lín bié nǚ yǐ jīn lǚ yù bēi jí yù huán yī shuāng liú zèng wáng yǐ xiù yī dá zhī wò shǒu huī tì ér bié
一夜叙别不眠,明日临别,女以金缕玉杯及玉环一双留赠,王以繍衣答之,握手挥涕而别。
míng rì zhì qī wáng yú nán gāng shì zhī guǒ yǒu jiā rén yíng sàng
明日至期,王于南冈视之,果有家人迎丧。
fā chèn nǚ yán sè bù biàn fěn dài rú gù
发衬,女颜色不变,粉黛如故。
jiàn xiù yī yī xiāng zài guān zhōng ér shī qí suǒ sòng jīn bēi jí yù huán
见繍衣一箱在棺中,而失其所送金杯及玉环。
jiā rén fāng jué yǒu yì
家人方觉有异。
wáng nǎi qián jiàn chén zhī jiān shì zhī yù bēi yǔ huán jiē pěng zhī ér bēi qì
王乃前见陈之,兼示之玉杯与环,皆捧之而悲泣。
yīn wèn yuē xiōng nǚ shì shuí
因问曰:兄女是谁?
yuē jiā zhōng èr láng nǚ shí suì bìng sǐ yì bìn qí páng
曰:家中二郎女,十岁病死,亦殡其旁。
bì yì zhàng zhōng mù rén yě qí mào zhèng yǔ cóng zhě xiāng sì
婢亦帐中木人也,其貌正与从者相似。
wáng nǎi lín jiù bēi qì ér bié zuǒ yòu jiē gǎn shāng
王乃临柩悲泣而别,左右皆感伤。
hòu niàn zhī suì huǎng hū chéng bìng shù rì fāng yù
后念之,遂恍惚成病,数日方愈。
rán měi sī zhé wàng qǐn shí yě
然每思辄忘寝食也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
zhèng dé mào
郑德懋
xíng yáng zhèng dé mào cháng dú chéng mǎ féng yī bì zī sè shén měi mǎ qián bài yún cuī fū rén fèng yíng zhèng láng
荥阳郑德懋,常独乘马,逢一婢,姿色甚美,马前拜云:崔夫人奉迎郑郎。
è rán yuē sù bù shí cuī fū rén wǒ yòu wèi hūn hé gù xiāng yíng
鄂然曰:素不识崔夫人,我又未婚,何故相迎?
bì yuē fū rén xiǎo nǚ pō yǒu róng zhì qiě yǐ qīng mén lìng zú yi xiāng pǐ dí
婢曰:夫人小女,颇有容质,且以清门令族,宜相匹敌。
zhèng zhī fēi rén yù jù zhī jí yǒu huáng yī cāng tóu shí yú rén zhì yuē fū rén yuē fū rén yuán zuò rì wèi rù jù míng chāo běn chén xiào běn gǎi
郑知非人,欲拒之,即有黄衣苍头十余人至曰:夫人(曰夫人原作日未入,据明钞本、陈校本改。
qù láng jìn
)趣郎进。
zhé kòng mǎ
辄控马。
qí xíng shén jí ěr zhōng dàn wén fēng míng
其行甚疾,耳中但闻风鸣。
yǎn zhì yī chù chóng yuán gāo mén wài jiē liè zhí qiū tóng
奄至一处,崇垣高门,外皆列植楸桐。
zhèng lì yú mén wài bì xiān bái
郑立于门外,婢先白。
xū yú mìng yǐn zhèng láng rù
须臾,命引郑郎入。
jìn lì shù mén guǎn yǔ shén shèng fū rén zhe méi lǜ luó qún kě nián sì shí xǔ zī róng kě ài lì yú dōng jiē xià
进历数门,馆宇甚盛,夫人著梅绿罗裙,可年四十许,姿容可爱,立于东阶下。
shì bì bā jiǔ jiē xiān zhěng
侍婢八九,皆鲜整。
zhèng qū yè zài bài
郑趋谒再拜。
fū rén yuē wú guài xiāng qū yé
夫人曰:无怪相屈耶?
yǐ zhèng láng qīng zú měi cái yuàn tuō yīn hǎo
以郑郎清族美才,愿讬姻好。
xiǎo nǚ wú kān xìng néng chuí yì
小女无堪,幸能垂意。
zhèng jiàn bī bù zhī suǒ duì dàn wéi ér yǐ
郑见逼,不知所对,但唯而已。
fū rén nǎi táng shàng táng shàng míng chāo běn zuò shàng táng
夫人乃堂上(堂上明钞本作上堂。
mìng yǐn zhèng láng zì xī jiē shēng
)命引郑郎自西阶升。
táng shàng xī yǐ huā jì jiàn de zuǒ yòu shī jú jiǎo chuáng qī bǎo píng fēng huáng jīn qū xī mén chuí bì bó yín gōu zhū luò
堂上悉以花罽荐地,左右施局脚床七宝屏风黄金屈膝,门垂碧箔,银钩珠络。
cháng yán liè zhuàn jiē jí fēng jié
长筵列馔,皆极丰洁。
nǎi mìng zuò
乃命坐。
fū rén shàn qīng tán xù zhì qīng zhòng shì nán yǐ bǐ
夫人善清谈,叙置轻重,世难以比。
shí bì mìng jiǔ yǐ yín zhù zhī kě sān dòu yú hǔ pò sè zhuó yǐ lòu bēi
食毕命酒,以银贮之,可三斗余,琥珀色,酌以镂杯。
shì bì xíng jiǔ wèi jí gān xiāng
侍婢行酒,味极甘香。
xiàng mù yī bì qián bái nǚ láng yǐ yán zhuāng qì
向暮,一婢前白:女郎已严妆讫。
nǎi mìng yǐn zhèng láng chū jiù wài jiān jiān yuán zuò mén jù míng chāo běn gǎi
乃命引郑郎出就外间,(间原作门,据明钞本改。
yù yǐ bǎi wèi xiāng tāng zuǒ yòu jìn yì guān lǚ pèi
)浴以百味香汤,左右进衣冠履珮。
měi bì shí rén fú rù zì wèi tiáo xuè
美婢十人扶入,恣为调谑。
zì táng jí mén bù zhì huā zhú nǎi yán jiù zhàng
自堂及门,步致花烛,乃延就帐。
nǚ nián shí sì wǔ zī sè shén yàn mù suǒ wèi jiàn
女年十四五,姿色甚艳,目所未见。
bèi fú càn lì guàn jué dāng shí zhèng suì xīn rán qí hòu suì chéng lǐ
被服粲丽,冠绝当时,郑遂欣然,其后遂成礼。
míng rì fū rén mìng nǚ yǔ jiù dōng táng táng zhōng zhì hóng luó xiù zhàng qīn rù yīn xí jiē xī jīng jué
明日,夫人命女与就东堂,堂中置红罗繍帐,衾褥茵席,皆悉精绝。
nǚ shàn dàn kōng hóu qǔ cí xīn yì
女善弹箜篌,曲词新异。
zhèng wèn suǒ yíng hūn qián chéng lái mǎ jīn hé zài xǔ
郑问:所迎婚前乘来马,今何在许?
xǔ yuán zuò zhà jù míng chāo běn gǎi
(许原作诈,据明钞本改。
yuē jīn yǐ fǎn yǐ
)曰:今已反矣。
rú cǐ bǎi yú rì zhèng suī qíng ài pō zhòng ér xīn shāo xián jì
如此百余日,郑虽情爱颇重,而心稍嫌忌。
yīn wèi nǚ yuē kě de tóng guī hu
因谓女曰:可得同归乎?
nǚ cǎn rán yuē xìng tuō qì huì de shì zhōng zhì
女惨然曰:幸讬契会,得侍中栉。
rán yōu míng lǐ gé bù suí rú hé
然幽冥理隔,不遂如何?
yīn tì qì jiāo xià
因涕泣交下。
zhèng shěn qí guài yì nǎi bái fū rén yuē jiā zhōng xiāng shī pō yǒu yí guài qǐ cì hái yě
郑审其怪异,乃白夫人曰:家中相失,颇有疑怪,乞赐还也。
fū rén yuē shì méng jiàn gù liáng shēn gǎn mù
夫人曰:适蒙见顾,良深感慕。
rán yōu míng shū tú lǐ dāng zàn gé
然幽冥殊途,理当暂隔。
fēn lí zhī jì néng bù xuàn rán
分离之际,能不泫然。
zhèng yì qì xià
郑亦泣下。
nǎi dà yàn huì yǔ bié yuē hòu sān nián dāng xiāng yíng yě
乃大醼会,与别曰:后三年,当相迎也。
zhèng yīn bài cí fù chū mén huī lèi wò shǒu yuē suī yǒu hòu qī shàng yán nián suì
郑因拜辞,妇出门,挥泪握手曰:虽有后期,尚延年岁。
huān huì shàng qiǎn guāi lí kǔ zhǎng
欢会尚浅,乖离苦长。
nǔ lì zì ài
努力自爱。
zhèng yì bēi wǎn
郑亦悲惋。
fù yǐ chèn tǐ hóng shān jí jīn chāi yī shuāng zèng bié yuē ruò wèi xiāng wàng yǐ cǐ wéi niàn
妇以衬体红衫及金钗一双赠别,曰:若未相忘,以此为念。
nǎi fēn mèi ér qù
乃分袂而去。
fū rén chì sòng zhèng láng nǎi qián qīng cōng bèi bèi yuán zuò gù jù míng chāo běn gǎi
夫人敕送郑郎,乃前青骢,被(被原作故,据明钞本改。
dài shén jīng
)带甚精。
zhèng chéng mǎ chū mén shū hū fù zhì qí jiā nú suì yún jiā zhōng shī yǐ yī nián yǐ
郑乘马出门,倏忽复至其家,奴遂云:家中失已一年矣。
shì qí suǒ zèng jiē zhēn wù yě
视其所赠,皆真物也。
qí jiā yǔ yún láng jūn chū xíng hòu qí mǎ zì guī bú jiàn yǒu rén sòng lái
其家语云:郎君出行后,其马自归,不见有人送来。
zhèng shǐ xún qí gù chǔ wéi jiàn dà fén páng yǒu xiǎo zhǒng yíng qián liè shù jiē yǐ kū yǐ
郑始寻其故处,唯见大坟,旁有小冢,茔前列树,皆已枯矣。
ér qián suǒ jiàn xī huá mào chéng yīn
而前所见,悉华茂成阴。
qí zuǒ yòu rén chuán cuī fū rén jí xiǎo láng mù yě
其左右人传崔夫人及小郎墓也。
zhèng yóu yì zhī zì dù sān nián zhī qī bì dāng sǐ yǐ
郑尤异之,自度三年之期,必当死矣。
hòu zhì qī guǒ jiàn qián suǒ shǐ bì chéng chē lái yíng
后至期,果见前所使婢乘车来迎。
zhèng yuē shēng sǐ gù yǒu dìng mìng gǒu de lè chù wú de hé yōu
郑曰:生死固有定命,苟得乐处,吾得何忧?
nǎi xī fēn pàn jiā shì yù wèi zhōng qī míng rì nǎi zú
乃悉分判家事,预为终期,明日乃卒。
chū xuān shì zhì
(出《宣室志》)
zhū áo
朱敖
háng zhōu bié jià zhū áo jiù yǐn hé nán zhī shǎo shì shān
杭州别驾朱敖旧隐河南之少室山。
tiān bǎo chū yáng dí xiàn wèi li shū zài yuè sì shǐ qí zhāo áo
天宝初,阳翟县尉李舒在岳寺,使骑招敖。
chéng mǎ biàn chěng cóng zhě zài hòu shāo xíng zhì shǎo yí miào xià shí shèng shǔ jiàn lǜ páo nǚ zǐ nián shí wǔ liù zī sè shén lì
乘马便骋,从者在后,稍行至少姨庙下,时盛暑,见绿袍女子,年十五六,姿色甚丽。
áo yì shì rén jiā zāng huò yì yà qí shǔ yuè jiā kuàng
敖意是人家臧获,亦讶其暑月挟纩。
chí mǎ wèn zhī nǚ zǐ xiào ér bù yán zǒu rù miào zhōng
驰马问之,女子笑而不言,走入庙中。
áo yì xià mǎ bú jiàn yǒu rén
敖亦下马,不见有人。
suì bì shàng guān huà jiàn lǜ páo nǚ zǐ nǎi tú zhōng dǔ zhě yě tàn xī jiǔ zhī
遂壁上观画,见绿袍女子,乃途中睹者也,叹息久之。
zhì sì jù shuō qí shì shū děng yóu suǒ tàn yì
至寺具说其事,舒等尤所叹异。
ěr xī jì mèi mèng nǚ zǐ zhì bǎ bèi xīn yuè jīng qì yuè yì lèi xī rú cǐ
尔夕既寐,梦女子至,把被欣悦,精气越泆,累夕如此。
sōng yuè dào shì wú yún shū yī fú pì zhī bù kě
嵩岳道士吴筠书一符辟之,不可。
yòu wú yǐ dào shù zhì zhī yì bù kě
又吴以道术制之,亦不可。
tā rì sù chéng dào shì fáng
他日,宿程道士房。
chéng yú fǎ qīng jìng shén nǎi bù zhì
程于法清净,神乃不至。
áo hòu yú hé nán fǔ yìng jǔ yǔ wèi nán xiàn lìng chén chá wēi wǎng yì dào shì chéng gǔ shén
敖后于河南府应举,与渭南县令陈察微往诣道士程谷神。
wèi shè shǔ yào bù tuō lián huā tuō lián huā míng chāo běn zuò shī hūn zhuàn
为设薯药,不托莲花,(托莲花明钞本作施荤馔。
xiān hú má zhuàn
)鲜胡麻馔。
liú lián xiào yǔ rì mù fāng huí
留连笑语,日暮方回。
qù shǎo shì wǔ lǐ suǒ hū sōng hēi yún téng yǒng zhōng chè huǒ diàn
去少室五里所,忽嵩黑云腾踊,中掣火电。
xū yú ǎn mèi zhòu yǔ rú xiè
须臾晻昧,骤雨如泻。
áo yǔ chá wēi cóng zhě yī rén fú lì lín xià páng dǐ jù hè
敖与察微从者一人伏枥林下,旁抵巨壑。
jiǔ zhī yǒu yì guāng yǔ rì yuè shū zhuàng
久之,有异光,与日月殊状。
hū yú guāng zhōng biàn shì sōng lín jiàn tiān nǚ shù rén chí yī wǔ yán zhōu jìng shù lǐ shī wéi sōng lín shàng
忽于光中遍是松林,见天女数人,持一舞筵,周竟数里,施为松林上。
yǒu tiān nǚ shù shí rén zhuàng rú tiān xiān duì wǔ yán shàng
有天女数十人,状如天仙,对舞筵上。
jiān yǒu zhū shén ruò shén ruò yuán zuò ruò yì jù míng chāo běn gǎi
兼有诸神若(神若原作若异,据明钞本改。
guān shì yīn
)观世音。
zhōng qí liǎng wǔ rú bàn rì xǔ
终其两舞,如半日许。
qū zhōng yǒu shù rén zhuàng rú pái yōu juǎn yán huí qù biàn tiān dì mèi hēi fù bú jiàn rén
曲终,有数人状如俳优,卷筵回去,便天地昧黑,复不见人。
áo děng yín yuán yè bàn fāng zhì shě ěr
敖等夤缘夜半,方至舍耳。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
péi qiú
裴虬
sū zhōu shān rén lù qù shē tíng zi zhě jí sòng sàn qí dài yóng zhái yě
苏州山人陆去奢亭子者,即宋散骑戴颙宅也。
tiān bǎo mò hé dōng péi qiú cháng lǚ jì cǐ tíng bào wáng jiǔ zhī fāng wù
天宝末,河东裴虬常旅寄此亭,暴亡,久之方悟。
shuō yún chū yī rén lái yún dài jūn jiàn zhào
说云:初一人来云:'戴君见召。
qiú wèn dài wèi shuí rén yuē jūn zhī sòng sàn qí cháng shì dài yóng hu
'虬问戴为谁,人曰:'君知宋散骑常侍戴颙乎?
qiú yuē zhī zhī
'虬曰:'知之。
yuē jīn hū jūn zhě jí shì rén yě
'曰:今呼君者,即是人也。
qiú zhì jiàn yóng yóng qiú yǐ jǐ nǚ qī qiú yún xiān yǐ jié hūn bù dàng zài qǔ
'虬至见颙,颙求以己女妻虬,云:'先以结婚,不当再娶。
yóng yuē rén shén shū dào hé ruò yě
'颙曰:'人神殊道,何若也?
qiú yán yǐ shì yǒu lù wèi bù hé wèi jūn nǚ xù
'虬言'已适有禄位,不合为君女婿。
jiǔ zhī yán xiāng wǎng lái
'久之,言相往来。
yóng xiào qiú bù kě qū nǎi shì zhī suì huó yě
颙笑虬不可屈,乃释之,遂活也。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
zhào zuǒ
赵佐
zhào zuǒ zhě tiān bǎo mò fǔ guó zi sì mén shēng
赵佐者,天宝末辅国子四门生。
cháng qǐn jí huǎng hū yǒu èr huáng yī lì jū xíng zhì wēn quán gōng guàn fēng lóu xi bié yǒu fǔ shǔ
常寝疾,恍惚有二黄衣吏拘行至温泉宫观风楼西,别有府署。
lì yǐn rù shǐ jiàn yī rén rú wáng zhě
吏引入,始见一人如王者。
zuǒ qián bài yè wáng wèi zuǒ yuē jūn shi wǒ fǒu
佐前拜谒,王谓佐曰:君识我否?
zuǒ cí bù shí
佐辞不识。
wáng yuē jūn wén qín shǐ huáng hu
王曰:君闻秦始皇乎?
wǒ jí shì yě
于谨说:我就是于谨。
jūn rén zhǔ yú wǒ jiā cè zào zhū gōng diàn měi zòu jì lè bèi jí shē chǐ chéng měi wáng yě
君人主于我家侧造诸宫殿,每奏妓乐,备极奢侈,诚美王也。
gù wǒ yì rú cǐ qǐ lóu yǐ guān lè
所以我也象这样建筑楼阁来观赏舞乐。
yīn fǎng wèn rén jiān shì shén zhòng
因访问人间事甚众。
yòu wèn zuǒ yuē rén jiān bù jiǔ dà luàn yi zì móu miǎn nán wú jiǔ zhù jīng chéng yě
又问佐曰:人间不久大乱,宜自谋免难,无久住京城也。
yán qì
言讫。
shǐ rén sòng hái
使人送还。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)
qí zhōu zuǒ shǐ
岐州佐史
qí zhōu zuǒ shǐ cháng yīn shì zhì jīng tíng xīng dào lǐ
岐州佐史尝因事至京,停兴道里。
hū jiàn èr rén jí yī wú tóu rén lái yún wáng lìng zhuī jǐ
忽见二人及一无头人来云:王令追己。
zuǒ shǐ zhī qí guǐ yīn wèn jūn zài dì xià bìng hé zhí zhǎng
佐史知其鬼,因问:君在地下,并何职掌?
yún shì zhuō shì
云:是捉事。
zuǒ shǐ wèi yuē xìng yǔ zhū jūn chòu wèi pō tóng néng xiāng jiù fǒu
佐史谓曰:幸与诸君臭味颇同,能相救否?
shì le dāng fèng wàn zhāng zhǐ qián
事了,当奉万张纸钱。
wáng rén xǔ nuò qī hòu wǔ rì ruò bù fù lái zhě jí shì shì le
王人许诺:期后五日,若不复来者,即是事了。
qí qián kě zhì tiān mén jiē shāo zhī
其钱可至天门街烧之。
zhì wǔ rì bù lái lì nǎi shāo qián bì yīn yí jū chóng rén lǐ
至五日不来,吏乃烧钱毕,因移居崇仁里。
hòu jīng zhōng shì le xi hái qí zhōu zhì xìng shù diàn fù féng èr rén wèn hé suǒ lái
后京中事了,西还岐州,至杏树店,复逢二人,问:何所来?
qǐng yú jiù chù xiāng fǎng bú shì suǒ chǔ fēn shì yǐ de miǎn láo zhì qián jiàn dì suǒ yóu yǐ gěi yǒng nián yōu fù dié qì
顷于旧处相访不是,所处分事已得免,劳致钱贱地,所由已给永年优复牒讫。
fēi dà qī zhì gèng wú jí bìng ěr
非大期至,更无疾病耳。
chū guǎng yì jì
(出《广异记》)